Lãnh Tinh Tuyền dừng lại dưới chân núi của Tân La Kiếm Phái, ánh mắt trở nên nóng rực.
Đây là một môn phái Kiếm Đạo, chắc chắn sẽ có cường giả Kiếm Đạo.
Theo sư tôn đi khiêu chiến không ít thế lực, cũng đã đánh bại không ít đệ tử, nhưng vì "đạo" khác nhau, nên đánh mãi vẫn không thấy thỏa mãn.
Rất phiền.
Ngược lại, Thiết Đại Trụ vì chẳng nói nhiều lời, chỉ có thân thể chịu đòn trâu bò và những cú cào không theo bài bản nào, nên dù đánh nam hay đánh nữ cũng đều cực kỳ hăng máu.
"Sao thế?"
Tôn Nhị Cẩu không hề bị dàn cao tầng của Tân La Kiếm Phái dọa sợ, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Không chào đón à?"
"Hừ."
Một lão giả lông mày trắng lạnh lùng nói: "Chỉ là một môn phái chưa nhập lưu, không có tư cách khiêu chiến Tân La Kiếm Phái chúng ta."
Mọi người nghe vậy, thầm cảm khái môn phái Kiếm Đạo đúng là ngông cuồng, ngay cả thế lực đã kết minh với Băng Tuyết Thánh Cung mà cũng chẳng coi ra gì.
Kiếm tu.
Tính tình đều rất cổ quái.
Tân La Kiếm Phái lấy Kiếm Đạo làm trọng thì lại càng quái đản đến cực điểm.
Bọn họ đương nhiên đã nghe nói Thiết Đảm Phái đã kết minh với một tông môn nhất phẩm, cũng biết phái này đã liên tiếp chiến thắng không ít môn phái, nhưng thân là một môn phái Kiếm Đạo, họ tự có lòng tôn nghiêm không cho phép ai chà đạp.
Nói đơn giản.
Tân La Kiếm Phái chính là một đám lão cổ hủ.
Bọn họ trước sau như một giữ vững nguyên tắc: môn phái cấp thấp không thể vượt cấp khiêu chiến môn phái cấp cao.
Chuyện này cũng giống như bảng xếp hạng võ đạo trên giang hồ, tuyển thủ hạng 100 muốn tăng hạng thì chỉ có thể tìm người hạng 99. Còn muốn đánh với hạng nhất ư? Xin lỗi, không đúng quy củ, chưa đủ tư cách.
"Sao mới có tư cách?" Thẩm Thiên Thu hứng thú hỏi.
Lão giả lông mày trắng thản nhiên đáp: "Đợi Thiết Đảm Phái của ngươi đạt tới thất phẩm đã."
"Các người sợ đánh không lại Thiết Đảm Phái của ta, nên mới lấy cớ này ra để đối phó cho qua chuyện chứ gì?" Thẩm Thiên Thu cười tủm tỉm, vì đang cosplay Quy Tiên Nhân nên bộ dạng trông cực kỳ ngứa đòn.
"Nhảm nhí!"
Lão giả có kiểu tóc Địa Trung Hải giận dữ nói: "Tân La Kiếm Phái của ta là một môn phái lục phẩm đường đường, giao đấu với cái môn phái chưa nhập lưu như các ngươi, dù thắng hay thua cũng đều tổn hại thanh danh!"
Lời này được những người qua đường tán thành.
Thiết Đảm Phái có đồng minh, cũng có đệ tử thực lực không tồi, nhưng cái mác chưa nhập lưu đúng là một điểm trừ.
"Đừng hiểu lầm."
Thẩm Thiên Thu nói: "Chúng ta đến đây lần này chỉ để giao lưu học hỏi võ công, chứ không phải tranh hơn thua."
"Xin lỗi."
Lão giả lông mày trắng lạnh lùng nói: "Muốn giao lưu võ học thì mời sang nhà khác, Tân La Kiếm Phái chúng ta không tiếp."
Đúng là giữ vững nguyên tắc, nói không đánh là không đánh.
"Haiz."
Thẩm Thiên Thu lắc đầu: "Người đã đến rồi, sao có thể quay về được chứ."
