STT 878: CHƯƠNG 878: SÂU KHÔNG LƯỜNG ĐƯỢC
Đàm Linh khó có thể tin, nhìn Thời Liêu trên trời, lắp bắp hồi lâu cũng không thốt nên lời.
Tất cả những chuyện này, có lẽ chỉ có Lữ Thiếu Khanh mới biết được. Nàng muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng quay đầu nhìn lại, lập tức muốn hộc máu.
Lữ Thiếu Khanh đã dẫn theo con khỉ nhỏ chạy trốn.
Ngay cả Thời Cơ cũng đi theo sau Lữ Thiếu Khanh.
Đàm Linh cảm nhận được uy áp trên trời, cũng kịp thời phản ứng. Nơi này là phạm vi thiên kiếp, ở lại đây chỉ có nước chờ bị sét đánh mà thôi.
"Đáng giận, cũng không thèm gọi ta một tiếng." Đàm Linh tức giận đến chết, lập tức nhanh chóng rời khỏi đây.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh chạy tới phạm vi an toàn, nhìn Thời Liêu trên trời, cười hì hì, năm mươi vạn linh thạch đã nằm chắc trong tay rồi.
Lúc này Thời Cơ đã vô cùng sùng bái nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Nàng kích động nói: "Trương Chính đại nhân, ngài, ngài thật sự quá lợi hại!"
Lời nói của Thời Cơ run rẩy, kích động vô cùng.
Hai tỷ đệ nàng kẹt ở Kết Đan tầng chín đã lâu không đột phá. Đối với tu sĩ bình thường mà nói không tính là dài, nhưng đối với những thiên chi kiêu tử khác, những người đồng thời là đệ tử của trưởng lão Thánh Địa, thì đã là quá lâu rồi.
Nàng thì không sao, nhưng tâm tính của đệ đệ nàng vốn đã bất ổn, giờ lại bắt đầu nôn nóng.
Nếu còn tiếp tục như vậy, không chừng sẽ tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng chuyện đột phá này, cho dù là sư phụ nàng cũng không giúp được gì, chỉ có thể thuận theo tự nhiên.
Cho nên lần này cố ý đi ra ngoài, là muốn giải sầu, rèn luyện tâm tính, xem có thể có ích hay không.
Thật không ngờ lại gặp Lữ Thiếu Khanh, chỉ với thời gian chưa tới một tháng, Thời Liêu đã sắp đột phá.
Cũng quá lợi hại đi.
Lữ Thiếu Khanh lại không cho là gì, khoát tay: "Chuyện có lớn lắm đâu, bình tĩnh một chút, chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc tới."
Thời Cơ vẫn kích động không thôi: "Đại nhân, ngài, làm sao ngài làm được?"
Đàm Linh đứng từ xa cũng vểnh tai, rất muốn biết nguyên nhân.
Nếu có thể học được, ngày sau chẳng phải cứ muốn đột phá liền đột phá sao?
Lữ Thiếu Khanh không nói gì, chỉ nói với Thời Cơ: "Nhìn kỹ đi, sau khi xem xong, ngươi cũng có thể chuẩn bị."
"Ta, ta sao?" Thời Cơ khó có thể tin chỉ vào chính mình.
Nàng không hề cảm thấy mình có dấu hiệu đột phá, hơn nữa nàng cũng không có làm nhiều việc giống như đệ đệ nàng, cùng lắm chỉ là giúp Lữ Thiếu Khanh bóc chút linh đậu.
"Thật, thật sao?"
Lữ Thiếu Khanh không giải thích, chỉ tay vào Thời Liêu ở xa xa, ý bảo nàng nhìn cho kỹ.
Xa xa, khí tức Thời Liêu càng ngày càng mạnh, thiên kiếp trên bầu trời cũng đang nổi lên, tia chớp không ngừng xẹt qua, khiến tim người ta đập thình thịch.
"Muốn đột phá sao?" Bỗng nhiên, một lão giả bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh mọi người, da đầu Lữ Thiếu Khanh tê dại...
Lão giả đầu đầy tóc bạc phơ tung bay trong gió, trường bào dù rộng thùng thình cũng không che giấu được cơ bắp cường tráng.
Thân thể khôi ngô cường tráng, dáng người cao hơn hai mét, giống như một con gấu đen lớn, toàn thân tỏa ra khí tức dũng mãnh, tràn đầy lực lượng cường đại.
