Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 89: Mục 90

STT 89: CHƯƠNG 89: TRẬN PHÁP (TT)

"Có thể làm ta bị thương, ngươi chính là người đầu tiên. Để báo đáp lại, ta sẽ cố gắng đền đáp cho ngươi."

Giọng điệu bình tĩnh nhưng lại khiến người ta không khỏi rùng mình.

Trong lòng Tân Chí tràn ngập sát ý. Tiêu Y làm hắn ta bị thương, tương đương với việc hung hăng làm nhục hắn ta.

Kết Đan kỳ vậy mà lại bị một tu sĩ Luyện Khí kỳ rác rưởi làm bị thương, nếu truyền ra ngoài, hắn ta còn mặt mũi nào mà lăn lộn trong giới tu luyện nữa?

Chỉ có giết Tiêu Y mới có thể phát tiết mối hận trong lòng, cố gắng cứu vãn chút thể diện.

Câu nói không nên giết người của Tuyên Vân Tâm lúc trước hắn ta đã sớm quên sạch bách. Nếu không giết người, hắn ta sẽ phát điên mất.

"Nếu không chạy trốn, thì chịu chết đi!"

Trong tay Tân Chí xuất hiện một tấm linh phù, linh phù lóe ra quang mang khủng bố. Ngay khi Tân Chí chuẩn bị phát động tấn công, biến cố bất ngờ ập đến.

Trong không trung bỗng dưng nổi lên một trận gió, rít gào, như cuốn theo vô số linh khí hội tụ.

Tiếp theo, một bàn tay vô hình khổng lồ đang khuấy động, khiến linh khí xung quanh cuộn trào theo một hướng.

Linh khí khổng lồ cuộn xoáy như đàn cá bơi lượn, tạo cảm giác nặng nề, khiến lòng người hoảng loạn.

Mọi người cảm giác được xung quanh giống như có thứ gì đó mọc lên từ lòng đất, lại như một chiếc lồng từ trên trời giáng xuống, bao phủ tất cả bọn họ.

Không biết từ khi nào, bên người mọi người xuất hiện sương trắng.

Sương trắng bao phủ với tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt, nuốt chửng tất cả mọi người vào trong.

"Không xong, linh thức của ta không thể dò xét được gì nữa."

"Sư đệ, ngươi ở đâu?"

"Sư huynh, ta ở phía trước ngươi, linh thức, linh thức không có tác dụng."

"Tân Chí sư huynh, huynh đang ở đâu?"

Các đệ tử Điểm Tinh Phái xung quanh nhao nhao kêu gọi.

Biểu cảm của Tân Chí đại biến. Ngay từ đầu, hắn ta còn có thể nghe được tiếng kêu của các sư đệ, nhưng khi sương trắng tràn ngập, hắn ta chẳng những không nghe thấy tiếng mà ngay cả bóng dáng của họ cũng không thấy.

Xung quanh chỉ còn một mình hắn ta đứng sững tại chỗ.

"Đáng, đáng chết, Mê, Mê Tung Trận?"

Sau khi Tân Chí hoàn hồn, sắc mặt hắn ta vô cùng khó coi.

Nghĩ tới vừa rồi Lữ Thiếu Khanh đi dạo ở chỗ này, hắn ta cảm giác khó tin nổi, vẻ mặt tràn đầy kinh hãi: "Là tên kia sao? Lặng lẽ bố trí trận pháp? Chỉ là…"

Tân Chí lập tức cười lạnh: "Mê Tung Trận cũng chỉ là trận pháp cấp hai, thật sự cho rằng có thể vây khốn được ta sao?"

Thông thường, phá trận có hai cách.

Một là quen thuộc trận pháp, tìm được mắt trận, phá hủy nó là có thể phá trận.

Hai là phá trận bạo lực, chỉ cần thực lực cường đại, chống chịu được sự phản phệ của trận pháp, là có thể phá trận.

Mê Tung trận là trận pháp cấp hai, phẩm cấp không cao.

Trong mắt Tân Chí, phá vỡ rất dễ dàng.

Hắn ta cảm thấy thực lực Lữ Thiếu Khanh không mạnh, trận pháp hắn bày ra không đáng ngại.

Một tấm linh phù lập tức xuất hiện trong tay hắn ta.

"Đi!"

Tân Chí hét lớn một tiếng.

Nhưng mà linh phù vốn đang bay đi bình thường thì sau khi rơi vào sương trắng, lại như đá chìm đáy biển, không một chút động tĩnh.

"Đáng giận, ta không tin."

