Sơ sẩy một chút, đồ đệ thứ năm đã chạy đến phủ Hạ Lan bắt cóc đại tiểu thư nhà người ta về.
Lần này Thẩm Thiên Thu có nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, thế nên chỉ đành dắt díu mấy tên đồ đệ bỏ trốn, vừa chạy vừa quát: "Cả đời anh danh của vi sư, đều bị các ngươi hủy hoại hết rồi!"
Thương Thiếu Nham và những người khác tỏ ra vô tội.
Rõ ràng là do sư đệ gây ra, có liên quan gì đến chúng ta đâu!
"Đóng cửa thành!"
"Đừng để chúng chạy thoát!"
"Két!"
Cánh cổng thành trì từ từ khép lại, ngay khoảnh khắc sắp đóng sập, Thiết Đại Trụ hóa thành Đầu Trâu, dùng đầu húc nát cổng, mấy người vội vàng lao ra ngoài, sau đó đều sững sờ tại chỗ, bởi vì đoàn rước dâu đang đậu ngay ở cửa thành, số lượng lên đến 500 người!
Phía trước có chặn đường, phía sau có truy binh.
Tình thế thật trớ trêu!
"Hì hì." Lúc này, một gã đàn ông cao to ngồi trên ngựa chảy cả nước miếng, nhếch miệng cười nói: "Bọn họ đang làm gì thế, ta cũng muốn chơi!"
Người này mặc hỷ phục, trông có vẻ ngờ nghệch.
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền lập tức nhận ra, gã này không lẽ chính là chú rể sao?
"Công tử!"
Lão bộc bên cạnh thấp giọng nói: "Chúng ta còn phải đi rước dâu, đừng làm lỡ giờ lành."
"Không chịu, không chịu, ta muốn chơi cơ!" Chú rể nói rồi định nhảy xuống ngựa, nhưng bị người hầu cản lại, bèn ngồi trên ngựa vung vẩy tay, bĩu môi như một đứa trẻ: "Các ngươi còn cản ta nữa, ta sẽ bảo cha ta chém đầu các ngươi!"
...
Thương Thiếu Nham nhìn về phía Thiết Đại Trụ.
So với chú rể này, đại sư huynh quả là quá bình thường!
"Các vị sư huynh!" Lâm Thích Thảng phẫn nộ nói: "Một cô nương xinh như hoa như ngọc lại phải gả cho một người như vậy, nàng ấy sẽ hạnh phúc được sao!"
...
Thương Thiếu Nham im lặng.
"Ta đưa người ta ra ngoài, ta sai sao!"
"Sai."
Lãnh Tinh Tuyền nói: "Đôi bên chẳng hề quen biết, hà cớ gì phải xen vào chuyện của người khác."
"Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ!" Lâm Thích Thảng nói: "Đây là đạo lý mà sư tôn đã dạy chúng ta!"
"Phụt!" Thẩm Thiên Thu đã trốn ra xa phun một ngụm rượu, ngơ ngác nói: "Ta dạy câu này hồi nào!"
"Đừng nói nhảm."
Lãnh Tinh Tuyền đột nhiên tăng tốc, nói: "Nhanh rút lui!"
"Vút! Vút!"
Thương Thiếu Nham và Tống Ngưng Nhi vội vàng lách qua khe hở trong đám người để tẩu thoát.
Bây giờ không phải lúc tranh luận đúng sai, phải nhanh chóng tẩu thoát, nếu không bị lưỡng đầu thọ địch thì tình hình sẽ rất phiền phức!
Thực ra bọn họ có thể ở lại chiến đấu, dù sao thực lực của đám võ giả trong đoàn rước dâu và nhà Hạ Lan đều không cao, nhưng đã bắt cóc tân nương của người ta thì vốn đã đuối lý, cho nên chỉ có thể bỏ chạy.
"Hì hì, bọn họ chạy còn nhanh hơn thỏ nữa!" Chú rể muốn đuổi theo, nhưng bị lão bộc ngăn lại: "Công tử, rước dâu quan trọng hơn!"
