Một điểm sư đức đến vị diện hạng chín, hai điểm sư đức đến vị diện hạng tám, ba điểm sư đức đương nhiên là...
Vị diện: U Minh Đại Lục.
Đẳng cấp: Hạng tám.
Tộc đàn: Nhân, Quỷ.
Đánh giá: Không.
"Cạn lời."
Thẩm Thiên Thu đứng trong vị diện mới âm u, nhìn những dòng dữ liệu hiện ra trước mắt mà lặng lẽ thốt lên: "Tốn bao nhiêu sư đức như vậy, lại cho ta một cái vị diện hạng tám!"
Trong tộc đàn có quỷ?
Chẳng lẽ đây là một thế giới linh dị?
"Sư tôn!"
Thương Thiếu Nham chỉ về phía hồ nước ở xa, nói: "Có mấy cô gái đang tắm ở đằng kia!"
"ửm?"
Thẩm Thiên Thu nhìn sang.
Quả nhiên, trong hồ nước xanh biếc, mấy bóng hình uyển chuyển đang nô đùa vẫy vùng, thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng cười trong trẻo.
Thiết Đại Trụ vừa gặm lá cây vừa nói: "Không thấy Ngũ sư đệ đâu cả."
Mọi người chẳng cần nghĩ cũng biết gã kia đã đi đâu.
"Các cô nương!"
Bên bờ hồ, Lâm Thích Thảng bung quạt xếp, ra vẻ phong lưu nói: "Tiết trời hơi lạnh, cẩn thận nhiễm phong hàn."
Một gã đàn ông đột nhiên xuất hiện khiến mấy cô gái đang nô đùa phải hét lên kinh ngạc, sau đó nhao nhao lặn xuống nước, chỉ ló đầu lên khỏi mặt nước.
"Ta không có ý mạo phạm, mấy vị..." Lâm Thích Thảng còn chưa nói hết câu đã bị Thiết Đại Trụ một gậy đánh ngã lăn ra đất, sau đó bị túm một chân lôi đi, miệng còn mắng: "Đồ hạ lưu!"
"Vút!"
"Vút!"
Nhân lúc đó, các cô gái bay vút lên khỏi mặt nước, quần áo vứt rải rác bên bờ cũng bay tới. Khi họ hạ xuống thì y phục đã được mặc chỉnh tề, từng người mắt hạnh trừng trừng: "Tên trộm cắp to gan, dám nhìn trộm chúng ta tắm!"
"Hiểu lầm thôi!"
Thương Thiếu Nham đứng dậy từ phía xa, xua tay nói: "Bọn ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi!"
"Hóa ra còn một tên nữa!"
"..."
Nhị đồ đệ suy sụp.
Vừa rồi mình tuy vô tình nhìn thấy, nhưng đã lập tức quay đi chỗ khác rồi mà.
"A Di Đà Phật."
Lúc này, một giọng nói vang lên: "Phật dạy, sắc tức thị không, không tức thị sắc. Các vị nữ thí chủ, xin đừng làm khó đồ nhi của ta."
Thương Thiếu Nham quay đầu lại, thấy sư tôn khoác cà sa, đầu trọc lóc sáng bóng, ngồi trên một tảng đá. Vẻ mặt cậu lập tức mất kiểm soát, hét lên: "Sao đầu người trọc lóc vậy!"
"Hòa thượng?"
Các cô gái nhìn về phía Thẩm Thiên Thu, thấy hắn mặt ngọc môi son, phong thái tuấn lãng, bèn nhao nhao trêu ghẹo: "Ui chà, một tăng nhân tuấn tú làm sao."
"Tiểu ca ca, ngươi tên là gì?"
"Bần tăng, Pháp Hải." Thẩm Thiên Thu chắp tay trước ngực nói.
Gã này chỉ dùng Ngốc Đầu Thuật chứ không ngụy trang thành ông lão, tuy đầu trọc nhưng được nhan sắc gánh hết, vào vai Đường Tam Tạng thì chuẩn không cần chỉnh.
