Mộc Oanh Ca nghe vậy, liền véo tai Thẩm Thiên Thu, nói: "Được lắm, thảo nào không chịu thành hôn với ta!"
"Không phải!"
Thẩm Thiên Thu vội vàng chối: "Nàng đừng nghe nó nói bậy!"
"Sư tôn từng nói," Thiết Đại Trụ xen vào: "Tự do tự tại mới là tốt nhất, kết hôn sẽ bị trói buộc."
...
Thẩm Thiên Thu chỉ muốn rút đao ra làm thịt tên tiểu tử này.
"Ui da, đau đau!"
"Đừng nói nhảm nữa, sau khi trở về thì thành hôn!"
...
Thiết Đại Trụ mừng thầm trong lòng.
Mình đã đánh trống lảng thành công, sư tôn chắc chắn sẽ không còn bận tâm đến chuyện hôn nhân của mình nữa.
Phải công nhận, từ khi đến vị diện khác, đầu óc của gã này đã thông minh lên trông thấy.
...
"Cái gì?"
"Không thể nào!"
"Thật không thể tin được!"
Sau khi trở về khách sạn, Thẩm Thiên Thu kể lại chuyện Tần Như Vận muốn thành hôn với Thiết Đại Trụ, mấy người đồ đệ ai nấy đều sững sờ.
"Sư tôn!"
Lâm Thích Thảng hỏi: "Vị Tần thành chủ này có xinh đẹp không ạ?"
"Quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành."
...
Lâm Thích Thảng nhìn sang Thiết Đại Trụ, hâm mộ đến phát khóc: "Đại sư huynh, vận đào hoa gõ cửa rồi!"
"Sư tôn!"
Tống Ngưng Nhi liền hỏi: "Đại sư huynh có đồng ý không ạ?"
Cô nhóc thầm nghĩ, nếu hai người họ thật sự thành hôn, chẳng phải mình sẽ phải gọi một tiếng tẩu tử hay sao?
"Ta đồng ý cái rắm!" Thiết Đại Trụ gào lên: "Lão tử cả đời này sẽ không kết hôn, vui vẻ làm một con chó độc thân! Gâu gâu gâu!"
...
Mọi người cạn lời.
"Haiz," Lâm Thích Thảng thì cảm thán: "Chuyện tốt như vậy, sao lại không rơi vào đầu mình cơ chứ?"
"Két."
Lúc này, cửa phòng được đẩy ra.
Một bà lão ăn mặc lộng lẫy bước vào, vuốt vuốt lại mái tóc, cất giọng nói ồm ồm: "Lão đệ, ta hóa trang thế này trông có được không?"
"Phụt!"
Thẩm Thiên Thu phun thẳng một ngụm trà ra ngoài.
Bà lão dọa người này chính là lão ca Lưu Vân Tử.
Mới lúc trước thái độ còn cứng rắn lắm cơ mà, sao quay đi quay lại đã giả gái rồi!
Hết cách rồi.
Vương thành này có quá nhiều mỹ nữ.
Nhất định phải tìm cách ở lại, nhất định phải mở mang tầm mắt.
Dám hy sinh bản thân vì mục tiêu, đây mới thực sự là kẻ mạnh chân chính!
"Cay mắt thật!"
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền cùng thầm nghĩ.
Nhưng cũng may, Lưu Vân tiền bối biết mình đã lớn tuổi nên hóa trang thành bà lão, so với màn ép mình đóng vai thiếu nữ của Thiết Đại Trụ thì vẫn đỡ hơn nhiều, ít nhất là còn trong giới hạn chịu đựng được.
Lâm Thích Thảng nhìn sang Hạ Lan Vũ, tha thiết nói: "Sư muội, cho ta mượn mấy bộ đồ với."
Xem ra...
Hắn cũng muốn giả gái!
"Lão ca, ông làm thế này không được, ít nhất cũng phải đổi giọng đi chứ."
"Đổi thế nào?"
"Mảnh hơn một chút, nhẹ nhàng hơn một chút."
"Thế này à?"
"Vẫn chưa được."
"Vậy thế này?"
"Đúng rồi, chính là cái giọng đó!"
Thấy Thẩm Thiên Thu đang chỉ dạy Lưu Vân Tử cách phát ra giọng nữ, Mộc Oanh Ca trêu chọc: "Xem ra phu quân rất có kinh nghiệm trong việc giả gái nhỉ, hay là chàng cũng thử một lần cho mọi người xem đi?"
"Hay quá!"
Tống Ngưng Nhi tán thành.
Thẩm Thiên Thu nghiêm mặt nói: "Chuyện mất mặt thế này, sao ta có thể làm được."
...
Sau khi giả gái, Lưu Vân Tử dùng một loại sức mạnh đặc thù để che giấu khí tức đàn ông của mình, rồi ung dung đi dạo trên đường phố trong thành.
Các cô gái đi trên đường đều ngoái lại nhìn, thầm nghĩ sao lại có một bà lão như vậy?
Thuộc tính trời đất của Vạn Kiều giới không chỉ mạnh mẽ mà còn có công dụng làm đẹp, xóa nếp nhăn, nên phụ nữ sống ở đây trừ khi thọ nguyên sắp cạn, còn không thì về cơ bản đều giữ được dung mạo thanh xuân.
Thẩm Thiên Thu vì có giấy thông hành nên không cần giả gái cũng có thể tự do ra vào, vì vậy ban ngày hắn lại đến bến cảng nơi những chiếc phi thuyền cỡ lớn đang neo đậu.
Không giống như trong thành.
Tỷ lệ nam giới ở bến cảng cực kỳ cao.
