Sau khi tới thủ đô, Kim Mộc Thông vẫn luôn rất biết điều.
Trầm Lãng dặn dò hắn điều gì, hắn đều làm theo răm rắp.
Không nên đi thanh lâu, cẩn thận người khác hại ngươi. Không nên cùng người lạ đi ăn cơm, cẩn thận người khác hại ngươi. Ở ngoài đường, mặc kệ gặp người nào ngã trước mặt, bất kể là bà già, ông lão hay mỹ nữ cũng không được đi quản.
Hoặc là ở lì trong Quốc Tử Giám, hoặc là đến phủ Ngũ vương tử Ninh Chính, không được đi lung tung chơi bời. Có thể kết giao bạn bè trong Quốc Tử Giám, nhưng không nên cùng bất luận người bạn nào đi chơi riêng.
Mấy tháng nay, Kim Mộc Thông vẫn luôn làm như vậy. Dù cho hắn là một người rất ham chơi. Thế nhưng trong lòng hắn biết, nhất định không được gây phiền toái cho gia tộc, nhất định không được gây phiền toái cho tỷ phu.
Sau khi "Đấu Phá Thương Khung chi Phong Nguyệt Vô Biên" nổi như cồn, Kim Mộc Thông cũng triệt để nổi tiếng.
Hầu như mỗi ngày đều có người đến Quốc Tử Giám thúc giục bản thảo, rất nhiều học sinh cá biệt đều trở thành người hâm mộ của hắn. Kim Mộc Thông có vô số độc giả, vô số người truy phủng.
Thế nhưng bạn bè, lại chỉ có một!
Người này chính là chưởng quỹ Hiệu sách Thiên Phong, Dư Phóng. Cũng chính là người giúp Kim Mộc Thông xuất bản sách.
Dư Phóng có năm hiệu sách ở thủ đô, buôn bán không tính là lớn. Hơn nữa nơi này là thủ đô, cạnh tranh trong ngành sách phi thường kịch liệt, tình hình kinh doanh của Dư Phóng chỉ ở mức trung bình, lợi nhuận không nhiều.
Đương nhiên coi như có chút lợi nhuận, cuộc sống cũng tạm ổn, hàng năm có mấy trăm kim tệ tiền lãi ròng. Tuy không thể gọi là hào phú, nhưng cũng coi như sung túc.
Thế nhưng năm ngoái một hồi phong ba ập đến, làm cho hắn lỗ một khoản tiền lớn.
"Đông Ly Truyện".
Quyển sách này là đệ nhất kỳ thư của Đại Viêm Vương Triều, kể về câu chuyện truyền kỳ của thiên hạ đệ nhất cường giả, Đế chủ Đại Càn Vương Quốc Khương Ly. Quyển sách này tổng cộng mười tập, dài đến một triệu rưỡi chữ. Ở toàn bộ Đại Viêm Vương Triều bán ra con số thiên văn, cụ thể bao nhiêu không ai biết, nhưng nhất định là kỷ lục trước nay chưa từng có. Về sau, đại khái cũng không có ai có thể phá vỡ, cho dù là sách do Trầm Lãng viết.
Mười mấy năm trước, Hoàng đế Đại Viêm Đế Quốc hạ chỉ, bất kỳ quốc gia nào cũng không được công khai bán "Đông Ly Truyện". Từ đó, quyển sách này trở thành sách cấm.
Trương Xung có một câu nói rất đúng: Sách gì dễ nổi tiếng nhất thiên hạ? Đương nhiên là sách cấm a.
Cho nên mười mấy năm qua, hầu như mỗi hiệu sách đều len lén bán "Đông Ly Truyện". Hiệu sách Thiên Phong của Dư Phóng đương nhiên cũng không ngoại lệ. Cũng đã bao nhiêu năm rồi, triều đình cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao nơi đây cũng không phải là Đại Viêm Đế Quốc.
Nhưng không nghĩ tới năm ngoái, một vị Hoàng tử của Đại Viêm Đế Quốc đi sứ sang Nhạc Quốc, vi hành quan sát dân tình, dĩ nhiên phát hiện trên đường phố rất nhiều hiệu sách vẫn đang len lén bán "Đông Ly Truyện", vì vậy vị Hoàng tử này phi thường tức giận.
