Điện Chúng Thần chuyên đánh lén, thủ đoạn đã quá quen thuộc.
Nhưng lần này chúng lại gửi chiến thư cho Thánh Cung Băng Tuyết, coi như cũng quang minh chính đại đi đúng quy trình, nên chắc chắn sẽ không dùng chiêu lấy nhiều đánh ít.
Nói trắng ra là chúng muốn đập tan một tông môn nhất phẩm ngay trước mặt mọi người để đạt được mục đích chấn nhiếp quần hùng.
Mưu hèn kế bẩn chung quy cũng không phải kế lâu dài. Muốn làm nên chuyện lớn ở giới Nguyệt Linh thì phải đường đường chính chính chơi dương mưu.
"Được."
Mộc Oanh Ca đáp: "Vậy thì đơn đả độc đấu."
Nàng không muốn lãng phí thời gian, thậm chí còn mong một mình đánh mười người.
"Vụt!"
Ẩn Sĩ bước ra, một cây trường thương hiện ra từ hư không, chuôi thương điêu khắc những hoa văn kỳ lạ, khí tức âm u gào thét bùng nổ.
"Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương!"
Có võ giả nhận ra, ánh mắt ai nấy đều kinh hãi.
Đây là một món hung khí cổ xưa, chủ nhân của nó là Cổ Ma của một đại tà phái từ ngàn năm trước. Đúng như tên gọi của nó, xuyên hồn đoạt mệnh!
Hơn nữa, mỗi khi cây thương này đoạt mạng người, nó sẽ hút hồn phách vào nuôi dưỡng thân thương. Giết càng nhiều, uy lực càng mạnh!
Năm đó, đại ma đầu Cổ Ma chính là dựa vào Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương để làm xằng làm bậy trên giang hồ, thậm chí từng lấy một địch năm đại cao thủ mà vẫn toàn thân trở ra.
"Hô hô!"
Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương tỏa ra khí tức âm u, thậm chí ma sát với không gian tạo ra những âm thanh kỳ quái khiến người ta rợn tóc gáy. Cảm giác ấy tựa như ngàn vạn vong hồn đang gào thét trong đau đớn.
Võ giả các nơi nghe thấy mà da đầu tê dại.
Chỉ mới lộ ra vũ khí mà đã khiến tất cả mọi người kinh hãi, có thể thấy Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương khủng bố đến mức nào.
"Phẩm chất không tệ."
Thẩm Thiên Thu bình phẩm: "Nhưng sát khí nặng quá."
"Mời."
Ẩn Sĩ một tay đặt trên chuôi thương, thủ thế sẵn sàng. Bản thân hắn vốn đã âm u, nay lại kết hợp với khí tức của ngàn vạn vong hồn, cả người càng thêm đáng sợ.
"Vụt!"
Mộc Oanh Ca thi triển thân pháp uyển chuyển lướt tới, thân hình biến ảo không ngừng, tức thì ngưng tụ ra từng đạo tàn ảnh hư hư thực thực.
"Mê Ảnh kiếm pháp!"
"Là kiếm pháp của Thượng Cổ Kiếm Vương!"
Mê Ảnh kiếm pháp chắc chắn là một bộ kiếm pháp cực kỳ cổ xưa, do Thiên Tu Kiếm Vương sáng tạo. Về sau ông ta mất tích không rõ lý do, bộ kiếm pháp này cũng vì thế mà thất truyền.
"Không tệ."
Thẩm Thiên Thu thầm nghĩ: "Trăm năm qua, lĩnh ngộ kiếm pháp của nàng đã tiến bộ không ít."
Mê Ảnh kiếm pháp là do hắn và Mộc Oanh Ca cùng nhau có được khi đi rèn luyện tại một di tích nào đó. Kiếm pháp này cao thâm khó lường, rất khó tu luyện thành tài, vậy mà nàng có thể lĩnh ngộ chỉ trong trăm năm ngắn ngủi, không hổ là thiên chi kiêu nữ.
