Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 306: CHƯƠNG 305: ĐÂY CŨNG LÀ TÌNH YÊU

Kẻ không có học thức mới thốt lên hai từ đó.

Giờ phút này, đám người Thương Thiếu Nham đang ở trong Lục Hợp Chỉnh Hình Trận đã thể hiện đầy đủ khía cạnh này.

Cũng không thể trách bọn họ.

Dù sao thì thuộc tính thiên địa trong trận pháp mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều!

Rốt cuộc nó mạnh đến mức nào ư? Thuộc tính của Long Thần Giới đã rất mạnh rồi phải không? Thứ đang được thai nghén trong Lục Hợp Chỉnh Hình Trận này còn mạnh hơn thế nữa!

Nhất là Võ Đạo áo nghĩa cao thâm ẩn chứa bên trong, ngay cả vị diện bậc một cũng chưa từng có!

Dùng thứ đồ chơi Âm Linh này để gia trì cho trận pháp thì quả là hoàn mỹ, vô cùng phù hợp!

Lấy một ví dụ thế này, nếu Lận Cẩm Nam đến làm "sạc dự phòng" thì nhiều nhất cũng chỉ kích hoạt được 10% hiệu quả, còn Âm Linh thì có thể đạt tới 100%, thậm chí còn cao hơn!

Thẩm Thiên Thu từng cảm thán, gã này có lẽ sinh ra là để làm trận nhãn cho Lục Hợp Chỉnh Hình Trận.

Hoặc cũng có thể, nó vốn là trận nhãn, sau này vì một lý do nào đó mà tách ra.

Lại nói về mấy người Thương Thiếu Nham.

Cảm nhận được thuộc tính thiên địa và Võ Đạo áo nghĩa mênh mông bên trong, sau cơn chấn động, gương mặt họ ánh lên vẻ mừng như điên.

Thuộc tính thiên địa mạnh yếu chỉ là thứ yếu, thứ thật sự khiến họ phấn khích chính là Võ Đạo áo nghĩa, nếu có thể nhanh chóng lĩnh hội, việc đột phá bước thứ tư sẽ nằm trong tầm tay!

"Các vị!"

Thương Thiếu Nham nói: "Còn chờ gì nữa, mau lên!"

"Vút!"

"Vút!"

Lãnh Tinh Tuyền, Lâm Thích Thảng và những người khác lần lượt ngồi xuống, chuyên tâm hấp thu và cảm ngộ.

Đã tu luyện trong trận pháp rất nhiều lần, mọi người sớm đã quen tay hay việc, cho nên có thể thu được lợi ích từ đó hay không còn phải xem vào lĩnh ngộ và thời gian của bản thân.

Dựa theo quy luật trước đây thì chắc sẽ không có vấn đề gì.

Chỉ có điều, trong bảy người đồ đệ lại thiếu mất Thiết Đại Trụ, hắn giờ phút này vẫn còn đang ở quán rượu dưới chân núi, chờ Tần Như Vận làm xong đồ ăn bưng lên.

Tu luyện không quan trọng.

Có đồ ăn ngon mới quan trọng.

Đối với tên đồ đệ này, Thẩm Thiên Thu đã không còn ôm bất kỳ ảo tưởng nào, nên chỉ có thể mặc cho nó tự sinh tự diệt.

"Tiền bối."

Tôn Nhị Cẩu bước tới, cười nói: "Mấy vị đồ đệ của ngài đang tu luyện ở bên trong, chúng tôi..."

"Có thể đi vào."

Thẩm Thiên Thu nói: "Hệ thống tu luyện khác nhau, không ảnh hưởng lẫn nhau."

Đây chính là một ưu điểm khác của Âm Linh, trước kia khi Lận Cẩm Nam làm "sạc dự phòng" chỉ có thể khởi động một hình thái, bây giờ thì có thể vận hành nhiều hình thái cùng lúc, để càng nhiều người cùng được hưởng lợi.

