STT 895: CHƯƠNG 895: CÓ NGƯỜI MỜI KHÁCH, ĂN CHÙA THÌ NGU SA...
“Đừng có giả vờ nữa.” Thôi Thanh sắp tức điên rồi: “Hai người các ngươi đã ăn chùa còn nói lý lẽ gì nữa?”
Nàng ta và Kiếm Lan không thể không chùi đít cho bọn họ, tự dưng bị hố mất mười sáu vạn linh thạch.
Đây là sỉ nhục, nếu như không đòi được khoản linh thạch này về thì mặt mũi này cũng coi như mất sạch.
Cả đời này, mỗi lần nhớ lại đều sẽ tức đến thổ huyết.
“Mau trả lại cho ta, nếu không chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”
Kiếm Lan cũng phẫn hận tột độ: “Đàm Linh, đừng tưởng rằng ngươi là đồ đệ của Nhuế trưởng lão thì có thể trêu ngươi chúng ta như vậy.”
Đàm Linh dường như hơi hiểu ra: “Không phải hắn nói sẽ mời các ngươi ăn cơm sao? Sao vậy? Đòi linh thạch của các ngươi à?”
“Ngươi còn giả bộ ngây thơ?” Thôi Thanh tức giận đến mức muốn giết người, chỉ vào Đàm Linh nói: “Trả linh thạch lại cho ta, nếu không đừng trách ta không nể mặt.”
Đàm Linh nhún vai: “Không liên quan gì đến ta.”
Từ lời nói của Thôi Thanh và Kiếm Lan, nàng ta đã đại khái đoán ra nguyên nhân.
Chắc chắn là Lữ Thiếu Khanh nhân cơ hội bỏ chạy, để Thôi Thanh và Kiếm Lan buộc phải tính tiền.
Nhưng, nàng ta còn một điểm chưa hiểu, một bàn đó tối đa cũng chỉ mười vạn linh thạch, sao lại tăng thêm sáu vạn linh thạch nữa vậy?
Đàm Linh nhìn hai người Thôi Thanh và Kiếm Lan đột nhiên cảm thấy, hình như mình đã trách nhầm Lữ Thiếu Khanh rồi.
Việc hố Thôi Thanh và Kiếm Lan không phải là làm mất mặt nàng ta, mà là khiến chính Thôi Thanh và Kiếm Lan mất mặt.
Nàng ta đột nhiên có một thôi thúc muốn quay về hỏi cho ra nhẽ.
Giờ hình như nàng ta không tức giận nữa, mà ngược lại còn cảm thấy mừng thầm.
Kiếm Lan quát: “Người đâu? Bảo hắn ra đây, trả linh thạch lại đây.”
Mấy vạn linh thạch đối với các nàng mà nói không phải là quá nhiều, nhưng cục tức này thì nuốt không trôi.
Trên mặt Đàm Linh lại nở ra nụ cười, thuận nước đẩy thuyền, nàng ta cũng muốn biết rõ ngọn ngành: “Vậy các ngươi cứ chờ đi, ta đi gọi hắn tới.”
Thôi Thanh cùng Kiếm Lan nhìn Đàm Linh rời đi, cả hai đều khẽ run lên.
Thật sự quá khinh người!
Đàm Linh nhanh chóng quay người rời đi, lúc tìm thấy Lữ Thiếu Khanh thì Lữ Thiếu Khanh đang nằm trên một cái võng.
Nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh như vậy, Đàm Linh bất lực chửi thầm.
Tên khốn kiếp này, không nằm thì chết à?
Những người khác thì khổ cực tu luyện nhưng Lữ Thiếu Khanh thì lại không phải.
Từ khi nàng ta gặp Lữ Thiếu Khanh, nàng ta chưa từng thấy Lữ Thiếu Khanh tu luyện một phút nào.
“Khục...”
Đàm Linh lại tới đây nên cảm thấy có chút ngại ngùng, vội ho một tiếng.
Dù sao Đàm Linh cũng biết hình như mình đã trách lầm Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh giả chết, nhắm mắt lại, coi như không biết Đàm Linh đi vào.
Sắc mặt Đàm Linh đỏ lên, không kìm được mà cắn răng, đúng là tên đáng ghét.
“Các nàng tới tìm ngươi.” Đàm Linh hừ một tiếng, rất muốn một lần nữa đánh nát võng của Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh mở to mắt, bĩu môi: “Rõ ràng là bảo ngươi ra ngoài mà, ta rất mệt mỏi, không muốn ra ngoài.”
