Hoàng Phượng, Trầm Thập Tam theo Trầm Lãng học được rất nhiều Thuật Giết Người!
Khí CO (Carbon monoxide) chỉ là một trong số đó.
Đây là phòng cách ly tuyệt đối kín mít, vách tường mỗi một tấm ván đều khít khao, cho dù có khe hở cũng phi thường nhỏ bé, dù cho cái ống thiết bì của Trầm Lãng phi thường dẹt, phi thường mảnh cũng rất khó cắm vào.
Công chúa A Lỗ Na Na mắc chính là bệnh đậu mùa thật, cho nên nhất định thống khổ không chịu nổi, ngứa ngáy khó nhịn, căn bản là ngủ không yên.
Mãi cho đến khi uống thuốc gây tê của Trầm Lãng, mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Mà Đại Ngốc vẫn luôn nắm tay nàng, ngơ ngác ngồi ở đó.
Chẳng qua coi như hắn nhìn thấy Hoàng Phượng đang làm cái gì, hắn cũng sẽ không lên tiếng, bởi vì hết thảy sự chú ý của hắn đều ở trên người vợ mình.
Vợ thật là đẹp mắt, trên mặt mọc nhiều nốt đậu mùa như vậy, vẫn là đẹp mắt như thế, ta nhất định sẽ làm cho Nhị Ngốc chữa khỏi cho nàng.
Hai gian cách ly chỉ cách nhau một lớp vách gỗ, Hoàng Phượng tìm được một khe hở hơi lớn một chút, sau đó dùng chậu than nướng.
Tấm ván gỗ kia mới vừa xẻ xuống không lâu, cho nên vẫn còn ướt, bị lửa nướng một cái liền co rút lại, khe hở ở giữa liền biến lớn.
Sau đó Hoàng Phượng liền đem chậu than triệt để đắp kín lại.
Dưỡng khí không đủ, than củi thiêu đốt không hoàn toàn, sẽ sinh ra lượng lớn khí CO.
Thông qua cái ống liên tục không ngừng mà đưa vào phòng bên cạnh.
Bảo đảm đưa vào đầy đủ khí CO, đủ để làm cho Tam vương tử Khương quốc A Lỗ Hãn chết đi.
Hoàng Phượng thu hồi cái ống, dùng nước thấm ướt khe hở gỗ bị tạo ra.
Hút no nước, gỗ nở ra, khe hở đó lần nữa khép lại, lại dùng công cụ đè cho bằng phẳng.
Tất cả không một kẽ hở.
Thậm chí Đại Ngốc từ đầu tới đuôi cũng không có quay người lại.
Vợ ơi, ta nhất định sẽ làm cho Nhị Ngốc chữa khỏi cho nàng.
...
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc của Ẩn Nguyên Hội vừa đắc ý lại vừa lo lắng.
Đắc ý là Trầm Lãng chẳng mấy chốc sẽ chết, lo lắng là bởi vì hắn chột dạ a.
Quả thực giống như Trầm Lãng sở liệu, lúc Khương Vương cướp bóc Tây Vực, chà đạp một nữ tử Tây Vực tuyệt đẹp, sau đó phía dưới bị nhiễm bệnh.
Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại vừa lở loét vừa ngứa, có thể đem Khương Vương dọa hỏng.
Hắn lại không hiểu y học, cảm thấy còn cứ lở loét như vậy, chính mình sẽ có nguy hiểm tính mạng, ít nhất sẽ thành thái giám.
Mà lúc này Tả Bá Ngọc xuất hiện, cứu vớt cuộc đời và hạnh phúc của hắn.
Nhưng mà, đây hết thảy đều là Ẩn Nguyên Hội an bài, Khương Vương nhiễm bệnh cũng là âm mưu của Ẩn Nguyên Hội.
Kế hoạch của Tả Bá Ngọc là từng bước thăng cấp.
Trước tiên chữa khỏi bệnh đường sinh dục phía dưới cho Khương Vương, sau đó chữa khỏi "bệnh đậu mùa" cho hai tiểu vương tử.
Tiếp đến dùng bộ thần dược cuối cùng, chữa khỏi "bệnh đậu mùa" cho Tam vương tử A Lỗ Hãn.
Sau đó thần lai chi bút là cái gì?
Khương Vương A Lỗ Cương, rất nhanh cũng sẽ mắc phải "bệnh đậu mùa".
Không phải ngày mai, chính là ngày kia.
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc là đại phu của Khương Vương, mỗi ngày trị liệu phía dưới cho hắn, dễ dàng nhất hạ một loại độc tố gây mẩn ngứa nào đó.