Hơn nữa, còn có rất nhiều võ giả ăn mặc như thủy thủ, xem ra là nhân viên làm việc trên thuyền.
"Bằng hữu."
Thẩm Thiên Thu tìm một người qua đường để hỏi: "Những chiếc phi thuyền biết bay này có thể mua được không?"
"Mua được, nhưng đắt lắm."
Đắt không quan trọng, chỉ cần có cách mua là được, vì vậy Thẩm Thiên Thu hỏi: "Có thể mua ở đâu?"
Người qua đường chỉ về phía cực tây của bến cảng, nói: "Ở đó có một xưởng đóng tàu, chắc là có bán."
"Cảm ơn."
Thẩm Thiên Thu đi theo hướng chỉ dẫn, quả nhiên nhìn thấy một xưởng đóng tàu, có công nhân đang lắp ráp phi thuyền, có Trận Pháp Sư đang khắc họa những đường vân lên thân tàu.
Hiểu rồi.
Loại thuyền này bay được là nhờ có liên quan đến trận pháp.
"Chậc chậc," Thẩm Thiên Thu cảm thán: "Gặp chuyện không quyết, trận pháp cơ học."
Trận pháp chi đạo này quả là quá phức tạp, lại vô cùng sáng tạo, chỉ có chuyện không nghĩ tới chứ không có gì là không thể làm được.
"Này nhóc!"
Một nhân viên của xưởng đóng tàu quát: "Làm gì ở đây thế!"
"Mua thuyền."
"Ồ?"
Người nhân viên ngẩn ra.
Phi thuyền đâu phải hàng vỉa hè, người mua được đều là thân phận hiển hách hoặc giàu nứt đố đổ vách, mà người trẻ tuổi trước mắt này trông lại quá đỗi bình thường.
"Rất xin lỗi."
Người nhân viên nói: "Theo quy định của Vạn Kiều giới, muốn mua phi thuyền cần phải có giấy phép mua hàng."
...
Thẩm Thiên Thu á khẩu, nói: "Phiền phức thật đấy."
"Làm giấy phép ở đâu?"
"Loại giấy phép này do thành chủ ban phát."
"Ồ."
Thẩm Thiên Thu quay người, quyết định đến phủ thành chủ tìm Tần Như Vận.
Chỉ có điều, hắn vừa định rời đi thì đột nhiên cảm nhận được không gian trên bầu trời bị vặn vẹo, từng luồng khí tức cuồng bạo nổi lên.
"Rắc rắc rắc!"
"Rắc rắc rắc!"
Bầu trời vặn vẹo, rồi dần dần bị xé toạc.
"Không hay rồi!" Người nhân viên kia thấy vậy, kinh hãi nói: "Hải tặc đến!"
"Hải tặc?"
Thẩm Thiên Thu cạn lời: "Còn có cả nghề này nữa à?"
"Ầm!"
Đúng lúc này, bầu trời của Vạn Kiều giới như bị một lực lượng nào đó va chạm cực mạnh, trực tiếp sụp đổ tạo thành một khe nứt khổng lồ.
"Vút vút vút!"
Trong nháy mắt, mấy chục chiếc phi thuyền lớn nhỏ không đều xuất hiện lơ lửng trên khu vực bến cảng, khí tức âm u tỏa ra khiến các võ giả trong thành phải rùng mình!
"Khô Lâu!"
"Là Đoàn hải tặc Khô Lâu!"
Nhiều thương nhân từ nơi khác đến đây buôn bán, khi nhìn thấy lá cờ hình đầu lâu bay phấp phới trên chiếc phi thuyền dẫn đầu, ai nấy đều hoảng sợ thất sắc.
"Phiền phức rồi!"
Tần Như Vận bước ra khỏi đại sảnh, đôi mày liễu nhíu chặt.
Vô số vị diện đều có khả năng điều khiển chiến thuyền để thăm dò vũ trụ, vì vậy việc qua lại giao thương giữa các thế giới là chuyện thường tình. Điều này tự nhiên cũng sản sinh ra những băng cướp chuyên đi cướp bóc giết chóc.
Đoàn hải tặc Khô Lâu là một trong số đó, hơn nữa thực lực tổng hợp không hề tầm thường.
Tổ chức này chuyên đi cướp bóc ở các vị diện khác. Mặc dù chưa chắc đã đủ sức chống lại cả một thế giới, nhưng chúng ỷ vào trang bị tinh nhuệ và phi thuyền hiện đại, thường cướp xong là tẩu thoát ngay!
"Kekeke!" Từ trên phi thuyền chính, một gã đàn ông độc nhãn mặc áo khoác lông chồn bước ra. Hắn dang rộng hai tay, cất tiếng cười quái dị: "Hỡi các mỹ nhân, ác mộng của các ngươi đến rồi đây!"
"Xì."
Thiết Đại Trụ vừa từ quán ăn bước ra, ngoáy mũi khinh thường.
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền đứng bên cửa sổ, ngước nhìn gã mặc áo lông chồn, thầm nghĩ: "Chỉ thiếu nước khắc hai chữ 'kẻ xấu' lên trán nữa thôi."
"Haiz,"
Lưu Vân Tử nói: "Nhìn xem, dọa các cô nương sợ hết cả rồi, tội lỗi, tội lỗi quá."
"Sư nương."
Tống Ngưng Nhi đang đi dạo trên phố, chán ghét nói: "Gã trên thuyền kia đáng ghét thật."
"Đúng là rất đáng ghét." Mộc Oanh Ca nói.
Đoàn hải tặc Khô Lâu phá tan tường chắn không gian của Vạn Kiều giới, xuất hiện giữa bầu trời, cũng thành công thu hút sự chú ý của thầy trò Thẩm Thiên Thu.