Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 194: CHƯƠNG 193: KHÔNG HỔ LÀ ĐẠI SƯ HUYNH!

"Ha ha."

Lâm Thích Thảng cười nói: "Phòng ngự không tệ nha."

Thương Thiếu Nham hai tay phóng thích thuộc tính Nham hệ, gia trì phòng ngự cho mình và đồng môn, rồi nói: "Tốc chiến tốc thắng!"

"Lộc cộc... lộc cộc..."

"Lộc cộc... lộc cộc!"

Lúc này, từ phía cuối con đường chính truyền đến những âm thanh kỳ quái. Sáu người cùng đám binh sĩ vội quay đầu nhìn lại, liền thấy Mộ Dung Thương đang từng bước tiến đến. Hắn không vác quan tài trên lưng mà kéo lê nó, vì vậy không tránh khỏi va chạm với sỏi đá trên mặt đất.

"Hửm?"

Lãnh Tinh Tuyền sắc mặt nghiêm lại, nói: "Kẻ vác quan tài, Mộ Dung Thương!"

Lâm Thích Thảng kinh ngạc nói: "Đúng là một nhân vật hung ác!"

Lúc còn lang bạt giang hồ, hắn đã từng nghe nói về nhân vật này, đặc biệt tò mò về hành vi vác quan tài của y, không ngờ hôm nay lại được gặp mặt.

"Mạnh lắm sao?"

Thiết Đại Trụ vừa gặm đế giày vừa hỏi, đoạn lại cúi xuống nhìn, chà, chân đất!

"Rất mạnh."

Lãnh Tinh Tuyền trầm giọng nói: "Tối thiểu cũng là Nguyên Thần cảnh lục trọng trở lên!"

"..."

Cả đám nhíu mày.

Nếu là Nguyên Thần cảnh nhị, tam trọng, bọn họ còn có tự tin đánh một trận, chứ đối mặt với lục trọng trở lên thì gay go rồi.

"Ực!"

Thiết Đại Trụ há miệng nuốt chửng nốt chiếc đế giày, lau miệng rồi nói: "Tên này cứ để ta!"

"Đại sư huynh..." Lâm Thích Thảng nghiêm túc nói: "Gã này rất tà môn, nhất là cỗ quan tài kia."

"Không phải quan tài."

Thiết Đại Trụ ánh mắt rực sáng, nói: "Đó là đồ ăn của ta!"

"..."

Các đồng môn cạn lời.

Cái tật xấu thích ăn bậy bạ của Đại sư huynh ngày càng nghiêm trọng rồi.

"Lui ra!"

Thành chủ thành Ly Uyên quát lên.

"Soạt soạt!"

Binh sĩ đang vây quanh lập tức rút lui, nhường lại sân khấu cho Mộ Dung Thương.

"Cộp!"

Hắn dừng lại ở cổng thành, dựng cỗ quan tài trước người, đôi mắt trống rỗng không chút biến đổi, cất lời: "Các ngươi tự sát, hay để ta ra tay?"

"Ha ha."

Thiết Đại Trụ nói: "Thật là phách lối."

"Vụt!" Mộ Dung Thương đột nhiên xuất hiện, tay phải đánh tới. Chỉ nghe "Oành" một tiếng, khí lãng cuồn cuộn gào thét, phiến đá dưới chân cũng vỡ nát.

Thiết Đại Trụ vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng thân thể đã cong lại như một cây cung bị kéo căng, vì bị đối phương đấm thẳng vào mặt.

"..."

Mộ Dung Thương kinh ngạc.

Một đấm của mình mà lại không đánh bay được hắn!

"Rắc!" Thiết Đại Trụ lắc lắc cái đầu, há miệng mấy lần, sau đó đứng thẳng người dậy, giơ một ngón giữa lên: "Fuck!"

Mặc dù không hiểu, nhưng Mộ Dung Thương nhìn ra được đây là hành vi sỉ nhục mình!

"Vút!"