Hơn nữa còn không giống với mẩn ngứa thủy đậu của Tam vương tử A Lỗ Hãn.
Tam vương tử chỉ là vấn đề ngoài da, rất dễ dàng liền chữa khỏi.
Độc tố mẩn ngứa Tả Bá Ngọc hạ cho Khương Vương là phi thường mãnh liệt, là virus sống lấy từ trên cơ thể người. Ẩn Nguyên Hội là tổ chức phi thường cường đại, đối với các phương diện nghiên cứu đều rất tiên tiến.
Sau khi thời kỳ ủ bệnh kết thúc, virus sẽ lan tràn toàn thân, vô số mẩn ngứa cùng thủy đậu đều sẽ bùng phát.
Phi thường cuồng bạo, phi thường đáng sợ, tạo cảm giác chính là bệnh đậu mùa hung mãnh nhất. Hơn nữa ít nhất cần mấy ngày mấy đêm, mới có thể chữa khỏi hẳn.
Tả Bá Ngọc đã nói trước thần dược đã dùng hết.
Mà Khương Vương bùng phát "bệnh đậu mùa" đáng sợ nhất, kết quả kia thì như thế nào?
Vì mạng sống, Khương Vương đương nhiên sẽ đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của Tả Bá Ngọc, trở thành thanh chiến đao sắc bén nhất trong tay Ẩn Nguyên Hội.
Cho nên, âm mưu của Tả Bá Ngọc rất lớn.
Còn Lạc Nhạn, đúng là nằm vùng do Ẩn Nguyên Hội phái tới.
Nhưng bí mật về việc Khương Vương sắp bùng phát bệnh đậu mùa giả mãnh liệt nhất, nàng cũng không biết, chỉ có một mình Tả Bá Ngọc biết được, loại bí mật này càng ít người biết càng tốt.
"Khương Vương, bệnh đậu mùa giả mãnh liệt nhất của ngươi mau bùng phát đi! Như vậy ta liền có thể trở thành cứu thế chủ của ngươi, có thể muốn gì được nấy."
Bất quá, vẫn là phải giết chết Trầm Lãng trước.
Cái nghiệt súc này nếu còn sống, dễ dàng gây trở ngại cho kế hoạch của Tả Bá Ngọc hắn.
...
Trầm Lãng vẫn luôn suy tư một vấn đề.
Bệnh đậu mùa của A Lỗ Hãn cùng A Lỗ Na Na bùng phát quá trùng hợp.
Hết lần này tới lần khác đúng lúc Tả Bá Ngọc bị đuổi đi, bệnh đậu mùa của hai người này liền bùng phát.
Thật giống như chuyên môn bùng phát để giữ lại Tả Bá Ngọc.
Nhưng Trầm Lãng ngẫm nghĩ, phát hiện phương diện này có âm mưu.
Bởi vì mặc kệ là bệnh đậu mùa thật hay giả, đều cần lây nhiễm trước, đều có thời kỳ ủ bệnh.
Tả Bá Ngọc lại không biết Trầm Lãng muốn tới hại hắn.
Cho nên, bệnh đậu mùa giả của A Lỗ Hãn, bệnh đậu mùa thật của A Lỗ Na Na, đều là Tả Bá Ngọc dự mưu đã lâu.
Mấu chốt nhất là, Tả Bá Ngọc đã chữa khỏi "bệnh đậu mùa" cho hai tiểu vương tử, hoàn toàn chứng minh mình là thần y, vì sao còn phải làm điều thừa, lần nữa trình diễn kỳ tích chữa khỏi cho Tam vương tử đâu?
Hơn nữa, còn muốn dùng bệnh đậu mùa thật của A Lỗ Na Na làm nền.
Mấu chốt là hắn tận lực cường điệu nhiều lần, chỉ còn lại một liều thần dược cuối cùng.
Kết quả là, Trầm Lãng có một suy đoán to gan lại hợp lý.
Mục tiêu cuối cùng của Tả Bá Ngọc là Khương Vương!
Phía trước chữa khỏi căn bệnh khó nói phía dưới cho Khương Vương, vẻn vẹn chỉ là vì thu được sự tin tưởng, thu được bậc thang tấn thăng.
Hơn nữa bệnh kia chỉ là thống khổ, sẽ không chết người.
Nhưng bệnh đậu mùa là sẽ chết người đấy, nhất là bệnh đậu mùa thể mãnh liệt, hầu như trăm phần trăm chí tử.
Đến lúc đó Khương Vương nếu phát tác một loại "bệnh đậu mùa" thoạt nhìn phi thường đáng sợ, phảng phất chắc chắn phải chết.
