Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 864: Mục 865

STT 864: CHƯƠNG 864: BẢN SAO LẠI LỆCH RỒI (TT)

Giọng nói của kiếm linh Mặc Quân cũng rất vô lại, nó bay đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh, hồn nhiên nói: “Lão đại, ta tên Mặc Quân!”

Lữ Thiếu Khanh một tay nhấc bổng nó lên, tay kia véo má nó, mặt mũi tràn đầy bi phẫn: “Nghịch tử!”

Lữ Thiếu Khanh khóc không ra nước mắt.

Sao bản sao của mình lại chẳng bình thường chút nào vậy?

Vì sao kiếm linh của sư huynh lại trắng trẻo, vô cùng đẹp trai.

Vì sao kiếm linh của ta lại đen thui, chưa tiến hóa hoàn chỉnh vậy?

Lữ Thiếu Khanh siết chặt Mặc Quân mà gầm lên, nước bọt bắn tung tóe không ngừng: “Ngươi chắc chắn là ngươi tiến hóa đúng cách không vậy?”

“Này! Làm kiếm linh mà mắt chỉ dùng để trang trí à?”

“Ngươi lấy kiếm soi gương xem dáng vẻ của ngươi đi, đen thui! Ngươi nhìn thử tiểu cô nương Vô Khâu người ta da trắng như tuyết, còn ngươi thì sao? Đen sì sì, gặp người ta không thấy ngại à?”

Vô Khâu vốn định kháng nghị, trịnh trọng tuyên bố giới tính thật của mình, nhưng nhìn thấy bộ dạng này của Lữ Thiếu Khanh, nó vẫn không dám hó hé lời nào, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi một bên xem.

“Ta cũng ngẫm nghĩ mãi rồi, đến Hàn Tinh này ta cũng đâu có ngày ngày phơi ngươi dưới nắng chứ?”

“Sao ngươi có thể biến thành bộ dạng quỷ quái này cho ta vậy? Tạo phản à? Mặc đồ trắng làm cái gì? Khoe mẽ tao nhã à? Biến thành màu đen cho ta!”

“Lúc ngươi ra đời có phải ngủ gật hay thất thần không, hả?”

Lữ Thiếu Khanh tràn đầy oán khí, bản sao của mình thật sự hết thuốc chữa rồi sao?

Nguyên anh biến thành màu đen, trường kiếm bản mệnh nửa trắng nửa đen, giờ sản sinh ra kiếm linh lại trở thành thằng nhóc đen thui.

Thiên đạo khốn kiếp này rốt cuộc muốn làm gì?

Ta có trêu chọc gì nó đâu chứ?

Sao bản sao của mình lại chẳng ra làm sao vậy?

Mặc Quân bị Lữ Thiếu Khanh bóp chặt, không thể động đậy, bị phun nước bọt ướt cả mặt.

Ban đầu nó còn định giãy dụa, cuối cùng đành chấp nhận số mệnh, nhắm mắt lại để mặc Lữ Thiếu Khanh tha hồ phun mưa.

Cuối cùng Lữ Thiếu Khanh cũng mệt mỏi, chán nản, hắn nhéo khuôn mặt Mặc Quân, cuối cùng hung hăng hỏi: “Ngươi có tiểu đệ không?”

Nếu không có tiểu đệ thì đành phá hỏng thanh kiếm này, rèn lại một thanh khác vậy.

Đường đường soái ca, kiếm linh là nữ, thật sự chẳng còn mặt mũi nào để đi chém người.

Mặc Quân cảm nhận được sự nguy hiểm từ trong ánh mắt Lữ Thiếu Khanh, nó vội vàng gật đầu, vỗ ngực: “Lão đại, ta giống người mà lão đại muốn, yên tâm đi. Không tin, ta có thể cởi quần ra chứng minh...”

