"Không tệ."
Giám khảo nói: "Chúc mừng ngươi đã vượt qua."
Ba người khác cũng rất hài lòng.
Thời buổi này, một người đàn ông không kích hoạt nổi chỉ số đào hoa đúng là của hiếm, chứng tỏ hắn không gần nữ sắc.
"Đa tạ!" Thẩm Thiên Thu nhận lấy giấy thông hành rồi nho nhã rời đi.
Sau khi đi ra, hắn cảm khái: "Cũng không khó lắm nhỉ."
Đến lượt Lưu Vân Tử, sau khi nghe giám khảo giải thích, hắn liền đưa tay đặt lên. Trong nháy mắt, tất cả các hình trái tim trên đó đều sáng rực.
Tốc độ kích hoạt này khiến bốn vị giám khảo biến sắc, rồi đồng loạt chỉ tay ra ngoài, quát lớn: "Mời ngươi cút ngay khỏi Vạn Kiều Giới!"
"Tại sao?"
"Chỉ số đào hoa của ngươi đã kịch trần rồi!"
"..."
Lưu Vân Tử tiu nghỉu rời đi.
Chỉ vì lý do này mà bị tước quyền cư trú, thật sự là quá đáng mà!
Thật ra chỉ số đào hoa không đồng nghĩa với háo sắc, nhưng loại người này mà ở trong một thế giới toàn nữ giới thì đúng là một mối nguy tiềm tàng.
Thương Thiếu Nham cùng Lãnh Tinh Tuyền cũng đến thử. Hai huynh đệ từ khi đến vị diện tam đẳng này vẫn luôn bận rộn tu luyện và hấp thu thuộc tính thiên địa, cho nên chỉ số đào hoa cũng thấp như Thẩm Thiên Thu.
Các giám khảo vô cùng kinh ngạc.
Đàn ông không háo sắc, không lăng nhăng cũng có, nhưng hôm nay lại nhiều một cách bất thường.
Nhưng đỉnh nhất phải kể đến Thiết Đại Trụ. Gã này đặt tay lên tảng đá mà đến một tia sáng cũng không lóe lên.
Ban đầu, các giám khảo còn tưởng Đá Thử Nghiệm bị hỏng, nhưng sau khi đổi liền ba cái mà kết quả vẫn y như cũ, họ mới dám chắc đây chính là người đàn ông trong truyền thuyết – hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ!
Thẩm Thiên Thu không lăng nhăng vì một lòng yêu Mộc Oanh Ca. Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền theo đuổi Võ Đạo nên chắc chắn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ. Chỉ riêng Thiết Đại Trụ là trai thẳng sắt thép thứ thiệt.
Việc gã dễ dàng thoát khỏi quan tài của Mộ Dung Thương chính là minh chứng rõ ràng nhất.
"Người tiếp theo."
"Vụt!"
Lâm Thích Thảng bước tới.
Sư tôn và các đồng môn đều đã có giấy thông hành, hắn áp lực vô cùng, thậm chí có chút căng thẳng.
Hắn đưa tay, dán lên.
"BÙM!"
Trong nháy mắt, tảng đá nổ tung.
Nếu đây là Đá Tư Chất, điều đó có nghĩa là tư chất của người này nghịch thiên!
Nhưng đây là Đá Đào Hoa cơ mà! Nổ tung thế này chẳng phải nghĩa là chỉ số đào hoa đã đạt đến mức không thể đo lường nổi sao!
"Soạt soạt!"
Bốn vị giám khảo đồng loạt đứng bật dậy, cảnh giác nhìn Lâm Thích Thảng.
"Ta..."
"Mau rời khỏi Vạn Kiều Giới!"
Bao nhiêu năm qua, từng có người đàn ông không gần nữ sắc, từng có kẻ đào hoa ngút trời, nhưng người làm Đá Thử Nghiệm nổ tung thì đúng là xưa nay chưa từng thấy!
...
Sau khi hoàn tất bài kiểm tra.
Thẩm Thiên Thu và ba người kia thuận lợi nhận được giấy thông hành, có thể tự do ra vào các thành trì lớn của Vạn Kiều Giới. Lưu Vân Tử và Lâm Thích Thảng không những không qua, mà còn vì quá đào hoa nên bị cưỡng chế trục xuất.
"Lão đệ."
"Thế này thì phải làm sao đây!"
Trong khách điếm, Lưu Vân Tử rầu rĩ uống trà.
"Vấn đề không lớn." Thẩm Thiên Thu nói: "Nếu họ không cho đàn ông lăng nhăng ra vào, lão đệ có thể biến thành phụ nữ mà."
"Phụt!"
Lưu Vân Tử phun cả ngụm trà ra ngoài.
Ta đường đường là cường giả hàng đầu của Nguyệt Linh Giới, sao có thể vì ở lại Vạn Kiều Giới mà phải đi giả gái chứ!
"Ta thấy được đó!" Lâm Thích Thảng tán thành.
Hắn không có cái sĩ diện của cường giả, nếu có thể ở lại ngắm mỹ nữ, giả gái thì đã sao?
Hơn nữa, thuộc tính thiên địa ở đây cực kỳ dồi dào, nếu không thể ở lại tu luyện thì đúng là một tổn thất cực lớn.
Vì Võ Đạo.
Vì tu hành.
Dù khổ dù mệt cũng phải kiên trì!
"..." Lưu Vân Tử rối rắm.
Thế giới này quả thực là thiên đường của đàn ông, muốn ở lại mà không gây sự thì xem ra chỉ còn con đường giả gái.
...
Khuynh Thành rất phồn hoa và náo nhiệt, Thẩm Thiên Thu đưa Mộc Oanh Ca đi dạo khắp hang cùng ngõ hẻm, thưởng thức phong thổ nơi đây.
