Trong không gian vỡ nát, hai người đàn ông trung niên đột nhiên nhảy ra, làm đám võ giả ở đây chết lặng.
Cái màn xuất hiện này, có hơi chất!
Khoan đã! Hai người này tuy tỏa ra khí tức cường đại, nhưng lại cho người ta một cảm giác lạc lõng, không thuộc về nơi này.
Lai lịch gì đây?
Trong lúc mọi người còn đang mải mê suy đoán, Thẩm Thiên Thu đã dựa vào trang phục mà nhận ra, hai gã trung niên này tuyệt đối không phải võ giả của Nguyệt Linh giới, rất có thể đến từ một vị diện khác.
Mình có thể dựa vào Vị Diện Xuyên Toa Như Ý Môn để tùy ý tiến vào thế giới khác, thì võ giả của thế giới khác chắc chắn cũng có cách đến được đây.
Kết hợp với việc không gian bị vỡ nát và những lời họ nói lúc xuất hiện, hắn đoán chừng hai người này vốn bị mắc kẹt bên ngoài Nguyệt Linh giới, mãi cho đến khi có người giao đấu kịch liệt làm hệ thống không gian mất ổn định, họ mới thừa cơ chui vào được.
Thẩm Thiên Thu đoán không sai.
Hai người họ quả thực bị kẹt bên ngoài Nguyệt Linh giới, nếu không gian không xuất hiện vết nứt, có lẽ họ vẫn còn đang trôi dạt ngoài vũ trụ.
"Hừm!"
Gã trung niên thấp hơn một chút hít sâu một hơi, lắc đầu nói: "Thuộc tính thiên địa ở đây không mạnh lắm, chắc chỉ là một vị diện ngũ đẳng mà thôi."
Ngũ đẳng mà thôi ư?
Xem ra, họ đến từ một thế giới cấp cao hơn.
"Haiz." Gã trung niên bên cạnh thở dài: "Hai chúng ta vượt ngang vũ trụ mấy chục năm, vốn tưởng có thể tìm được đối thủ mạnh ở đây, ai ngờ lại công cốc một chuyến."
Vượt ngang vũ trụ mấy chục năm?
Các cường giả từ khắp các thế lực đều lộ vẻ mặt vô cùng đặc sắc.
Bọn họ không giống Thẩm Thiên Thu, người đã đi qua rất nhiều vị diện trong thời gian ngắn, nên chỉ thầm nghĩ trong lòng: "Đây chẳng phải là hai tên ngốc sao?"
"Ồ?"
Gã trung niên thấp hơn nhìn về phía Mộc Oanh Ca đang đứng cầm kiếm, cười nói: "Lam huynh, thực lực của nha đầu này có vẻ không tầm thường đâu."
"Không tệ."
Người đồng bạn nói: "Có tiêu chuẩn của Thiên Nhân Cảnh."
"Các ngươi là ai?" Mộc Oanh Ca lạnh nhạt hỏi.
"Nghe cho rõ đây." Gã trung niên thấp hơn ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Ta tên Thủy Tư Nha, hắn là Lam Linh Đại, chúng ta đến từ Thiên Ứng giới nhị đẳng."
Nhị đẳng?
Đôi mắt Thẩm Thiên Thu sáng rực lên.
Thực lực của Huyền La giới tứ đẳng tuy không tệ, nhưng vẫn chưa có cường giả Bước Thứ Năm. Thực lực của hai người này đã đạt đến cấp độ đỉnh phong của Bước Thứ Tư, vậy vị diện của họ chắc hẳn phải có cường giả Bước Thứ Năm!
"Kẻ ngoại lai!"
Khi Thủy Tư Nha tự báo danh tính, sắc mặt mọi người đều đại biến.
Nhiều người đều biết, bên ngoài Nguyệt Linh giới vẫn tồn tại ba nghìn thế giới, nhưng vì quy tắc hạn chế nên không thể qua lại với nhau.
"Chư vị đừng sợ." Lam Linh Đại cười nói: "Chúng ta tuy là kẻ ngoại lai, nhưng không phải kẻ xâm lược, chỉ hy vọng có thể so tài cao thấp với các cường giả ở vị diện của các vị."