Một tầng ý nghĩa khác là, ta khó khăn lắm mới có được cơ hội cày danh vọng, cũng đâu phải đến để diệt môn diệt phái, nhất định phải đánh!
Không được.
Phải kích động mâu thuẫn giữa hai bên.
Hay thật, nhân vật chính nhà người ta đều có cái số đi đến đâu là bị cà khịa, gây chuyện đến đó, còn hắn thì hay rồi, tự mình tạo ra mâu thuẫn cho mình!
Đây là sự thật vô cùng nhàm chán!
"Nếu ta nhớ không lầm," Thẩm Thiên Thu nói, "mấy năm trước có một vị trưởng lão của các người đã tuyên bố với bên ngoài rằng, tất cả kiếm pháp có lịch sử trên ngàn năm ở Nam Hoang Đại Lục đều xuất phát từ Tân La Kiếm Phái?"
"Không sai!"
Lão giả lông mày trắng ngạo nghễ nói: "Phái ta quy tụ 20 cao thủ Kiếm Đạo, trải qua mấy chục năm nghiên cứu, cuối cùng đưa ra kết luận, những kiếm pháp cổ xưa hiện có ở Nam Hoang Đại Lục, bất kể là chiêu thức hay lộ trình, đều bắt nguồn từ Đại Hãn Tam Thiên Kiếm Pháp của phái ta."
"..."
Các võ giả tứ phương đều bĩu môi.
Cái loại lời nói không có bằng chứng, mở miệng nói bừa này, ai mà tin cho được?
Chậc.
May mà đây là môn phái Kiếm Đạo, chứ nếu là môn phái Võ Đạo, có khi bây giờ quyền pháp, chưởng pháp, thân pháp các loại võ học mà mọi người đang tu luyện đều có thể bắt nguồn từ Tân La Kiếm Phái cũng nên.
"Lợi hại." Thẩm Thiên Thu vỗ tay, rồi đổi giọng: "Nhưng theo ta được biết, quý phái từ khi thành lập đến nay cũng mới có mấy trăm năm lịch sử, vậy làm thế nào để dùng kiếm pháp của ngày nay mà sáng tạo ra kiếm pháp của quá khứ được nhỉ?"
"Hay là..."
"Đại Hãn Tam Thiên Kiếm Pháp của Tân La Kiếm Phái các người đã lĩnh ngộ đến cảnh giới tối cao, một kiếm có thể xuyên thấu cả quá khứ và tương lai?"
"Phụt!"
Rất nhiều võ giả không nhịn được mà bật cười.
Có những lời họ rất muốn nói, nhưng lại không dám.
"Lão đầu trọc!" Một vị cao tầng nóng tính của Tân La Kiếm Phái gầm lên: "Phái ta khinh thường không thèm tỉ thí với các ngươi, còn không mau cút đi!"
Đúng là đỉnh cao!
Một người có quả đầu Địa Trung Hải lại đi mắng một người đầu trọc.
Điều trớ trêu nhất là, Thẩm Thiên Thu không thật sự bị hói, mà chỉ đang cố ý thi triển Ngốc Đầu Thuật. Chỉ cần y vận Tăng Phát Thuật, mái tóc bồng bềnh sẽ mọc lại ngay tức khắc.
Nhìn lại gã kia mà xem, hai bên vẫn còn mấy túm tóc đang ngoan cường sinh tồn, một khi chúng nó rời khỏi đầu, thì thật sự là một đi không trở lại.
"Mẹ nó!"
Thiết Đại Trụ siết chặt hai nắm đấm, áo trên người trực tiếp vỡ nát, để lộ ra thân hình cuồn cuộn cơ bắp, phong cách lập tức chuyển sang nghiêm túc, hắn gằn giọng: "Dám mắng sư tôn ta, có tin lão tử bây giờ đi lên bóp chết ngươi không!"
Thương Thiếu Nham và những người khác cũng tỏ vẻ phẫn nộ.
"Ra ngoài phải dĩ hòa vi quý, không được nóng nảy." Thẩm Thiên Thu khuyên đại đồ đệ, rồi ngẩng đầu nhìn về phía núi Tể Châu, nói: "Nếu Thiết Đảm Phái ta không đủ tư cách khiêu chiến quý phái, vậy thì..." Y búng ngón tay, một luồng kiếm quang bay ra, tấm biển sơn môn khắc chữ 'Tân La Kiếm Phái' ầm vang sụp đổ. Y nói tiếp: "...đập quán vậy."