Nàng thì khuynh quốc khuynh thành, chàng lại anh tuấn tiêu sái, đúng là một cặp trời sinh.
Chỉ tiếc, phụ nữ trong thành lại chẳng thèm để mắt đến Thẩm Thiên Thu, mà chỉ túm tụm bàn tán về Thiết Đại Trụ, thậm chí còn đỏ mặt tía tai.
"Mắt bọn họ mù hết rồi!"
Thẩm Thiên Thu bị tổn thương nặng nề, lòng tan nát.
Gã đại đồ đệ tầm thường như đám độc giả này mà lại được chào đón nồng nhiệt trong một thế giới nữ quyền, thật không thể tin nổi!
"Sư tôn."
Thiết Đại Trụ bực bội nói: "Sao các cô ấy cứ nhìn con hoài vậy!"
"Vì con xấu."
"Khốn kiếp!"
Thiết Đại Trụ lập tức không vui, xắn tay áo lên nói: "Quá đáng!"
"A, đẹp trai quá!"
"Ta sắp ngạt thở rồi!"
"Đúng là khí chất đàn ông!"
"Đây... chính là cảm giác yêu đương sao!"
Các cô gái gần đó lập tức bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.
"..."
Thẩm Thiên Thu gào thét trong lòng: "Rõ ràng là Trư Bát Giới, sao lại biến thành Đường Tam Tạng thế này!"
Lúc này, một nữ tướng quân mặc áo giáp đi tới, dừng lại trước mặt Thiết Đại Trụ chào một cái rồi hỏi: "Thành chủ đại nhân mời tiên sinh đến phủ một chuyến, không biết ngài có tiện không ạ?"
"..."
Thẩm Thiên Thu ôm đầu tuyệt vọng.
Thành chủ của cả một thành đều phái người tới mời, đại đồ đệ của mình có sức hút đến thế sao?
"Không rảnh."
Thiết Đại Trụ nói: "Ta còn phải đi ăn cơm."
"À..." Nữ tướng quân cười nói: "Thành chủ đại nhân đã chuẩn bị sẵn rượu thịt, tiên sinh..."
"Vậy thì đi."
Thiết Đại Trụ không quan tâm phụ nữ, hắn chỉ quan tâm đến ăn.
"Đồ đệ ngoan của ta, đã có bữa trưa miễn phí, con định đi một mình sao?" Thẩm Thiên Thu nói chen vào.
Hắn muốn xem thử, vị thành chủ này mắt mù đến mức nào!
"Ơ, có thể dẫn theo sư tôn của ta không?" Thiết Đại Trụ nói.
"Có thể."
Thẩm Thiên Thu nằm mơ cũng không ngờ, mình lại có ngày được ăn chực, mà lại còn là ăn chực của đại đồ đệ.
...
Phủ thành chủ.
Thẩm Thiên Thu và hai người kia ngồi trong đại sảnh.
Một lát sau, một nữ tử xinh đẹp mặc y phục màu vàng bước vào.
Nàng trạc hai mươi, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, mày ngài như trăng khuyết, mắt hạnh long lanh, má lúm ửng hồng, môi son tựa trái anh đào.
"Các vị."
Nữ tử khẽ cúi người, giọng nói nhẹ nhàng: "Mạo muội mời đến, có chút thất lễ."
Đây là thành chủ sao? Cũng xinh đẹp đấy chứ.
Thẩm Thiên Thu chỉ đơn thuần là thưởng thức, không có ý nghĩ xấu xa nào.
"Đừng nói nhảm nữa." Thiết Đại Trụ nói: "Mau mang rượu thịt lên đi, bụng ta đói meo rồi."
"Thiết tráng sĩ xin đừng vội." Nữ tử cười nói: "Rượu thịt sẽ được mang lên ngay."
Thiết Đại Trụ ngạc nhiên: "Cô biết ta à?"
Nói nhảm.
Ngươi đã nhận được giấy thông hành, người ta là thành chủ đương nhiên đã sớm biết.
Thẩm Thiên Thu liền nói: "Ta và mấy đồ đệ mới đến quý giới, không biết có tài đức gì mà được thành chủ mở tiệc chiêu đãi vậy?"
Ý của câu này là, có chuyện gì thì cứ nói thẳng.
"Thẩm tiên sinh."
Nữ tử cười nói: "Thiết tráng sĩ tướng mạo bất phàm, khí vũ hiên ngang, ta... ta muốn hỏi không biết ngài đã có hôn phối chưa?"
Thẩm Thiên Thu và Mộc Oanh Ca im lặng.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, chỉ là mắt có chút vấn đề!
"Ta hiểu rồi." Thẩm Thiên Thu nói: "Thành chủ muốn làm mai cho đồ đệ của ta sao?"
"Cũng có thể xem là vậy."
"Đồ đệ của ta một lòng theo đuổi Võ Đạo, đến nay vẫn chưa có hôn phối."
Nữ tử nghe vậy thì mừng rỡ, nói: "Vậy Thẩm tiên sinh có đồng ý cho ta và đồ đệ của ngài thành hôn không?"
"..."
Thẩm Thiên Thu trợn tròn mắt.
Nàng và hắn?
Thành hôn?
Thẩm Thiên Thu lập tức ôm trán, vẻ mặt vô cùng đặc sắc: "Là ta chưa tỉnh ngủ, hay là đang nằm mơ vậy?"
Dẫn đồ đệ vào phủ thành chủ, nói chưa được đôi ba câu đã đòi thành hôn, nhịp độ này quá nhanh, hoàn toàn không theo kịp