Lúc này, võ giả nhà Hạ Lan đã từ trong thành đuổi tới.
Lão bộc trêu chọc: "Tô quản gia, Hạ Lan thành của các người có trộm cướp à?"
"Cướp cái con khỉ!"
"Đại tiểu thư nhà ta bị bắt cóc rồi!"
"Hóa ra là... Cái gì!" Lão bộc cuối cùng cũng hoàn hồn, kinh ngạc nói: "Tân nương bị bắt cóc rồi ư?!"
"Đuổi theo!"
"Đừng để chúng chạy thoát!"
Võ giả nhà Hạ Lan và đoàn rước dâu rầm rộ đuổi ra khỏi cổng thành, kết quả nhìn con đường quan đạo trống không, mới nhận ra những kẻ bắt cóc tân nương đã biến mất không một dấu vết!
"Đáng ghét!"
Lão bộc giậm chân, hét lớn: "Dám cướp tân nương của Đa Lan gia chúng ta, các ngươi chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn!"
Tiếng hét vang vọng ngoài thành, Lâm Thích Thảng nghe thấy nhưng chẳng hề để trong lòng, bởi vì mình sắp rời khỏi vị diện này rồi, cái gọi là Đa Lan gia có giỏi thì đến Nguyệt Linh Giới mà tìm!
...
Trong núi sâu.
Bên bờ hồ.
Thẩm Thiên Thu ngồi trên một tảng đá lớn, vừa thưởng rượu, vừa ngắm cảnh non xanh nước biếc của Đào Nguyên đại lục, thật khoan khoái.
"Sư tôn, ngũ sư đệ bắt người ta về rồi, nên làm gì bây giờ ạ?" Thương Thiếu Nham sốt ruột hỏi.
"Mang về làm gỏi."
...
Thương Thiếu Nham hiểu rồi, sư tôn không định quan tâm.
"Cô nương." Ở một bên khác, Lâm Thích Thảng đưa bình nước qua, ôn tồn lễ độ cười nói: "Ta không phải người xấu."
Nữ tử bị bắt cóc khoảng chừng 18 tuổi, mặc một bộ hỷ phục lộng lẫy, ngũ quan xinh đẹp, da trắng như tuyết, giờ phút này dù đôi mắt hạnh long lên giận dữ nhưng cũng không che giấu được vẻ đẹp thanh lệ thoát tục.
Đúng chuẩn mỹ nhân.
Thảo nào Lâm Thích Thảng lại tỏ ra lịch sự như vậy.
Có điều, bắt cóc người ta về rồi lại nói mình không phải người xấu, thật không có liêm sỉ.
"Ngươi là ai!" Đại tiểu thư Hạ Lan cắn răng nói, đối mặt với tình cảnh này mà vẫn có thể nói năng rành mạch, tâm tính không tồi.
Lâm Thích Thảng ưỡn ngực, hai tay đặt lên thái dương rồi từ từ vuốt lên, ngạo nghễ nói: "Ta chính là người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, người chuyên giải cứu hàng ngàn vạn thiếu nữ khỏi bể khổ..."
"Bốp!"
Thiết Đại Trụ một gậy đánh gục hắn, hầm hừ nói: "Không làm màu thì chết à!" rồi nhìn về phía đại tiểu thư Hạ Lan nói: "Cô tự do rồi, có thể đi!"
...
Đại tiểu thư Hạ Lan quay người rời đi.
Vừa đi được hai bước, Lâm Thích Thảng đầu u một cục đứng dậy, nghiêm túc nói: "Đào Nguyên đại lục lớn như vậy, tại sao lại đi về hướng Hạ Lan thành?"
Đây là hắn đoán ra từ phương hướng nàng đi.
Đại tiểu thư Hạ Lan dừng bước, ánh mắt lóe lên vẻ đau đớn: "Nếu ta không đến Đa Lan gia theo hôn ước, trên đời này sẽ không còn Hạ Lan thành nữa."
"Sao cơ?"
