Trầm Lãng đang đọc bút ký của học sĩ Trương Ngọc Âm, liên quan tới toàn bộ quá trình nàng bị bắt tới tổng bộ thành phố ngầm Thiên Nhai Hải Các, cực độ tường tận. Thậm chí liên quan tới hướng gió, tiếng vang, rung động, còn có ánh sáng đều viết rõ ràng rành mạch. Đương nhiên còn có rất nhiều văn tự tán tỉnh hắn quá trớn, thảo nào cần viết tay.
Hơn nữa phần bút ký này nàng hiển nhiên dự định chia làm mấy lần giao, hơn nữa còn là muốn tận mặt giao cho Trầm Lãng, được xưng là tuyệt mật, không thể qua tay người nào. Thật không hổ là nữ nhân lần đầu tiên gặp mặt liền ngồi lên đùi Trầm Lãng.
"Trầm Lãng, ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?" Trương Ngọc Âm nói, nàng dĩ nhiên mặc sườn xám, hơn nữa xẻ tà đến tận đùi.
Sườn xám do Trầm Lãng thiết kế cũng không được hoan nghênh lắm, cũng không có mấy nữ nhân thích mặc, nhưng ngạnh sinh bị Trương Ngọc Âm mặc ra mùi vị nữ thần. Lúc nói câu này nàng còn bắt chéo chân, làm cho Trầm Lãng thấy được đôi chân ngọc ngà của nàng.
"Ngươi hỏi đi." Trầm Lãng nói.
Trương Ngọc Âm nói: "Ngươi đạt được đại sát khí chiến lược Long Chi Hối hẳn là phi thường ngẫu nhiên."
Đây không phải là Trầm Lãng nói cho nàng biết, bởi vì trên mô hình tên lửa hủy diệt gắn trên thiết bị phóng Long Chi Lực có khắc ba chữ to Long Chi Hối.
Trầm Lãng gật đầu nói: "Đúng, rất ngẫu nhiên."
Trương Ngọc Âm nói: "Nhưng dựa theo kế hoạch của ngươi, việc Ninh Hàn suất lĩnh hạm đội hủy diệt tới đánh ngươi hẳn là tất nhiên."
Trầm Lãng gật đầu nói: "Đúng!"
Trầm Lãng trước đó cũng đã nói, trước khi mở ra đại quyết chiến Thiên Nhạc Thành, liền nhất định phải chuẩn bị tốt cho trận đại chiến tiếp theo, nếu không thì không thể khai chiến. Nếu như không đạt được Long Chi Hối, vậy hắn sẽ trì hoãn đại quyết chiến Thiên Nhạc Thành, mãi cho đến khi nắm chắc phần thắng trong đại chiến với hạm đội Ninh Hàn mới mở màn.
Trương Ngọc Âm nói: "Nếu ngươi không có được Long Chi Hối, vậy ngươi dự định như thế nào đánh bại hạm đội hủy diệt của Ninh Hàn? Dựa vào võ lực bình thường, ngươi căn bản không thể nào đánh lại."
Trầm Lãng gật đầu nói: "Đúng, nhưng đây là một bí mật."
Không có Long Chi Hối, Trầm Lãng có kế hoạch khác không?
Đương nhiên là có, hơn nữa kế hoạch đó ở Ma Quỷ Đại Tam Giác, vận dụng trăm vạn đại quân hải quái diệt hạm đội Ninh Hàn. Nhưng nói vậy liền cần Yêu Yêu ra tay, nhưng Trầm Lãng thật tình không muốn như vậy, hắn hy vọng Yêu Yêu bảo bối có thể vô ưu vô lo mà trưởng thành. Hơn nữa việc đó sẽ gây ra đòn hủy diệt đối với vùng biển của hắn, Ma Quỷ Đại Tam Giác cũng sẽ bị phá hoại đáng sợ.
Trương Ngọc Âm cũng không hỏi nhiều, mà là hỏi: "Trong bút ký của ta ngươi có thu hoạch gì không? Ngươi có thể suy đoán ra thành phố ngầm Thiên Nhai Hải Các ở đâu không?"
Trầm Lãng lắc đầu nói: "Lượng tin tức vẫn là quá ít."
Trương Ngọc Âm ngồi lại gần, trực tiếp ngồi lên tay vịn ghế của Trầm Lãng, nửa người đều đè lên thân thể hắn, thậm chí nàng có phân nửa mông đều ngồi trên cánh tay Trầm Lãng, nhưng lại phảng phất như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: "Ngươi còn chỗ nào xem không hiểu, cần ta giải thích một chút?"