Mấu chốt là khi đó thần dược của Tả Bá Ngọc đã dùng hết.
Lúc đó hắn có thể đưa ra, tài liệu của thần dược này chỉ có một tổ chức nào đó mới có.
Vì mạng sống Khương Vương phải làm gì?
Đương nhiên chỉ có thể đáp ứng yêu cầu mà Ẩn Nguyên Hội đưa ra!
Cho dù là yêu cầu phi thường không hợp lý.
Đương nhiên đây hết thảy chỉ là Trầm Lãng suy đoán, nhưng hắn cảm thấy khoảng cách chân tướng đã rất gần.
Hắn đúng là kẻ trời sinh đầy âm mưu, dù cho âm mưu của Tả Bá Ngọc còn chưa chân chính khai triển, liền đã bị hắn ngửi ra kẽ hở.
...
Bên trong Vương Cung!
Trầm Lãng đang điên cuồng dâng lời gièm pha.
"Khương Vương, làm đối tác hợp tác tương lai, ta nhất định phải vạch trần một cái âm mưu."
"Nếu như ta không đoán sai, ngài ở Tây Vực cướp bóc còn chưa hoàn thành liền vội vã trở về Khương quốc, chắc là mắc phải một loại bệnh khó nói nào đó, đúng không?"
Lúc Trầm Lãng hỏi câu này, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Vương.
Vì sao hắn có thể suy đoán ra được?
Bởi vì mãi cho tới bây giờ, Khương Vương đều bản năng gãi phía dưới.
Hơn nữa hắn làm cho Trầm Thập Tam dùng tiền thu mua nô bộc trong cung Khương Vương, biết được Khương Vương đã một hai tháng không có gần nữ sắc, mãi cho đến mấy ngày trước mới phá giới.
Có người có lẽ sẽ nói, tin tức liên quan tới việc Khương Vương gần một hai tháng không có gần nữ sắc dễ dàng mua như vậy sao?
Đúng, chính là dễ dàng bán như vậy.
Nhạc Quốc là nước lớn nghiêm mật như vậy, đều có thể từ chỗ thái giám mua được tin tức, mua được ngự bảo trong cung, càng chưa nói Khương quốc cái nơi dã man này.
Khương Vương không trả lời.
Nhưng Trầm Lãng đã nhận được đáp án, hắn tiếp tục nói: "Sau đó Tả Bá Ngọc xuất hiện, cứu vớt cuộc sống hạnh phúc của ngài. Ta nghe nói qua, ngài đối với nữ nhân đã phi thường soi mói, hơn nữa cũng phi thường cẩn thận. Coi như nữ tử cướp bóc tới, ngài cũng muốn phái người kiểm tra rất nhiều lần mới hưởng dụng, nhưng vì sao lần này ở Tây Vực lại không dằn nổi như vậy?"
Ánh mắt Khương Vương rơi vào hồi ức, nhưng vẫn không nói gì.
Bởi vì cô gái kia quá đẹp, đẹp đến mức chói mắt.
Mấu chốt là trang phục của nàng rất giống một nữ nhân, tình nhân trong mộng của Khương Vương - Tuyết Ẩn đại tông sư.
Đương nhiên vẻn vẹn chỉ là trang phục, khí chất kém rất xa, dung mạo tuyệt mỹ cùng dáng người cũng có chênh lệch.
Nhưng cô gái kia thoạt nhìn thật rất thuần khiết, hoàn toàn không tưởng tượng nổi sẽ có bệnh đường sinh dục.
Hơn nữa, nàng cũng là xử nữ a.
Cho nên, Khương Vương không kịp chờ đợi chà đạp nàng.
Sau đó, hắn nhiễm bệnh.
Trầm Lãng nói: "Ta hiện tại nghiêm trọng hoài nghi, ngài ở Tây Vực nhiễm bệnh cũng là âm mưu của Tả Bá Ngọc, hắn ẩn núp đến bên cạnh ngài là có mục đích không thể cho người biết, hắn cùng phi tử Lạc Nhạn chắc chắn có cấu kết."
Khương Vương tức thì rơi vào sự đa nghi tuyệt đối.
Sau đó, hắn lạnh lùng nói: "Ngươi tới bên cạnh ta, lẽ nào sẽ không có âm mưu sao?"
Trầm Lãng nói: "Đương nhiên là có, ta đã sớm nói, ta tới Khương quốc chính là vì diệt gia tộc Tô thị."
"Nằm mơ đi." Khương Vương thầm nghĩ trong lòng.
Lúc này, Tả Bá Ngọc vội vội vàng vàng xông vào.