Giao lưu võ nghệ thì ngươi coi trọng tư cách.
Ta không tin, đập quán cũng phải nói tư cách!
Đập quán chính là đến gây sự, chắc chắn không cần nói tư cách, cứ thế mà làm thôi.
"..."
Thương Thiếu Nham che mặt, thầm gào thét trong lòng: "Đây mà là dĩ hòa vi quý sư tôn nói đấy à!"
Sơn môn.
Đại diện cho bộ mặt của môn phái.
Thẩm Thiên Thu đột ngột phá hủy nó, chẳng khác nào vả một cái tát vang dội vào mặt Tân La Kiếm Phái trước bàn dân thiên hạ. Vì vậy, trong mắt ba vị cao tầng ánh lên lửa giận ngút trời, kiếm ý sắc bén bùng phát ra quanh thân.
"Vút vút vút!"
"Vút vút vút!"
Cùng lúc đó, từng đệ tử đeo kiếm từ trong môn phái bay ra.
Bọn họ nhanh chóng dàn trận trước đài thử kiếm, trừng mắt giận dữ nhìn đám người Thẩm Thiên Thu.
Giao lưu là đơn đấu.
Còn đập quán là hội đồng.
"Các đồ nhi." Thẩm Thiên Thu ngồi xuống một tảng đá bên cạnh, thản nhiên nói: "Cho cái môn phái Kiếm Đạo không biết xấu hổ này một bài học đi."
"Vâng!"
Cơ bắp của Thiết Đại Trụ cuộn lên, phong cách càng thêm tả thực.
Thương Thiếu Nham rút Đại Hắc Thiên Chiến Kích ra, thuận tay khoác chiếc vòng lắc eo lên vai Tống Ngưng Nhi, để nàng cosplay Tiểu Na Tra cho giống hơn.
"Haiz."
Lâm Thích Thảng nhấc chân, phủi bụi trên giày, vẻ mặt bất cần đời cũng dần trở nên nghiêm túc. Hắn thầm may mắn vì môn phái này không có nữ đệ tử, nếu không... lại phải xoắn xuýt rồi.
Lãnh Tinh Tuyền rút Long Ngâm Kiếm ra, phong thái từ đầu đến cuối vẫn lạnh lùng vô tình.
"Hửm?"
Lúc này, một vị cao tầng của Tân La Kiếm Phái nheo mắt lại, lạnh giọng nói: "Đây không phải là thanh Long Ngâm Kiếm đã mất của Kiếm Tam Thiên sao? Hóa ra là bị Thiết Đảm Phái trộm đi."
"Bằng hữu." Thẩm Thiên Thu trầm giọng nói: "Đồ có thể ăn bậy, nhưng lời thì không thể nói bừa."
Thanh Long Ngâm Kiếm hắn cho đồ đệ đúng là từng thuộc về Kiếm Tam Thiên, nhưng không phải trộm được, mà là quang minh chính đại lấy về, còn nguyên do và câu chuyện bên trong thì để sau hẵng nói.
"Nhị sư đệ!"
"Buff phòng ngự cho ta!"
Thiết Đại Trụ cũng là một kẻ nóng tính, đầu tiên là lôi Kim Ti Đại Hoàn Đao ra, sau đó cúi đầu xuống, lao lên như một con trâu điên.
"Lôi cây đao ra thì có tác dụng quái gì chứ!" Càu nhàu thì càu nhàu, nhưng Thương Thiếu Nham vẫn vội vàng vận chuyển thuộc tính Nham hệ, phủ lên đầu đại sư huynh từng lớp đá cứng.
"Vãi!"
"Giao lưu biến thành đập quán rồi!"
"Kích thích thế này!"
Các võ giả tứ xứ vội vàng tự giác lùi lại, trở thành đám quần chúng hóng chuyện, chỉ thiếu nước lôi hạt dưa, đậu phộng, Coca-Cola và bắp rang bơ ra nữa thôi.