"Tạm thời không có." Trầm Lãng nói.
"Ừ, ta tiếp theo sẽ tiếp tục hồi tưởng, một khi ta nhớ tới cái gì, sẽ tiếp tục viết ra bút ký, sau đó sẽ giao cho ngươi." Trương Ngọc Âm nói, nhưng sau đó nàng bỗng nhiên ghé sát lại, đôi môi đỏ mọng kề sát mặt Trầm Lãng nói: "Đừng nhúc nhích, ngươi hình như có một sợi tóc bạc, ta giúp ngươi nhổ."
Sau đó nàng cả người đều nghiêng qua, ngực đè lên mặt Trầm Lãng, trực tiếp nhổ một sợi tóc của hắn.
"Ai nha xin lỗi a, đây không phải tóc bạc, là ánh mặt trời chiếu tới hiệu quả dẫn đến ảo giác."
Trầm Lãng cạn lời. Trương học sĩ ngươi muốn tán tỉnh ta quá trớn thì cứ tán tỉnh, cũng không cần phải nhổ một sợi tóc của ta chứ.
Đúng lúc này, Trương Xuân Hoa trực tiếp đẩy cửa vào, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Bệ hạ, có chuyện quan trọng."
Trương Ngọc Âm cũng không kinh hoảng, ưu nhã từ tay vịn ghế của Trầm Lãng đứng lên nói: "Bệ hạ, ta đây liền đi viết tiếp báo cáo."
Trầm Lãng đi ra cửa, Trương Xuân Hoa đi tới bên cạnh Trương Ngọc Âm thấp giọng nói: "Lão sư, tuy là ngươi không dạy qua ta, nhưng đừng quên ngươi là lão sư của ta."
Trương Ngọc Âm ôn nhu nói: "Làm sao? Ta mặc dù là lão sư ngươi, thế nhưng ta mới 29 tuổi, so với ngươi chỉ hơn hai tuổi mà thôi."
Trương Xuân Hoa nói: "Đừng phí công, nam nhân của ta hưởng thụ quá trình trêu chọc, nhưng ngươi nếu thật sự dâng lên giường, hắn không dám ngủ ngươi đâu, hắn đã không dung nạp được những nữ nhân khác nữa rồi."
Trương Ngọc Âm nói: "Khéo quá, ta cũng chỉ là hưởng thụ quá trình trêu chọc mà thôi."
Trương Xuân Hoa bỗng nhiên lộ ra một nụ cười nói: "Trương lão sư, chúng ta đều là người Thiên Nhai Hải Các, cho nên ta mang đến cho ngài một món quà, chút lòng thành, bất thành kính ý."
Sau đó Trương Xuân Hoa đặt một cái hộp xuống rồi đi ra ngoài. Trương Ngọc Âm mở hộp ra không khỏi bật cười, một quả dưa chuột mà thôi, có cần dùng cái hộp tinh xảo như vậy không?
"Tên quan sát viên Phù Đồ Sơn kia đã nhận tội, nhưng hắn biết cũng không nhiều." Trương Xuân Hoa nói: "Đại bộ phận tin tức chúng ta đều đã hỏi ra, hơn nữa hình thành báo cáo, đang ở trong tay Hela Công chúa, chỉ có ngươi có quyền hạn xem."
Trầm Lãng gật đầu, tiếp tục đi xuống nhà lao dưới lòng đất. Những quan sát viên của thế lực siêu thoát này miệng thực cứng, hơn nữa trải qua huấn luyện đặc thù, dù cho dùng thuốc nói thật, lời nói ra cũng thật thật giả giả. Cho nên Hela đám người dằn vặt bọn họ mười mấy ngày, ngày đêm không nghỉ, cái gì cũng dùng tới.
Cuối cùng dùng thuốc nói thật cộng thêm điện giật bằng Ác Mộng Thạch, thậm chí tàn phá thần kinh đại não bọn họ, rốt cục mới chịu không nổi mà nhận tội.
"Phù Đồ Sơn có Long Chi Hối hay không?" Trầm Lãng hỏi.
Tên quan sát viên Phù Đồ Sơn phảng phất rơi vào trạng thái điên loạn, lắc đầu quầy quậy nói: "Có, có, có."
