Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 872: Mục 873

STT 872: CHƯƠNG 872: THỈNH CẦU CỦA THỜI LIÊU (TT)

Liên tục dùng hai từ "rất mạnh" để khẳng định thực lực của Kế Ngôn.

“Thậm chí, còn mạnh hơn cả Kiếm Nhất đại nhân. Nếu Kế Ngôn bằng lòng chỉ điểm cho ta một phen, chắc chắn ta sẽ có thể mau chóng tiến vào Nguyên Anh kỳ.”

Thì ra Thời Cơ đã hiểu vì sao đệ đệ mình lại kích động đến vậy.

Sư phụ của Thời Liêu không am hiểu kiếm tu, lại không thân thiết với Kiếm gia. Bởi vậy, dù Thời Liêu chủ tu kiếm đạo, thực lực trên thực tế cũng không quá mạnh.

Kém hơn tỷ tỷ mình một chút.

Giờ gặp được một kiếm tu thậm chí còn mạnh hơn Kiếm Nhất, chẳng trách Thời Liêu muốn thỉnh giáo.

Nếu được Kế Ngôn đồng ý, Thời Liêu thậm chí còn có thể bái sư.

Đàm Linh cũng hiểu, nhưng về vấn đề này, nàng không biết nên nói gì cho phải.

Dù sao, nàng cũng không thể nào cảm nhận được tâm trạng khao khát đó của Thời Liêu.

Thời Cơ nói với Thời Liêu: “Bình thường đệ nói mình thành thục, sao giờ lại hành động như vậy? Đệ không nghĩ xem, làm thế này có ổn không?”

Mới gặp mặt chưa được mấy câu đã muốn người ta chỉ dạy, làm sao có thể?

“Đúng vậy, đúng vậy, dục tốc bất đạt.” Bỗng nhiên, giọng Lữ Thiếu Khanh vang lên, dọa ba người giật thót.

Đàm Linh quay đầu, phát hiện Lữ Thiếu Khanh đang ở bên cạnh vểnh tai nghe lén ba người họ nói chuyện.

Đàm Linh tức giận, tên khốn kiếp này thật sự không có chút lịch sự nào à?

“Ngươi đang nghe trộm chúng ta à? Có biết xấu hổ không vậy?” Đàm Linh nhìn hằm hằm Lữ Thiếu Khanh, chỉ muốn đánh cho hắn một trận.

Lữ Thiếu Khanh bị vạch trần, không hề xấu hổ, ngược lại còn vô cùng tự tin nói: “Ta đứng ở đây, các ngươi nói chuyện không nhỏ tiếng một chút mà còn trách ta sao?”

Sự khác thường của Thời Liêu khiến Lữ Thiếu Khanh không khỏi nghi ngờ có vấn đề, bởi vậy ba người nói chuyện, hắn cứ thế thoải mái nghe lén.

Sau khi nghe xong hắn mới hiểu vì sao Thời Liêu lại như vậy.

Đàm Linh giận quá, sao không thể trách ngươi chứ?

Ngươi xem lại vị trí ngươi đứng đi, thiếu chút nữa là sát rạt vào người chúng ta rồi.

Đôi mắt Thời Cơ đảo mắt, khuyên Đàm Linh: “Được rồi, Linh tỷ tỷ, dù sao cũng chẳng có gì to tát.”

Thật sự là hết cách rồi, Đàm Linh thở dài.

Hai tỷ đệ này tới đây sao đột nhiên đều thiên vị hai sư huynh đệ này vậy?

Đến lúc đó ta biết ăn nói sao với Phù trưởng lão đây?

Thời Cơ cười nói với Lữ Thiếu Khanh: “Trương Chính đại nhân, ngươi thông minh như vậy có thể giúp đệ đệ ta một tay không?”

Thời Cơ càng nhìn Lữ Thiếu Khanh càng thấy thuận mắt, dù trong miệng Đàm Linh đó là một kẻ đáng ghét.

Nhưng trong mắt Thời Cơ, Lữ Thiếu Khanh làm gì cũng có nguyên nhân của hắn.

Giờ đệ đệ mình muốn theo Kế Ngôn học hỏi chút gì đó, làm tỷ tỷ lẽ nào lại không giúp?

Lữ Thiếu Khanh nghe xong, lại lộ vẻ khó xử, chậm rãi lắc đầu, nói: “Khó lắm, sư huynh ta không phải người dễ nói chuyện. Huynh ấy là tảng đá thối trong hầm cầu, vừa thối vừa cứng đầu, là một tên ngoan cố siêu cấp, chuyện gì đã nhận định thì sẽ không thay đổi suy nghĩ.”

