Không gian vặn vẹo.
Tiếng nước chảy mơ hồ truyền đến.
Khi Lận Cẩm Nam tỉnh lại và nhìn thấy tất cả những điều này, cả khuôn mặt hắn méo xệch đi.
Từng ký ức xưa cũ ùa về như sóng dữ, nỗi sợ hãi khắc cốt ghi tâm một lần nữa chiếm lĩnh thức hải của hắn.
Không sai.
Hắn lại bị đưa vào trong trận pháp.
"Đại nhân..." Lúc này, mấy võ giả đầu bù tóc rối bước tới, dẫn đầu là tổ trưởng Ám Tổ. Gã sụt sùi nói: "Ti chức mấy người có tài đức gì mà để ngài phải nhiều lần mạo hiểm đến cứu!"
"Phụt!"
Lận Cẩm Nam hộc máu.
Mẹ nó chứ, ta đến cứu các ngươi chắc? Ta là bị đưa vào đây lần thứ ba trong mơ hồ đấy!
Mấy người của Ám Tổ cũng rất bi kịch, lúc trước trong trận chiến loại trừ 3000 vị diện, Thẩm Thiên Thu đã thả Tứ Sĩ quan chấp hành đi, nhưng lại giữ bọn họ ở lại.
Đó là vì phái Thiết Đảm vẫn còn các đệ tử cấp thấp, thỉnh thoảng lại vào trận pháp để lĩnh ngộ, cho nên nhất định phải có người luôn cung cấp năng lượng.
Làm sạc dự phòng cũng chẳng sao, vì đã quen rồi.
Nhưng điều khiến bọn họ không thể chịu nổi là ngày nào cũng phải ăn Nại Cơ Thảo, mùi vị buồn nôn không thể tả.
"Tại sao!"
Lận Cẩm Nam quỳ sụp xuống đất, ôm đầu gào thét: "Tại sao!"
Lần nào cũng bị đưa đến đây một cách mơ hồ, điều này khiến hắn vô cùng tuyệt vọng, vô cùng đau khổ.
"Bởi vì."
Đột nhiên, một giọng nói truyền đến: "Đây là mệnh của ngươi."
"Kẻ nào!"
"Ong ong ong!"
Không gian dần dần vặn vẹo, Thẩm Thiên Thu từ bên ngoài bước vào.
Đối với một cục sạc dự phòng đã vào trận pháp lần thứ ba, cũng cần phải nói chuyện cho tử tế một chút.
"Ngươi là ai?"
Lận Cẩm Nam không biết Thẩm Thiên Thu.
"Ta là ai không quan trọng, quan trọng là sự tồn tại của ngươi đã mang lại phúc lợi cho không ít người." Thẩm Thiên Thu nói.
Mang lại phúc lợi?
Không ít người?
Lận Cẩm Nam ngơ ngác.
"Nể tình ngươi đã giúp đồ đệ của ta nâng cao tu vi, sau này ngươi cứ ở lại đây đi."
Nghe xem có phải tiếng người không cơ chứ.
"Đương nhiên."
Thẩm Thiên Thu lại bổ sung: "Còn có rất nhiều người cần sự giúp đỡ của ngươi."
Lận Cẩm Nam thật sự hoang mang, hắn hoàn toàn không biết hai lần trước bị bắt vào đây, bị treo lên trên, là để không ngừng vận chuyển năng lượng.
"Thay vì ở lại đây chịu sỉ nhục, chi bằng cho ta một cái chết thống khoái!"
"Ngươi muốn chết?"
"Không sai!"
"Vậy thì thành toàn cho ngươi."
Thẩm Thiên Thu đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, tay phải đặt lên đỉnh đầu, năng lượng bàng bạc như hồng thủy tràn vào thức hải.
"A!"
Lận Cẩm Nam gầm lên, gương mặt dữ tợn.
Thân thể và linh hồn hắn như bị ngọn lửa bao trùm, mặc sức thiêu đốt.
Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy như đang ở Địa Ngục, trải qua sự tra tấn đau đớn không bút nào tả xiết, còn mãnh liệt hơn cả việc làm sạc dự phòng!
Dần dần.
Thân thể hắn tan rã, linh hồn cũng tiêu tán.
Ngay lúc sinh mệnh của Lận Cẩm Nam sắp đi đến hồi kết, một bóng lưng uyển chuyển xuất hiện trong tầm mắt, nàng chậm rãi quay người, nở một nụ cười xinh đẹp, rồi như pháo hoa lụi tàn sau khi lóe lên ánh sáng rực rỡ nhất.
"Duệ nhi..."
"Không... Ta không thể chết..."
"Ta còn muốn cùng nàng ngắm mặt trời mọc, cùng nàng ngắm mặt trời lặn... cùng nàng đến thiên hoang địa lão..."
Vút!
Ngay lúc này, luồng năng lượng cuồng bạo trong cơ thể nhanh chóng rút đi, nỗi đau đớn trên thân thể và linh hồn lập tức biến mất.
"Phịch!"
Lận Cẩm Nam quỳ sụp xuống đất, thở hổn hển với sắc mặt tái nhợt.
Cảm giác sống không bằng chết vừa rồi tuy chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi, nhưng lại khiến hắn cảm thấy như đã trải qua mấy chục năm. Bây giờ chỉ cần nghĩ lại, da đầu hắn cũng phải nổ tung.
Thẩm Thiên Thu ngồi xổm xuống trước mặt, vỗ vai hắn, nói: "Chết còn khó hơn sống."
"..."
Lận Cẩm Nam im lặng.
Trải qua chuyện vừa rồi, hắn thà sống chứ không dám chết nữa.
"Nhìn ra được, ngươi rất để tâm đến Duệ nhi cô nương." Thẩm Thiên Thu nói: "Vậy nên, tại sao không sống cho tốt?"
"Sống để bị ngươi tra tấn ư?"
Lận Cẩm Nam đã hiểu ra, việc mình nhiều lần bị đưa vào trận pháp chắc chắn là do gã làm.
"Bị giam ở đây ngươi còn có cơ hội ra ngoài, chết rồi thì chẳng còn gì nữa." Thẩm Thiên Thu nói.
"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì!" Lận Cẩm Nam gào lên gần như suy sụp.
"Ta đã nói rồi."
Thẩm Thiên Thu nói: "Để ngươi mang lại phúc lợi cho người khác."
"..."
Lận Cẩm Nam nằm vật ra đất, khóc không được, cười không xong, chỉ có thể gào thét trong lòng, chắc chắn trước kia mình đã làm đủ chuyện xấu xa nên mới gặp phải kiếp nạn thế này.
Đương nhiên rồi.
Với tác phong trước kia của Chúng Thần Điện, có kẻ nào mà hai tay không nhuốm đầy máu tươi đâu, Thẩm Thiên Thu không lấy mạng hắn đã là nhân từ rồi.
"Ở lại Chúng Thần Điện sẽ chỉ khiến ngươi càng lún càng sâu, ở lại nơi này còn có thể tích góp công đức, cớ sao không làm?" Thẩm Thiên Thu nói.
"Ta sinh là người của Chúng Thần Điện, chết là quỷ của Chúng Thần Điện!" Lận Cẩm Nam gằn giọng, tỏ ra rất có cốt khí.
"Vậy thì dễ thôi."
Thẩm Thiên Thu nói: "Diệt Chúng Thần Điện đi, ngươi sẽ không cần làm quỷ nữa."
"Nếu không có gì bất ngờ, thế lực tà ác này chưa đầy một tháng nữa sẽ phải nói lời tạm biệt với giang hồ."
Một tháng?
Lẽ nào...
Lận Cẩm Nam nói: "Hung thủ đã diệt phân đà ở Nam Hoang đại lục của chúng ta, chính là đồ đệ của ngươi?"
Hắn có phán đoán này là vì mỗi lần Thương Thiếu Nham và những người khác ra tay, đều để lại dòng chữ "Phụng lệnh sư tôn, diệt Chúng Thần Điện".
