Thiết Đại Trụ là kẻ vô cảm.
Hắn chỉ có một tình yêu đặc biệt dành cho đồ ăn.
Đương nhiên, hắn cũng chẳng phải nhà phê bình ẩm thực gì, không thể nào hình dung được sự mỹ vị của món ăn, chỉ cần ngon là đủ rồi.
Nói đến cũng thật tình cờ, Tần Như Vận thấy Thiết Đại Trụ ham ăn nên đã mua một quyển thực đơn, lần đầu thử làm theo mà lại hợp khẩu vị hắn đến lạ.
Hai người đúng là có duyên.
Chẳng phải sao, sau khi trở về, Tần Như Vận lại tiếp tục nghiên cứu thực đơn, bất kể có thiên phú nấu nướng hay không, chỉ cần Thiết Đại Trụ thích ăn, vậy thì nàng chính là Thực Thần còn phải gọi bằng cụ.
"Ai."
Tần Tinh Nguyệt lắc đầu: "Vận Nhi mê muội mất rồi."
Bên tai lại vang lên lời của Thẩm Thiên Thu, trong lòng không khỏi dao động.
Con gái mình quan tâm hắn như vậy, lại vì một lời khen mà cười rạng rỡ, liệu người làm mẹ này có nên ủng hộ không?
Nhưng mà...
Nghĩ đến cái vẻ ngây ngô khờ khạo và cả cái hành động nằm bò ra bệ đá liếm sàn nhà của hắn, Tần Tinh Nguyệt lại nhíu mày.
Đó là trước kia.
Bây giờ Thiết Đại Trụ đã thay đổi.
Sau khi nếm thử điểm tâm do chính tay Tần Như Vận làm, hắn đã không còn hứng thú với những món ăn khác, thậm chí mấy món đồ chơi giống như cao bùn mà hắn thường mang theo bên người cũng chẳng buồn nếm thử.
Muốn nắm giữ trái tim của người đàn ông, trước hết phải nắm giữ dạ dày của anh ta.
Tần Như Vận cứ mơ mơ màng màng mà làm được, đây không thể không nói là một kỳ tích.
Đương nhiên.
Đây là tiểu thuyết của sư tôn, không phải tiểu thuyết tình cảm.
Vấn đề tình cảm của đại đồ đệ chung quy cũng chỉ là tình tiết phụ để câu chữ, chủ đề chính vẫn phải quay về trận chiến ba nghìn vị diện.
Hôm sau.
Cuộc thi giai đoạn ba bắt đầu.
Đây là giai đoạn cuối cùng của vòng loại, chỉ cần chiến thắng là vị diện đó sẽ thẳng tiến vào top 500.
Thiên Đạo của Nguyệt Linh giới kích động đến mức cả đêm không ngủ được, bởi vì lần này đến đây đã xem như hoàn thành sơ bộ nhiệm vụ, nếu có thể tiến thêm một bước nữa thì dĩ nhiên là tốt hơn rồi.
Trước khi xuất phát.
Hắn đứng sau lưng Thẩm Thiên Thu đấm lưng bóp vai, tỏ ra vô cùng khúm núm.
Đường đường là Thiên Đạo mà lại sa sút đến mức này, thật là... cũng quen rồi.
"Ca."
"Trông cậy vào huynh cả đấy!"
"Yên tâm đi."
Thẩm Thiên Thu đứng dậy, chân thành nói: "Bất kể đối thủ là ai, Nguyệt Linh giới đều sẽ tiến vào top 500."
"Bốp!"
Hắn vỗ tay một cái thật kêu, rồi bước đi với dáng vẻ nghênh ngang như không coi ai ra gì, Lưu Vân Tử cùng bảy tên đồ nhi lẽo đẽo theo sau, hai tay vung vẩy, trông vô cùng thoải mái.
Một khắc này.
Thiên Đạo của Nguyệt Linh giới nước mắt lưng tròng.
Bởi vì từ góc nhìn của hắn, bóng lưng của những người này đang tỏa ra ánh sáng thần thánh!
