Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 274: CHƯƠNG 273: QUẢ LÀ KHÔNG SỢ TRỜI KHÔNG SỢ ĐẤT

Long Hoàng tưởng rằng lời nói của mình sẽ khiến người thanh niên này động lòng, nhưng kết quả... vẫn là bị từ chối.

Đúng như lời Thẩm Thiên Thu đã nói, hắn cũng không hoang tưởng đến mức muốn đi nghịch thiên.

Hơn nữa, Thượng giới đã tồn tại lâu như vậy, thực lực chắc chắn vô cùng cường hãn, hắn biết mình là cái thá gì mà dám đi đối nghịch với họ?

Cũng không phải nói Thẩm Thiên Thu sợ sệt, chủ yếu là vì hắn không hiểu rõ thực lực của phe trên.

Chuyện không nắm chắc, sao có thể đi làm được.

Huống chi, Thượng giới cũng chỉ quy định tuổi tác phi thăng, chứ chẳng có thù hận gì trực tiếp với hắn.

Long Hoàng vẫn không từ bỏ, tiếp tục nói: "Lũ người ở Thượng giới đó trước nay vẫn luôn cao cao tại thượng, hôm nay ngươi không chống lại chúng, sớm muộn gì chúng cũng sẽ tìm đến hại ngươi!"

"Bỏ đi."

Thẩm Thiên Thu nói: "Ta sẽ không hợp tác với ngươi, càng không đi nghịch thiên."

"Ai."

Long Hoàng thở dài một tiếng, tỏ rõ sự bất đắc dĩ và đau khổ.

Thẩm Thiên Thu nói: "Nếu ngươi có cách chữa trị cánh cửa đá này, chờ ta lên Thượng giới, có lẽ sẽ xem xét."

"Thật chứ?"

"Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy."

Thẩm Thiên Thu không có hứng thú đi nghịch thiên, nhưng lại rất hứng thú với việc phá vỡ hư không.

Huống hồ, một khi cửa đá khôi phục chức năng tiến vào Thượng giới, vậy thì Mộc Oanh Ca, Lưu Vân Tử cùng mấy đứa đồ nhi đều có thể đi theo hắn.

Về phần có hợp tác hay không, cũng chỉ là xem xét mà thôi.

"Được."

Long Hoàng dứt khoát nói: "Ta sẽ cho ngươi biết."

Thẩm Thiên Thu chăm chú lắng nghe, sau khi nghe thấy hai chữ "Long nguyên" thì hỏi: "Đây là thứ quái gì?"

"Là bản nguyên của Long giới chúng ta."

"Nó có thể chữa trị cửa đá?"

"Không sai."

"Ở đâu?"

"Để tiến đánh Thượng giới, đã bị bản hoàng dùng hết rồi."

"..." Thẩm Thiên Thu câm nín, nói: "Ngươi giỡn mặt ta đấy à?"

"Không."

Long Hoàng nói: "Vũ trụ phàm trần rộng lớn vô biên, có lẽ ở một góc nào đó, sẽ có thứ tương tự như bản nguyên của Long giới chúng ta."

"Ý của ngươi là, bảo ta đi mò kim đáy bể trong vũ trụ mịt mờ này?"

"Chỉ có thể như vậy."

"..."

Thẩm Thiên Thu rơi vào trầm mặc.

Vũ trụ lớn như vậy, vị diện nhiều như vậy, ta biết đi đâu mà tìm Long nguyên.

Hơn nữa, đây chỉ là suy đoán của hắn, có tồn tại thứ tương tự hay không vẫn còn rất khó nói.

"Bản hoàng có thể khẳng định, trong vũ trụ chắc chắn có Long nguyên."

"Nói thế nào?"

"Mỗi một vị diện hủy diệt, đều sẽ có một vị diện tương tự lặng lẽ sinh ra ở một khu vực khác, đây là quy luật của vũ trụ."

"Chắc không?"

"Bản hoàng không cần thiết phải lừa ngươi."

"Vậy thì khó nói lắm, biết đâu ngươi lại rất đểu thì sao."

"..."

Thẩm Thiên Thu dò xét bốn phía, hỏi: "Trong cửa đá này ngoài ngươi và những võ giả bị khống chế ra, cũng không có thứ gì tốt đẹp nữa à?"

"Không có."

Ngươi nói không có là ta tin liền sao?

Thẩm Thiên Thu kéo theo một tia linh hồn của nó, tiếp tục đi sâu vào bên trong, cho đến khi đi đến tận cùng cũng chẳng thu hoạch được gì, trên mặt lập tức hiện ra vẻ khó chịu.

Lặn lội khổ sở chạy tới đây, cuối cùng chỉ biết được mỗi chuyện của Long tộc, đúng là thất vọng tràn trề.

Về phần điểm cuối của cửa đá, đó là một bức tường trông như khoáng thạch, theo lời của Long Hoàng, đây là do nó đã bị hư hại, chỉ có tìm được Long nguyên mới có thể chữa trị.

"Vậy được rồi."

Thẩm Thiên Thu nói: "Chúng ta đi thôi."

Chúng ta?

Long Hoàng vội vàng nói: "Bản hoàng không thể rời khỏi nơi này, nếu không sẽ không cách nào tái tạo nhục thân!"

Cửa đá không chỉ có chức năng tiến vào Thượng giới, mà còn sót lại năng lượng của toàn bộ Long tộc, chỉ có ở lại đây mới có thể đông sơn tái khởi, nếu không thì hắn thật sự chỉ còn là một sợi tàn hồn.

"Không được."

Thẩm Thiên Thu nói: "Ngươi phải đi cùng ta."