Lâm Thích Thảng nói: "Đa Lan gia còn có thể một tay che trời sao?"
"Ngươi chưa nghe nói về gia tộc Đa Lan, chẳng lẽ cũng chưa nghe nói về Đa Lan Kiếm sao?" Đại tiểu thư Hạ Lan hỏi.
"Ta có nghe qua." Thẩm Thiên Thu nói.
Thương Thiếu Nham vội hỏi: "Sư tôn, đó là ai vậy ạ?"
"Một món trang bị khởi đầu trong game thôi."
"Trang bị khởi đầu?"
Thương Thiếu Nham ngơ ngác.
"Đa Lan Kiếm là tiên tổ của Đa Lan gia, người như tên, lấy kiếm chứng đạo, tuổi còn trẻ đã đạt được danh hiệu Kiếm Đế, tuy đã bế quan nhiều năm nhưng uy danh vẫn còn đó, cả Đào Nguyên đại lục không ai dám đắc tội." Đại tiểu thư Hạ Lan nói.
"Kiếm Đế?"
Thẩm Thiên Thu nói: "Hơi rẻ mạt."
Bước thứ ba của Đào Nguyên đại lục cũng chỉ có vài người, chứng tỏ thực lực Võ Đạo tổng thể của vị diện này không cao, vậy mà đã dám xưng đế, đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Lãnh Tinh Tuyền lại có hứng thú, dám xưng là Kiếm Đế, thực lực chắc cũng không tầm thường.
"Cho nên Hạ Lan gia liền bắt cô gả cho một tên ngốc?" Lâm Thích Thảng trầm giọng nói.
"Sinh ra trong gia tộc, không có quyền quyết định vận mệnh của mình." Đại tiểu thư Hạ Lan cười khổ một tiếng, rồi cất bước rời đi.
Lâm Thích Thảng đột nhiên chặn trước mặt nàng, nói: "Vận mệnh có thể thay đổi!"
"Thay đổi thế nào?"
"Quý nhân tương trợ."
Nói xong, Lâm Thích Thảng chỉ về phía sư tôn đang ngồi trên tảng đá lớn.
"Phụt!"
Thẩm Thiên Thu phun cả rượu ra.
Tên nhóc này nghĩ ta rảnh rỗi lắm hay sao?
Mà đúng là rất rảnh, nếu không, sao lại để mặc cho đồ đệ cướp tân nương về.
"Sư tôn!"
Lâm Thích Thảng khẩn cầu: "Xin người hãy vì nàng mà chủ trì công đạo!"
"Vì nịnh nọt Đa Lan gia mà cam tâm gả con gái cho một tên ngốc, đó là chuyện riêng của nhà Hạ Lan bọn họ, vi sư chủ trì công đạo thế nào được?" Thẩm Thiên Thu nói.
...
"Thích Thảng à."
Thẩm Thiên Thu uống một ngụm rượu nói: "Đa Lan gia có một vị Kiếm Đế, thực lực và địa vị không phải tầm thường, hôm nay con bắt người ta đi, sẽ làm hại nhiều người hơn nữa, cho nên mau để nàng ấy trở về đi."
"Đúng vậy, đúng vậy."
Thiết Đại Trụ vừa gặm trúc vừa nói: "Đèn nhà ai nhà nấy rạng, đừng lo chuyện bao đồng."
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền mở to mắt nhìn.
Vãi!
Đại sư huynh còn có thể nói ra những lời này sao?
Chẳng lẽ sau khi đến Đào Nguyên đại lục, trí thông minh cũng tăng theo rồi sao?
...
Lâm Thích Thảng nắm chặt nắm đấm, hiển nhiên không cam lòng để cô gái này lại rơi vào bể khổ, thế là kiên quyết nói: "Sư tôn không giúp nàng thay đổi vận mệnh, vậy để đồ nhi làm!"
"Mỹ nữ!"
"Ta về cùng cô!"