Trầm Lãng nói: "Ở đâu? Có phải phát hiện ở di tích thượng cổ vùng biển phía nam không?"
"Đúng, đúng, đúng." Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói.
Trầm Lãng nói: "Vậy các ngươi đạt được quyền hạn chưa?"
"Không biết, hẳn là không có." Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói.
Trầm Lãng nói: "Vậy Long Chi Hối để ở chỗ nào?"
Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói: "Ta không biết, ta không biết..."
Trầm Lãng nói: "Ngô Đồ Tử đâu? Nàng ở đâu?"
Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói: "Bị nhốt lại."
Trầm Lãng nói: "Bị nhốt ở đâu?"
Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói: "Trước nhốt ở đảo An Tức của Phù Đồ Hải, sau đó bị Doanh Vô Minh mang đi, không biết đi đâu."
Trầm Lãng nói: "Phù Đồ Sơn phát hiện vật gì ở di tích thượng cổ vùng biển phía nam?"
Quan sát viên Phù Đồ Sơn nói: "Rất nhiều rất nhiều rất nhiều, chúng ta phát đạt rồi. Lần này hội nghị thế lực siêu thoát Sơn trưởng chúng ta đã không đi, chúng ta đã không cần hội nghị phân phối tài nguyên, ha ha ha."
Trầm Lãng nói: "Các ngươi phát hiện đồ vật quan trọng nhất là cái gì?"
Quan sát viên Phù Đồ Sơn toàn bộ tinh thần phảng phất rơi vào sụp đổ, điên cuồng nói: "Ta muốn bay, ta muốn bay, ha ha ha ha!"
Hela Công chúa bất đắc dĩ nói: "Hắn trải qua huấn luyện tinh thần chuyên môn, cho nên lúc trước tra hỏi lừa dối chúng ta rất nhiều lần. Bất đắc dĩ chúng ta phải tiến hành tàn phá kịch liệt thần kinh đại não hắn, cho nên hắn hiện tại... không sai biệt lắm xem như là điên rồi."
Trầm Lãng nói: "Các ngươi tàn phá thế nào?"
Hela lôi ra một quan sát viên khác, lấy ra hai cây kim châm đâm mạnh vào đại não hắn, sau đó kết nối với thiết bị Ác Mộng Thạch vặn công tắc.
"A... A... A... A!" Tên quan sát viên Thông Thiên Tự kia phát ra từng đợt tiếng kêu thảm thiết thê lương, cả người kịch liệt run rẩy, tròng mắt như muốn lồi ra, trực tiếp không khống chế được bài tiết.
Khi Hela rút kim ra, tên quan sát viên Thông Thiên Tự dĩ nhiên phát ra tiếng cười quỷ dị nói: "Lại đi, lại đi, quá sướng, ta còn muốn, ta còn muốn..."
"Kẻ này đã điên rồi, phế." Hela nói: "Người này dùng làm đối tượng thí nghiệm tra tấn đặc thù của chúng ta, bởi vì Thông Thiên Tự yếu nhất, hẳn là cũng không có tình báo gì giá trị. Tiếp theo tù binh chúng ta sẽ cẩn thận, cố gắng hết sức móc ra càng nhiều khẩu cung."
Trầm Lãng không nói gì. Thế giới này quá hiện thực, Thông Thiên Tự làm thế lực siêu thoát đứng thứ nhất đếm ngược, ngay cả tù binh của hắn cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, dĩ nhiên bị tàn phá như vậy.
Trầm Lãng gật đầu, sau đó đi ra khỏi lao tù dưới đất, bắt đầu xem những khẩu cung bí mật này. Bỗng nhiên phát hiện bên người có mùi thơm, kết quả phát hiện Trương Xuân Hoa đang ngồi trên tay vịn ghế của hắn, hơn nữa cũng mặc sườn xám, xẻ tà càng cao.
"Làm sao?" Trầm Lãng nói.
Trương Xuân Hoa như mèo con nhìn chằm chằm Trầm Lãng, không ngừng phóng điện, không ngừng cọ xát.
"Được rồi, chính nàng tới đi." Trầm Lãng nói.
Trương Xuân Hoa nói: "Chờ những lời này của chàng đã thật lâu."
...
Ngày hôm sau!
"Bệ hạ, kế hoạch Oát thành công bước đầu tiên, chúng ta làm ra bộ máy hơi nước thứ nhất." Một gã học sĩ đến đây báo cáo.
