Trương Thiên Minh, người vừa thi triển Thỉnh Sư Chú, giờ phút này đang ngây ra như phỗng, bởi vì ngàn vạn quỷ mị đã biến mất, thủ lĩnh Vô Diện Quỷ cũng bị gã đàn ông ngờ nghệch kia bắt giữ.
Nguy cơ đã được giải trừ.
Vậy thì chắc chắn không cần phải đồng quy vu tận rồi!
Chỉ là... rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra!
"Bằng hữu." Thương Thiếu Nham cười nói: "Ngươi an toàn rồi."
"..."
Trương Thiên Minh hoàn hồn, vội vàng chắp tay nói: "Đa tạ chư vị cứu giúp!"
Mặc dù không thấy được cảnh họ ra tay, nhưng bọn họ đã đứng ở đây, còn ngàn vạn quỷ mị thì biến mất không dấu vết, chắc chắn đã bị giải quyết hết rồi.
Làm sao họ làm được vậy, không nghe thấy một chút động tĩnh nào!
"Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ." Thẩm Thiên Thu từ phía sau đi tới, cười nói: "Không cần cảm ơn."
"..."
Lâm Thích Thảng tỏ vẻ tủi thân.
Lúc trước ở Đào Nguyên đại lục, mình cũng gặp chuyện bất bình cứu sư muội, kết quả về đến Cổ Hoa sơn vẫn bị một cước đá bay ra ngoài.
Sư tôn.
Người đừng có tiêu chuẩn kép thế chứ!
"Các hạ là?" Trương Thiên Minh thầm kinh hãi.
Giao chiến với quỷ mấy năm nay, hắn dần dần có được một loại năng lực cảm nhận, người đàn ông tóc trắng này tuy trông hết sức bình thường, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng người này tuyệt không đơn giản!
"Xoạt!"
Thẩm Thiên Thu lấy ra một xâu đồng tiền lớn, quấn quanh eo rồi nói: "Chỉ là một kẻ nhàn vân dã hạc, không đáng nhắc tới."
"Trời đất!"
Tròng mắt Trương Thiên Minh thiếu chút nữa thì lồi cả ra ngoài.
Rất nhanh, sau khi xác định xâu đồng tiền kia không phải do phía quan phương ban hành, hắn mới thở phào nhẹ nhõm: "Thì ra là thế."
Thiếu chút nữa đã dọa tè ra quần.
Cứ tưởng là đạo sĩ ngàn xâu!
Đồng tiền dùng dây thừng xâu lại, mỗi một ngàn đồng gọi là một xâu.
Nếu xâu đồng tiền Thẩm Thiên Thu đeo là do phía quan phương ban hành, điều đó có nghĩa cấp bậc của ông đã đạt tới cấp 000, so với một Trương Thiên Minh chỉ có năm đồng tiền thì tuyệt đối có thể nghiền nát hắn thành cặn bã trong nháy mắt.
"Bằng hữu." Hắn cười khổ nói: "Không phải cứ tùy tiện tìm một đống đồng tiền là có thể giả mạo tróc quỷ nhân đâu, nhất định phải được Tróc Quỷ Hiệp Hội công nhận mới được."
"Tróc Quỷ Hiệp Hội ở đâu?" Thẩm Thiên Thu hỏi.
"Tại..."
Trương Thiên Minh trở nên cảnh giác.
Những người này bên hông đều không có đồng tiền chứng nhận của tróc quỷ nhân, lại xuất hiện ở nơi quỷ quái hoành hành, lẽ nào...
Thẩm Thiên Thu dường như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, nói: "Chúng ta là người, không phải quỷ."
"Ầm ầm!"
"Rầm rầm rầm!"
Ở một bên khác, Thiết Đại Trụ vẫn đang điên cuồng đấm đá Vô Diện Quỷ, chỉ vì cắn một miếng mà chẳng có vị gì, nên thẹn quá hóa giận.
Trương Thiên Minh càng thêm nghi ngờ.
Người này rõ ràng không sử dụng thuật bắt quỷ, nhưng lại có thể đấm cú nào thấm cú đó vào một thủ lĩnh cấp "Huyền" không có thực thể, chuyện này e rằng chỉ có đồng nghiệp mới làm được thôi!