“Cởi quần?” Lữ Thiếu Khanh giận dữ, lại siết Mặc Quân, tiểu tử này, nói nghe sướng tai nhỉ! Hắn phẫn nộ quát: “Có chí khí một chút cho ta, đừng để ta mất mặt!”

Lúc này Mặc Quân vỗ ngực nói: “Vâng, lão đại yên tâm, tuyệt đối không cho lão đại mất mặt.”

“Có cơ hội phải lén lén cởi ra cho ta xem đấy.”

Lúc này Lữ Thiếu Khanh mới buông Mặc Quân ra, Mặc Quân liền đậu trên thân Mặc Quân kiếm, lặng lẽ lui ra sau một chút.

Tuy nhiên hành động này không qua mắt được Lữ Thiếu Khanh, hắn trừng mắt: “Làm gì? Có phải có ý kiến với ta không?”

Mặc Quân tròn xoe mắt: “Không dám.”

Ôi chao, mình là trường kiếm bản mệnh của hắn, đời này là người của hắn, không thể thoát được.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng một trận, trong lòng hắn cũng chấp nhận số mệnh.

Không còn cách nào khác, bản sao bị lệch, dù có làm thế nào cũng chẳng thể trở về con đường bình thường được, chỉ có thể đi trên con đường nhỏ chệch khỏi đại lộ, càng chệch càng xa thôi.

Tuy nhiên khi hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vô Khâu kiếm trắng trẻo mềm mại bên cạnh, lửa giận trong lòng vẫn khó đè xuống được.

Bà nội nó, sao con nhà người ta là bé ngoan, con mình là nghịch tử vậy?

Được rồi, dù thế nào thì cũng là nghịch tử của mình, không mắng không chửi nữa. Dùng yêu thương mà đối đãi vậy.

Tốt xấu gì thì cũng là cha, không thể nóng nảy như vậy, phải làm một phụ thân hiền hòa thôi.

Nghĩ tới đây, Lữ Thiếu Khanh phất tay với Mặc Quân, hòa nhã dễ gần: “Đi đi, tìm cô bé Vô Khâu chơi đi.”

Lần này Vô Khâu cuối cùng cũng có gan kháng nghị: “Ta là nam, ta là đại ca.”

Mặc Quân cũng rất biết điều mà kêu lên: “Vô Khâu ca ca.”

Chờ chút!

Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, vô cùng kỳ quái, hỏi Mặc Quân: “Vì sao ngươi phải gọi hắn là ca ca?”

Có chí tiến thủ một chút được không hả?

Ta làm sư đệ là vì ta nhỏ, ta nhập môn sau.

Hai thanh kiếm các ngươi mà cũng phân biệt lớn nhỏ sao?

“Dựa vào cái gì ngươi có thể làm ca ca?”

Vô Khâu đắc ý đứng trên thân Vô Khâu kiếm, chống nạnh, dương dương tự đắc nói: “Bởi vì ta ra đời trước nó. Trước kia chúng ta đã giao hẹn rồi, cho dù có ra đời thì cũng là ta ra trước.”

Móa nó.

Hiểu rồi.

Con trai phụ lòng Lữ Thiếu Khanh rồi.

Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Ta bảo mà, rõ ràng đã hấp thu đá rồi, hoài thai mười tháng mà còn chưa chịu ra, ta còn tưởng ngươi táo bón, không ngờ hóa ra là vì chuyện này.”

“Cái tên không có chí khí này, hôm nay ta đánh tan ngươi, luyện lại vũ khí bản mệnh.”

Đáng lẽ được làm đại ca mà không làm, cứ nhất định phải làm tiểu đệ?

Mặc Quân không nói một lời mang theo Mặc Quân kiếm chạy như làn khói.

Vô Khâu kiếm cũng vậy, hai thanh trường kiếm hòa vào trong đêm tối, biến mất không thấy đâu.

Hai thanh trường kiếm sinh ra kiếm linh, phẩm cấp tiến thêm một bậc, đã là trường kiếm ngũ phẩm nên càng linh tính hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!