Nói rồi, hắn ngẩng đầu ưỡn ngực cất bước, nhưng chân còn chưa kịp chạm đất đã vội trốn ra sau tảng đá sư tôn đang ngồi, bởi vì võ giả của Đa Lan gia và Hạ Lan gia đã đuổi tới, mấy lão già đi đầu có khí tức hùng hậu, thực lực không tầm thường!
"Lũ giặc to gan, dám bắt cóc tiểu thư nhà ta!"
"Vèo vèo vèo!" Mấy trăm võ giả của hai đại gia tộc nhanh chóng xông tới, bao vây trùng điệp lấy nhóm người Thẩm Thiên Thu, ai nấy đều trừng mắt nhìn.
"Hì hì!"
Công tử nhà Đa Lan cũng đến, vỗ tay nói: "Vui quá vui quá!"
... Đại tiểu thư Hạ Lan nhíu mày, trong mắt ánh lên sự phẫn nộ và bất đắc dĩ, phẫn nộ vì gia tộc gả mình cho một người như vậy, bất đắc dĩ vì lợi ích gia tộc mà phải chấp nhận.
"Vũ nhi!"
Một người đàn ông trung niên mặc cẩm y vội vàng hỏi: "Con không sao chứ!"
Đó là Hạ Lan Mẫn, phụ thân của Hạ Lan Vũ, gia chủ đương nhiệm của gia tộc Hạ Lan.
"Phụ thân chưa bao giờ quan tâm đến ta như vậy, chắc là sợ ta có mệnh hệ gì, không thể ăn nói với Đa Lan gia." Hạ Lan Vũ cười thê lương.
...
Hạ Lan Mẫn vô cùng xấu hổ, đành phải chĩa mũi dùi về phía Thẩm Thiên Thu, nổi giận nói: "Giữa ngày đại hôn mà dám bắt cóc con gái ta, chết trăm lần cũng không đền hết tội!"
"Hạ Lan gia chủ đừng nóng giận."
Một lão giả từ đầu đến cuối đứng phía sau không nói lời nào bước lên, chắp tay nói: "Lũ giặc này cứ giao cho Đa Lan gia chúng ta xử lý."
"Làm phiền rồi!"
Hạ Lan Mẫn cũng biết lần này con gái bị bắt cóc, người mất mặt nhất chính là Đa Lan gia.
"Bắt hết bọn chúng lại!"
"Mang về Đa Lan thành diễu phố thị chúng!"
"Vâng!"
Võ giả Đa Lan gia đang chuẩn bị động thủ, Hạ Lan Vũ đã chặn lại nói: "Ta sẽ về cùng các người, xin đừng làm hại người vô tội!"
Mặc dù bị bắt đi, nhưng qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi, nàng cũng đã hiểu rõ đối phương muốn giải cứu mình, cho nên không muốn họ bị liên lụy.
"Cô nương."
Lâm Thích Thảng nói: "Phía trước là địa ngục, cô phải suy nghĩ cho kỹ!"
"Ta không có lựa chọn nào khác." Hạ Lan Vũ cúi đầu bước đi, nước mắt lăn dài trên má.
"Tí tách, tí tách!"
"Hửm?"
Thẩm Thiên Thu đưa tay ra, ngạc nhiên nói: "Trời mưa sao?"
Hạ Lan Vũ mỗi bước đi là một giọt nước mắt rơi xuống, ông trời dường như cũng bị cảm động, mưa rơi dần lớn hơn.
Loại tâm trạng có thể khiến thời tiết thay đổi này thực sự làm Thẩm Thiên Thu hứng thú, thế là hắn quả quyết mở Tuệ Nhãn Thức Châu, khóa chặt vào bóng lưng thê lương uyển chuyển trong mưa.
Tộc loại: Người.
Tư chất: Sơ Phẩm.
Tiềm lực: Tuyệt Phẩm.
Thuộc tính: Thủy hệ.
Thiên phú: Uy lực Thủy hệ tăng 50%, hiệu quả trị liệu tăng 50%.
Đánh giá: Đề nghị tập trung bồi dưỡng.