Nói thật, đám người Thương Thiếu Nham cũng đang thắc mắc.
Bọn họ có thể diệt quỷ là nhờ vào các loại thuộc tính linh lực, đại sư huynh không có thuộc tính, làm sao làm được vậy?
"Chuyện là thế này."
Thẩm Thiên Thu nói: "Ta và các đồ đệ của ta vẫn luôn ẩn cư nơi sơn dã, tuy có sức mạnh bắt quỷ, nhưng chưa từng được chứng nhận."
"..."
Trương Thiên Minh có chút tin tưởng, bởi vì hắn có thể nhìn thấy bóng của mấy người họ, trừ phi... họ đã đạt tới cấp Thiên, có thể mô phỏng ra được.
Không thể nào.
Hôn Nha Lâm làm sao có thể có quỷ cấp Thiên được.
Hơn nữa, mình chỉ là một đạo sĩ năm tiền, trước mặt quỷ vật cấp bậc đó thì chỉ một hơi là đi đời nhà ma, cần gì phải phiền phức bày trò như vậy chứ.
"Thật xin lỗi."
Trương Thiên Minh chắp tay nói: "Không nên hoài nghi các vị."
"Ẩn cư sơn dã thực sự nhàm chán." Thẩm Thiên Thu nói tiếp: "Ta và các đồ đệ muốn trở thành tróc quỷ nhân, còn xin bằng hữu hỗ trợ dẫn đường."
"A?"
Tống Ngưng Nhi kinh ngạc nói: "Chúng ta muốn đi bắt quỷ sao?"
"Tốt quá!"
Thiết Đại Trụ một quyền đấm Vô Diện Quỷ thành hư vô, vui vẻ nói: "Có việc để làm rồi!"
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền thì vẻ mặt nghiêm túc.
Sư tôn để mọi người đi làm tróc quỷ nhân, e rằng đây là một phần của lịch luyện Võ Đạo!
Hai người này suy diễn cũng khá chuẩn, đúng là có một phần nguyên nhân này, nhưng nguyên nhân lớn hơn là do Thẩm Thiên Thu vừa nhận một nhiệm vụ.
Trở thành tróc quỷ nhân của U Minh đại lục, trong vòng 10 ngày cố gắng hết sức tăng cấp, điều kiện không chỉ bao gồm bản thân ông mà còn cả sáu tên đồ đệ, sau khi kết toán nếu phù hợp tiêu chuẩn sẽ được thưởng 10 điểm sư đức, 100 điểm uy vọng.
Trước kia toàn chê nhiệm vụ chỉ cho 1 điểm, bây giờ trực tiếp cho 10 điểm, Thẩm Thiên Thu chắc chắn phải làm, huống hồ cũng chỉ có 10 ngày, đối với một người đã ẩn cư hơn trăm năm như ông thì chẳng là gì cả.
Có điều.
Nhiệm vụ rất mơ hồ.
Chỉ nói trong vòng 10 ngày cố gắng hết sức tăng cấp chứ không cho tiêu chuẩn cứng, lỡ như lúc kết toán không đạt tiêu chuẩn, vậy thì đúng là ăn cám.
...
Cách Hôn Nha Lâm năm trăm dặm có một tòa thành trì.
Dưới sự dẫn dắt của Trương Thiên Minh, Thẩm Thiên Thu và sáu đồ đệ tiến vào, vì trang phục khác biệt nên tự nhiên thu hút không ít ánh mắt.
"Sư tôn."
Lâm Thích Thảng vừa đi vừa nhảy chân sáo, nói: "Không đến mức này chứ!"
Thẩm Thiên Thu sợ gã này lại đi bắt cóc con gái nhà lành, nên đã sớm dùng dây thừng trói chặt chân hắn lại.
"Phía trước chính là Tróc Quỷ Hiệp Hội." Trương Thiên Minh nói: "Có điều, chư vị muốn có được lệnh bài tróc quỷ nhân thì cần phải thông qua nhiều vòng khảo hạch mới được."
"Ồ."
Thẩm Thiên Thu đáp.
"Ủa." Lúc này, một gã đàn ông có kiểu tóc nổi loạn đi tới, bên hông treo sáu đồng tiền, trêu ghẹo nói: "Đây không phải là Bất Cử đạo nhân của Tam Thanh đạo quán sao?"