Trong lúc hoảng hốt, hắn như thấy mình đang ở trong đại điện nguy nga, được bề trên tán thưởng, cuối cùng thăng chức tăng lương, bước lên đỉnh cao của cuộc đời!
...
"Vút! Vút!"
Trên từng tòa bệ đá, ánh sáng lóe lên, võ giả của các vị diện lần lượt vào vị trí. Sau khi đứng vững, tất cả đều vô thức nhìn về phía bệ đá đại diện cho Nguyệt Linh giới, tập trung vào người đàn ông đang khoanh tay ưỡn ngực ngẩng đầu.
Trước kia.
Trông như một tên ăn mày.
Bây giờ.
Trông như một vị cao nhân!
Thực lực tuyệt đối mà Thẩm Thiên Thu thể hiện không chỉ chấn nhiếp các vị diện, mà còn thay đổi cả thái độ của bọn họ.
Các vị diện hạng bốn, hạng năm đều đang cầu nguyện, tuyệt đối đừng gặp phải hắn, nếu không, chắc chắn là toang rồi.
"Hừ."
Một cường giả của vị diện đỉnh tiêm nào đó khinh thường nói: "Thắng được hai trận đã không biết mình họ gì."
Có người ngưỡng mộ.
Tất nhiên có kẻ ghen tị.
Không ít cường giả của các vị diện hạng một, hai, ba chẳng hề coi Thẩm Thiên Thu ra gì.
Không thể phủ nhận, gã này đúng là có chút tài cán, nhưng thứ quyết định thắng bại thật sự là thực lực tổng hợp, trừ phi hắn có thể miểu sát một lèo từ đầu đến cuối, nếu không thì khó mà chiến thắng.
"Xem ra."
Thẩm Thiên Thu nói: "Vẫn còn có người nghi ngờ ta."
Được thôi.
Lần này ghép cặp, thì cho lão tử đây gặp một vị diện hạng nhất đi!
"Cuộc thi giai đoạn ba bắt đầu, những người chiến thắng sẽ được tiến vào vòng thi chính thức được tổ chức hai năm sau." Giọng nói hùng hậu vang lên.
"Tạch tạch tạch!"
Kim đồng hồ trên bàn quay bắt đầu lắc lư.
Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn, không dám lơ là chút nào.
Đối thủ ở giai đoạn ba sẽ quyết định liệu họ có được tiến vào vòng thi chính thức hay không, vì vậy ai nấy đều đang âm thầm mong chờ gặp được đối thủ cấp thấp.
"Cạch!"
Một cây kim chỉ dừng lại, khóa chặt vào Nguyệt Linh giới.
"Vãi!"
"Sao lại là nó nữa!"
"Ba giai đoạn, ba lần ra quân đầu tiên, chuyện này chắc chắn có vấn đề!"
Một lần, hai lần còn có thể đổ cho vận may, nhưng lần thứ ba lại bị chọn trúng, trước kia... cũng không phải chưa từng xảy ra, nhưng mà...
Chờ đã!
Không lẽ nào!
"Ca."
Thiên Đạo của Nguyệt Linh giới truyền âm nói: "Bề trên chắc chắn đã để ý đến huynh rồi, nếu không, chẳng lẽ lại để Nguyệt Linh giới chúng ta ra quân đầu tiên cả ba lần liên tiếp."
"Ngươi chắc chứ?"
"Chắc chắn một trăm phần trăm!" Thiên Đạo của Nguyệt Linh giới giải thích: "Các kỳ thi đấu trước cũng có vị diện xuất chiến ba lần liên tiếp, và chúng đều có một điểm chung, đó là có thí sinh thể hiện cực kỳ xuất sắc."
"Có người suy đoán, phàm là xuất chiến ba lần, nhất định là do bề trên cố ý sắp đặt, mục đích chính là muốn xem màn trình diễn của thí sinh đó nhanh hơn."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó khi tiến vào vòng thi chính thức, dù chưa chắc có thể đạt được thành tích chói lọi, nhưng những thí sinh có biểu hiện xuất sắc đều sẽ được đặc cách phi thăng!"
