Cuối cùng, dưới sự bức bách của nhạc phụ đại nhân, Trầm Lãng đã tiến hành một số sửa chữa đối với "Kim Bình Mai chi Phong Nguyệt Truyền Kỳ".
Ví dụ như tên chữ của Tây Môn Khánh không còn là Quang Duẫn nữa, còn có tên của Tây Môn Thiên Thiên cũng đổi thành Tây Môn Vạn Vạn.
Điều này khiến hắn không biết các độc giả có thể liên tưởng đến cái tên Thiên Thiên hay không, chỉ mong lần này độc giả có thể tự hiểu ngầm đi.
...
Trầm Lãng cùng Kim Mộc Thông hai người ngồi xe ngựa đi về hướng thành Lan Sơn, cách đó hơn một trăm dặm.
Vì sao phải đi đến đó? Bởi vì nơi đó mới là thánh địa văn hóa.
Thành Lan Sơn không thuộc phạm vi quản hạt của quận Nộ Giang, mà thuộc về quận Dương Vũ.
Hay hơn chính là, Thái thú Dương Vũ ở một mức độ nào đó là kẻ thù chính trị của Trương Xung, cho nên đối với việc in ấn và phát hành quyển sách này của Trầm Lãng là có lợi nhất.
Nhưng xét về khoảng cách địa lý, thành Lan Sơn và thành Huyền Vũ lại rất gần nhau.
Nó là một danh thành văn hóa, sách vở xuất bản từ đây có thể lan tỏa đến năm quận, hai mươi mấy thành xung quanh.
Sách vở đã trở thành danh thiếp của thành Lan Sơn.
Thành Huyền Vũ có tơ lụa, thành Lan Sơn có sách.
Muốn gây nên hiệu ứng to lớn, đi thành Lan Sơn ra sách mới là lựa chọn tốt nhất.
"Cha ta dĩ nhiên không đánh ngươi?" Kim Mộc Thông kinh ngạc nói.
Trầm Lãng híp mắt lại nói: "Nhạc phụ đại nhân không đánh ta, ngươi rất thất vọng đúng không?"
"Đúng vậy." Kim Mộc Thông bản năng đáp, nhưng sau đó liều mạng lắc đầu: "Không có, không có, con người của ta coi trọng nhất là nghĩa khí, làm sao lại nghĩ như vậy được."
Tiếp đó, Kim Mộc Thông lại nói: "Cha ta dĩ nhiên không xé bỏ bản thảo?"
Trầm Lãng lười trả lời câu hỏi ngây thơ như vậy của hắn, đâu chỉ không xé bỏ, còn phát sinh sự tình kịch tính hơn ngươi tưởng nhiều.
"Tỷ phu, xem ra quyển sách này của chúng ta sắp hỏa rồi." Kim Mộc Thông nói: "Ngay cả người cổ hủ như cha ta cũng luyến tiếc xé bỏ, tuyệt đối phải hỏa a."
Về phương diện đọc sách, Huyền Vũ Bá tước tuyệt đối là "lão bạch" (độc giả lâu năm, khó tính).
Đối với một quyển sách mà nói, thường thường sẽ xuất hiện tình huống "tiên thảo của tiểu bạch là độc thảo của lão bạch".
Nếu một quyển sách làm cho lão bạch như Bá tước đại nhân đều vỗ án tán dương, chỉ sợ là sẽ "phác nhai" (thất bại thảm hại) với đại chúng.
Nhưng mọi thứ đều sẽ có ngoại lệ, quyển sách này của Trầm Lãng tuyệt đối là lão bạch tiểu bạch cùng nhau thông sát.
Nhất định sẽ hỏa bạo tam trọng thiên.
...
Trọn vẹn hơn bốn tiếng đồng hồ sau, Trầm Lãng cùng Kim Mộc Thông ngồi xe ngựa đi tới thành Lan Sơn.
Nội tình của tòa thành trì này thì không bằng thành Huyền Vũ, xem như là một tòa thành thị tương đối mới nổi.
Nơi đây cũng có một gia tộc quý tộc lâu đời, Phủ Tử tước Lan Sơn.
Nhưng gia tộc họ Chúc quá giảo hoạt, Thái thú quận Dương Vũ còn chưa kịp hạ đại đao Tân chính xuống đầu bọn họ, thì vị Tử tước đại nhân này liền đã sớm đầu hàng.
Dâng ra đất phong cùng binh quyền của chính mình, đổi lấy một hồi lâu khích lệ của Quốc quân, được khen là quốc chi kiện tướng.
Không chỉ có như thế, còn ban cho Phủ Tử tước Lan Sơn một khoản tiền tài kha khá.