Sau đó toàn bộ Nhạc Quốc bắt đầu hành động lớn. Vô số nha dịch xông vào các hiệu sách, tịch thu và thiêu hủy tất cả "Đông Ly Truyện". Không chỉ có như thế, một khi phát hiện hiệu sách nào tàng trữ "Đông Ly Truyện", liền phạt tiền rất nặng.
Đương nhiên, những thư thương có tai mắt thông thiên đã sớm nhận được tin tức, trước giờ G đem "Đông Ly Truyện" tẩu tán. Mà Dư Phóng của Hiệu sách Thiên Phong, thuộc loại không có chỗ dựa, không có bối cảnh. Tồn kho một vạn bản "Đông Ly Truyện" toàn bộ bị tịch thu thiêu hủy.
Cái này cũng chưa tính là gì. Mấu chốt là còn bị phạt một ngàn kim tệ. Thậm chí cái này cũng không coi vào đâu. Chân chính làm cho hắn thương động cốt chính là sự bắt chẹt của quan sai, từng tên tiểu lại của huyện nha Vạn Niên đều tới vòi vĩnh.
Hắn trọn vẹn bị lừa bịp tống tiền tám ngàn kim tệ. Đây đã là tất cả gia sản của hắn. Những tên quan sai kia chính là như vậy, bóc lột thậm tệ, nhất định phải ép khô ngươi mới chịu buông tha.
Cho nên, Dư Phóng coi như là phá sản. Cộng thêm mấy cuốn sách hắn phát hành gần đây toàn bộ đều thất bại thảm hại, hắn sắp sửa đi vào đường cùng.
Cũng chính vào lúc này, Kim Mộc Thông đại thần đi tới thủ đô. Mang theo bản thảo, tìm kiếm hiệu sách phát hành "Đấu Phá Thương Khung chi Phong Nguyệt Vô Biên".
Cuốn sách trước đó "Kim Bình Mai chi Phong Nguyệt Vô Biên" thật sự là quá nổi, cái bút danh Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh liền đồng nghĩa với doanh số bán hàng. Cho nên tin tức Kim Mộc Thông muốn ra sách vừa truyền đi, lập tức bị đạp phá cửa. Hầu như hết thảy thư thương đều tranh nhau trào tới, vung vẩy kim tệ. Điều kiện đưa ra cái sau cao hơn cái trước, thậm chí chịu lỗ tiền cũng nguyện ý xuất bản.
Vì sao? Bởi vì ai xuất bản quyển sách này, chiêu bài của người đó sẽ nổi lên, có thể kéo theo doanh số của các sách khác.
Các ngươi biết bây giờ "Kim Bình Mai chi Phong Nguyệt Vô Biên" ở Nhạc Quốc bán được bao nhiêu bản không? Trọn vẹn hai trăm ngàn bản! Con số thiên văn a.
Dư Phóng của Hiệu sách Thiên Phong là kẻ nghèo nhất trong tất cả các thư thương tìm đến Kim Mộc Thông, điều kiện đưa ra cũng thấp nhất. Hắn thật sự là cùng đường, cho nên mới tới thử vận may.
Nhưng mà không nghĩ tới, Kim Mộc Thông trạch tâm nhân hậu liền chọn Dư Phóng. Bởi vì hắn thảm nhất!
Kết quả... "Đấu Phá Thương Khung chi Phong Nguyệt Vô Biên" quả nhiên nổi như cồn.
Vô số đạt quan quý nhân mua về nhà xong chửi ầm lên, hô to bị lừa, thậm chí có người trực tiếp đốt sách. Quá hủy hoại hình tượng Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh trong lòng bọn họ.
Nhưng lại có một đám người siêu cấp yêu thích "Đấu Phá Thương Khung chi Phong Nguyệt Vô Biên". Thanh niên biết chữ, người luyện võ, tiểu thương biết chữ... nhất định đối với quyển sách này như si như say.
Phát hành ba tháng, đã bán hơn mười vạn bản. Riêng thủ đô đã bán ba vạn bản.
Dư Phóng phát đại tài!