Thẩm Thiên Thu nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhếch miệng cười nói: "Nghe ngươi nói vậy, ta càng thêm hăng hái!"
"Cạch!"
Lúc này, một cây kim đồng hồ khác dừng lại.
Vị diện hạng năm, Độ Khổ giới.
"Phù!"
Rất nhiều võ giả của các vị diện hạng bốn, hạng năm thấy mình không bị chọn trúng thì lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Còn võ giả của Độ Khổ giới được chọn thì suy sụp ngay tại chỗ.
Vị diện hạng bốn còn bị miểu sát, mình mà đấu với tên kia của Nguyệt Linh giới thì chắc chắn là đi nộp mạng mà.
"Đáng tiếc."
Các cường giả của những vị diện cao cấp lắc đầu.
Bọn họ cũng muốn được ghép cặp với Nguyệt Linh giới để có thể dập tắt sự ngạo mạn của tên kia.
"Cuộc thi bắt đầu!"
"Vút!"
"Vút!"
Trên bệ đá đại diện cho hai giới, các thí sinh đều biến mất.
"Nguyệt Linh giới chiến thắng!"
Không bao lâu sau, giọng nói vang dội lại truyền đến, Thẩm Thiên Thu và những người khác được đưa ra ngoài.
Đa Lạp Mạnh và những người khác lúc đi vào mặt đã ngơ ngác, lúc đi ra mặt vẫn ngơ ngác, bởi vì cả trận đấu, bản thân chẳng hề động thủ, toàn bộ quá trình chỉ đứng nhìn Chân Phiêu Lượng kia biểu diễn.
"Chúc mừng Nguyệt Linh giới đã giành được một trong 500 suất tham dự vòng thi chính thức." Khi Thiên Đạo của Nguyệt Linh giới nghe thấy giọng nói này, hắn khuỵu thẳng xuống đất, lấy tay che mặt, cố ngăn những giọt nước mắt tuôn rơi.
Nguyệt Linh giới.
Bao năm bị người đời chế giễu.
Bản thân thậm chí đã hạ quân lệnh trạng.
Vậy mà hôm nay... lại dễ dàng tiến vào vòng thi chính thức như vậy!
"Không có độ khó gì cả."
Thẩm Thiên Thu lắc đầu.
Các cường giả của những vị diện đỉnh tiêm thấy vậy, ánh mắt khinh thường càng thêm mãnh liệt.
"Tiểu tử."
Một trung niên khôi ngô lạnh lùng nói: "Vòng loại lần này, không gặp phải Quy Nguyên giới của ta coi như ngươi may mắn, nếu gặp nhau ở vòng thi chính thức, thì cứ chờ bị loại đi."
"Ca! Đây là vị diện hạng hai!"
Thẩm Thiên Thu "à" một tiếng, lẳng lặng ghi nhớ tên vị diện này, thầm nghĩ: "Vòng thi chính thức mà gặp phải, nhất định phải hành cho hắn đến mức thần kinh thất thường mới thôi."
"Thực lực của ngươi không tệ, nhưng chung quy chỉ có một mình ngươi chiến đấu, gặp phải vị diện đỉnh tiêm, chắc chắn một mình khó chống lại số đông." Lại có một cường giả của vị diện nào đó lên tiếng.
"Ca! Đây là Thông Linh giới hạng nhất!"
Thẩm Thiên Thu lại ghi vào lòng, nhưng cũng thầm lẩm bẩm: "Hai năm sau, nếu ta vẫn chỉ có một mình chiến đấu, vậy thì không xứng làm sư tôn của các đồ nhi nữa."
Còn có rất nhiều vị diện đỉnh tiêm khác, tuy không lên tiếng châm chọc khiêu khích, nhưng nhìn vào vẻ mặt của họ là có thể thấy, họ hoàn toàn không coi Thẩm Thiên Thu ra gì.
Các cục cưng.
Đừng vội, hai năm sau ta sẽ khiến các ngươi phải quỳ xuống hát bài 'Chinh Phục'