"Xoát xoát!"
Hàng chục đạo tàn ảnh uyển chuyển bao vây lấy Ẩn Sĩ.
Tất cả cùng múa kiếm với động tác đồng nhất, tạo nên một khung cảnh vô cùng lộng lẫy.
"Hưu!"
"Hưu!"
Ẩn Sĩ vung Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương đâm tới tấp, dù sức mạnh bá đạo của nó đã xuyên phá không ít tàn ảnh, nhưng đổi lại hắn càng bị bao vây tứ phía.
Mộc Oanh Ca vẫn đang thi triển Mê Ảnh kiếm pháp, tựa tiên nữ nhảy múa. Tốc độ vung kiếm của các tàn ảnh ngày càng nhanh, lập tức tạo thành một thế công kín không kẽ hở.
"Đinh đinh đinh!"
"Đinh đinh đinh!"
Bị vây khốn, Ẩn Sĩ chỉ có thể vất vả chống đỡ, chẳng mấy chốc đã bị cuốn vào nhịp điệu của kiếm pháp.
"Lĩnh ngộ Kiếm Đạo của Mộc cung chủ..." một kiếm tu đánh giá: "Rất mạnh!"
Đâu chỉ mạnh.
Phải nói là cực kỳ đáng sợ!
Khi Mê Ảnh kiếm pháp được thi triển, thế công của nó liên miên không dứt, Ẩn Sĩ chỉ có thể không ngừng phòng thủ, hoàn toàn không có cơ hội phản công.
"Chết tiệt!"
Ý thức được tình hình không ổn, hắn dồn năng lượng vào tay, thừa cơ tung ra một chiêu quét ngang ngàn quân. Dù đã phá tan các tàn ảnh gần đó, nhưng... chúng lại nhanh chóng ngưng tụ lại và tung ra đòn tấn công còn sắc bén hơn.
Mê Ảnh kiếm pháp không phải là loại kiếm pháp nhất kích tất sát, ưu điểm của nó nằm ở khả năng triền đấu. Một khi đối thủ bị cuốn vào nhịp điệu của nó thì chẳng khác nào sa vào vũng lầy không thể thoát ra.
Ẩn Sĩ mặt mày sa sầm.
Mình đường đường là cường giả bậc bốn, lại bị một kẻ đỉnh phong bậc ba vây khốn, thật quá mất mặt!
"Keng!"
Lúc này, Mộc Oanh Ca bay lên không, thanh kiếm sắc trong tay vung lên tới tấp, từng lớp kiếm khí như sóng triều ào ạt đổ xuống.
"Ba Không Trảm!"
Đám đông kinh hãi thốt lên.
Võ học này cũng là một truyền thừa từ Thượng Cổ!
Vị Đại trưởng lão của Thánh Cung Băng Tuyết vốn đang lo lắng cũng phải trợn tròn mắt.
Cung chủ quanh năm tu luyện trong tông môn, tại sao lại biết nhiều môn võ học đã thất truyền từ lâu như vậy!
"Bành!"
"Bành!"
Trong nháy mắt, từng đạo Ba Không Trảm sắc bén nện thẳng lên Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương. Dù không phá hủy được món hung khí, nhưng cũng khiến Ẩn Sĩ phải lùi lại liên tiếp, hổ khẩu tê rần.
Nữ nhân này mà là bậc ba ư?
Tuyệt đối không thể nào!
"Kết thúc rồi." Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng vang lên từ trên không. Chỉ thấy Mộc Oanh Ca được kiếm quang bao phủ, không phân biệt được đâu là người, đâu là kiếm.
"Nhân kiếm hợp nhất!"
Trong mắt Ẩn Sĩ ánh lên vẻ kinh hoàng.
"Vút!" Không cho hắn thời gian suy nghĩ nhiều, Mộc Oanh Ca đã hóa thành một luồng kiếm quang từ trên trời giáng xuống.
"Hô hô!"
Kiếm khí sắc bén và hàn khí lạnh buốt điên cuồng tuôn ra, khiến những người xung quanh phải rùng mình.
