Virtus's Reader
Sử Thượng Tối Cường Người Ở Rể

Chương 369: CHƯƠNG 369: LÃNG GIA CHIÊU HIỀN ĐÃI SĨ!

Trầm Lãng nhìn người trước mắt này.

Thật là siêu phàm thoát tục, phóng khoáng không chịu gò bó, yêu tự do.

Thôi được rồi, nói tiếng người đi.

Người trước mắt này hẳn là vô câu vô thúc, không bị thế tục ràng buộc.

Bởi vì hắn đã nhiều tháng không tắm, mùa hè sắp hết mà quần áo trên người vẫn là của năm ngoái, đã bóng loáng lên vì ghét bẩn.

Tóc của hắn, chắc là có gội vài lần.

Nói đúng hơn là trời mưa mấy lần thì hắn gội đầu mấy lần.

Cho nên kiểu tóc bây giờ, có thể tham khảo Cái Bang Chi Vương, đấu đá lung tung, cứng rắn vô cùng.

Còn có khuôn mặt hắn.

Hắn đã không còn khuôn mặt, bởi vì toàn bộ bị dơ bẩn che kín.

Hình tượng này làm Trầm Lãng nhớ tới lão già bán bí tịch trong phim "Tuyệt Đỉnh Kungfu" của Tinh Gia.

Nhìn qua giống như là ăn mày nhặt rác.

Hoặc như là thế ngoại cao nhân.

Trầm Lãng dùng khăn lụa tẩm nước hoa che mũi.

"Xin hỏi tiên sinh cố hương ở đâu?"

Cao nhân đáp: "Nơi nào an lòng, nơi đó là quê hương!"

Trầm Lãng lại hỏi: "Xin hỏi tiên sinh có công danh gì không?"

Cao nhân đáp: "Công danh lợi lộc đều là phù vân lướt qua."

Trầm Lãng lại hỏi: "Vậy xin hỏi tiên sinh còn người thân nào khác không?"

Cao nhân viết: "Cô độc, vô khiên vô quải, há chẳng phải sung sướng thay."

Ách!

Trầm Lãng nghe hiểu rồi, người trước mắt này không có bất kỳ công danh nào, nửa cái Tú tài cũng không phải, không có chỗ ở cố định, là trai ế siêu lớn tuổi sống lang thang.

Trầm Lãng vung tay lên, định đuổi hắn đi.

"Công tử, ngài ở trong biển người mênh mông liếc mắt liền chọn trúng ta, đây chẳng lẽ không phải là một loại duyên phận sao?"

"Thiên Lý Mã thường có, mà Bá Nhạc không thường có."

"Tuyệt thế tài hoa của ta đây, luôn phải có một chốn đi về."

Trầm Lãng cắn răng nói: "Vậy tiên sinh biết làm những gì?"

Cao nhân nói: "Ngẩng đầu biết thiên văn, cúi xuống tường địa lý, giữa hiểu nhân hòa, rõ Âm Dương, hiểu Bát Quái, thạo Kỳ Môn, biết Độn Giáp, bày mưu nghĩ kế trong màn trướng, quyết thắng ngoài ngàn dặm, tự so với Quản Trọng Nhạc Nghị, ôm gối ngồi nghiêm chỉnh, khiếu ngạo phong nguyệt..."

Trầm Lãng nhếch miệng.

Sau đó, hắn hỏi: "Tiên sinh, vậy xin hỏi có cái gì là ngươi không biết không?"

"Hết thảy việc nhỏ, ta đều không biết." Cao nhân nói: "Cả đời này của ta, chỉ có thể làm đại sự."

Trầm Lãng coi như đã nhìn ra.

Bản lĩnh lớn nhất của người trước mắt này chính là chém gió.

Mẹ kiếp, chém gió giỏi thật, còn giỏi hơn cả Lãng gia.

"A, đây không phải là Lan Điên sao?" Có người chỉ vào cao nhân nói.

"Lần này có kịch hay rồi, hai kẻ điên tụ lại một chỗ."

"Không, là một kẻ điên và một kẻ ngốc."

Trầm Lãng nghe ý tứ này, vị cao nhân trước mắt còn rất nổi danh?

Rất nhanh hắn liền từ những lời bàn tán xung quanh biết được, tên Lan Điên này đâu chỉ là nổi danh, quả thực là nổi tiếng xa gần.

Nghề chính của hắn là ăn mày, còn kiêm chức thầy tướng số.

Đương nhiên, chưa bao giờ bói đúng quẻ nào.