Thế nhưng Phủ Tử tước Lan Sơn cũng trở thành nỗi sỉ nhục của các quý tộc lâu đời.
Ngươi làm thống khoái như vậy, có thể đem chúng ta hại chết, Huyền Vũ Bá tước cũng nhiều lần lên án mạnh mẽ sự vô sỉ của Tử tước Lan Sơn, hành vi đẳng cấp này hoàn toàn là đem các quý tộc lâu đời còn lại gác ở trên lửa nướng.
...
Luận về độ giàu có, thành Lan Sơn nhất định là không bằng thành Huyền Vũ.
Nhưng nhìn từ bộ mặt thành phố, nơi đây ngược lại còn phồn hoa hơn một chút, hơn nữa bầu không khí cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Thật không hổ là danh thành văn hóa, nơi đây khắp nơi đều là tiệm sách, thư quán.
Trong không khí đều tràn ngập một mùi mực, sách vở của mấy chục thành xung quanh đều nhập hàng ở chỗ này.
Dọc đường đi ngang qua rất nhiều tiệm sách, Trầm Lãng đều thấy những tấm biển quảng cáo to lớn.
"Khoảng cách 'Uyên Ương Mộng' hạ sách lên kệ còn mười sáu ngày!"
Vẫn còn có đếm ngược nữa sao?
Cái bản "Uyên Ương Mộng" này rốt cuộc hỏa đến mức nào a?
Nào chỉ là hỏa a, đơn giản là bạo nổ!
Doanh số của "Uyên Ương Mộng" thượng sách đã phá vỡ kỷ lục tiêu thụ thể loại thoại bản của thành Lan Sơn.
Bây giờ hơn nửa năm trôi qua, vô số người đối với hạ sách kiều thủ mà đợi (ngóng trông mòn mỏi).
Cho nên, rất nhiều tiệm sách đều treo lên bảng đếm ngược ngày hạ sách lên kệ.
Mà tác giả quyển sách này, cũng trở thành đại tài tử danh mãn mấy chục quận, là tình nhân trong mộng của vô số thiếu nữ khuê phòng.
...
Thành Lan Sơn này có năm cái phường in sách.
Những sách phường này chẳng những bán sách, hơn nữa còn tự mình in sách, mở tiệm sách ở mấy chục thành xung quanh.
Dùng lời trên Trái Đất mà nói, đây chính là chuỗi nhà sách quy mô lớn.
Mà hai nhà hiệu sách lớn nhất, một nhà là Mặc Hương Lâu, một nhà là Như Ngọc Các.
Cái trước vừa nghe tên liền thấy phi thường cũ kỹ đứng đắn, cái sau nhìn một cái cũng rất thông tục diễm lệ, cho nên Trầm Lãng cùng Kim Mộc Thông không chút do dự đi vào Như Ngọc Các.
Trầm Lãng tiến vào Như Ngọc Các xong, ánh mắt lập tức tập trung vào một vị công tử trẻ tuổi anh tuấn, cẩm y ngọc phục.
Trai đẹp với nhau đều là thiên địch a!
Một chưởng quỹ lập tức tới nghênh đón, nói: "Hai vị công tử muốn tìm sách gì? Tiểu điếm gần đây mới vừa nhập về một bản 'Uyên Ương Mộng', vậy thật chính là uyển chuyển triền miên, vô số công tử tiểu thư xem đến như si như say, tất nhiên sẽ không để cho hai vị công tử thất vọng."
Lại là "Uyên Ương Mộng", con mắt cùng lỗ tai Trầm Lãng đều muốn mọc kén rồi.
Ngươi còn không bằng gọi là "Tân Uyên Ương Hồ Điệp Mộng" đi.
Khóe miệng Trầm Lãng cười vô sỉ, cái tên sách này vừa nhìn liền biết là văn cẩu huyết, lừa gạt trái tim thiếu nữ vô tri cùng tiền tiêu vặt.
Không giống quyển sách này của ta, chẳng những lừa gạt tiền của nam nhân, còn muốn ép ra một loại tinh hoa sinh mệnh nào đó.
Tiếng cười của hắn mới vừa dứt, lập tức nhận lấy một ánh mắt căm thù.
Vị công tử áo gấm anh tuấn kia bắn ánh mắt tới, lạnh giọng nói: "Làm sao? Vị huynh đài này cảm thấy rất buồn cười đúng không?"
Dung mạo hắn cũng coi là phi thường anh tuấn, nhưng so với Trầm Lãng vẫn còn khoảng cách.
Chỉ bất quá một thân cẩm phục thêu kim tuyến ngân tuyến này, so với Trầm Lãng còn muốn hoa lệ hơn.
Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, Trầm Lãng mặc quần áo này bị người ta so bì xuống rồi.
Trầm Lãng nói: "Các hạ là?"
"Lan Sơn Chúc Văn Hoa." Thanh niên công tử đáp.
Chúc Văn Hoa?
Hóa ra là ngươi a, nỗi sỉ nhục của quý tộc lâu đời.
Cha ngươi thực sự là tên khốn, chủ động đem đất phong cùng binh quyền đều hiến đi, đem Phủ Bá Tước Huyền Vũ của ta đặt ở trên lửa nướng.
Chỉ bất quá người nhà họ Chúc cũng không cảm giác mình là sỉ nhục của quý tộc, sau khi nhận được sự khẳng định cùng khích lệ của Quốc vương, người ta đang nổi như cồn đây.
Mà vị Chúc Văn Hoa này, chính là con trai thứ hai của Phủ Tử tước Lan Sơn.
"'Uyên Ương Mộng' chính là tác phẩm kém cỏi của tại hạ, huynh đài có gì chỉ giáo?" Chúc Văn Hoa lại nói.
Hóa ra đại tài tử hồng thấu mấy chục thành, chính là ngươi.
Kẻ lừa gạt vô số trái tim thiếu nữ, nước mắt, cùng tiền tiêu vặt cũng là ngươi a.
Cái tên Chúc Văn Hoa này danh khí rất lớn, chẳng những là thần tượng trong lòng rất nhiều người đọc sách, càng là người trong mộng của vô số muội tử khuê phòng.
Làm con em quý tộc, hắn cũng không có ăn no chờ chết, ngược lại kiên quyết tiến thủ, tập văn học võ, vẻn vẹn mười sáu tuổi đã trúng Cử nhân.
Ở trong giới quý tộc, hắn là một kẻ phản nghịch, lại là một thần tượng.
Trong mắt bình dân, hắn là một tài tử xuất thân cao quý lại ưu quốc ưu dân.
Chẳng qua người sáng mắt không giả vờ ngầu, người khác nhìn không thấu kẻ này, Trầm Lãng còn chưa thấy bản thân hắn, chỉ nghe sự tích của hắn đã đem kẻ này nhìn thấu.
Phủ Tử tước Lan Sơn mấy năm trước ngoan ngoãn giao ra đất phong cùng binh quyền.
Đất phong nhà hắn thực sự không nhiều lắm, cũng chỉ có hơn một trăm ki-lô-mét vuông mà thôi, tư quân càng là chỉ có chưa đến ba trăm người.
Vị Chúc Văn Hoa này lại là con trai thứ hai của Tử tước đại nhân, không pháp kế thừa tước vị.
Vậy phải làm sao đây?
Đương nhiên là tìm lối thoát khác, một bên thi cử, một bên cày danh vọng.
Hơn nữa Trầm Lãng còn biết, một mục tiêu lớn để cày danh vọng của vị Chúc Văn Hoa này, chính là Trương Xuân Hoa, con gái của Thái thú quận Nộ Giang Trương Xung.
Vị Trương Xuân Hoa này được xưng tụng là đệ nhất mỹ nhân tài nữ thành Huyền Vũ.
Những cái danh hiệu này đều là thổi phồng lên mà thôi, mấu chốt là cha của người phụ nữ này ngưu bức a.
Ai cũng có thể nhìn ra, một khi Trương Xung giải quyết xong Phủ Bá Tước Huyền Vũ, đã định trước sẽ lên như diều gặp gió, ngày sau nhất định sẽ vào trung khu Nhạc Quốc.
Cho nên, đây là một gã tâm cơ nam a.
Trầm Lãng nhìn thấy hắn lần đầu tiên, nội tâm liền dâng lên địch ý, đây là gặp phải đồng nghiệp a.
Hắn cùng Trầm Lãng hai người đều muốn ăn bám.
Chỉ bất quá Trầm Lãng là rõ ràng rành mạch mà ăn, mà Chúc Văn Hoa lại phải cố làm ra vẻ mà ăn, giống như một con khổng tước vậy, liều mạng xòe đuôi, chính là muốn hấp dẫn ánh mắt Trương Xuân Hoa.
Đồng nghiệp là oan gia không nói đến, mấu chốt là Chúc Văn Hoa ngươi một lòng muốn làm con rể Trương Xung, đây không phải là phản bội lập trường của bản thân sao?
Ngươi chính là đệ tử của quý tộc lâu đời, dĩ nhiên muốn đi đầu quân cho phái Tân chính?
Ngươi đây là khiêng cờ đỏ đánh cờ đỏ a.
Chúc Văn Hoa không biết Trầm Lãng chỉ liếc hắn một cái mà đã có nhiều nội tâm hí như vậy.