Vẻn vẹn cuốn sách này, hắn liền kiếm hơn hai ngàn kim tệ, tương đương với lợi nhuận của mấy năm trước cộng lại. Cái này cũng chưa tính là gì, mấu chốt là thương hiệu Hiệu sách Thiên Phong được nâng tầm cực đại, kéo theo doanh số các sách khác. Rất nhiều hào thương dồn dập đầu tư vào thư phường của hắn, giúp hắn mở rộng quy mô.
Ngắn ngủi ba tháng, hiệu sách của hắn ở thủ đô từ năm cái tăng lên mười lăm cái. Hơn nữa, việc mở rộng tại các quận khác cũng đang tiến hành đâu vào đấy. Cho nên quyển sách này mang tới lợi nhuận trực tiếp tuy không phải quá lớn, nhưng lợi nhuận gián tiếp lại cực đại, đưa hắn từ một thư thương sắp phá sản lên hàng đầu.
Bởi vì Kim Mộc Thông nói qua, bộ "Đấu Phá Thương Khung chi Phong Nguyệt Vô Biên" này dài tới hơn năm trăm vạn chữ, có thể ra ba mươi mấy tập. Đây là muốn phát đại tài a!
Cho nên Dư Phóng đối với Kim Mộc Thông đương nhiên mang ơn đội nghĩa. Kim Mộc Thông hoàn toàn cứu vớt sự nghiệp của hắn, cứu vớt gia đình hắn. Thiên đại ân tình a.
Hơn nữa Kim Mộc Thông xuất thân quý tộc, đối với tiền tài không quan tâm, tiền nhuận bút trích phần trăm một chút cũng không cao. Dư Phóng đối với hắn càng thêm cảm kích không gì sánh được.
Vô số lần mời Kim Mộc Thông về nhà làm khách, mời hắn ăn một bữa cơm bình thường. Kim Mộc Thông nhớ kỹ lời anh rể dặn, ngoại trừ nhà Ngũ vương tử, cơm nhà ai cũng không được ăn.
Dư Phóng mời vài chục lần, Kim Mộc Thông đều không đi.
Vì vậy, Dư Phóng liền mỗi ngày tới Quốc Tử Giám, bồi Kim Mộc Thông nói chuyện phiếm. Chuyện trên trời dưới đất không gì không nói, phi thường tâm đầu ý hợp. Hai người liền trở thành tri kỷ. Đây là người bạn đầu tiên Kim Mộc Thông kết giao.
Hôm qua Dư Phóng lại mời Kim Mộc Thông về nhà ăn cơm, Kim Mộc Thông nhớ lời anh rể, lại cự tuyệt.
Dư Phóng tỏ ra đã hiểu, thế nhưng thần tình phi thường ảm đạm. Thậm chí lộ ra một tia tự ti, nói là hắn càn rỡ, Kim Mộc Thông đường đường là Thế tử Phủ Bá Tước, hơn nữa khả năng sắp trở thành Thế tử Phủ Hầu Tước, làm sao lại cùng một tên thương nhân kết giao.
Sau đó, Kim Mộc Thông còn biết hôm qua là sinh nhật mẹ già của Dư Phóng, nhà hắn từ sáng sớm đã bắt đầu chuẩn bị, làm một bàn lớn đồ ăn ngon, hơn nữa chỉ mời duy nhất một người khách là Kim Mộc Thông.
Kim Mộc Thông nếu như không đi, người nhà Dư Phóng sẽ thương tâm đến mức nào? Một bàn thức ăn ngon này làm sao nuốt trôi?
Vì vậy, dưới sự mềm lòng, Kim Mộc Thông đã đi. Dù sao đã kết giao vài tháng, hoàn toàn là hảo hữu chí giao móc tim móc phổi.
Sau khi đến nhà Dư Phóng, người một nhà đối với hắn cực kỳ thân thiết, phảng phất như người thân. Điều này làm cho Kim Mộc Thông xa nhà mấy tháng cảm thấy phi thường ấm áp.
Một bàn thức ăn ngon cũng thực sự mỹ vị cực kỳ, Kim Mộc Thông ăn phi thường đã nghiền, thậm chí uống hai chén rượu.
Nhưng sau đó... hắn liền cảm giác mình có chút đầu váng mắt hoa, cả người khô nóng.
Trong rượu này đương nhiên là có thuốc.