Hai huynh đệ này đã tu luyện ở Thiên Ứng giới nhiều năm nhưng mãi không thể đột phá, sau khi bàn bạc, họ đã dùng một phương pháp nào đó để rời khỏi vị diện của mình, bắt đầu hành trình du hành dài đằng đẵng trong vũ trụ, với hy vọng khiêu chiến các cường giả ở những vị diện khác để nâng cao thực lực bản thân.
"Thì ra là vậy!"
Trong thành, Chiêm Tinh Tử bừng tỉnh. Hắn cuối cùng đã hiểu, cảm giác bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng mình nhất định có liên quan đến hai kẻ ngoại lai này!
"Nha đầu."
Thủy Tư Nha cười nói: "Ngươi và ta đấu một trận, thế nào?"
Trong và ngoài thành có không ít võ giả, nhưng trong mắt hắn, người thực sự có tư cách giao đấu chỉ có nàng.
"Không hứng thú."
Mộc Oanh Ca dứt khoát từ chối.
Không phải vì đã mệt mỏi sau ba trận giao đấu liên tiếp, mà vì chỉ riêng khí tức tỏa ra từ hai kẻ ngoại lai này đã cho thấy thực lực của họ sâu không lường được, nàng sợ rằng mình khó có khả năng chiến thắng.
"Haiz."
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Thủy Tư Nha.
"Rắc rắc!" Lúc này, lớp băng trên người Chiến tướng Lôi Đình vỡ tan, y vụt một tiếng đứng dậy, nói: "Bản tướng đấu với ngươi!"
"Ngươi ư?"
Thủy Tư Nha lắc đầu: "Quá yếu."
"..."
Khóe miệng đám đông giật giật.
Một cường giả chuẩn hạng nhất, vậy mà trong mắt hắn lại là quá yếu!
"Haiz." Lam Linh Đại nhún vai: "Trải qua bao gian khổ mới đến được đây, vậy mà chẳng có lấy một người đáng để giao đấu."
"Có người có thể đấu."
Lúc này, Mộc Oanh Ca lên tiếng.
"Ai?"
Đôi mắt Thủy Tư Nha và Lam Linh Đại lập tức sáng lên.
"..." Thẩm Thiên Thu gào thét trong lòng: "Nữ nhân này không phải định bán đứng mình đấy chứ?"
"Lưu Vân Tử." Mộc Oanh Ca nói.
Lời vừa thốt ra, các võ giả lập tức nhớ đến lão già lớn tuổi nhưng lại thích lêu lổng ở chốn phong nguyệt, một kẻ già mà không đứng đắn. Bọn họ liền nhao nhao thầm nghĩ: "Lưu tiền bối chắc chắn có thể đấu một trận!"
Chiến tướng Lôi Đình mới chỉ là chuẩn hạng nhất, còn Lưu Vân Tử lại là cường giả hạng nhất thực thụ. Kể từ sau khi Thẩm truyền kỳ phi thăng, ông ta thậm chí còn được mệnh danh là cường giả mạnh nhất Nguyệt Linh giới!
Thẩm Thiên Thu thầm nghĩ: "Oanh Ca đang gài bẫy Lưu Vân huynh, lẽ nào là vì chuyện huynh ấy từng dẫn mình đến chốn phong nguyệt?"
Hả?
Hắn đột nhiên phát hiện Dược Hồng Lăng đang nhìn mình, trong ánh mắt mang theo sự chất vấn.
Không thể nào!
Ngay cả nàng cũng nghi ngờ sao?
Phụ nữ, quả nhiên đáng sợ! Quá đáng sợ!
"Lưu Vân Tử ở đâu?" Thủy Tư Nha hỏi.
Mộc Oanh Ca chỉ kiếm về phía tây, nói: "Cách đây 94.000 dặm về phía tây là Cực Tây hải vực, nơi có một quần đảo dày đặc. Hòn đảo thứ sáu tính từ phía tây chính là nơi ẩn cư của ông ta."
Được lắm!
Đến cả địa chỉ và số nhà cũng khai ra hết.
"Lưu Vân huynh." Thẩm Thiên Thu thầm thì: "Xin lỗi huynh đệ nhé!"