Ông ta lặng lẽ xuất hiện. Ngay khoảnh khắc ông ta xuất hiện, Lữ Thiếu Khanh liền cảm nhận được áp lực mạnh mẽ.
Cảm giác của Lữ Thiếu Khanh rất nhạy bén, hắn cảm nhận được hơi thở nguy hiểm trên người lão giả.
Nếu như ra tay, hắn không phải là đối thủ của lão giả.
Lão giả giống như ma quỷ đột nhiên xuất hiện, làm hắn giật mình đến mức suýt chút nữa bỏ chạy khỏi đây, nhưng hắn vẫn cố gắng trấn định lại.
Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh tràn ngập kiêng kỵ, lão giả chắc chắn là tồn tại cảnh giới Hóa Thần.
Lữ Thiếu Khanh đè nén hơi thở của mình xuống thấp nhất, khiến bản thân trở thành sự tồn tại tầm thường nhất, cố hết sức để những người ở đây xem nhẹ hắn.
Sau khi lão giả xuất hiện, Đàm Linh hành lễ với lão giả: "Phù trưởng lão!"
Thời Cơ cũng vui mừng kêu lên: "Sư phụ!"
Người này chính là trưởng lão Thánh Địa, Phù Doãn.
Trên mặt Phù Doãn lộ ra vẻ vui mừng, nhìn Thời Liêu trên trời, liên tục nói: "Tốt, tốt, không tệ."
Tình trạng của đồ đệ mình, ông ta tự mình biết rõ.
Mấy ngày nay chuyện đột phá vẫn luôn quấy nhiễu Thời Liêu.
Tâm lý thất bại đã bắt đầu ảnh hưởng tới Thời Liêu, dẫn đến việc Thời Liêu không thể tiếp tục an tâm tu luyện.
Đối với việc này Phù Doãn cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể cho Thời Liêu đi ra ngoài giải sầu, hy vọng có thể tìm được cơ hội đột phá, mà hiện tại xem ra, hiệu quả cũng không tệ chút nào.
Ông ta mỉm cười nói với Đàm Linh: "Không tệ, Linh nha đầu, ngươi thật có năng lực. Ta để tiểu tử Thời Liêu này đi theo ngươi, chưa đến một tháng đã đột phá rồi. Không tệ, không tệ. Trở về ta nhất định sẽ nói cho sư phụ ngươi biết, để nàng ban thưởng hậu hĩnh cho ngươi."
Sắc mặt Đàm Linh đỏ bừng, vô cùng ngượng ngùng.
Nếu như nàng có bản lĩnh này thì tốt rồi.
Nàng không dám kể công, chỉ tay vào Lữ Thiếu Khanh đang cố gắng làm người vô hình nói với Phù Doãn: "Phù trưởng lão, đây là công lao của hắn."
Chết tiệt, cô nàng này đang làm gì vậy?
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cực kỳ bi phẫn.
Lữ Thiếu Khanh vô cùng kiêng kỵ Phù Doãn.
Đây là trưởng lão của Thánh Địa, thực lực sâu không lường được.
Một khi thân phận của hắn bị bại lộ, ở Thánh Địa này sẽ là kêu trời không thấu, gọi đất chẳng hay.
Hơn nữa hắn có một cảm giác, Phù Doãn trước mắt không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Phù Doãn mang lại cho hắn cảm giác nguy hiểm hơn nhiều so với những tu sĩ Hóa Thần hắn từng gặp trước đây.
Nắm đấm to bằng nồi đất, cái kiểu một quyền đấm chết một người bạn nhỏ, vô cùng đáng sợ.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh thậm chí âm thầm hối hận, sớm biết Phù Doãn mang lại cảm giác nguy hiểm đến vậy, hắn đã không đi kiếm linh thạch từ Thời Cơ và Thời Liêu rồi.
Ánh mắt Phù Doãn rơi trên người Lữ Thiếu Khanh. Dưới hàng lông mày hoa râm, đôi mắt Phù Doãn dường như có thể nhìn thấu lòng người.
"A?"
Phù Doãn nhìn Lữ Thiếu Khanh, không khỏi ngẩn người, trong mắt hiện lên một tia khó hiểu.
Sau đó nụ cười trên mặt ông ta càng lớn: "Tiểu tử kia trông thật lạ mặt, không biết xưng hô thế nào?"