"Đại vương, Trầm Lãng mặc kệ nói lời gièm pha gì ngài cũng đừng tin, hắn đã là chó cùng rứt giậu rồi."
Đạo sĩ Tả Bá Ngọc trực tiếp quỳ gối trước mặt Khương Vương.
Trầm Lãng cười lạnh nói: "Có phải lời gièm pha hay không, trong lòng ngươi tự rõ."
Tả Bá Ngọc nói: "Đại vương, khoảng cách hừng đông chỉ còn hai canh giờ, rất nhanh kết quả sẽ xuất hiện, ta có thể hay không trong một đêm chữa khỏi bệnh đậu mùa, sáng sớm ngày mai là có thể thấy rõ. Mà Trầm Lãng đâu? Hắn hiện tại ngay cả phòng cách ly của công chúa cũng không có đi vào, hắn chẳng những sẽ không trị, hơn nữa còn sợ mình bị truyền nhiễm, những gì hắn nói đều là lời nói dối a."
Khương Vương vừa nghe, lời này cũng rất có đạo lý.
Trầm Lãng luôn miệng nói biết trị bệnh đậu mùa, vì sao còn không đi trị?
Thậm chí ngay cả phòng cách ly của Na Na cũng không dám vào?
Tả Bá Ngọc nói: "Đại vương a, ta mới là hy vọng duy nhất của vương tộc a. Chỉ có ta ở đây, coi như thành viên khác của vương tộc mắc bệnh đậu mùa, ta cũng có thể cứu a, hai tiểu vương tử chính là ví dụ tốt nhất, ngày mai Tam vương tử A Lỗ Hãn, cũng có thể chứng minh ta là thần y duy nhất trong thiên hạ có thể trị bệnh đậu mùa."
Lời này đã mơ hồ mang theo ý cảnh cáo.
Đại vương, bây giờ Khương quốc bệnh đậu mùa bùng phát nghiêm trọng như thế, ngài lẽ nào không lo lắng cho mình cũng sẽ bị truyền nhiễm sao?
Đến lúc đó nếu không có ta, ai tới cứu ngài?
Ta đã chứng minh qua năng lực thần y của mình.
Mà Trầm Lãng cho đến bây giờ, hoàn toàn là nói suông.
Ngài nếu tin lời gièm pha của hắn mà hoài nghi ta, chẳng phải là tự tuyệt đường lui của mình?
Khương Vương vừa nghe, quả nhiên phi thường có đạo lý.
Vạn nhất chính mình nhiễm bệnh đậu mùa thì làm sao bây giờ?
Vẫn là Tả Bá Ngọc tương đối đáng tin chút, dù sao hắn đã có tiền lệ trị liệu thành công.
Tức thì, Khương Vương nổi giận nói: "Người đâu, đem Trầm Lãng vứt ra ngoài cho ta."
Hai gã võ sĩ tiến lên, trực tiếp tóm lấy Trầm Lãng kéo ra ngoài.
Bên trong phòng liền còn lại Khương Vương cùng Tả Bá Ngọc hai người.
Khương Vương bỗng nhiên nói: "Hôm nay sinh hoạt vợ chồng mãnh liệt một chút, phía dưới vẫn còn có chút ngứa, có chút sưng đỏ. Ngươi tới xem xem."
Sau đó, hắn trực tiếp tụt quần xuống.
Tả Bá Ngọc thắp đèn kiểm tra cẩn thận.
Hắn không khỏi nghĩ, rốt cuộc là ảo giác của Khương Vương, hay là độc trong người muốn phát tác, bệnh đậu mùa giả cuồng bạo đáng sợ nhất muốn phát tác đâu?
Sau khi kiểm tra, đạo sĩ Tả Bá Ngọc nói: "Đại vương yên tâm, mạng căn của ngài không có vấn đề, chỉ bất quá phía trước hoàn toàn lột da mọc da non, cho nên tương đối yếu ớt, thêm nữa ngài lại quá dũng mãnh, cho nên hơi có chút mài mòn, mới sẽ cảm thấy đau đớn cùng tê ngứa, hoàn toàn không có vấn đề, chỉ bất quá ở phương diện kia ngài thoáng khắc chế một chút."
Khương Vương cao hứng kéo quần lên, sau đó nói: "Dù sao cũng mau hừng đông, dứt khoát không ngủ nữa, bản vương dẫn ngươi đi tham quan bảo khố."
Tả Bá Ngọc không nói gì, đã tham quan qua rất nhiều lần, bởi vì Khương Vương đặc biệt thích khoe khoang.
Đại vương, bất kể là khoe khoang hay là thu mua nhân tâm, ngươi có thể hay không đổi cái sáo lộ khác a...