Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 130: CHƯƠNG 129: CHẾ TẠO PHÙ LỤC

"Bành!"

"Ầm ầm!"

Cơ thể Thiết Đại Trụ lại lõm vào tường, hiển nhiên là lại bị sư tôn cho ăn đòn. Nguyên nhân thì... nằm ở cái ghế xích đu.

"Haiz." Thương Thiếu Nham lắc đầu: "Đúng là ba ngày không đánh, lên nhà lật ngói mà."

"Hô hô!"

Lúc này, dấu hiệu tấn cấp lại xuất hiện.

"Lục sư muội cũng đột phá rồi!"

Chữ 'cũng' này có nghĩa là hắn và các đồng môn khác đều đã có tiến bộ.

Sau mấy ngày rèn luyện ở U Minh đại lục, kinh nghiệm thực chiến và khả năng phối hợp đã tăng lên không ít, nhưng cảnh giới của mấy người cũng chỉ mới tăng được một cấp.

Thương Thiếu Nham và Lâm Thích Thảng ở Tụ Linh cảnh ngũ trọng, Lãnh Tinh Tuyền và Tống Ngưng Nhi ở Tụ Linh cảnh lục trọng.

Hạ Lan Vũ nhập môn muộn nhất, nhưng nhờ điên cuồng cày cấp cùng sư tôn và đồng môn, bây giờ đã bước vào Tụ Khí cảnh bát trọng.

Nhiệm vụ kéo dài 10 ngày. Các đệ tử vào đó chém giết năm ngày, mỗi người đều tăng một cấp, tốc độ này đã được coi là rất nhanh.

Thế nhưng, dù thu hoạch được 6 điểm sư đức, Thẩm Thiên Thu vẫn không hài lòng, bởi vì cả sáu người vẫn còn cách Hóa Ngoại cảnh một trời một vực.

"Lần sau dùng 4 điểm!"

Hắn không vội đưa các đệ tử đến vị diện khác ngay, mà để họ bình tĩnh tổng kết lại kinh nghiệm đã.

Thẩm Thiên Thu cũng không hề rảnh rỗi.

Hắn lấy ra bí tịch phần thưởng vượt mức. Sau khi phân tích sơ qua, hắn kết luận rằng loại võ học này tuy thích hợp cho đệ tử tu luyện, nhưng đòi hỏi phải có thuộc tính tương ứng.

Phi Kiếm Quyết thì không cần phải bàn, quá hợp với Lãnh Tinh Tuyền.

Bá Thể Thuật là võ học phòng ngự, dành cho Thương Thiếu Nham.

Còn Thanh Tâm Chú là võ học trị liệu điển hình, nên đương nhiên thích hợp với Hạ Lan Vũ, người có năng khiếu trị liệu.

Thẩm Thiên Thu gọi ba người đến, ban cho mỗi người một môn võ học phù hợp với thuộc tính của họ.

"Đa tạ sư tôn!"

Ba người bái tạ xong liền vội vã quay về phòng.

Thương Thiếu Nham và Hạ Lan Vũ còn khá bình tĩnh, chứ Lãnh Tinh Tuyền thì trong lòng đã kích động không thôi. Bái nhập sư môn mấy tháng, cuối cùng sư tôn cũng đã truyền thụ kiếm pháp cho mình!

Sư tôn thực lực khủng bố như thế, bí tịch người ban cho chắc chắn phải rất mạnh!

Quả nhiên!

Sau khi đọc xong, ánh mắt Lãnh Tinh Tuyền nóng rực lên.

Trong chú giải của Phi Kiếm Quyết có ghi, một khi lĩnh ngộ thành công sẽ ngưng tụ được một thanh phi kiếm. Nó không chỉ có thể lấy đầu người từ ngoài ngàn dặm, mà còn có thể ngự kiếm phi hành!

Bay.

Đó là ước mơ của chúng sinh.

Theo Võ Đạo của Nguyệt Linh giới, chỉ có cường giả đạt tới bước thứ ba mới có thể làm được điều đó.

Đương nhiên, đó là giới hạn của con người. Rất nhiều Yêu thú đặc thù sinh ra đã biết bay, điển hình nhất chính là Tuyết Long. Mặc dù thực lực của nó chỉ tương đương với bước thứ hai của nhân loại, nhưng vừa ra đời đã có sức mạnh cưỡi mây đạp gió.