Lúc đó hắn còn không hiểu đây là vì cái gì. Nhưng bản năng cảm thấy nguy hiểm, trực tiếp đứng dậy muốn cáo từ rời đi. Kết quả, Dư Phóng cứng rắn dìu hắn vào phòng, đặt lên giường.
Đợi đến khi Kim Mộc Thông tỉnh lại lần nữa, hắn đang nằm sấp trên người một nữ nhân.
Người phụ nữ nhu mì kia đang khóc. Trên người đầy vết tích bị giày xéo. Thậm chí, Kim Mộc Thông lúc này cùng nàng vẫn đang ở trạng thái "tiếp xúc âm dương".
Mà người nữ nhân này, chính là thê tử của Dư Phóng, Trần thị. Một nữ nhân nhu nhược thẹn thùng, năm nay 31 tuổi, dáng dấp rất đẹp.
Cứ như vậy, lần đầu tiên, lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm của Kim Mộc Thông toàn bộ giao phó tại đây.
Nhìn lại, thấy Dư Phóng với ánh mắt dường như muốn ăn tươi nuốt sống, còn có mẹ già Dư gia, còn có rất nhiều người đang có mặt ở đó. Chính mắt thấy được tất cả những điều này. Thậm chí, Kim Mộc Thông còn đang đè lên người Trần thị.
Mẹ già Dư gia tại chỗ liền ngất đi.
Mà thê tử Dư Phóng là Trần thị trần truồng xông xuống giường, trực tiếp lao đầu vào tường, muốn tự sát để rửa sạch nỗi nhục. Đương nhiên, nàng lực lượng không đủ, không đụng chết được, nhưng cũng đụng đến máu me đầm đìa.
Sau đó, nàng bắt đầu khóc lóc kể lể: Nàng vào phòng đưa canh giải rượu cho Kim Mộc Thông, Kim Mộc Thông liền hóa thành cầm thú, cưỡng bức nàng. Hắn là người có võ công, Trần thị phận nữ nhi yếu đuối, hoàn toàn không cách nào phản kháng. Chỉ có thể bị hắn chà đạp một lần lại một lần. Nàng liều mạng giãy dụa, đến mức mình đầy thương tích.
Dư Phóng mắt rưng rưng, chỉ vào Kim Mộc Thông quát: "Ta coi ngươi là huynh đệ, ngươi dĩ nhiên cưỡng bức thê tử ta? Mối hận nhục thê, không đội trời chung!"
Trong nháy mắt, Kim Mộc Thông khắp cả người băng hàn.
Hắn thật không ngờ, lòng người lại hiểm ác đáng sợ đến mức này. Chính mình đối với Dư Phóng là ân tình bậc nào, chẳng những cứu vãn việc buôn bán của hắn, làm cho hắn đạt được phú quý to lớn, thậm chí có thể nói là cứu vớt cuộc đời hắn.
Kết quả, hắn lại báo đáp chính mình như vậy? Dĩ nhiên dùng thủ đoạn hèn hạ như thế hãm hại chính mình?
Mấu chốt là, đây chính là người vợ cưới hỏi đàng hoàng của hắn a, dĩ nhiên cũng nỡ đem ra để hủy hoại như vậy?
Có người đến tột cùng là cho hắn bao nhiêu lợi ích? Khiến cho Dư Phóng chẳng những hãm hại ân nhân, hơn nữa còn hy sinh sự trong sạch của vợ mình? Con người dĩ nhiên có thể vô sỉ đến mức này?
Sau đó, Dư Phóng báo quan.
Nha dịch huyện Vạn Niên tới cực nhanh, trực tiếp bắt Kim Mộc Thông đi. Kim Mộc Thông bị tống vào ngục!
Toàn bộ quá trình hầu như không có kẽ hở.
Tùy tùng của Kim Mộc Thông thấy vậy, lập tức chạy như bay đến phủ Ngũ vương tử Ninh Chính cầu viện.
Tức thì Ninh Chính giận dữ! Thủ đoạn này thật sự là quá đê tiện bẩn thỉu. Hắn suốt đêm đi tới huyện nha Vạn Niên, đòi người từ tay Huyện lệnh Vạn Niên.
...