Tân Chí lại hét lớn một tiếng, ném ra hai tấm linh phù.

Lần này có chút phản ứng.

Sương trắng trôi nổi lúc đầu lại chậm rãi tràn ra, rồi bỗng nhiên khựng lại một chút.

Mặc dù hơi dừng lại, nhưng Tân Chí vẫn cảm nhận được.

Hắn ta cười lạnh: "Chẳng qua cũng chỉ đến thế, hôm nay ta sẽ phá vỡ trận pháp này của ngươi!"

Tân Chí bước ra một bước, cảnh vật xung quanh đột ngột biến đổi.

Hắn ta không hề hoảng loạn, trong tay xuất hiện mấy tấm linh phù, phát động tấn công vào đại trận...

"Cái này, cái này..."

Sương trắng cuồn cuộn dâng lên, bao phủ dần không gian xung quanh.

Tân Chí và người của Điểm Tinh Phái biến mất tăm.

Biến hóa đột nhiên khiến ba người Tiêu Y đều ngây người. Vẫn là Biện Nhu Nhu, đệ tử của phái lớn, kịp phản ứng trước tiên.

"Trận, trận pháp? Là Mê Tung Trận!"

"Trận pháp?"

Tiêu Y và Phương Hiểu ngây ngẩn cả người.

Sau đó Tiêu Y cũng kịp phản ứng, hưng phấn reo lên: "Là Nhị sư huynh!"

Giờ khắc này, Tiêu Y vô cùng bội phục Nhị sư huynh nhà mình.

Quả thực quá lợi hại!

Lúc trước khi hắn đi dạo ở chỗ này, nàng còn tự hỏi Nhị sư huynh đang làm gì ở đây. Không nghĩ tới, vậy mà lại lặng lẽ bố trí một đại trận ở đây.

Tiêu Y đã thấy sự lợi hại của trận pháp do Nhị sư huynh bày ra.

Về phương diện này, ngay cả Đại sư huynh cũng phải thừa nhận không bằng Nhị sư huynh.

Tiêu Y vui vẻ nói: "Không sao rồi, không sao rồi. Đây là trận pháp Nhị sư huynh bày ra, chúng ta đã an toàn rồi."

Trên mặt Phương Hiểu tràn đầy kinh ngạc: "Cái này, Lữ công tử, thật lợi hại."

Không ai ngờ tới, quả thực không ai ngờ tới thủ đoạn của Lữ Thiếu Khanh lại lợi hại đến thế.

Trong lòng Biện Nhu Nhu tuy kinh ngạc, nhưng nàng vẫn không phục.

Tên hỗn đản đó lại lợi hại đến vậy sao?

Biện Nhu Nhu khinh thường nói: "Tiểu Y muội muội, đại trận này nhất định là do hắn bày ra sao? Không chừng là người khác thì sao?"

Tiêu Y hỏi ngược lại: "Nhu Nhu tỷ tỷ, tỷ nói xem còn ai có thể làm được như vậy? Tạo nghệ trận pháp của Nhị sư huynh, ngay cả Đại sư huynh cũng phải thừa nhận là không bằng đấy."

Phương Hiểu càng thêm thán phục: "Chẳng lẽ Lữ công tử là tông sư trận pháp? Bằng không thì không thể lặng lẽ bố trí trận pháp như vậy."

Lúc Lữ Thiếu Khanh đi bộ, mặc dù không ai chú ý tới hắn, nhưng cũng không có bất kỳ ai nhận thấy được dị thường. Loại thủ đoạn này, ngay cả đại sư trận pháp cũng chưa chắc đã làm được, chỉ có tông sư trận pháp mới có thể làm được.

Biện Nhu Nhu càng khó tin, tên đáng ghét kia lại là tông sư trận pháp?

Nàng nói: "Hắn mới bao nhiêu tuổi chứ? Cái gì mà tông sư trận pháp, là đại sư cũng đã coi như hắn không tầm thường rồi. Hơn nữa, nếu hắn là một tông sư trận pháp, với tính cách của hắn, đã sớm vênh váo đến tận trời rồi."

Biện Nhu Nhu vẫn khó tin được trận pháp này là do Lữ Thiếu Khanh bố trí.

Tiêu Y nói: "Nhu Nhu tỷ tỷ, ngươi cho rằng vì sao ta lại bảo phải đi đến đây? Đó là do Nhị sư huynh âm thầm chỉ dẫn chúng ta lui tới nơi này. Trừ hắn ra, ngươi nói xem còn có thể là ai chứ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!