STT 897: CHƯƠNG 897: CHẲNG PHẢI CHỈ LÀ MỘT BỮA CƠM SAO?
Lữ Thiếu Khanh bịt chặt tai, nhẹ giọng nói: “Kết Đan kỳ ở đây không có tư cách nói chuyện.”
“Lui ra!”
Kiếm Lan tức đến mức mắt trợn trắng, nửa ngày không thốt nên lời.
Trong bốn người ở đây, chỉ có nàng ta là Kết Đan kỳ, thực lực yếu nhất.
Thôi Thanh đáp xuống, đi tới trước cổng lớn, đứng nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Đôi mắt nàng ta đỏ bừng, khuôn mặt vặn vẹo, trông thật đáng sợ.
“Vô sỉ khốn kiếp, đánh với ta một trận!”
Lữ Thiếu Khanh nhún vai, từ chối: “Không, dựa vào cái gì mà phải đánh với ngươi một trận?”
Không có lợi gì, tại sao ta phải đánh với ngươi một trận?
Hơn nữa, cho dù có lợi, ta cũng không muốn, đánh nhau quá mệt mỏi.
Không cẩn thận đánh chết ngươi, ta còn ở đây làm gì nữa?
Lữ Thiếu Khanh nhìn rất rõ ràng, cũng từ Đàm Linh mà hiểu rõ.
Ma tộc này coi trọng mạnh được yếu thua. Bọn họ cũng rất thích sử dụng phương thức nuôi cổ để chọn ra cường giả.
Bọn họ cổ vũ thế hệ trẻ tranh đấu lẫn nhau, bọn họ cho rằng làm như vậy có thể giúp thực lực thế hệ trẻ tăng lên đáng kể.
Tranh đấu giữa thế hệ trẻ, trưởng bối rất ít khi nhúng tay.
Giờ Lữ Thiếu Khanh hố Thôi Thanh, Kiếm Lan cũng được xem là tranh đấu trong thế hệ trẻ.
Nhưng, nếu hắn dám giết Thôi Thanh chắc chắn sẽ khiến cho trưởng bối Thôi gia ra tay.
Thôi Thanh thấy mình không làm gì được Lữ Thiếu Khanh liền chĩa mũi dùi về phía Đàm Linh.
“Đàm Linh, đây chính là người ngươi tìm về sao? Thật không biết xấu hổ, đồ làm Nhuế trưởng lão mất mặt.”
Đàm Linh không tức giận, giờ nàng ta muốn xem Lữ Thiếu Khanh xử lý thế nào.
Ngược lại, nàng ta còn cười nói với Thôi Thanh rằng: “Không phải hắn đang ngồi ở đây sao? Ngươi có thể ra tay mà.”
Cơ thể Thôi Thanh run rẩy, mu bàn tay cầm trường kích nổi gân xanh.
Nàng ta rất muốn ra tay, nhưng lý trí mách bảo nàng ta, nàng ta không thể.
Cuối cùng Thôi Thanh phẫn hận tột cùng, cắn răng, phun ra hai chữ: “Hèn nhát!”
Đối mặt với sự phẫn nộ của Thôi Thanh, Lữ Thiếu Khanh hoàn toàn không hề nổi giận, ngược lại còn nói: “Được rồi, được rồi, bớt giận, đừng kích động.”
“Tất cả mọi người là người một nhà, cứ làm ồn ào thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Đàm Linh đứng bên cạn lời trước những lời này.
Người một nhà?
Không thấy người ta muốn chém ngươi thành hai khúc sao? Mà còn người một nhà.
Thôi Thanh phẫn nộ gào lên: “Trả linh thạch lại cho ta.”
Kiếm Lan cũng vội vàng nói theo: “Của ta nữa.”
Ôi chào, thoải mái quá.
Đàm Linh nhìn dáng vẻ sốt ruột của hai người trước mặt, trong lòng thực sự cảm thấy rất dễ chịu.
Sau khi các nàng gặp nàng ta vốn muốn làm khó nàng ta, chưa từng nghĩ giờ lại bị Lữ Thiếu Khanh hố một vố.
Tổn thất linh thạch coi như việc nhỏ, chủ yếu là mất mặt, còn không thể nuốt trôi cục tức này.
Tên khốn kiếp này, coi như cũng tạm được.
Vào khoảnh khắc này, Đàm Linh đột nhiên cảm thấy Lữ Thiếu Khanh đỡ hơn hẳn, chí ít không còn đáng ghét như bình thường.
Lữ Thiếu Khanh nhún vai: “Tự các ngươi nói mà thôi, muốn mời chúng ta ăn cơm. Thịnh tình khó chối từ, ta cũng không thể không nể mặt các ngươi được, đúng không nào?”