Phần lớn thành chủ của Nhạc Quốc đều là lục phẩm hoặc thất phẩm. Thủ đô có hai huyện: Bình An và Vạn Niên. Huyện lệnh Bình An địa vị cao hơn, là Chính ngũ phẩm. Huyện lệnh Vạn Niên là Tòng ngũ phẩm. So với thành chủ bình thường, cao hơn một đến hai cấp.
Như vậy Huyện lệnh Vạn Niên này là ai?
Chính là tình nhân cũ, cừu nhân cũ của Trầm Lãng, cựu Đại Lý Tự Thừa Vương Khải Khoa. Kẻ đã cùng Chúc Văn Hoa đi Huyền Vũ Phủ Bá Tước bắt Trầm Lãng với tội danh mưu sát Chúc Lan Đình Tử tước.
Đương nhiên, Trầm Lãng giả vờ bị bệnh đậu mùa, khiến cho lần bắt giữ đó thất bại. Về sau Vương Khải Khoa kinh hồn bạt vía vài ngày, xác định Trầm Lãng là giả bệnh, vì vậy coi đó là nỗi nhục nhã vô cùng.
Gần đây, hắn thăng quan! Từ Lục phẩm Đại Lý Tự Thừa, tấn thăng lên Tòng ngũ phẩm Huyện lệnh Vạn Niên.
Cái chức Huyện lệnh Vạn Niên này không phải dạng vừa. Làm quan dưới chân Thiên tử, nơi thủ thiện, nắm thực quyền, so với mấy Thái Thú ở xa còn uy phong hơn.
Cho nên, hắn không quá để Ngũ vương tử Ninh Chính vào mắt. Dù sao, một đứa con bị Quốc quân chán ghét, trong tay không quyền không thế, thì làm được gì?
...
Ở huyện nha Vạn Niên, Ninh Chính mặc dù trong lòng tức giận vô cùng, nhưng biểu tình vẫn rất bình tĩnh.
"Vương đại nhân, mặc kệ chuyện này là ai đứng sau sai sử, ta đều không truy cứu, thả người ra."
Ninh Chính đương nhiên biết, gần đây là thời khắc mấu chốt của Kim thị gia tộc. Quốc quân sắp phong hầu cho Kim Trác. Kết quả, Kim Mộc Thông lập tức gặp chuyện, hơn nữa lại là loại chuyện xấu xa này.
Ở nhà người khác làm khách, lại cưỡng bức vợ người ta, đâu chỉ là ỷ thế hiếp người, quả thực là tang tâm bệnh cuồng.
Ninh Chính có thể tưởng tượng, ngày mai tấu chương tố cáo Huyền Vũ Bá sẽ bay vào Vương cung như tuyết rơi. Kim thị gia tộc quản giáo không nghiêm, mới xảy ra loại gièm pha này. Một gia tộc không sạch sẽ như vậy, còn mặt mũi nào tấn thăng hầu tước?
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa hành lễ với Ninh Chính xong, nói: "Ngũ điện hạ nói đùa, việc này hạ quan cũng chỉ là theo lẽ công bằng mà làm, tạm thời không tra ra âm mưu gì, ngài nghĩ nhiều rồi."
Ninh Chính ánh mắt co rụt lại.
"Vương... Vương đại nhân, quả nhiên không thả người sao?"
Phẫn nộ quá độ, Ninh Chính lại bắt đầu nói lắp.
Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa trong lòng cười nhạo, chỉ bằng cái tật nói lắp này của ngươi, vĩnh viễn cũng không thể thượng vị. Đừng tưởng rằng ngươi là con trai Quốc vương liền có thể tới chỗ ta ra vẻ. Ngươi là một phế nhân không quyền lực, nể mặt ngươi thì gọi là con trai Quốc vương, không nể mặt ngươi thì ngươi cái gì cũng không phải.
"Kim Mộc Thông thân là con dòng cháu giống, không lấy mình làm gương, dĩ nhiên làm ra hành vi tang tâm bệnh cuồng như vậy, nhất định khiến người ta nhìn thấy mà giật mình. Ta nếu như thả hắn, làm sao giao phó với Quốc quân, làm sao giao phó với thiên hạ vạn dân, làm sao giao phó với phu nhân vô tội bị làm nhục kia?"
"Ngũ điện hạ, hạ quan xin khuyên ngài một câu: Chuyện không nên quản, đừng có quản!"
Câu nói này mang ý nhục nhã đã hết sức rõ ràng.