Nếu bên trong chẳng có gì cả, vậy đành phải mang hắn đi vậy.

"Thật xin lỗi."

Long Hoàng bình tĩnh lại, cười nói: "Ngươi không thể mang bản hoàng rời đi, bởi vì nơi này có cấm chế Long Ấn, cũng coi như một loại cơ chế phòng hộ."

"Ồ? Thật sao?"

Thẩm Thiên Thu không tin, kéo hắn đi ngược ra, kết quả vừa định ra ngoài thì liền bị một lực lượng nào đó hung hăng bắn ngược trở vào.

"Thượng giới có lòng muốn diệt ta, bản hoàng tự nhiên phải chuẩn bị vài đường lui." Long Hoàng ngạo nghễ nói.

"Ngươi cũng cẩn thận thật đấy."

Thẩm Thiên Thu buông sợi tàn hồn ra, nếu đã không mang ra được thì cũng chỉ đành từ bỏ.

"Nhưng mà." Đột nhiên, hắn quay đầu lại, nhìn về phía những cường giả Long Thần giới đang đứng như tượng, cười nói: "Bọn họ chắc là không bị hạn chế chứ?"

Nếu đã không mang được vị đế hoàng của Long tộc này đi, vậy thì đành mang đám lâu la của hắn đi vậy.

"Mang không đi được."

Long Hoàng bình tĩnh nói: "Rời khỏi cửa đá, thân thể của họ sẽ nhanh chóng mục rữa."

Thẩm Thiên Thu vốn còn nghĩ những võ giả này cũng giống như Lưu Vân Tử, chỉ bị khống chế tư duy, rơi vào hôn mê, bây giờ nghe hắn nói vậy, liền hiểu ra bọn họ có khác gì người chết đâu.

...

"Vút!"

Từ trong cánh cửa đá khổng lồ, Cổ Hoa Hào bay ra.

Nếu có võ giả của Long Thần giới ở bên ngoài, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì từ xưa đến nay, chưa từng có ai có thể sống sót đi ra từ bí cảnh.

"Lão đệ."

Trong khoang thuyền, Lưu Vân Tử bất đắc dĩ nói: "Công cốc một chuyến rồi."

"Cũng không hẳn là công cốc." Thẩm Thiên Thu sờ mũi, cười nói: "Ít nhất cũng biết được một bí mật động trời."

"Cũng đúng."

Lưu Vân Tử vẫn có vẻ khó tin: "Thật không thể ngờ, Long tộc lại dám đối đầu với Thượng giới!"

"Đúng là tấm gương cho chúng ta." Thẩm Thiên Thu nói.

"Chỉ có điều," Lưu Vân Tử lắc đầu: "Đúng là châu chấu đá xe."

Thẩm Thiên Thu đồng ý.

Dám đi tiến đánh cả Thượng giới, thất bại bị diệt tộc cũng là điều đương nhiên.

"Lão đệ, sau này ngươi thật sự muốn hợp tác với tên kia, cùng nhau đối kháng Thượng giới à?"

Thương Thiếu Nham và những người khác đều vểnh tai lên nghe.

Mặc dù ý nghĩ này rất đáng sợ, nhưng nếu sư tôn thật sự làm vậy, bọn họ chắc chắn sẽ thề chết đi theo.

Đấu với Thượng giới.

Tuy là không biết tự lượng sức mình, nhưng nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!

"Lừa hắn thôi." Thẩm Thiên Thu nói: "Thượng giới với ta không thù không oán, mắc gì phải đi đối đầu với họ."

"À."

Lưu Vân Tử đáp một tiếng.

Một lát sau, vẻ mặt ông trở nên cực kỳ nghiêm túc, nói: "Nếu, ta nói là nếu thôi nhé! Thượng giới đắc tội lão đệ, lão đệ có phản kháng không?"

"Chắc chắn sẽ phản kháng."

Thẩm Thiên Thu đáp ngay không cần suy nghĩ: "Hơn nữa còn phải phản kháng cho chúng nó lật cả vó!"

"..."

Lưu Vân Tử thầm nghĩ: "Quả là không sợ trời không sợ đất!"

"Đương nhiên."

Thẩm Thiên Thu lại nói thêm: "Ta chỉ là một nhân vật nhỏ bé, làm sao có thể bị Thượng giới đắc tội được chứ."

...

Thượng giới.

Mây mù lượn lờ tựa chốn tiên cảnh.

Vị tuần tra sứ từng bị Thẩm Thiên Thu đánh ở Long Thần giới đang run rẩy cúi đầu đứng trong một đại điện hùng vĩ.

"Ồ?"

Ở ghế trên cùng, một nam tử mặc cẩm y tướng mạo bất phàm đang ngồi, tay mân mê chén trà, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tà mị: "Có người hạ giới à?"

"Vâng, thưa đại nhân!"

Tuần tra sứ cung kính nói: "Tiên khí trên người kẻ này hơn hẳn ta, chắc hẳn có thân phận phi phàm!"

Nam tử tà mị phất tay, một cuốn sách dày cộp liền xuất hiện giữa không trung, nói: "Phàm là người hạ giới đều sẽ được ghi chép lại, tìm kẻ đó ra cho bản vương."

"Vâng!"

Tuần tra sứ vội vàng mở sách ra, nhưng lật đi lật lại nhiều lần, vẫn không tài nào tìm được người có tướng mạo trùng khớp với kẻ kia.

"Đại nhân."

Hắn méo mặt nói: "Không có ạ!"

"Không có?" Nam tử tà mị tựa vào thành ghế, nhẹ nhàng xoay chén trà, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là đi xuống bằng con đường không chính thống?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!