Trong lòng Đàm Linh thầm chửi thề, sư huynh của ngươi thật sự không định đánh chết ngươi sao?

Thời Liêu sau khi nghe xong, sắc mặt ảm đạm.

Vất vả lắm mới gặp được một cao thủ kiếm đạo ở đây mà lại không thể học hỏi, trong lòng Thời Liêu không khỏi tiếc nuối.

Cuối cùng Thời Liêu thở dài: “Haizz, ta có thể hiểu, cũng chỉ có thể nói vận khí của ta không tốt.”

Ngay vào lúc Thời Liêu đang thất vọng, Lữ Thiếu Khanh lại cười phá lên nói: “Ngươi muốn đột phá cảnh giới hiện tại cũng không phải chuyện gì khó.”

Lời vừa nói ra, Đàm Linh, Thời Liêu, Thời Cơ đều kinh ngạc.

Bọn họ dùng ánh mắt khó tin nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh nhe hàm răng trắng bóc, trông vô cùng tự tin.

Tên đại lừa gạt này, miệng ba hoa, hắn dựa vào cái miệng này để lừa gạt các cô gái sao?

Kết Đan đột phá Nguyên Anh, không phải chuyện khó sao?

Dù nói đùa cũng không thể đem chuyện này ra đùa được.

Nếu không phải chuyện khó gì, trên thế giới này đã sớm có Nguyên Anh kỳ đi đầy rẫy khắp nơi rồi.

Không biết bao nhiêu người cả một đời kẹt ở cảnh giới Kết Đan kỳ này, đến chết cũng không chạm tới được ngưỡng cửa Nguyên Anh kỳ.

Đàm Linh quát: “Khoác lác cái gì, đừng ở chỗ này dạy hư người!”

Trong lòng Thời Liêu lại dấy lên hi vọng, vội vàng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Mong đại nhân chỉ điểm.”

Thời Liêu rất gấp, đây là một cơ hội.

Hắn vẫn luôn lo lắng mình khó mà đột phá được Nguyên Anh kỳ, giờ có cơ hội, hắn cũng không muốn bỏ lỡ.

Thời Cơ cũng mừng rỡ, mắt sáng rỡ, cười tủm tỉm hỏi: “Thật sao? Có cách nào, có thể nói cho chúng ta biết không?”

Nàng và Thời Liêu đều kẹt ở cảnh giới này rất lâu, vẫn muốn đột phá nhưng chậm chạp không có động tĩnh, không tìm thấy đầu mối nào.

“Mong đại nhân chỉ điểm.”

Thời Liêu lại một lần nữa chắp tay, khẩn khoản thỉnh cầu Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh đánh giá Thời Liêu từ trên xuống dưới một lượt, xoa cằm, bỗng nhiên nói: “Gấp gáp cái gì? Không phải đã nói rồi sao? Dục tốc bất đạt.”

“Đại nhân…”

“Ta có thể giúp ngươi, nhưng ta sẽ được lợi gì?”

“Không biết đại nhân muốn cái gì? Cứ mở miệng.” Thời Liêu càng thêm phấn chấn, chỉ sợ ngươi không yêu cầu, có yêu cầu là tốt rồi.

Lữ Thiếu Khanh cười hỏi: “Nhà ngươi có linh thạch sao?”

Đàm Linh tức điên người, tên khốn kiếp này, muốn gạt linh thạch sao?

Nàng lạnh lùng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi còn dám ở đây gạt người, ta sẽ đuổi ngươi ra ngoài!”

Lữ Thiếu Khanh khoanh tay nhìn Thời Liêu, làm ra vẻ bất lực: “Ngươi thấy đấy, ta cũng chẳng còn cách nào khác.”

“Linh tỷ tỷ, không sao đâu, ta tin Trương Chính đại nhân sẽ không gạt người.”

Thời Liêu cũng dùng ánh mắt u oán nhìn qua Đàm Linh: “Linh đại nhân!”

Ôi, móa nó!

Đàm Linh ôm đầu, rất muốn chửi thề.

Tình cảnh này, không chửi thề thì khó bày tỏ hết tâm tình của nàng bây giờ.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Rốt cuộc hai người họ có mị lực gì mà có thể khiến hai người các ngươi mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!