Năm đó Lưu Vân Tử đúng là có dẫn hắn đến chốn phong nguyệt, nhưng cũng chỉ uống vài chén rượu chứ không làm chuyện gì quá đáng. Ai ngờ lần trước ở tửu lầu hắn lại lỡ lời, khiến Mộc Oanh Ca ghi hận trong lòng.
"Cáo từ!"
Thủy Tư Nha và Lam Linh Đại chắp tay, rồi hóa thành hai luồng sáng bay đi, phương hướng chính là Cực Tây hải vực.
"Dừng lại!"
Chiến tướng Lôi Đình chắn ngang đường, giơ chiến kích lên hét: "Khiêu chiến!"
Ầm! Y vừa dứt lời, cả người đã bị đánh bay như một viên đạn pháo, lún sâu xuống lòng đất hàng trăm mét, miệng méo mắt xếch lẩm bẩm: "Mạnh... mạnh thật..."
"..."
Cường giả chuẩn hạng nhất mà bị đánh bay chỉ bằng một chiêu, thực lực của kẻ ngoại lai này thật quá khủng khiếp!
Sau khi giải quyết Chiến tướng Lôi Đình, Thủy Tư Nha và Lam Linh Đại tiếp tục bay về phía trước, xem ra họ vô cùng nóng lòng tìm được một võ giả thực lực phi phàm để giao đấu.
"Làm sao đây?"
"Còn sao nữa, đi hóng chuyện chứ!"
"Đi thôi, đi thôi!"
Vút! Vút! Vút!
Không ít võ giả Bước Thứ Ba có mặt tại đó cũng vội vàng bay lên, bám theo sau hai kẻ ngoại lai. Đáng tiếc, do thực lực chênh lệch, họ nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.
Mộc Oanh Ca cũng đi.
Nhưng trước khi đi, nàng đã cố ý liếc nhìn Thẩm Thiên Thu một cái. Ánh mắt đó như muốn nói, có dám theo ta đi tìm Lưu Vân Tử đối chất không.
"Toang rồi!"
"Sắp bại lộ rồi!"
Thẩm Thiên Thu đấu tranh tư tưởng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn cắn răng đi theo.
Những võ giả có thể đến Cực Tây hải vực phải có tu vi ít nhất là Bước Thứ Ba, vì vậy 99% võ giả còn lại chỉ có thể đứng nhìn, sau đó bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Nhất là Cung chủ Băng Tuyết Thánh Cung, thực lực quá mạnh mẽ, trước thì trọng thương hai Chấp hành quan của Chúng Thần Điện, sau lại đóng băng cả Chiến tướng Lôi Đình chuẩn hạng nhất, thực lực quả thật không thể xem thường!
Tin tức này chắc chắn sẽ lan truyền khắp Nguyệt Linh giới như một cơn bão, gây ra chấn động lớn. Nhưng lúc này, điều đáng chú ý hơn cả là hai kẻ ngoại lai đột nhiên xuất hiện. Vì vậy, rất nhiều người đang âm thầm chờ đợi, chờ ngày Lưu Vân Tử tiền bối phẫn nộ xuất quan, đánh cho hai kẻ đó một trận tơi bời để dương oai cho vị diện!
...
Cực Tây hải vực.
Hòn đảo thứ sáu.
Hòn đảo này có diện tích không lớn, trên đảo có một ngọn núi cao chót vót.
Giữa sườn núi có một hang động tự nhiên, trên vách đá khắc bốn chữ "Lưu Vân động phủ".
Lưu Vân Tử, người đã bế quan hơn trăm năm, đang ngồi xếp bằng ngay ngắn trên bồ đoàn. Hơi thở của ông đều đặn, tuy đang nhắm mắt nhưng vẫn không che giấu được khí tức của một cường giả đỉnh cao.
"Hửm?"
Bỗng nhiên, ông mở bừng mắt, hai mí mắt giật lên liên hồi. Ông có chút khó hiểu, lẩm bẩm: "Mắt trái giật là có tài, mắt phải giật là có tai ương, thế cả hai cùng giật là có ý gì?"
"Lưu Vân Tử!"
Bên ngoài động phủ vang lên một giọng nói: "Ra đây đánh một trận!"