Trầm Lãng không khỏi vô cùng kích động, đứng lên nói: "Nhanh, mang ta đi xem."
Ở phòng thí nghiệm dưới đất, Trầm Lãng nhìn thấy bộ máy hơi nước thứ nhất này. Thực sự là không dễ dàng, không sai biệt lắm gần nửa năm trôi qua. Cỗ máy hơi nước này hoàn toàn được tạo ra bằng thủ công, là kết tinh công sức của hơn mấy chục học sĩ, mấy trăm công tượng.
Hơn nữa cỗ máy hơi nước này hoàn toàn khác với bộ đầu tiên trong lịch sử Trái Đất. Nó ngay từ đầu được thiết kế ra là để dùng cho phi thuyền. Máy hơi nước cộng thêm cánh quạt, là có thể khống chế hướng bay của khinh khí cầu, không còn bị động theo gió nữa.
Đương nhiên chân chính phi thuyền thích hợp nhất là dùng khí Heli, loại khí này phi thường nhẹ, hơn nữa tính trơ rất mạnh, không dễ dàng phát sinh phản ứng, sẽ không giống khí Hydro dễ dàng bạo nổ. Nguyên lý tinh chế khí Heli Trầm Lãng cũng biết, dùng máy nén khí tách từ khí thiên nhiên là được. Hơn nữa nơi có dầu mỏ thường kèm theo khí thiên nhiên, với thế lực công nghiệp hiện tại của Trầm Lãng, tinh chế khí Heli là khả thi.
Đương nhiên dùng khí Metan bơm phi thuyền cũng được, Metan thu hoạch dễ dàng hơn nhiều, hầm biogas là có thể, nhưng đồ chơi này quá nguy hiểm, động một chút là nổ, còn không bằng khí Amoniac. Tuy đồ chơi này cũng có độc, nhưng không dễ nổ, bởi vì điểm cháy của nó là hơn 600 độ C. Tuy tinh chế cũng khá phiền phức, nhưng ít nhất so với khí Heli thì dễ hơn nhiều.
Cho nên trong kế hoạch phi thuyền của Trầm Lãng, nhóm đầu tiên định dùng khí Amoniac.
"Bệ hạ mời xem." Vị học sĩ kia nói, hắn trực tiếp đốt dầu cá, khoảng khắc sau máy hơi nước bắt đầu vận chuyển, thông qua các thiết bị truyền động, hơi nước bắt đầu đẩy cánh quạt, càng lúc càng nhanh.
"Chúng ta áp dụng nhôm để chế tạo toàn bộ máy hơi nước, nhưng vì điểm nóng chảy của nó quá thấp, cho nên buồng đốt chúng ta áp dụng cấu tạo thép khác. Dựa theo trọng lượng hiện tại, máy hơi nước này đã đạt cấp độ dùng trên phi thuyền." Học sĩ nói: "Hơn nữa bởi vì có ngọn lửa Plasma Ác Mộng Thạch, cho nên chúng ta có thể chế tạo ra cánh quạt tốt nhất."
Trước mắt Trầm Lãng là một cỗ máy mâu thuẫn nhất: máy hơi nước cực kỳ lạc hậu lại xứng với cánh quạt siêu cấp tân tiến.
"Làm tốt lắm, cần khen thưởng." Trầm Lãng nói: "Thế nhưng khung máy móc này vẫn quá lớn, ít nhất phải thu nhỏ hơn nữa gấp ba trở lên, tốt nhất là mười lần."
Học sĩ nói: "Tuân lệnh bệ hạ. Thu nhỏ lại gấp ba chúng ta có lòng tin, bởi vì trong quá trình chế tạo, chúng ta không ngừng phát hiện chỗ sai lệch, lần nữa chế tạo có thể bớt đi rất nhiều đường vòng."
Trầm Lãng nói: "Tăng nhân thủ nghiên cứu máy hơi nước kiểu mới, tranh thủ sớm ngày chế tạo ra máy hơi nước cỡ lớn dùng trên quân hạm. Coi như ngay từ đầu không thể làm động lực chính cho chiến hạm, cũng phải làm động lực phụ trợ."
"Phải, bệ hạ."
Hôm nay chú định là một ngày tốt lành. Buổi sáng Trầm Lãng mới vừa nhìn thấy bộ máy hơi nước tương đối hoàn thiện đầu tiên, buổi chiều liền gặp được một vũ khí quan trọng hơn: Súng!