Nhạc Quốc có nhiều nơi giáp ranh với Man Tộc, bầu không khí tương đối cởi mở, thậm chí có một số nữ tử cũng đi xem bói.

Tên Lan Điên này thừa dịp xem bói sờ ngực con gái nhà người ta, kết quả bị người ta đánh gãy tay.

Nghề thầy bói sống không nổi, hắn phải đi ăn xin.

Xin được bữa đực bữa cái.

Trong mười mấy năm, dấu chân của hắn trải rộng Ngô Quốc, Sở Quốc, Nhạc Quốc vân vân.

Đương nhiên kẻ lang thang thông thường, thầy bói thông thường thì không thể nổi danh đến thế.

Mấu chốt là hắn xem bói còn bắt người khác cởi quần áo.

Ngay từ đầu dáng vẻ tiên phong đạo cốt, thật sự có người mắc lừa.

Kết quả sau khi phát hiện bị lừa, người ta quay lại đánh hắn thừa sống thiếu chết.

Đương nhiên, cũng có người thương hại hắn, từng cho hắn một ít tiền.

Kết quả tiền vừa tới tay, hắn liền đi chơi gái.

Hơn nữa còn là loại kỹ nữ rẻ tiền nhất, mạt hạng nhất, đổi ra tiền bây giờ đại khái là năm sáu chục ngàn một lần.

Nhưng về sau ngay cả những kỹ nữ mạt hạng nhất cũng không nguyện ý tiếp hắn, bởi vì thật sự là quá bẩn.

Đương nhiên bẩn còn có thể tắm, cùng lắm là tốn ít nước.

Mấu chốt là tên cặn bã này chơi gái xong còn ghi nợ, lại không chịu trả tiền.

Bây giờ toàn bộ kỹ nữ rẻ tiền nhất thủ đô, hắn đều nợ tiền chơi gái, hơn nữa chưa bao giờ có ý định trả.

Những nữ nhân này đương nhiên không chịu, tìm côn đồ đánh hắn mấy lần.

Mỗi lần đều đánh thành chó chết, co rúc dưới cống rãnh.

Rất nhiều lần mọi người đều tưởng hắn đã chết!

Kết quả lần nào cũng không chết.

Lâu ngày, hắn cũng trở thành đại danh nhân của quốc đô.

Lan Điên.

Đại khái là kẻ đê tiện nhất, cặn bã nhất, rác rưởi tầng đáy nhất của toàn bộ thủ đô.

Sau khi bị người ta vạch trần thân phận.

Tên Lan Điên này cũng không để ý, vẫn giữ bộ dáng cao nhân nhìn Trầm Lãng nói: "Trầm công tử, qua thôn này thì không còn quán này nữa đâu, bỏ lỡ ta, bá nghiệp của ngài vĩnh viễn không thể thành công."

Đúng lúc này, một nữ nhân lực lưỡng đi tới.

Khoảng hơn bốn mươi tuổi, nặng hơn hai trăm cân, cả người núng nính mỡ, đây là một nữ đồ tể.

Cả người nàng cơ bắp cuồn cuộn, dung mạo còn thô kệch hơn nam nhân, thậm chí mép còn có ria.

"Bốp!" Nữ đồ tể tiến lên tát một cái trực tiếp hất Lan Điên ngã xuống đất.

"Ngươi thiếu ta năm cái ngân tệ đâu? Không trả tiền bà giết chết ngươi!" Nữ đồ tể hơn hai trăm cân chợt ngồi lên ngực Lan Điên.

Trầm Lãng chỉ nghe thấy tiếng "răng rắc", tức thì hắn rùng mình một cái.

Không biết xương sườn của cao nhân có bị ngồi gãy không a?

Lan Điên thở dài nói: "Kiều Kiều, rõ ràng đã nói chúng ta lưỡng tình tương duyệt, tại sao lại nói chuyện tiền nong làm gì?"

"Ai lưỡng tình tương duyệt với ngươi? Không trả tiền bà giết chết ngươi." Nữ đồ tể vừa nói vừa tát liên tiếp, đánh Lan Điên mặt mũi đầy máu.

"Trong vòng mười ngày không trả tiền, bà sẽ thiến ngươi." Nữ đồ tể hùng hổ bỏ đi.

Nữ đồ tể còn kiêm làm nghề buôn hương bán phấn?

Thật đúng là có.

Nữ đồ tể này trước đây chắc cũng là một nô lệ, chuyên môn biểu diễn đấu vật.