"Pháp Hải đại sư." Một cô gái yêu kiều bước tới, liếc mắt đưa tình, cười nói: "Nghe nói người nhà Phật các ngài lấy việc phổ độ chúng sinh làm nhiệm vụ của mình, vậy có thể độ cho ta một lần được không?"
Cái giọng điệu này, cái vẻ mặt này.
Thực sự quá khiêu khích!
"Cô nương!" Lâm Thích Thảng xuất hiện ngay trước mặt cô ta, hai mắt biến thành hình trái tim, cười nói: "Ta độ nàng!"
Cô gái yêu kiều khoác tay lên cổ hắn, miệng ghé sát lại, kề vào tai hắn thở ra hơi thở như lan: "Ngươi độ ta thế nào đây?"
"Thình thịch thình thịch!"
"Thình thịch thình thịch thịch!"
Lâm Thích Thảng mặt đỏ tới mang tai, tim đập loạn xạ, cười ngây ngô nói: "Cô nương muốn độ thế nào thì độ thế ấy."
"Hay là..." Tay kia của cô gái cũng vòng qua, như rắn nước quấn lấy, cười nói: "Dùng dương khí của ngươi để độ ta?"
"Ta không có dương khí, nhưng ta có linh khí!"
"Linh khí à... Cũng được." Cô gái nhắm mắt lại, đôi môi từ từ ghé tới.
Trái tim Lâm Thích Thảng như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Hắn không háo sắc.
Nhưng mà, không chịu nổi sự cám dỗ này!
Huống chi, một cô em xinh đẹp, nói chuyện lại ngọt ngào đang ra sức trêu chọc, ai mà chịu nổi cơ chứ!
Kệ xác nó!
Lâm Thích Thảng nhắm mắt lại, chu môi xông tới. Ngay khi sắp chạm vào, Thẩm Thiên Thu vỗ nhẹ vào gáy hắn một cái. Hắn đột nhiên mở bừng mắt, liền thấy gương mặt yêu mị đã biến thành một cái đầu lâu xương sọ.
"A!"
"Yêu quái!"
Linh hồn Lâm Thích Thảng như bị sét đánh, kinh hãi lùi gấp về sau.
Thẩm Thiên Thu đặt hai ngón tay lên thái dương, ấn đường lóe lên ánh sáng đỏ, lạnh lùng quát: "Yêu nghiệt to gan, còn không mau hiện nguyên hình!"
"A a!"
Linh lực ngụy tạo thành phật quang chiếu lên người các cô gái, khiến họ lập tức ôm đầu hét thảm, thân hình uyển chuyển vặn vẹo biến thành những thể U Linh không chạm đất.
Là quỷ! Nữ quỷ!
"Lừa trọc chết tiệt!"
Một nữ quỷ giận dữ nói: "Lại có thể buộc chúng ta hiện hình!"
"Bốp!" Vừa dứt lời, nắm đấm của Thiết Đại Trụ đã nện thẳng vào mặt nó, theo sau tiếng hét thảm "A" một tiếng, nó liền vỡ tan thành hư vô!
Quỷ không có thực thể.
Muốn làm chúng bị thương gần như là không thể.
Vậy mà Thiết Đại Trụ một quyền đã diệt được một con, thật sự...
"Hù hù!" Lúc này, Tống Ngưng Nhi dang hai tay, cái đầu nhỏ nhoài về phía trước, há miệng phun ra những ngọn lửa cuồn cuộn. Có thể thấy việc cosplay Na Tra đã không còn thỏa mãn được cô bé, giờ cô bé bắt đầu cosplay Hỏa Oa!
"A a!"
Dưới ngọn lửa đỏ rực, lại một nữ quỷ nữa bị thiêu rụi.
Từ đây không khó để nhận ra, quỷ tuy không có thực thể, nhưng trước mặt võ giả có thể ngưng tụ linh khí thì cũng chẳng khác gì người thường.
"Các chị em!"
Một nữ quỷ hét lên ám hiệu: "Rút lui!"
"Ầm ầm!"