Mộ Dung Thương giơ tay, cỗ quan tài ở phía xa bay tới, sau đó hắn vung thẳng nó lên, đập về phía Thiết Đại Trụ.

"..."

Thương Thiếu Nham và những người khác khóe miệng giật giật.

Hóa ra cỗ quan tài này dùng để làm vũ khí!

Thiết Đại Trụ cũng không đời nào để đối phương mặc sức tấn công, lập tức giơ nắm đấm lên nghênh đón.

"Oành!"

Quan tài đá và nắm đấm va chạm, chấn động khiến mặt đất bốn phía nhanh chóng vỡ toác.

"Bịch bịch bịch!"

Thiết Đại Trụ lảo đảo lùi lại mấy bước, nhe răng trợn mắt nói: "Cái quan tài này cứng thật!"

"..."

Thương Thiếu Nham và những người khác cạn lời.

Đại sư huynh rõ ràng chỉ là Tụ Khí cảnh nhất trọng, tại sao có thể dễ dàng chống đỡ được đòn tấn công của cường giả Nguyên Thần cảnh lục trọng trở lên, mà chỉ lùi lại có hai bước chứ!

Mộ Dung Thương cũng hết sức bất ngờ.

Gã này nhìn kiểu gì cũng không có tu vi cao thâm, một gậy quan tài của mình đập xuống, không nói là chết tươi thì ít nhất cũng phải tàn phế chứ?

"Có ý tứ."

Mộ Dung Thương thu quan tài về, sau đó ném lên không trung, hai tay đánh ra những thủ thế phức tạp, nói: "Trước tiên nhốt ngươi vào, cho ngươi trải nghiệm một chút thế nào là sinh tử."

"Vù!"

Cỗ quan tài đang bay trên không trung đột nhiên rơi xuống.

Thiết Đại Trụ đang định tung đòn đáp trả thì thấy nắp quan tài đột nhiên mở ra, hắn còn chưa kịp phản ứng đã bị nhốt thẳng vào trong.

"Rầm!"

Nắp quan tài đóng sập lại.

"Đại sư huynh!" Tống Ngưng Nhi hoảng hốt kêu lên.

"..." Lâm Thích Thảng cau mày nói: "Quả nhiên lời đồn không sai, cỗ quan tài này dùng để nhốt người!"

Nói nhảm!

Quan tài không dùng để chứa người thì dùng để chứa gì, chẳng lẽ chứa tiền chắc?

"Hự!"

Quan tài bay đi, rơi xuống trước mặt Mộ Dung Thương.

Hắn đặt một chân lên trên, nói: "Cỗ quan tài này được đúc từ Tinh Mộng Thạch, võ giả bị nhốt bên trong sẽ chìm vào một giấc mộng đẹp."

"..."

Lãnh Tinh Tuyền sắc mặt khó coi.

Tinh Mộng Thạch, nàng đã từng nghe nói, đó là một loại khoáng thạch có khả năng thôi miên, khiến người ta chìm vào mộng cảnh.

"Đừng lo."

Mộ Dung Thương nói: "Hắn sẽ không chết, chỉ là sẽ vĩnh viễn sống trong giấc mộng mà thôi."

"Hừ!"

Tống Ngưng Nhi bĩu môi: "Đại sư huynh của ta thiên hạ vô địch, sao có thể bị nhốt trong một cỗ quan tài được!"

"Thiên hạ vô địch?" Mộ Dung Thương lắc đầu: "Từ xưa đến nay, người xứng với bốn chữ này chỉ có Thẩm truyền kỳ đã phi thăng trăm năm trước mà thôi."

"Cộc cộc cộc!"

"Cộc cộc cộc!"

Đúng lúc này, cỗ quan tài dưới chân hắn đột nhiên rung chuyển khiến sắc mặt hắn hơi thay đổi. Hắn đang định bấm quyết để ổn định nó thì nghe "Rầm" một tiếng, nắp quan tài bay vút lên, Thiết Đại Trụ nhảy bật ra ngoài.