Về sau lớn tuổi, không đấu vật nổi nữa, bị người ta thuê đi giết heo mổ dê, thu nhập vẫn vô cùng ít ỏi, cho nên liền kiêm làm nghề da thịt, đương nhiên giá cả rẻ mạt tới cực điểm, một ngân tệ mười lần.

Lan Điên bình thản đứng dậy, vỗ ngực một cái, lần này xương sườn không gãy, quá tốt.

Sau đó, hắn nhìn về phía Trầm Lãng nói: "Công tử, nếu ngài chiêu mộ ta, ta muốn ứng trước bổng lộc năm cái ngân tệ, để ta bồi thường khoản phí tổn thất tình cảm này."

Mẹ kiếp, ngươi đừng có nói cái gì phí tổn thất tình cảm, tiền chơi gái chính là tiền chơi gái.

Trầm Lãng trực tiếp hỏi: "3895 nhân với 15243 bằng bao nhiêu?"

Lan Điên kinh ngạc đáp ngay: "59371485!"

Trầm Lãng nói: "Chúc mừng ngươi, được tuyển!"

Lan Điên lau vết máu trên mặt, đứng dậy tiêu sái lỗi lạc nói: "Chim khôn lựa cành mà đậu, hiền thần chọn chủ mà thờ, sĩ vì tri kỷ mà chết, từ hôm nay về sau Lan mỗ nguyện cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi. Cái kia... chuyện ứng trước bổng lộc..."

Trầm Lãng đếm ra năm cái ngân tệ đưa cho hắn.

Lan Điên nhận lấy ngân tệ, chạy như điên về phía nữ đồ tể: "Kiều Kiều ta có tiền rồi, lúc nào lại nối tiếp lương duyên a?"

Nữ đồ tể nhận tiền khinh thường nói: "Đồ điên, ngươi cũng đừng lãng phí tiền, mỗi lần thời gian còn không bằng nửa bãi nước tiểu, bà cởi quần còn ngại phiền phức, kiếm tiền của ngươi ta lương tâm bất an."

Lan Điên cũng không có nửa điểm xấu hổ, đi thẳng tới trước mặt Trầm Lãng nói: "Hạ quan bái kiến Trưởng sử đại nhân."

Trầm Lãng nghiêm mặt nói: "Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Chủ bộ của Trường Bình Hầu Tước phủ, quan thất phẩm!"

Trời đất!

Mọi người xung quanh cảm thấy mình sắp điên rồi.

Ngay cả tên ăn mày này cũng có thể làm quan?

Hơn nữa trực tiếp làm quan thất phẩm?

Trầm Lãng điên rồi sao?

"Đúng vậy a, loại người như Lan Điên cũng có thể làm quan thất phẩm? Vậy ta còn có thể làm Tể tướng đây."

"Trầm Lãng, đầu óc ngươi bị úng nước rồi hả."

"Ngươi hoàn toàn điên rồi."

Hoạn quan bên cạnh Ngũ vương tử kinh ngạc đến ngây người, Thập Tam cũng kinh ngạc đến ngây người.

Lão hoạn quan nói: "Trầm công tử, mặc dù nói không bám vào một khuôn mẫu để tuyển nhân tài, nhưng kẻ này ngay cả hình người cũng không ra hồn a..."

Trầm Lãng nói: "A Ông, chúng ta chính là muốn không bám vào một khuôn mẫu để tuyển nhân tài mà."

Lão hoạn quan méo miệng nói: "Nhưng mà, ngài thế này cũng quá không bám vào khuôn mẫu rồi."

Chuyện này cũng giống như đua ngựa, nếu thật sự không có ngựa, chọn một con la cũng được, thậm chí con lừa cũng tạm, cùng lắm thì chó hoang cũng xong.

Nhưng ngài đây là bắt một con bọ hung a.

"Trầm công tử, hơn nữa ngài không phải đã nói sao? Chức Chủ bộ này, ít nhất phải là Cử nhân công danh a."

Trầm Lãng nói: "Ta có nói là cần Cử nhân công danh, nhưng cũng không nói là khi nào a, Cử nhân khoa trước tính, khoa sau cũng tính, mười năm sau trúng cử cũng tính a."

Ách!

Trầm Lãng nói: "Ăn mày cũng có thể có mộng tưởng, kẻ lang thang cũng có thể có mộng tưởng a."

Sau đó hắn nhìn về phía Lan Điên nói: "Chủ bộ đại nhân, đại tài như ngươi, khẳng định còn quen biết một ít người có tài nhưng không gặp thời khác chứ, có thể giới thiệu cho ta vài người không?"