Ninh Chính trong nháy mắt muốn bùng nổ.
Ta đường đường là con trai Quốc vương, ngươi chỉ là một cái Huyện lệnh Vạn Niên cũng muốn cưỡi lên đầu ta sao? Ta Ninh Chính chỉ sống cuộc sống của mình, chưa bao giờ tranh chấp với ai, các ngươi dĩ nhiên làm nhục ta như vậy? Ta là con trai Quốc quân, thậm chí ngay cả một người biểu đệ cũng bảo vệ không nổi?
Trong sát na! Ninh Chính thực sự cảm giác được quyền lực quý giá, và sự đáng thương của kẻ không có quyền lực.
Đổi thành vương tử khác, cho dù là Ninh Chân, Ninh Cảnh ở chỗ này, Huyện lệnh Vạn Niên sớm đã quỳ xuống, nào dám có nửa phần bất kính. Mà đối với hắn Ninh Chính, dĩ nhiên trực tiếp mở miệng bôi nhọ.
Ta Ninh Chính dù nói thế nào, cũng là do Tô Phi sinh ra, xuất thân cao quý.
Ninh Chính cố nén sỉ nhục hỏi: "Vương đại nhân dự định xử trí Kim Mộc Thông như thế nào?"
Vương Khải Khoa nói: "Việc này hạ quan nói không tính, chẳng qua một khi tra rõ ràng, chứng cứ vô cùng xác thực, đối với tội cưỡng bức phụ nữ vô tội như thế này, dựa theo luật pháp Đại Nhạc là phải chịu Hủ hình."
Ninh Chính huyệt Thái Dương chợt giật mạnh.
Hủ hình là gì? Chính là Cung hình, cũng chính là thiến. Trong truyền thuyết gọi là tịch thu công cụ gây án.
Loại lời này nói ra, chính là sinh tử đại thù!
Nhìn chằm chằm Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa thật sâu một cái, Ninh Chính quay người rời đi, trở về nhà!
...
Phủ đệ Ninh Chính, lúc nửa đêm.
Trầm Lãng vốn định sáng sớm mai mới tới bái kiến Ninh Chính, lại không nghĩ tới phát sinh đại sự như vậy, thế cho nên hắn nửa đêm liền tới thăm viếng.
"Trầm Lãng, bái kiến Ngũ điện hạ!"
Bước vào tòa dinh thự này, Trầm Lãng thực sự kinh ngạc. Chỗ ở của Ninh Chính cũng quá keo kiệt đi, chỉ hơn mười mẫu mà thôi. Quốc quân liền sắc phong cho hắn một tòa nhà nhỏ như thế này? Còn nhỏ hơn cả biệt viện Kim thị.
Đây chính là con trai Quốc quân, chân chính vương tử a. Vị Ngũ vương tử này, rốt cuộc không được sủng ái đến mức nào? Hắn đã thành niên từ lâu, lại vẫn không được sắc phong bất kỳ tước vị nào. Ninh Cảnh sắp được phong tước, còn tước vị của Ninh Chính vẫn xa vời vợi, nhìn qua phảng phất cả đời đều không thể phong tước.
Đãi ngộ này của Ninh Chính, thật là làm cho Trầm Lãng cảm thấy bất bình thay.
Ninh Chính ánh mắt phức tạp nhìn Trầm Lãng, sau đó khom người bái xuống nói: "Ninh Chính xấu hổ, ta có nghĩa vụ chiếu cố Kim Mộc Thông, kết quả lại làm cho hắn thân hãm lao tù, có phụ sự gửi gắm của Di mẫu."
Trầm Lãng hỏi: "Điện hạ đã tới huyện nha Vạn Niên?"
"Ừm." Ninh Chính nói: "Huyện lệnh Vương Khải Khoa không chịu thả người."
Trầm Lãng nói: "Điện hạ hẳn là còn chịu nhục đi?"
Tức thì, sắc mặt Ninh Chính trướng hồng. Hắn bình thường đều ở lì trong nhà, không muốn giao thiệp với người khác, chính là không muốn xem sắc mặt người ta. Hôm nay bị sỉ nhục, nhất định chung thân khó quên, Huyện lệnh Vạn Niên nhất định tựa như tát một cái vào mặt hắn.