Khí thế đó.
Đáng sợ quá!
"Ầm ầm ầm!"
Đúng lúc này, những tàn ảnh xung quanh Ẩn Sĩ đột nhiên tiêu tán, bùng nổ thành một luồng ánh sáng chói lòa.
Ngoài thành, không một tiếng động.
Vô số ánh mắt sau khi quen dần với ánh sáng chói lòa, đều kinh ngạc nhìn sang. Họ thấy Ẩn Sĩ vẫn đứng tại chỗ, hai tay giơ Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương trong tư thế chống đỡ. Phía sau hắn, thanh Băng Ngọc Hàn Sương của Mộc Oanh Ca cắm trên mặt đất, hàn khí đã đóng băng cả không gian.
"..."
Đám đông không dám thở mạnh.
"Rắc!"
Bất chợt, một tiếng vỡ vụn phá tan sự tĩnh lặng. Cây Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương trong tay Ẩn Sĩ gãy thành từng khúc, mũi thương cắm phập vào lớp đất bùn đã đóng băng.
Hung khí ngàn năm, đã bị hủy!
Trong lúc mọi người còn đang tiếc thương cho Xuyên Hồn Đoạt Mệnh Thương, thì quần áo trên ngực, lưng, tay và đùi của Ẩn Sĩ đồng loạt rách toạc, để lộ những vết kiếm hằn sâu. Máu tươi tuôn xối xả, hắn không thể trụ vững được nữa mà quỳ sụp xuống đất, gương mặt méo mó vì đau đớn tột cùng.
Hắn không chết.
Nhưng, cơn đau buốt thấu xương này khiến hắn sống không bằng chết!
"Còn tốt."
Thẩm Thiên Thu thầm nghĩ: "Đã nương tay rồi."
Thật ra vừa rồi Mộc Oanh Ca đã định một kiếm kết liễu Ẩn Sĩ, nhưng nghe phu quân truyền âm dặn giữ lại người sống, nên vào thời khắc mấu chốt đã thu tay, chỉ chém hắn trọng thương.
Nàng ra tay thật có chừng mực.
Phải biết, bị chém thành thế này, e là không nằm liệt giường tĩnh dưỡng nửa năm một năm thì khó mà hồi phục.
Còn về lý do Thẩm Thiên Thu muốn giữ lại Ẩn Sĩ, một là để dùng làm "sạc dự phòng", hai là để dành làm "túi kinh nghiệm" cho đồ đệ.
"Xong rồi á?"
"Nhanh quá vậy!"
"Tôi còn chưa thấy gì cả!"
Vũ khí vỡ nát, Ẩn Sĩ mình đầy vết kiếm quỳ sụp xuống đất, đám quần chúng hóng chuyện đều trợn mắt há mồm.
Các thế lực lớn rất quan tâm liệu Thánh Cung Băng Tuyết có thể áp chế được Điện Chúng Thần hay không, vì việc này liên quan đến xu hướng của giang hồ trong tương lai. Nhưng phần lớn võ giả bình thường chỉ đến xem náo nhiệt, thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả đậu phộng, hạt dưa, bắp rang bơ.
Bọn họ đã tưởng tượng ra không biết bao nhiêu lần cảnh hai phe đại chiến, nếu không đánh đến kinh thiên động địa, trời long đất lở thì thật có lỗi với danh hiệu Cung chủ Thánh Cung Băng Tuyết và Chấp hành quan của Điện Chúng Thần!
Sự thật thì sao?
Từ đầu đến cuối, chỉ vỏn vẹn mười mấy hơi thở!
Tuy kiếm pháp của Mộc cung chủ rất kinh diễm, đặc biệt là chiêu nhân kiếm hợp nhất cuối cùng đã rạch nát cả bầu trời, đến nay vẫn còn lưu lại vết nứt, nhưng so với "kinh thiên động địa" thì còn kém quá xa!
ĐM, trả tiền vé đây