Lan Điên nói: "Trầm công tử, ngài coi như tìm đúng người rồi. Cả đời này ta phóng khoáng không chịu gò bó, tiếu ngạo giang hồ, gặp phải tài cao nhiều như cá diếc sang sông, từng người đều là lương tài trị quốc an bang, tướng tài uy chấn tứ phương. Thế nhưng không có biện pháp, bọn họ cá tính bất kham, không được thế tục thấu hiểu, không có Bá Nhạc mắt sáng thức anh tài."

Trầm Lãng nói: "Ta có tuệ nhãn a. Chủ bộ đại nhân, ngươi đi tìm những đại tài đó đến đây, ta chọn ưu tú trúng tuyển."

Lan Điên nói: "Được! Thế nhưng nói rõ trước, nhân tài khó tìm, có những chủ công tìm khắp thiên hạ cũng không được một đại tài. Mà ta lập tức giới thiệu cho ngài mười người, tương đương không dễ, cho nên ta muốn tiền môi giới đấy!"

Lời này vừa ra, hoạn quan của Ngũ vương tử muốn điên, Thập Tam cũng muốn điên.

Trầm Lãng nói: "Được, ngươi muốn bao nhiêu tiền môi giới?"

Lan Điên chợt cắn răng, sư tử ngoạm: "Một người, một ngân tệ!"

Trầm Lãng nói: "Được!"

Trong nháy mắt, Lan Điên cầm tiền chạy nhanh như chớp.

Rất nhanh, hắn tiến vào một ngôi miếu đổ nát, bên trong có hàng trăm kẻ lang thang và ăn mày đang nằm la liệt.

"Ta giới thiệu cho mọi người một việc làm tốt."

"Vào Hầu tước phủ làm quan, có muốn không?"

"Trước tiên làm từ Bách hộ, mấy năm sau thăng quan mười cấp, mỗi người đều là Đại tướng quân, mỗi người đều có thể lên đài bái tướng, quan to phong tước."

"Bất quá ta tìm việc này cho mọi người không dễ dàng, mỗi người phải cho ta một ngân tệ tiền trà nước, không có tiền thì nợ trước, lãi suất hàng tháng một phần mười."

...

Hơn nửa canh giờ sau!

Bên cạnh Trầm Lãng đã người đông nghìn nghịt, ít nhất mấy ngàn đến cả vạn người vây xem.

Bởi vì màn kịch cao trào Trầm Lãng bày quán chiêu mộ nhân tài sắp đến rồi.

"Đến rồi, đến rồi, tới rồi!"

Bỗng nhiên có người hô lên.

Sau đó, toàn bộ đường phố mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Lan Điên dẫn dắt mười "đại tài", trùng trùng điệp điệp, rung đùi đắc ý, bước những bước phóng khoáng không kềm chế được, tiến vào đám đông.

Đem mười người dẫn đến trước mặt Trầm Lãng, Lan Điên nói: "Trưởng sử đại nhân, ngài xem một chút, mười đại tài ta chọn cho ngài thế nào? Đảm nhiệm chức quan Bách hộ dư dả chứ!"

Trầm Lãng nhìn về phía mười người này.

Toàn bộ đều là kẻ lang thang, toàn bộ đều là ăn mày.

Không có một ai bình thường.

Hoặc là mặt mày méo mó, hoặc là què chân, hoặc là lưng gù.

Thậm chí ngay cả một người có thể đứng thẳng cũng không có, ngay cả đứng vững cũng không làm được.

Lần này, người đứng xem thực sự triệt để há hốc mồm.

Trầm Lãng che mũi, đi qua từng người tỉ mỉ quan sát.

Hắn nhìn vô cùng kỹ lưỡng, thậm chí vận dụng cả X-quang.

"Chậc!"

"Chậc chậc!"

"Chậc chậc chậc!"

"Ai da da!"

Trọn hơn mười phút, hắn rốt cục kiểm tra xong mỗi người.

Lan Điên nói: "Trưởng sử đại nhân, nhân tài ta giới thiệu thế nào, từng người đều là ngàn dặm mới tìm được một chứ?"

Trầm Lãng lắc đầu nói: "Không, không chỉ ngàn dặm mới tìm được một, mà là vạn dặm mới tìm được một!"

Lan Điên nói: "Vậy ngài nói xem, bọn họ có đủ tư cách làm Bách hộ quan của Ngũ vương tử phủ không?"