Trong lòng Thôi Thanh và Kiếm Lan điên cuồng mắng thầm, chúng ta ước gì ngươi đừng nể mặt chúng ta.
Phấn trắng trên mặt Kiếm Lan lại không ngừng rơi xuống, giờ nàng ta chỉ muốn dùng phấn trắng của mình để ngạt chết Lữ Thiếu Khanh.
“Đó là với điều kiện ngươi đuổi theo đưa Đàm Linh về bồi tội với chúng ta.”
Lữ Thiếu Khanh nghi hoặc: “Là ý này à? Sao các ngươi không nói rõ ràng? Haizz, được rồi, chẳng phải chỉ là một bữa cơm sao? Tất cả mọi người là người một nhà, ai mời ai mà chẳng được, lần sau, lần sau ta mời các ngươi nhé.”
Còn có lần sau?
Hơn nữa...
“Tên khốn kiếp ngươi còn dám đóng gói mang về, ngươi vô sỉ.”
Thôi Thanh lại một lần nữa muốn bổ Lữ Thiếu Khanh một nhát.
Ăn cơm đóng gói không nói cho chúng ta thì thôi đi, đằng này một lần còn đóng gói nhiều như vậy.
Ngươi là heo à?
“Trả linh thạch lại, nếu không...”
Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm: “Nếu không thì sao? Nếu không ngươi còn làm được gì nữa?”
“Muốn động thủ sao? Muốn động thủ thì ra tay đi, nếu không thì quay về, trời cũng không còn sớm nữa rồi.”
Sau đó hắn cố ý nhắm vào Kiếm Lan mà nói: “Về đắp thêm vôi trắng lên mặt đi, rơi hết rồi kìa.”
Kiếm Lan tức đến mức toàn thân run rẩy, nghiến răng ken két, tuy nhiên, nàng ta bỗng nhiên bình tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Xem ra ngươi không có ý định trả linh thạch lại cho chúng ta.”
“Chúc mừng, ngươi nói đúng rồi, nhưng tiếc là không có thưởng.” Nói đùa chứ, bất kỳ ai cũng đừng mong lấy được một khối linh thạch nào từ ta.
“Tốt, ta sẽ bảo đệ đệ ta tới nói chuyện với ngươi...”
Kiếm Nhất!
Cái tên này vừa thốt ra, xung quanh liền trở nên trầm mặc.
Cho dù là Đàm Linh, sắc mặt cũng thay đổi.
Trên mặt Thôi Thanh hiện lên vẻ sùng bái.
Là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Kiếm gia, đặt trong số những tiểu bối của Thánh địa cũng là một trong những người mạnh nhất.
Mặc dù hắn ta thất bại trong cuộc tuyển chọn Thánh tử nhưng hắn ta chỉ thua một chiêu mà thôi.
Người ta bí mật gọi hắn ta là Thánh tử thứ tư.
Thực lực cường hãn, không ai có thể địch nổi.
Lữ Thiếu Khanh thì lộ ra vẻ phiền muộn.
Người ma tộc đều vô sỉ vậy sao?
Động một chút là lại lôi người khác ra dọa dẫm, có biết xấu hổ không chứ?
Thật sự cho rằng ta dễ bắt nạt à? Ta chờ đúng câu này của ngươi đấy.
Lúc này Lữ Thiếu Khanh lộ vẻ khinh bỉ, chỉ vào Kiếm Lan mà mắng to: “Xem như ta đã hiểu vì sao ngươi phải dùng vôi trắng bôi lên mặt ngươi rồi. Hóa ra ngươi đã không còn mặt mũi nào nữa.”
Đem đệ đệ của mình ra dọa dẫm, lúc này trong lòng Kiếm Lan vô cùng bình tĩnh, cả người vô cùng tự tin, giống như đã thăng hoa.
Vốn nàng ta dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lữ Thiếu Khanh, cảm thấy Lữ Thiếu Khanh so với đệ đệ nàng ta chỉ là tôm tép.
Nhưng lời này của Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa phá vỡ phòng bị trong lòng nàng ta.
Hắn lại một lần nữa khiến nàng ta tức đến mức run lẩy bẩy, run rẩy chỉ vào Lữ Thiếu Khanh, nửa ngày cũng không thốt nên lời.
Nàng ta tức đến mức nói không thành lời.
Cuối cùng, nàng ta vận chuyển linh lực, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, nàng ta cắn răng: “Được, được, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Ngươi cứ chờ đấy, ta sẽ bảo đệ đệ ta tới tìm ngươi.”