Nói đâu cho xa. Để lấy lại chút thể diện, nó đang lơ lửng giữa không trung, không ngừng phun băng tấn công Thiết Đại Trụ.

Lần trước bị tên này đánh cho một trận là do mình chủ quan không né, bây giờ bay lên rồi, xem ngươi làm gì được ta!

Phải công nhận rằng, Thiết Đại Trụ khó mà áp sát, không thể thi triển mãnh kình, chỉ đành đứng dưới đất chịu trận. Cuối cùng... hắn cứ thế đứng yên cho đến khi đối phương mệt lả, kiệt sức co quắp trên mặt đất.

"Bốp!"

"Biết bay thì hay lắm sao?"

"Bốp!"

"Biết bay là có thể muốn làm gì thì làm à?"

"Rầm rầm rầm!"

Chẳng mấy chốc, Tuyết Long lại bị đánh cho bầm dập mặt mày, ấm ức nghĩ thầm: "Ta tấn công đến kiệt sức rồi, tại sao hắn lại chẳng hề hấn gì thế này!"

...

Dưới giàn Hồ Lô.

Thẩm Thiên Thu khép lại quyển sách về cách chế tạo phù lục.

"Thử xem sao."

Hắn lấy ra mấy tấm giấy vàng và chuẩn bị một bát máu gà.

"Sư tôn định chế tạo phù lục!" Thương Thiếu Nham và những người khác nhanh chóng chạy tới vây xem, ánh mắt tràn đầy sùng bái.

"Vèo!"

Thẩm Thiên Thu nhúng ngón tay vào bát máu gà, rồi múa bút như rồng bay phượng múa, từng nét cứng cáp được vẽ ra. Vẻ mặt nghiêm túc của hắn trông siêu đẹp trai!

Các đệ tử lại càng sùng bái!

Phù lục là đặc sản của U Minh đại lục. Sư tôn chỉ đọc sơ qua vài quyển sách liên quan mà đã có thể bắt tay vào chế tạo, đúng là quá đỉnh!

"Xoẹt!"

Một lát sau, Thẩm Thiên Thu thu tay lại, ngạo nghễ chắp tay sau lưng, phong thái của một đại sư thư pháp toát ra từ tận xương tủy càng thêm mãnh liệt.

Các đệ tử ngó qua, rồi đồng loạt ngã ngửa ra đất. Bởi vì sư tôn múa may nửa ngày, kết quả lại vẽ ra một bức... Gà Con Mổ Thóc xiêu xiêu vẹo vẹo!

"Haiz." Thẩm Thiên Thu thở dài: "Hơi khó nhỉ."

Ban đầu, Tiền Phú Quý định mời Phù Lục Sư đến dạy, nhưng hắn thấy phiền phức quá, nghĩ rằng tự học sẽ tốt hơn. Giờ thì hối hận rồi.

Đúng là khác nghề như cách núi. Phù Đạo khác hẳn với Võ Đạo, thật sự không dễ học chút nào.

Nhắc đến đây lại phải nói tới Ma công tử. Hắn từng nhận được một bức thư có viết "Đừng chọc vào đệ tử của ta", đậu xanh rau má chữ xấu như gà bới.

Điều này nói lên cái gì?

Chữ của Thẩm Thiên Thu rất xấu.

Chế tạo phù lục thực chất là vẽ chú ngữ, cũng tương đương với việc viết chữ. Vì vậy, cái khó ở đâu thì không cần nói cũng biết.

"Ta không tin!" Thẩm Thiên Thu nổi hứng, lại lấy giấy vàng ra vẽ. Lần này hắn không vẽ Gà Con Mổ Thóc nữa mà nghiêm túc viết chú ngữ. Kết quả... thảm không nỡ nhìn!

"A!" Hắn ôm đầu gào lên: "Khó quá đi mất!"

". . ."

Các đệ tử câm nín.

Kiểu chữ như gà bới của sư tôn thật sự cay mắt quá đi!

Thẩm Thiên Thu không phải người dễ dàng bỏ cuộc. Hắn lấy ra một chồng giấy vàng, lại đem phù lục của Lâm đại sư ra, cẩn thận mô phỏng từng nét một. Lúc này, nói hắn đang chế bùa thì không bằng nói là đang luyện chữ thì đúng hơn!