Đã mạnh mẽ như vậy, tại sao không để Tôn Nhị Cẩu và các đệ tử vào hình thái thứ ba?

Không được.

Cảnh giới không đủ.

Chỉ có thể đi từng tầng từng tầng.

Tùy tiện bước vào chỉ có một kết cục là tan thành hư vô.

"Đa tạ tiền bối!" Tôn Nhị Cẩu vội vàng vẫy tay với các đệ tử, mọi người nhanh chóng tiến vào trận pháp tu luyện.

...

Thẩm Thiên Thu đã cung cấp cho các đồ đệ môi trường tu luyện để bước vào cảnh giới thứ tư, nhưng việc này chắc chắn cần thời gian, về phần bao lâu thì có thể là hai ba tháng, cũng có thể là mấy chục năm.

Ngoại giới.

Rất yên bình.

Nhất là Tây Linh Đại Lục, mấy giáo hội lớn vừa mới tổ chức một cuộc họp cấp cao, nội dung là thương thảo về việc làm thế nào để phát triển hòa bình.

Chúng Thần Điện chuyên đi châm ngòi ly gián đã không còn.

Bọn họ cuối cùng cũng đã tỉnh táo lại, cuối cùng cũng có thể ngồi xuống nói chuyện ôn hòa.

Quang Minh giáo chủ của Quang Minh Giáo Hội rất khổ sở, hay nói đúng hơn là mỗi ngày đều sống trong sợ hãi.

Thiết Tí bị giết.

Phân đà ở Tây Linh Đại Lục cũng bị diệt sạch.

Chuyện này chắc chắn có liên quan đến kẻ đó!

Kẻ nào?

Tự nhiên là Thẩm Thiên Thu.

Quang Minh giáo chủ ngày đêm lo sợ, đã trở thành chim sợ cành cong.

Cũng may, Thẩm Thiên Thu không để ý đến lão, nếu không, lão đã sớm bị hủy diệt cùng với Chúng Thần Điện rồi.

Bất kể là Tây Linh Đại Lục hiện tại, hay Đông Ly Đại Lục trước kia, ý của Thẩm Thiên Thu đều rất rõ ràng, chỉ nhắm vào Chúng Thần Điện, không nhắm vào những người khác.

...

Chúng Thần Điện không còn.

Thiên hạ cũng trở nên thái bình.

Liên minh do Băng Tuyết Thánh Cung dẫn đầu tự nhiên cũng không còn lý do tồn tại, vì vậy các thế lực lần lượt trở về.

Tổng kết lại.

Lần liên thủ kháng địch này, bọn họ chẳng làm được gì, giống như lúc tham gia vòng loại của Đại chiến 3000 Vị diện, toàn bộ hành trình chỉ là đi đánh xì dầu.

Trong lòng mọi người có chút buồn bực, nhưng nhiều hơn cả là may mắn, may mắn vì mấy sư chất của Mộc cung chủ đã giải quyết hết các phân đà của Chúng Thần Điện, nếu đổi lại là mình, khó tránh khỏi sẽ có hy sinh.

"Kết thúc rồi sao?"

Tại Cổ Hoa Sơn, Mộc Oanh Ca đứng trên đỉnh núi.

"Kết thúc rồi."

Thẩm Thiên Thu đứng bên cạnh, gió mát thổi qua, mái tóc trắng tung bay, quả thật là đẹp trai bức người.

"Tiếp theo chàng có dự định gì không?" Mộc Oanh Ca hỏi.

"Chờ."

Thẩm Thiên Thu nói: "Chờ vòng đấu chính của Đại chiến 3000 Vị diện bắt đầu."

"Sau đó thì sao?"

"Ờm... Chưa nghĩ tới."

Mộc Oanh Ca xoay người, tiến về phía trước một bước, khoảng cách hai người gần trong gang tấc, nàng nói: "Sau khi vòng đấu chính kết thúc, chúng ta thành hôn đi."

"..."