"Không sai."
Thẩm Thiên Thu thẳng thắn thừa nhận.
"Chúng Thần Điện của ta hình như không đắc tội với ngươi, tại sao..."
"Cốc chủ Vạn Dược Cốc là bạn của ta."
"..."
Lận Cẩm Nam im bặt.
Một thời gian trước, tổng bộ muốn chèn ép Vạn Dược Cốc, nếu đối phương là bạn của gã, vậy chắc chắn là đã đắc tội rồi.
"Cung chủ Băng Tuyết Thánh Cung là người phụ nữ của ta."
"..."
Lận Cẩm Nam tiếp tục câm lặng.
Tổng bộ đã từng có ý định dằn mặt Băng Tuyết Thánh Cung, đây tuyệt đối được xem là đắc tội.
"Còn nữa."
Thẩm Thiên Thu nói: "Đồ đệ của ta, Thương Thiếu Nham, đã bị các ngươi hại cho nước mất nhà tan."
Lời này vừa thốt ra, tâm thần Lận Cẩm Nam chấn động.
Hắn mơ hồ nhớ lại mình từng nhận được một bức thư, trên đó chỉ vỏn vẹn có năm chữ — Đừng chọc đồ đệ ta.
Lá thư đó là do gã viết?
Lận Cẩm Nam đột nhiên có cảm giác như vạch mây mù thấy mặt trời.
Nhưng vấn đề là, gã rốt cuộc là ai?
"Ngươi có lẽ đang tò mò ta là ai, sự việc đã đến nước này, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao."
Tới rồi sao?
Cuối cùng cũng tiết lộ thân phận huyền thoại của mình rồi sao?
Lận Cẩm Nam vểnh tai lên, rõ ràng muốn nghe cho rõ, kết quả là... gã trước mắt đột nhiên thay đổi dung mạo, trở nên lôi thôi lếch thếch.
Oành!
Trong khoảnh khắc, đầu óc Lận Cẩm Nam như nổ tung. Nếu không phải hắn đang co quắp trên mặt đất, e là giờ phút này đã ngã vật ra rồi.
"Ha ha!"
"Ha ha ha!"
Đột nhiên, Lận Cẩm Nam phá lên cười ha hả, cười rồi lại khóc.
Tuyệt đối không ngờ rằng, kẻ nhằm vào Chúng Thần Điện của chúng ta lại chính là Chân Phiêu Lượng, người đã đại diện cho Nguyệt Linh Giới đại sát tứ phương trong trận chiến loại trừ 3000 vị diện!
Mẹ kiếp!
Cứ tưởng gã sẽ tiết lộ thân phận thật. Ai ngờ vẫn là nghệ danh!
Lận Cẩm Nam giờ đây đã hoàn toàn tuyệt vọng. Bởi vì nếu đối thủ là một đại năng mạnh mẽ nào đó, hắn vẫn còn cho rằng Chúng Thần Điện có thể tìm được đường sống trong cõi chết, vẫn có khả năng lật ngược tình thế. Nhưng bây giờ thì thôi, hết cửa rồi!
Nguyên nhân ư, ngay cả cường giả của các vị diện cấp cao tham gia trận chiến loại trừ cũng bị gã giết trong nháy mắt, Chúng Thần Điện của ta lấy tư cách gì mà chống lại!
...
Thẩm Thiên Thu bước ra khỏi trận pháp.
Biết được một thân phận khác của gã, Lận Cẩm Nam vẫn co quắp trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt vô hồn, hai hàng lệ từ từ lăn dài.
Vẻ chán nản thoái chí, hồn bay phách lạc ấy là vì hắn đã chắc chắn rằng Chúng Thần Điện tiêu rồi.
Không có bất ngờ, không có may mắn, chắc chắn toang hẳn rồi!
Giờ phút này, nếu đưa cho hắn một chiếc micro, chắc chắn hắn sẽ vừa khóc vừa hát: "Khi biết được chân tướng, nước mắt tôi rơi lã chã!"