Ngũ vương tử Ninh Chính nói: "Ta... ta chịu nhục không có gì, quan... mấu chốt là như thế nào vượt qua cửa ải khó khăn lần này. Phụ quân đang muốn sắc phong Dượng làm hầu tước, thời khắc mấu chốt này Kim Mộc Thông gặp chuyện, sẽ làm việc phong hầu triệt để hỏng bét!"
Vừa phẫn nộ, vừa căng thẳng, Ninh Chính lại nói lắp.
Trầm Lãng nói: "Ta có thể tưởng tượng, sáng sớm ngày mai, sẽ có vô số tấu chương tố cáo bay vào Vương cung, tố cáo Kim thị gia tộc ta. Kim Mộc Thông sẽ thân bại danh liệt. Có người đây là cố ý muốn phá hoại chuyện tốt của Kim thị gia tộc, không muốn Quốc quân phong hầu cho nhà ta a."
Ninh Chính nói: "Đối thủ quá đê tiện!"
"Không, ta không nghĩ như vậy." Trầm Lãng lắc đầu nói: "Đã là địch nhân, thì không có gì gọi là đê tiện hay không đê tiện. Lần này thủ bút đại khái xuất phát từ Tô thị đi, bọn họ trả thù thật đúng là nhanh a."
Ninh Chính nói: "Thời gian của chúng ta rất khẩn cấp, trước khi trời sáng phải giải quyết việc này, nếu không thì đại sự đã hỏng!"
Quả thực như thế!
Sự trắc trở của chuyện này không chỉ là giải cứu Kim Mộc Thông, mà còn phải ngăn cản cả sự kiện lên men. Nói trắng ra, chính là muốn ngăn cản bá quan văn võ tố cáo Kim thị gia tộc.
Thế nhưng, đối phương sớm đã chuẩn bị xong tất cả. Trước khi bắt Kim Mộc Thông, tấu chương tố cáo đã viết xong rồi. Ngày mai, nhất định sẽ nhấc lên cơn bão dư luận khổng lồ. Vô số nước bọt sẽ trong nháy mắt bao phủ Huyền Vũ Phủ Bá Tước.
Kim Mộc Thông sẽ thân bại danh liệt. Thậm chí, ngay cả Trầm Lãng cũng khó tránh khỏi nước bọt, tất cả mọi chuyện của hắn đều sẽ bị bới móc ra. Nếu không ngoài dự liệu, ngày mai thậm chí sẽ có người đi vây công biệt viện Kim thị.
Ninh Chính nói: "Muốn trước khi trời sáng giải cứu Kim Mộc Thông, giải quyết cái cửa ải khó khăn này, nhất định khó như lên trời."
Quả thực khó như lên trời! Thậm chí phảng phất là không thể. Đối phương đã chuẩn bị xong tất cả, hoàn toàn không cách nào ngăn cản.
Tô thị ra tay quả nhiên nhanh. Trầm Lãng mới vừa vào thủ đô, bọn họ liền động thủ. Nhanh, chuẩn, ngoan, độc! Hơn nữa, không hề có nguyên tắc. Phi thường phù hợp phong cách của Tô thị gia tộc.
Ninh Chính nói: "Khoảng cách đến lúc trời sáng không đến ba canh giờ, muốn trong thời gian này tìm được chứng cứ, rửa sạch tội danh cho Kim Mộc Thông, trả lại sự trong sạch cho hắn, nhất định quá khó khăn."
Trầm Lãng khinh thường lắc đầu.
"Tìm chứng cứ? Còn sự trong sạch của Kim Mộc Thông? Không, không, không." Trầm Lãng nói: "Ngũ điện hạ, như vậy thì rơi vào nhịp điệu của địch nhân rồi. Kim Mộc Thông bị bắt tại trận trên giường, thậm chí lúc tỉnh lại vẫn còn ở trong cơ thể vợ Dư Phóng, cho nên hắn không trong sạch được đâu."
"Mấu chốt là, chúng ta hoàn toàn không cần đi chứng minh Kim Mộc Thông trong sạch a."
"Đối mặt với loại thủ đoạn ti tiện này, căn bản không cần theo khuôn phép cũ."
"Then chốt căn bản không phải chứng minh Kim Mộc Thông trong sạch, mà là giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ."