"Có, quá có." Trầm Lãng vung tay lên nói: "Các huynh đệ, từ hôm nay trở đi mọi người cùng ăn chung một nồi cơm, từ hôm nay trở đi các ngươi chính là Bách hộ của Trường Bình Hầu Tước phủ."

Lời này vừa ra, người đứng xem tê cả da đầu.

Lão hoạn quan bên cạnh Ngũ vương tử cũng không nhịn được nữa, mắt đảo một vòng, cả người ngất đi.

Lan Điên hét lớn: "Chư vị Bách hộ, còn không bái kiến Trưởng sử đại nhân."

Tức thì, mười tên ăn mày bái xuống: "Bái kiến Trưởng sử đại nhân."

"Ai nha!"

Có ba người quá yếu, còn có hai người què chân, cúi đầu xuống liền trực tiếp ngã lăn ra đất.

Lão hoạn quan bên cạnh Ngũ vương tử vừa được bấm huyệt nhân trung, mơ màng tỉnh lại.

Nhìn thấy cảnh này, mắt lại trợn ngược, triệt để ngất xỉu.

Trầm Lãng hào sảng nói: "Chư vị, hôm nay đã đắc thủ đại tài! Việc chiêu mộ của Ngũ vương tử phủ chính thức kết thúc, chư vị theo ta kiến công lập nghiệp đi!"

Sau đó, Trầm Lãng vung tay lên, dẹp đường hồi phủ.

Đại Ngốc giương cao hai lá cờ lớn.

Chiêu mộ Tòng Long chi thần, chiêu mộ Tiềm Để chi thần.

Lan Điên máu me đầy mặt, vẻ mặt dũng cảm, phong khinh vân đạm, phóng khoáng không chịu gò bó đi theo phía sau.

Phía sau hắn là mười tên ăn mày, xiêu xiêu vẹo vẹo, hùng tráng vô cùng, trùng trùng điệp điệp hướng về Trường Bình Hầu Tước phủ của Ngũ vương tử.

Mấy ngàn, hơn vạn dân chúng đứng xem lúc này ngay cả trào phúng và chửi rủa cũng không thốt nên lời.

Quá điên cuồng.

Quá phá vỡ nhận thức.

Thật đáng sợ.

Trong lòng bọn họ lúc này chỉ có một nghi vấn.

Ta là ai?

Ta đang ở đâu?

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Là ta điên? Hay là cả thế giới này điên rồi?

Vừa rồi có mười một tên ăn mày được phong chức quan.

Hơn nữa còn đều là những kẻ mũi tẹt miệng méo, dung mạo dị hợm?

Ngay cả đi đường cũng không nổi, mỗi ngày chỉ nằm bắt rận ăn cũng được làm quan?

...

Bên trong Trường Bình Hầu Tước phủ của Ngũ vương tử.

Lan Điên suất lĩnh mười tên ăn mày hướng Ninh Chính bái hạ nói: "Bái kiến chủ công!"

Ninh Chính nhìn đội quân ăn mày không ra hình người này, hắn cũng hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Chuyện này... Đây là làm sao?

Cũng may mà hắn lòng dạ rộng rãi, nếu không thì thật đúng là tưởng Trầm Lãng đang làm nhục hắn.

Ninh Chính ta cũng chỉ xứng dùng những tên ăn mày tàn phế này sao?

Hắn đối với Trầm Lãng là tuyệt đối tín nhiệm, hắn cảm thấy cử động lần này của Trầm Lãng tất có thâm ý.

Cho nên cứ việc tê cả da đầu, nhưng hắn vẫn gật đầu.

"Chư vị đã đến thì cứ an tâm ở lại, nghỉ ngơi thật tốt!"

Mà Lan Điên cùng mười tên ăn mày phảng phất bị sự kim bích huy hoàng của Hầu tước phủ làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Quá xa hoa.

Cả đời chưa bao giờ được bước vào dinh thự như vậy a.

Mỗi ngày ngủ ở cống rãnh, trong miếu đổ nát, nay tiến vào Hầu tước phủ, tưởng chừng như lạc vào tiên cảnh.

Lan Điên nói: "Chủ công, xin hỏi chúng ta ở nơi nào, dưới mái hiên có thể trải cái thảm được không?"

Ninh Chính da đầu càng thêm tê dại, nói: "Cả dãy nhà kia, các ngươi đều có thể ở, cần gì cứ nói một tiếng."

Lời này vừa ra, mười tên ăn mày hoan hô, tức thì lao về phía cái viện kia.

"Chiếm phòng ở!"

"Chiếm gian phòng!"

"Ta nhất định phải chọn một gian không có mùi cứt đái!"...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!