Có thuộc tính, có cả song thiên phú, điều này khiến Thẩm Thiên Thu vô cùng bất ngờ, nhất là hiệu quả trị liệu tăng 50% thực sự rất đặc biệt, chẳng lẽ giống như "vú em" trong game sao? Có thể hồi máu được à?
"Phịch!"
Lúc này, Lâm Thích Thảng đột nhiên quỳ xuống đất, khẩn khoản cầu xin: "Sư tôn, xin hãy cứu cô gái đáng thương này!"
"Haiz."
Thẩm Thiên Thu lắc đầu, sau đó nhảy xuống, treo hồ lô rượu bên hông, sửa sang lại tay áo, nói: "Chư vị, xin hãy nể mặt ta một lần."
"Ngươi là cái thá gì? Nể mặt ngươi?" Lão giả nhà Đa Lan cười lạnh nói.
Người nhà Hạ Lan cũng bật cười.
Cướp cháu dâu của Đa Lan gia ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, khiến họ mất hết thể diện, không băm các ngươi ra thành trăm mảnh đã là khai ân lắm rồi, vậy mà còn đòi người ta nể mặt, đầu óc chắc chắn bị lừa đá.
"Dưa hái xanh không ngọt."
"Các vị hà cớ gì phải ép buộc duyên tơ."
"Xin lỗi." Lão giả nhà Đa Lan thản nhiên nói: "Đa Lan gia chúng ta không hề ép buộc, là do Hạ Lan gia bọn họ tự nguyện."
"Không sai, không sai!" Hạ Lan Mẫn vội vàng tỏ thái độ.
...
Hạ Lan Vũ cảm thấy nhói đau trong lòng.
Phụ thân vì lợi ích gia tộc, thật sự không hề quan tâm đến mình.
Lâm Thích Thảng đứng dậy, chỉ vào công tử nhà Đa Lan gầm lên: "Gả con gái cho một tên ngốc, ngươi còn xứng làm cha, xứng làm đàn ông sao!"
"Càn rỡ!"
Võ giả nhà Đa Lan phẫn nộ.
"Hì hì hì!" Công tử nhà Đa Lan cười nói: "Hắn nói ta là kẻ ngốc!"
...
Mọi người cạn lời.
Đây đúng là một tên ngốc thật.
Hạ Lan Mẫn nhíu mày, đã sớm nghe nói công tử nhà Đa Lan này đầu óc không bình thường, không ngờ lại không bình thường đến mức này, tuy có làm Vũ nhi chịu thiệt thòi, nhưng chỉ cần có thể kết thân với Kiếm Đế tiền bối, vậy cũng... đáng!
Là người chèo lái gia tộc, hy sinh con gái để đổi lấy lợi ích là chuyện rất bình thường, dù sao từ xưa đến nay đều có liên hôn chính trị.
"Chư vị hiểu lầm rồi." Thẩm Thiên Thu nói: "Ý của ta là, cuộc hôn nhân này, phải hỏi xem người trong cuộc có đồng ý hay không."
"Ta là cha nó!"
Hạ Lan Mẫn lý lẽ hùng hồn nói: "Ta nói đồng ý thì nó phải đồng ý!"
"Tiểu tử!" Lão giả nhà Đa Lan nổi giận: "Đây là chuyện nhà của hai gia tộc chúng ta, liên quan gì đến ngươi?"
"Chuyện của đồ đệ ta, sao ta lại không quan tâm được chứ?" Thẩm Thiên Thu cười nói.
Lâm Thích Thảng sững sờ.
Thương Thiếu Nham và mấy người khác cũng sững sờ.
Đại tiểu thư Hạ Lan này là đồ đệ của sư tôn ư? Sao chúng ta không biết!
"Bốp!" Đột nhiên, áo của Thiết Đại Trụ nổ tung, hắn đứng chắn trước mặt Hạ Lan Vũ, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Sư muội đừng sợ, có sư huynh ở đây!"