Trời không phụ lòng người.

Sau một đêm đồ theo và mô phỏng, cuối cùng hắn cũng viết được một tấm phù lục có chú ngữ tạm coi là nhìn được.

Viết ra được không có nghĩa là chế tạo thành công, còn cần phải gia công thêm ở các phương diện khác. Thẩm Thiên Thu lại lấy sách ra nghiên cứu, sau mấy canh giờ phấn đấu, cuối cùng cũng tạo ra được một tấm bùa chú.

"Vù!"

Hắn cầm lá bùa lên rồi ném ra.

"Phựt!"

"Vù vù!" Lá bùa vừa bay ra đã lập tức cháy rụi.

". . ."

Mọi người giật giật khóe môi.

Sư tôn hì hục cả đêm, vậy mà tấm bùa chế ra chỉ có mỗi hiệu ứng tự cháy. Lấy cái này đi diệt quỷ, đi đánh nhau kiểu gì đây!

Bọn họ là dân ngoại đạo nên không biết, chứ nếu ở U Minh đại lục, có thể chế tạo ra một tấm bùa chú trong thời gian ngắn như vậy đã là nghịch thiên lắm rồi. Bởi vì một Phù Lục Đại Sư mạnh như Lâm Chính Anh khi mới nhập môn cũng phải mất trọn nửa năm mới luyện ra được tấm phù lục đầu tiên!

"Không ổn." Thẩm Thiên Thu chống cằm nói: "Dùng máu gà máu chó làm nguyên liệu chế tạo phù lục, chung quy vẫn có giới hạn. Nếu có huyết dịch tinh thuần hơn để thay thế, hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều."

"Xoẹt!" Thiết Đại Trụ xắn tay áo, chìa tay ra nói: "Dùng máu của đồ nhi đi ạ!"

"Máu người không được."

"Xoẹt!"

Thiết Đại Trụ biến thẳng thành Trư Nhân.

". . ." Thẩm Thiên Thu một cước đá bay hắn, gầm lên: "Dùng năng lực biến thành hình dạng heo, ngươi thật sự coi mình là heo đấy à!"

"Sư tôn," Thương Thiếu Nham hỏi: "Vậy nên dùng máu gì ạ?"

"Tốt nhất là loại tinh thuần, mang khí tức chí cương chí dương, như vậy mới có thể phát huy hiệu quả của phù lục tốt hơn." Thẩm Thiên Thu nói.

"Dạ."

Thương Thiếu Nham chìm vào suy tư.

"Chủ nhân," Tuyết Long lên tiếng: "Sao không ra ngoài tìm chút máu Yêu thú ạ?"

Thẩm Thiên Thu vỗ trán, bừng tỉnh nói: "Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ."

"Cách đây ngàn dặm có một dãy núi, bên trong có không ít chim bay thú chạy, ta đưa chủ nhân đi một chuyến." Tuyết Long nhanh chóng hóa khổng lồ, thân mình nằm rạp xuống đất.

"Mấy con đó đều là Yêu thú đầy lệ khí, không thể dùng để chế tạo phù lục được." Thẩm Thiên Thu bước tới, rút ra con dao găm sắc bén, cười nói: "Ngược lại là ngươi, thân là long thú, huyết dịch chắc hẳn phải chí cương chí dương!"

"Hả?!"

Tuyết Long trợn tròn mắt.

"Đúng đúng!" Thiết Đại Trụ giơ cả hai tay tán thành: "Dùng máu của tên này đi!"

"Không không không!" Tuyết Long vội vàng giải thích: "Ta là long thú hệ Băng, trong máu không có chí cương chí dương, chỉ có chí hàn chí âm thôi!"

"Cũng được tuốt."

Thẩm Thiên Thu cười tủm tỉm bước tới, con dao găm trong tay lóe lên ánh sáng sắc lạnh.

Thiết Đại Trụ và Thương Thiếu Nham nhanh chóng chạy tới, một người ôm đầu, một người giữ đuôi, ghì chặt nó xuống đất. Khung cảnh này trông hệt như một buổi chọc tiết lợn.

"Phập!"

"Xoẹt xoẹt!"

Máu rồng phun ra tung tóe, được hứng đầy bát này đến bát khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!