Đương nhiên còn chưa phải là súng trường hiện đại. Mặc dù nguyên lý súng trường cũng không phức tạp hơn pháo nòng xoắn bao nhiêu, thế nhưng chế tạo đạn hàng loạt quá phiền phức, hơn nữa yêu cầu độ chính xác cực cao. Mà xưởng của Trầm Lãng hiện nay vẫn đại lượng dựa vào nhân công, dùng để chế tạo đạn pháo thì được, dùng để chế tạo đạn súng thật sự là hiệu quả kinh tế quá thấp, hơn nữa nhân lực không đủ. Nếu không có máy móc chuyên dụng, vỏ đạn kim loại tương đối hiện đại rất khó sản xuất hàng loạt.
Cho nên bây giờ ra đời là súng kíp nổ dùng đạn giấy!
Cũng chính là đạn vỏ giấy, đem thuốc nổ, thuốc phóng, đầu đạn gói chung một chỗ. Tuy nghe có vẻ lạc hậu, nhưng uy lực kỳ thực rất không tồi. Bởi vì Trầm Lãng dùng là thuốc súng không khói uy lực rất mạnh, đầu đạn liền mạnh hơn, toàn bộ dùng đồng chế tạo, thậm chí vì đối phó những quân đoàn bí mật của thế lực siêu thoát, có thể mạ một lớp Wolfram lên đầu đạn. Dù sao chỉ có một điểm nhọn trên đầu đạn, cũng không cần lo lắng sẽ làm mòn rãnh nòng súng.
Không chỉ có vậy, bởi vì trang bị Ác Mộng Thạch xuất hiện, dễ dàng phóng ra ngọn lửa Plasma nhiệt độ kinh người, hơn nữa nhờ có thép Wolfram, có thể chế tạo ra cái dũa tốt nhất, cho nên toàn bộ những khẩu súng này đều dùng ống thép không mối hàn chế tạo, toàn bộ đều là súng nòng xoắn nạp đạn sau. Tuy không thể bắn liên thanh, nhưng uy lực đã đủ gây thương vong, vượt xa phần lớn cung tiễn, mấu chốt nhất là có thể chế tạo hàng loạt, trang bị đại lượng.
Đương nhiên, uy lực của nó vẫn kém xa cung tiễn thượng cổ, thế nhưng đồ chơi kia tổng cộng mới có bao nhiêu chứ?
"Rầm rầm rầm!" Từng đợt tiếng nổ giòn tan như rang đậu vang lên, mười mấy khẩu trường thương khai hỏa.
"Báo cáo bệ hạ, Liệt Hỏa Thương của chúng ta độ chính xác nhất lưu, viễn siêu cung tiễn, tầm bắn hiệu quả vượt quá 300 mét, đồng dạng viễn siêu cung tiễn."
"Binh sĩ thuần thục, ba giây có thể bắn một phát. Bởi vì áp dụng vật liệu thép cao cấp nhất, có trang bị Ác Mộng Thạch và cái dũa tốt nhất, cho nên dung sai cực nhỏ, khả năng cướp cò cũng tương đối thấp."
"Tổng cộng 30 khẩu hàng mẫu, tổng cộng ba ngàn lần bắn thử, chứng minh loại Liệt Hỏa Thương này có thể trực tiếp trang bị ra chiến trường."
Trầm Lãng gật đầu, cầm một khẩu liền muốn tiến hành bắn thử, kết quả Hela bên cạnh trực tiếp đoạt lấy nói: "Ta tới bắn thử cũng giống nhau."
Tuy là cấu tạo của khẩu Liệt Hỏa Thương này đã phi thường tinh vi, hơn nữa không có rủi ro cướp cò, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lỡ làm cháy khuôn mặt yếu đuối tuấn mỹ của Trầm Lãng thì làm sao bây giờ?
"Bệ hạ, chúng ta dùng thủ công chế tạo riêng cho ngài một khẩu Liệt Hỏa Thương chuyên dụng, dùng đạn vỏ đồng, xin ngài vui lòng nhận." Bên cạnh một đại công tượng dâng lên khẩu súng ngự dụng này.
Trầm Lãng nhận lấy, phát hiện đây đâu phải là súng? Hoàn toàn là tác phẩm nghệ thuật, phía trên còn mạ một lớp vàng, khắc một con rồng, thậm chí mơ hồ còn có một dòng chữ sáng lên: Đại Càn Đế Chủ Chi Thương.
...