Thẩm Thiên Thu thầm nghĩ: "Lại nữa rồi!"

"Không đồng ý?"

"Không phải không đồng ý, mà là..." Thẩm Thiên Thu suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: "Ta có một chuyện rất quan trọng phải xử lý!"

"Chuyện gì quan trọng mà có thể quan trọng hơn việc chúng ta thành hôn?" Mộc Oanh Ca lạnh mặt nói, nàng đã chịu đủ việc hắn hết lần này đến lần khác viện cớ từ chối.

"Oanh Ca."

Thẩm Thiên Thu nói: "Nguyện vọng lớn nhất của nàng là gì?"

"Nắm tay chàng, bên chàng tới già."

"..."

Thẩm Thiên Thu suy sụp nói: "Ý ta là nguyện vọng lớn nhất trên con đường tu luyện Võ Đạo của nàng là gì?"

"À." Mộc Oanh Ca nói: "Bước vào cảnh giới thứ năm, có được nhiều tuổi thọ hơn, để có thể cùng chàng du sơn ngoạn thủy."

Người khác bước vào cảnh giới thứ năm là để có được sức mạnh to lớn hơn, còn nàng lại chỉ mong có thêm nhiều tuổi thọ để bầu bạn bên người mình yêu. Đây, cũng là tình yêu.

"Không có ý định phá toái hư không sao?"

"Không có."

Mộc Oanh Ca trả lời rất dứt khoát, bởi vì nàng biết, từ xưa đến nay người có thể phá toái hư không chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Nếu có cơ hội để nàng phá toái hư không, nàng có bằng lòng phi thăng không?" Thẩm Thiên Thu hỏi.

"Vậy còn phải xem chàng có ở đó không."

"Ta có."

"Tự nhiên là phi thăng."

Nói đến đây, Mộc Oanh Ca dường như đã ngộ ra điều gì, kinh ngạc nói: "Chàng có thể giúp ta phá toái hư không?"

"Không sai."

Thẩm Thiên Thu ngạo nghễ ngẩng đầu.

Nếu là người khác nói, Mộc Oanh Ca chắc chắn sẽ chất vấn, nhưng lời này từ miệng phu quân nàng nói ra, vậy thì nàng tin tưởng không chút nghi ngờ.

"Chỉ có điều."

Thẩm Thiên Thu nói: "Cần phải tìm mấy thứ."

"Thứ gì?" Mộc Oanh Ca hỏi.

Thẩm Thiên Thu bèn kể ra chuyện về Long tộc đế hoàng, và cả bản nguyên của các vị diện Long tộc đang phân tán.

Mục đích của hắn cũng rất đơn giản, cho Mộc Oanh Ca một chút mong mỏi và hy vọng, để nàng đỡ phải thúc cưới cả ngày.

"Chắc chắn có thể dùng cách này để tiến vào thượng giới sao?"

"Chắc đến tám chín phần."

"Thế này đâu giống phi thăng, đây là vượt biên trái phép thì có?"

"Mặc kệ đi lên bằng cách nào, chỉ cần vào được thượng giới, chúng ta xem như đã phá toái hư không!"

"..."

Mộc Oanh Ca rơi vào trầm mặc, trong mắt loé lên vẻ mong đợi.

Thượng giới.

Thánh địa mà phàm trần sinh linh phải hao phí cả đời tâm huyết để theo đuổi, nàng tự nhiên cũng hy vọng có một ngày có thể đặt chân lên đó.

"Cho nên."

Thẩm Thiên Thu nói: "Bây giờ ta cần phải dồn hết tâm sức vào việc tìm kiếm các bản nguyên Long tộc còn lại, về phần hôn lễ của chúng ta, đành phải dời lại một thời gian nữa."

"Không sao cả."

Mộc Oanh Ca nhìn hắn: "Thành hôn rồi cũng không cản trở chàng đi tìm."

"..."

Lời này khiến Thẩm Thiên Thu không thể phản bác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!