Ninh Chính nói: "Xin lắng tai nghe!"
Trầm Lãng nói: "Đầu tiên bước một, trả đũa! Địch nhân vô sỉ, chúng ta liền so với hắn càng thêm vô sỉ!"
"Bước thứ hai, cũng là bước mấu chốt nhất: Ngăn cản vô số Ngôn quan tố cáo Kim thị gia tộc, ngăn cản cơn bão dư luận sinh ra."
"Kim thị gia tộc ta đang nổi tiếng, phát sinh loại chuyện xấu này, nhất định sẽ gây nên dư luận bùng nổ. Như vậy làm sao ngăn cản đây?"
"Rất đơn giản, chế tạo một sự kiện càng thêm rùng rợn, kinh động toàn bộ thủ đô, hấp dẫn tròng mắt của tất cả mọi người, gây nên sự phẫn nộ của mọi người, làm cho sự chú ý của mọi người đều chuyển dời đến sự kiện này, vô tâm đi quan tâm chuyện Kim Mộc Thông cưỡng bức dân nữ nữa."
"Bức bách tất cả Ngôn quan cất tấu chương tố cáo Kim Mộc Thông đi, đổi thành tấu chương tố cáo sự việc mà ta muốn. Coi như bọn họ không muốn, cũng nhất định phải làm như vậy, bởi vì... điều này hoàn toàn quan hệ đến thể diện của Nhạc Quốc, đây là sự 'chính trị chính xác' tuyệt đối."
"Bước thứ ba, giết chết cả nhà Dư Phóng, giết chết Huyện lệnh Vạn Niên Vương Khải Khoa, hung hăng tát một cái vào mặt Tô thị gia tộc."
"Trận chiến này tới phi thường đột ngột, nhưng đã đánh, phải đánh đến cùng."
"Hết thảy những kẻ ra mặt, hết thảy đều phải chết!"
"Cái tên Dư Phóng này, càng là muốn cả nhà chết sạch!"
"Ngũ điện hạ, trong đấu tranh chính trị, nhất định không được rơi vào nhịp điệu của địch nhân, không nên tiến vào sân nhà của địch nhân tác chiến."
"Ngươi đánh ngươi, ta đánh ta, công phu ở ngoài thơ!"
Ninh Chính kinh ngạc!
Đều nói cô gia của Huyền Vũ Phủ Bá Tước trí tuệ gần như yêu quái, bây giờ thực sự là được kiến thức. Thực sự là đi một bước, xem ba bước, bốn bước a! Hơn nữa thủ đoạn hung ác, động một chút là giết chết cả nhà địch nhân.
Ninh Chính hỏi: "Có thể làm được không?"
Trầm Lãng nói: "Nắm chắc! Người của ta đã đi làm việc rồi. Sáng sớm ngày mai, sẽ có đại sự kiện chấn động toàn bộ thủ đô, toàn bộ Nhạc Quốc phát sinh, thiên hạ kinh hãi."
"Ta sẽ đi ngay bây giờ đến huyện Vạn Niên, gặp lại người tình cũ Vương Khải Khoa."
"Quá kích thích, mới vừa đến thủ đô, dĩ nhiên đã có trận chiến để đánh."
"Cùng người đấu, kỳ nhạc vô cùng a!"
Ninh Chính câm nín!
Lúc đầu hắn cảm thấy là nan đề tày trời, khốn cục tày trời. Kết quả Trầm Lãng chẳng những không có bất an sợ hãi, dĩ nhiên là kích thích, còn có tâm tư giết chóc rục rịch.
Kẻ này thực sự là yêu quái a!
Trầm Lãng rời đi, sát khí đằng đằng, đi tới huyện nha Vạn Niên.
Thật kích thích a!
Đệ nhất đao của Trầm Lãng ta ở thủ đô, dĩ nhiên nhanh như vậy đã bắt đầu.
Muốn chế tạo sự kiện tày trời. Muốn giết người. Thật kích thích a.
Tên béo, ta không trách ngươi! Ngươi cứ ở trong đại lao ngây ngốc một hồi đi, nhìn tỷ phu ngươi như thế nào ở thủ đô nhấc lên kinh đào hải lãng.
Như thế nào giết sạch cả nhà người ta!