Vừa dứt lời, xung quanh chúng lập tức hiện lên tầng tầng tường đất, tạo thành một cái lồng giam nhốt hết bọn chúng vào trong.
Thương Thiếu Nham ngồi xổm ở phía xa, hai lòng bàn tay áp trên mặt đất.
Mấy ngày trước rèn luyện ở Long Uyên Đại Lục, vì có Lục sư muội phụ trách hồi phục, cậu đã từ vai trò hỗ trợ chuyển sang tấn công, đặc biệt là việc vận dụng Nham hệ đã càng thêm lô hỏa thuần thanh.
Mấy đứa đồ đệ trưởng thành nhanh như vậy là nhờ vào những trận chiến điên cuồng, nói cách khác, là bị ép ra bên bờ sinh tử!
Công lao của ai?
Chắc chắn là của Thẩm Thiên Thu.
"Oành!"
Thiết Đại Trụ đạp nát một bức tường đất, vung nắm đấm điên cuồng tấn công đám nữ quỷ.
Có một con muốn sống, trong lúc cấp bách lại hóa thành hình dạng mỹ nữ, thỏ thẻ đáng thương nói: "Tiểu ca ca, xin hãy tha cho..."
"Tha cho cái mả nhà ngươi!"
"Bốp!"
Thiết Đại Trụ, tên ngốc không gần nữ sắc này, chẳng hiểu thương hương tiếc ngọc là gì. Nếu nữ quỷ kia mà hóa thành đồ ăn... lại càng không được, chắc chắn sẽ bị ăn sạch!
Không bao lâu sau.
Mấy con nữ quỷ đã bị diệt sạch.
"A a!" Trong núi rừng, Lâm Thích Thảng vẫn đang kinh hãi bỏ chạy. Một lát sau, hắn dừng lại tại chỗ, phát hiện nữ quỷ vẫn đang quấn lấy mình, liền trợn mắt ngất xỉu.
"Bốp!" Thiết Đại Trụ một cước đá bay cái đầu lâu kia, nhìn sư đệ toàn thân run rẩy, nhổ một bãi nước bọt, nói: "Nhát gan thật!"
"Vị diện này..." Thẩm Thiên Thu kéo chiếc cà sa trên người xuống, mái tóc trắng phiêu dật hiện ra, hắn nâng cằm cười nói: "Có vẻ thú vị đấy chứ."
U Minh Đại Lục quả thực rất thú vị, bởi vì nơi này có hai tộc đàn là Nhân và Quỷ.
Nhân tộc không tu Võ Đạo mà tu Tróc Quỷ Đạo, nên còn được gọi là tróc quỷ nhân. Lại vì quanh năm đối đầu với quỷ, họ càng có xu hướng dựa vào các loại đạo cụ để bắt quỷ, ví dụ như phù lục, pháp kiếm, pháp khí các loại.
Chuyện là thế này.
Thẩm Thiên Thu dẫn các đồ đệ rời khỏi khu vực này, vừa đi chưa được mấy bước đã thấy phía trước, trong một vùng tăm tối, đột nhiên lóe lên ánh sáng ngũ sắc.
Đó là mấy chục tấm phù chú đang lơ lửng giữa không trung. Ở giữa có một người đàn ông mặc đạo bào, tay trái cầm pháp kiếm, tay phải cầm pháp linh, miệng hô vang hùng hồn: "Hỏa Xa tướng quân, đằng thiên đảo địa, khu lôi bôn vân, thống lĩnh Thần Binh, không được trì hoãn, lập tức tuân lệnh!"
Trong khoảnh khắc, các tấm phù chú tự bốc cháy, hiển hiện một luồng sức mạnh nào đó, huyễn hóa ra một Hỏa Diễm Cự Nhân mặc chiến giáp, đứng sừng sững giữa không trung tỏa ra áp lực mạnh mẽ.
"Đây là cái gì?"
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền đều ngây người.
Thiết Đại Trụ ngoáy mũi, thầm nghĩ: "Cả người toàn lửa, không ăn được rồi."