Lâm Thích Thảng hoàn hồn, cũng vội vàng chắn trước mặt, thấp giọng nói: "Cô nương, còn không mau bái tạ sư tôn!"
...
Hạ Lan Vũ vẻ mặt ngơ ngác.
"Đồ nhi."
Thẩm Thiên Thu nói: "Vi sư hỏi con, con có bằng lòng gả cho người này không?"
Trong lúc nói, hắn đã lặng lẽ đứng trước mặt Hạ Lan Vũ, giọng nói từ tính, bóng lưng uy nghiêm khiến nàng thần sắc hoảng hốt, cũng không biết dũng khí từ đâu ra, nói hết lời trong lòng: "Không bằng lòng!"
"Nghe thấy chưa."
Thẩm Thiên Thu thản nhiên nói: "Đồ nhi của ta không bằng lòng."
"Vũ nhi!" Sắc mặt Hạ Lan Mẫn tái xanh: "Con điên rồi phải không!"
"Cha!"
Hạ Lan Vũ nước mắt lưng tròng nói: "Con không muốn gả đến Đa Lan gia!"
"Hạ Lan gia chủ." Lão giả nhà Đa Lan thản nhiên nói: "Sự việc đã quá rõ ràng, con gái ông không phải bị bắt cóc, mà là cố tình đào hôn cùng người khác!"
"Hiểu lầm!"
"Đây tuyệt đối là hiểu lầm!"
Hạ Lan Mẫn nhìn về phía con gái, quát: "Còn không mau cút qua đây!"
Bị bắt cóc còn dễ nói, chuyện đào hôn thì lại nghiêm trọng rồi, nếu Đa Lan gia truy cứu, cả gia tộc sẽ gặp đại nạn!
"Giết bọn chúng!"
Hạ Lan Mẫn chỉ vào nhóm người Thẩm Thiên Thu, giận dữ nói: "Mau giết bọn chúng!"
Con gái có hành vi bất thường, chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến đám người này, phải giết chúng ngay lập tức, sau đó sẽ giải thích rõ ràng với Đa Lan gia!
"Vèo vèo!"
"Vèo vèo vèo!"
Võ giả nhà Hạ Lan xông lên.
"Kẻ nào tới, kẻ đó chết!" Thiết Đại Trụ hét lớn một tiếng, trong nháy mắt biến thành Người Lợn.
Vãi chưởng!
Yêu quái!
Võ giả nhà Hạ Lan sợ đến đồng loạt lùi lại.
"Hừ!"
Lão giả nhà Đa Lan cười lạnh: "Bàng môn tà đạo, người người đều phải diệt trừ!"
"Hù hù!"
Linh lực mắt thường có thể thấy được hội tụ trong lòng bàn tay lão, rõ ràng là sắp ra tay.
Cháu dâu đào hôn, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ thành trò cười cho thiên hạ, cho nên sáu kẻ trước mắt phải chết!
Thật hiếm thấy, hai nhà đã đạt được sự đồng thuận.
"Chư vị."
Thẩm Thiên Thu nói: "Ta khuyên các vị nên bình tĩnh."
Lần này đến Đào Nguyên đại lục chỉ đơn thuần là để trải nghiệm phong thổ nhân tình, không phải để đánh nhau, nhưng nếu cứ hùng hổ dọa người, vậy thì...
"Vút!"
Lúc này, trên bầu trời bỗng xuất hiện một vệt kiếm quang, xé toạc một vết kiếm sâu hoắm trong không gian, kiếm thế cường đại trong nháy mắt bao trùm toàn bộ vị diện, kinh động tất cả mọi người!
"Ha ha ha!"
"Ha ha ha ha ha!"
"Bế quan trăm năm, cuối cùng cũng Thông Huyền!"
Âm thanh hùng vĩ vang vọng khắp đất trời, chấn động lòng người!
Hai tay lão giả nhà Đa Lan run lên kịch liệt, sau đó từ từ quỳ xuống đất, ngước nhìn vệt kiếm quang xé toạc không gian kia, kích động nói: "Tiên... Tiên tổ xuất quan!"