Hắn thậm chí không biết Trầm Lãng là ai, nhưng không biết vì sao, vừa thấy được đối phương liền dâng lên địch ý.
Hết cách rồi, Trầm Lãng thực sự quá đẹp trai.
Hơn nữa hắn là đại tài tử danh dương hơn mười thành, vẫn là dòng dõi trâm anh, hoàn toàn là tự cao tự đại mắt cao hơn đầu, lúc này trước mắt cái tên tiểu bạch kiểm bất học vô thuật này, dĩ nhiên nghe được tên sách của ta xong lại cười nhạo ta?
Ngươi tính là cái thá gì?
Vì sao hắn còn chưa biết Trầm Lãng là ai, liền phán định hắn không học vấn không nghề nghiệp đâu?
Lý do rất đơn giản.
Ở Chúc Văn Hoa xem ra, thế giới này người có tài hoa hơn ta không phải là không có, nhưng tuyệt đối không có ai đẹp trai hơn ta. Người đẹp trai hơn ta cũng không phải là không có, nhưng khẳng định không bằng ta có tài hoa.
"Vị huynh đài này, ngươi nghe được tại hạ viết sách xong, phát ra nụ cười vô sỉ, đây là vì sao?" Chúc Văn Hoa lạnh nhạt nói.
Trầm Lãng thành thật nói: "Không biết vì sao, quang nghe được cái tên sách ngu ngốc này, ta liền có chút buồn cười."
Chuyện này... Là khiêu khích a!
Lời này vừa ra, ánh mắt của mọi người ở đây không khỏi dồn dập nhìn sang.
Trai đẹp với nhau quả nhiên là thiên địch a, lúc này mới vừa gặp mặt liền hận nhau rồi...
Chúc Văn Hoa mặt mũi phát lạnh nói: "Các hạ là người nào?"
Ý kia chính là ngươi báo danh hiệu ra đi, nếu xuất thân tầm thường không quyền không thế, tiểu gia sẽ lộng tàn ngươi.
Phủ Tử tước Lan Sơn tuy là đã mất đi binh quyền cùng đất phong, nhưng vẫn là có quyền thế, chịu đến Quốc vương khẳng định, đang nổi như cồn, muốn làm một thư sinh bình thường, vẫn là dư sức có thừa.
Trầm Lãng còn chưa mở lời, Kim Mộc Thông bên cạnh liền lạnh giọng nói: "Ta là Thế tử Phủ Bá Tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông, đây là tỷ phu ta Trầm Lãng."
So thân phận? So tước vị? Chúc Văn Hoa ngươi còn chưa đủ tư cách.
Không ngờ nghe được hai cái tên này xong, sắc mặt Chúc Văn Hoa đầu tiên là biến đổi, nhưng sau đó vui vẻ.
Con mồi tốt a!
Ta đang lo không biết nên làm sao lấy lòng Trương Xuân Hoa tiểu thư đây.
Hai người các ngươi phế vật liền đưa tới cửa!
Chúc Văn Hoa nói: "Hóa ra là hai cái nỗi sỉ nhục hào môn các ngươi a, Kim Mộc Thông ngươi xuất thân cao quý lại ngu như lợn, thế cho nên Kim Mộc Lan tiểu thư không cách nào gả đi, còn muốn chiêu một gã nam nhân vô sỉ bất học vô thuật ở rể."
Tiếp đó, ánh mắt hắn hướng Trầm Lãng nhìn sang nói: "Mà ngươi... Chính là cái tên tham mộ hư vinh, bất học vô thuật Trầm Lãng chứ?"
Ai nha! Nha nha nha nha!
Trầm Lãng sướng đến mức nhắm mắt lại.
Ông trời đối với hắn quá tốt.
Hắn muốn vả mặt thời điểm, lập tức liền có người đem mặt đưa tới.
Hắn muốn trang bức thời điểm, lập tức liền có người đem đầu đưa ra cho hắn đạp.
Cái bản "Kim Bình Mai chi Phong Nguyệt Vô Biên" này của ta làm thế nào mới có thể thần tốc hỏa bạo đây?
Đương nhiên là đạp đại tài tử hot nhất thượng vị a, huống hồ đây còn là một tên giai cấp địch nhân.
Trầm Lãng mở mắt, nhìn Chúc Văn Hoa trước mắt đang tràn ngập ý chí chiến đấu.
Trong lòng thở dài một tiếng.
"Sống yên ổn không tốt sao?"
"Chúc Văn Hoa ngươi tuổi trẻ phơi phới, có ngủ không hết người ái mộ, vì sao gấp gáp đi tìm cái chết như vậy đâu?"