"Vút!"

Hắn phi thân lên, ôm lấy nắp quan tài rồi đáp xuống cách đó mấy trượng, một lần nữa giơ ngón giữa lên: "Fuck!"

"..."

Mộ Dung Thương sắc mặt khó coi, hỏi: "Ngươi đã vào mộng cảnh?"

"Mộng cảnh à? Vào rồi." Thiết Đại Trụ nhớ lại: "Ta mơ thấy một cô nương xinh đẹp kéo một bao gạo đi ngang qua, còn nhờ ta giúp đỡ nữa."

Mộ Dung Thương lập tức khẳng định gã này thật sự đã vào mộng cảnh, bởi vì đó là do Mộng Cảnh Chi Linh biến ảo thành, mục đích chính là để dụ dỗ người bị nhốt, khiến họ vĩnh viễn chìm vào hôn mê.

"Ngươi không giúp cô ấy à?"

"Sư tôn thường dạy giúp người là niềm vui, đương nhiên là phải giúp rồi."

"..."

Mộ Dung Thương không hiểu.

Nếu đã đồng ý giúp, đáng lẽ phải chìm sâu vào giấc mộng, khó mà thoát ra được chứ!

"Một cô nương kéo bao gạo thì mệt biết bao, ta liền vác bao gạo đặt lên vai cô ấy, để cô ấy vác đi cho nhẹ."

"Bịch!"

Mộ Dung Thương ngã quỵ tại chỗ.

"..." Thương Thiếu Nham và những người khác thầm gào thét trong lòng: "Không hổ là Đại sư huynh!"

Mộ Dung Thương đứng dậy, nhìn hắn bằng ánh mắt của một kẻ nhìn chó độc thân.

Quan tài của hắn đã nhốt vô số người, phàm là kẻ rơi vào mộng cảnh, đều sẽ chọn giúp đỡ cô nương xinh đẹp kia mang gạo về nhà. Cái kiểu vác gạo đặt lên vai cô ấy như này, đúng là 'FA trọn đời'!

Khó trách lại thoát khỏi mộng cảnh.

Hóa ra gã này không chơi theo kịch bản!

Đúng vậy.

Với trí thông minh của một người như Thiết Đại Trụ, hắn thích nhất là không làm theo lẽ thường. Nếu đổi lại là Lâm Thích Thảng, khi thấy một cô nương xinh đẹp, không chỉ chủ động vác gạo giúp, mà còn có thể nhiệt tình bắt chuyện nữa.

Vấn đề không lớn.

Quan tài vẫn còn nhiều khung cảnh mộng ảo khác.

Mỹ nhân kế vô dụng với hắn, vậy thì đổi thành tiền tài kế!

"Rộp rộp!"

"Rộp rộp!"

Trong lúc Mộ Dung Thương đang suy tính, bên tai hắn bỗng truyền đến tiếng gặm nhấm. Hắn vội tập trung nhìn lại, liền thấy gã kia đang ôm nắp quan tài đã bị thiếu mất một góc, trên đó còn có dấu răng rõ rành rành.

"Ngươi..." Hắn kinh hãi.

"Ực!" Thiết Đại Trụ đột nhiên há miệng, cái miệng ngoác ra như làm bằng cao su, rồi nuốt chửng toàn bộ nắp quan tài vào bụng. Sau khi nuốt xong, cơ thể hắn lập tức bị căng phồng thành hình chữ nhật.

"Không tồi."

"Mùi vị ngon thật!"

Bịch!

Mộ Dung Thương lại ngã quỵ lần nữa.

Tên này vậy mà lại nuốt cả nắp quan tài ngay trước mắt mình!

Hắn có phải là người không vậy!

Khoan đã, cỗ quan tài dưới chân mình đâu rồi!

Mộ Dung Thương vội ngẩng đầu lên, liền thấy Thiết Đại Trụ lại một lần nữa há to miệng, sau đó nhét toàn bộ cỗ quan tài vào trong

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!