“Không phải ngươi đã nói rồi sao? Ta làm ngươi mất mặt, ta không ra ngoài làm ngươi mất mặt nữa.”
Đàm Linh không nhịn được trước cái vẻ mặt này của Lữ Thiếu Khanh, giáng một chưởng làm gãy thân cây treo võng.
Lữ Thiếu Khanh nhảy dựng lên: “Làm gì đấy? Ngươi có biết hành vi này quá đáng lắm không?”
Phục rồi, cô nàng này không phải là con gái riêng của sư phụ mình đấy chứ?
Sao mà giống sư phụ quá vậy, cứ thích phá hoại võng của ta.
“Ngươi nói rõ ta nghe, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”
Nàng ta cứ nghĩ mình bị Lữ Thiếu Khanh làm mất hết mặt mũi nhưng giờ xem ra, có lẽ mất mặt là hai người Thôi Thanh và Kiếm Lan.
“Ngươi không nói rõ ràng cho ta, ta đuổi ngươi ra ngoài.”
Thậm chí, nàng ta còn lấy vũ khí lục phẩm của mình ra, uy hiếp nói: “Nói mau!”
“Ngươi cho rằng ta sợ ngươi sao?” Lữ Thiếu Khanh liếc Đàm Linh một cái, “Nếu không phải sợ sư phụ ngươi đứng sau lưng, ta đã cướp luôn cây đàn của ngươi rồi.”
“Chẳng có chút uy hiếp nào cả, nói chuyện cũng không thể nói cho đàng hoàng à.” Lữ Thiếu Khanh thở dài, chậm rãi, từ tốn nói: “Chuyện rất đơn giản, ngươi tức giận rời đi, ta đuổi theo ngươi rời đi, để các nàng lại, cuối cùng thì không phải các nàng tính tiền thì ai tính tiền đây?”
Nghe thì đơn giản, nhưng thực hiện lại chẳng dễ chút nào.
Đàm Linh kịp thời phản ứng: “Cho nên ngươi cố ý chọc ta tức bỏ đi à?”
“Kể ra ngươi cũng không đần lắm, coi như giờ cũng kịp phản ứng rồi.” Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ: “Ta đã nói sẽ giải quyết giúp ngươi mà ngươi không tin, cứ nhất định phải chất vấn sự chuyên nghiệp của ta, khiến ta vô cùng đau lòng.”
“Cho ta một trăm vạn linh thạch đền bù đi.”
Câu nói sau tự động bị Đàm Linh bỏ qua, trên người nàng ta bây giờ cộng lại toàn bộ cũng chưa tới một ngàn linh thạch.
“Lỡ như ta cúi đầu nhận sai theo ý ngươi thì sao?” Đàm Linh không phục hỏi một câu.
“Ngươi tự muốn hèn hạ như vậy thì ta cũng chẳng có cách nào ngăn cản được.”
Đàm Linh âm thầm cắn răng, có biết nói chuyện hay không vậy? Ai hèn hạ chứ?
Nàng ta hừ một tiếng: “Móa nó, ngươi đi cùng ta, lỡ như các nàng phát giác ra thì sao?”
Lữ Thiếu Khanh không để tâm nói: “Nếu phát hiện, vậy thì chỉ có thể để ngươi tính tiền thôi.”
“Ta?” Đàm Linh trừng to mắt, giận dữ mắng mỏ: “Chuyện này thì liên quan gì đến ta?”
“Không phải ngươi mời khách sao? Chẳng lẽ ngươi gọi ta ra ngoài là muốn ta trả tiền giúp ngươi à?”
Nếu đã vậy thì còn mặt mũi nào nói mời ta ăn cơm chứ.
“Đúng mà.” Lữ Thiếu Khanh lý lẽ hùng hồn: “Ta mời, ngươi tính tiền, chẳng hề có chút xung đột nào cả.”
Đàm Linh lại muốn lấy trường cầm của mình ra đánh cho Lữ Thiếu Khanh một trận.
Hóa ra ngay từ đầu đã có ý định bắt nàng ta tính tiền.
Thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng chỉ đọng lại thành một câu: “Khốn kiếp!”
Chưa từng gặp tên khốn kiếp nào đáng ghét như vậy.
Nếu vậy xem ra, Thôi Thanh và Kiếm Lan đã giúp nàng ta một tay rồi.