Bất Cử?
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền vội vàng nhìn sang.
"..." Trương Thiên Minh gằn giọng: "Là Bất Cụ, không phải Bất Cử!"
"A a a!"
Gã đạo sĩ sáu tiền kia cười nói: "Xin lỗi, nhớ nhầm tên."
"Nhớ nhầm?" Thiết Đại Trụ vừa gặm một viên gạch vừa nói: "Ta thấy ngươi là cố ý gọi sai thì có."
Đừng nói.
Đại sư huynh tuy bình thường ngốc nghếch, nhưng đôi khi vẫn rất thông minh, ít nhất cũng nhìn ra được đối phương đang cố tình dùng tên để trêu chọc Trương Thiên Minh.
"Vị này là?"
Gã đạo sĩ sáu tiền liếc qua Thiết Đại Trụ, thấy hắn đang gặm viên gạch ngon lành, ánh mắt lập tức lộ vẻ khinh thường, thậm chí còn nghi ngờ đầu óc gã này có vấn đề.
"Họ là bạn của ta." Trương Thiên Minh không thèm để ý đến hắn, lựa chọn đi vòng qua.
Thẩm Thiên Thu cũng khiêm tốn, đi vòng sang bên cạnh.
Chỉ là, có một số người lại cứ thích kiếm chuyện.
Ví như vị đạo sĩ sáu tiền này, hắn trực tiếp chắn ngang trước mặt mọi người, hắn bèn gẩy gẩy sáu đồng tiền bên hông, rồi khoanh tay trước ngực, vênh váo nói: "Không thấy cấp bậc của ta à? Các ngươi đi ngang qua mà còn dám ngẩng đầu?"
"Bằng hữu."
Trương Thiên Minh thấp giọng nói: "Xin mời cúi đầu."
"Tại sao?" Thẩm Thiên Thu nói.
"Ngươi vậy mà còn hỏi tại sao?" Gã đạo sĩ sáu tiền cười, sau đó ngạo nghễ nói: "Tróc quỷ nhân lấy việc khu quỷ diệt tà làm nhiệm vụ của mình, các ngươi là phàm phu tục tử thì phải biết ơn."
"Ồ."
Thẩm Thiên Thu hiểu rồi, ở vị diện này, thân phận của tróc quỷ nhân rất cao quý, người bình thường gặp đều phải tỏ ra cung kính.
Trảm yêu trừ ma, cứu vớt chúng sinh.
Được tôn trọng cũng là điều dễ hiểu, chuyện này không có gì sai cả.
Nhưng mà.
Thẩm Thiên Thu ngẩng đầu, cười nói: "Nếu không cúi đầu thì sao?"
"Không cúi đầu?" Gã đạo sĩ sáu tiền cười lạnh nói: "Đó chính là xem thường một tróc quỷ nhân vĩ đại, theo quy định, sẽ bị vả vào mặt ngay trước bàn dân thiên hạ."
"Bốp!"
Lời vừa dứt, Thiết Đại Trụ đã tát một cái vào mặt hắn, nói: "Là thế này phải không?"
"Lùi lại, lùi lại, lùi lại!"
Gã đạo sĩ sáu tiền lảo đảo lùi lại, ôm lấy má trái đỏ ửng, giận không kìm được nói: "Ngươi... lại dám đánh ta!"
"Bịch!" Lâm Thích Thảng đột nhiên xuất hiện phía sau, đá cho một cú ngã sấp mặt như chó gặm bùn, thản nhiên nói: "Đánh ngươi thì sao?"
"Đáng ghét!"
Gã đạo sĩ sáu tiền đột nhiên cảm thấy trời đất tối sầm, ngẩng đầu lên thì thấy sáu người bạn của Trương Thiên Minh đã đứng vây quanh, đồng loạt giơ chân lên đạp xuống, động tác nhất trí, nhịp điệu đồng đều!
"Binh binh bốp bốp!"
Không bao lâu sau, gã này đã bị đạp cho mặt mũi bầm dập, miệng sùi bọt mép, nằm sõng soài trên đất như một đống bùn nhão.
"Hừ."
Thiết Đại Trụ phủi tay, nói: "Sư tôn ta khiêm tốn không phải là vốn liếng để ngươi lên mặt phách lối."