Tôn Nhị Cẩu quả thật có phong thái của bang chủ, vừa ra lệnh một tiếng, tất cả thuộc hạ liền xông lên.
Người không đông.
Cũng chỉ có năm sáu tên.
Thế nhưng, khí thế không tồi, xem ra đúng là dân cướp bóc chuyên nghiệp.
"Tiểu tử."
Thẩm Thiên Thu nói: "Ta đến đây để cứu ngươi."
"Bớt nói nhảm đi, hoặc là cút khỏi phái Thiết Đảm, hoặc là ở lại làm cu li!" Tôn Nhị Cẩu trừng mắt nói.
Thẩm Thiên Thu lặng lẽ nói: "Ngươi và môn phái của ngươi sống được đến tận bây giờ, đúng là không thể tin nổi."
"Sư tôn."
Lãnh Tinh Tuyền chậm rãi rút kiếm, nghiêm mặt nói: "Cứ để đồ nhi diệt bọn chúng là được."
Thẩm Thiên Thu ôm trán, nói: "Vi sư đến để cứu bọn họ, sao có thể để con..." Hắn liếc nhìn những công trình rách nát xung quanh, rồi nâng cằm nói: "Nếu phái Thiết Đảm vốn không tồn tại, thì làm gì có chuyện bị diệt?"
"Tinh Tuyền."
"Con đã cho vi sư một hướng suy nghĩ mới."
Hướng suy nghĩ?
Lãnh Tinh Tuyền ngơ ngác.
"Xoạt!" Thẩm Thiên Thu giơ một tay lên, nói: "Điện Chúng Thần lúc nào đến diệt vẫn còn là ẩn số, ta cũng không có thời gian để chờ, chi bằng giúp bọn chúng bị diệt sớm hơn một chút."
“Bốp!” Giữa lúc hắn đang nói, Tôn Nhị Cẩu đã vung gậy gỗ lớn, thẳng tay phang vào trán hắn, để rồi bị một lực cực mạnh hất văng ra xa.
Mẹ kiếp!
Cứng vậy sao!
Thẩm Thiên Thu quay đầu lại, thản nhiên nói: "Người trẻ tuổi, ngươi không có võ đức."
"Xoạt!" Tôn Nhị Cẩu lại vung gậy phang tới, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, hắn như thể bị điểm huyệt, cả người hắn cứng đờ tại chỗ, rồi hai mắt dần trợn trừng, bởi vì, bàn tay của người kia đột nhiên bùng lên ánh sáng.
"Húu––––"
Ánh sáng chói lòa bùng nổ, lóe lên rồi vụt tắt.
"A a!" Các đệ tử phái Thiết Đảm che mắt, lảo đảo lùi lại.
Khoảnh khắc ánh sáng lóe lên đã mang lại cho bọn họ cảm giác bỏng rát.
Đứng gần nhất, Tôn Nhị Cẩu nhe răng trợn mắt, hai con ngươi như bị dội nước ớt, cảm giác đó phải nói là “phê” không tả nổi!
"Ực."
Lãnh Tinh Tuyền nuốt nước bọt, trán lấm tấm mồ hôi, tay cầm kiếm run rẩy, thiếu chút nữa thì đã co quắp ngã xuống đất.
Cảm giác bỏng rát nhanh chóng biến mất, Tôn Nhị Cẩu và các đệ tử dần nhìn lại được, họ sợ hãi như gặp phải ma quỷ mà lùi lại, cho đến khi ngã phịch xuống nền cát, họ mới kinh ngạc cúi đầu.
Chúng ta không phải đang ở sân tập của môn phái sao?
Tại sao khắp nơi lại toàn là cát?
Đám người vội vàng quay đầu lại, tóc tai dựng đứng trong nháy mắt, da đầu tê rần như muốn nổ tung!
Trong tầm mắt, sân tập biến mất, đại điện đơn sơ biến mất, những căn nhà rách nát cũng biến mất, chỉ còn lại một vách đá thẳng đứng ngay trước mặt.
Nếu nhìn từ trên cao xuống, sẽ thấy rõ ràng sườn núi nơi phái Thiết Đảm tọa lạc đã bị thay thế bằng một cái hố khổng lồ, tựa như hố thiên thạch để lại sau va chạm.
"Phịch!"
Tôn Nhị Cẩu sợ đến mức co quắp trên mặt đất, sợ đến mức tè ra quần.
Mấy tên đệ tử thì gào khóc ầm ĩ ngay tại chỗ.
Một luồng sáng lóe lên, môn phái không còn, núi Đại Hoang cũng không còn, cảnh tượng này thật sự quá kinh hoàng!
Đừng nói là bọn họ, ngay cả Lãnh Tinh Tuyền vốn có tâm lý vững vàng cũng kinh hãi đến mức không cầm nổi thanh kiếm trong tay, để nó rơi “keng” một tiếng xuống đất.
Kiếm.
Mạng sống của kiếm khách.
Cứ thế bị một chưởng làm bốc hơi cả ngọn núi Đại Hoang dọa cho đánh rơi mất.
"Tinh Tuyền." Thẩm Thiên Thu nói: "Đem bọn họ về núi Cổ Hoa."
...
Bên ngoài núi Đại Hoang.
Tôn Nhị Cẩu và đám đệ tử hai chân run lẩy bẩy bước đi, gương mặt và ánh mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng.
Nhất là khi nhớ lại vầng hào quang chói mắt vừa rồi lóe lên, môn phái đã bị san thành bình địa, họ suýt nữa đã ôm nhau gào khóc.
Cha, mẹ!
Hai người nói đúng lắm, giang hồ quá nguy hiểm!
"Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ, ban thưởng 1 điểm Sư Đức, 10 điểm Uy Vọng, đặc biệt ban thưởng Thuật Chỉnh Sửa Tư Chất ×1."
"Sư Đức hiện tại: 1."
"Uy Vọng hiện tại: 21."
"Thuật Chỉnh Sửa Tư Chất?" Thẩm Thiên Thu phất tay, từ trong nhẫn không gian lấy ra một cuốn sách nhỏ trông như bí kíp, sau đó lật trang đầu tiên.
Con người sinh ra, tư chất đã định.
Nhưng, lão phu không phục, sau mấy trăm năm lĩnh hội, cuối cùng đã sáng tạo ra được môn võ học nghịch thiên có thể cải thiện tư chất.
"Bá đạo vậy sao?"
Tư chất Thần phẩm của Thẩm Thiên Thu là dùng đạo cụ của hệ thống để cải thiện, vậy mà có người có thể nghiên cứu ra võ học để làm điều đó, đúng là xứng với hai chữ 'nghịch thiên'.
"Có thuật này, đồ nhi sắp cất cánh rồi."
...
Ngay lúc Thẩm Thiên Thu đang trên đường trở về núi Cổ Hoa, một đám người áo đen bịt mặt xuất hiện gần núi Đại Hoang, bọn chúng thoăn thoắt như vượn, cho đến khi đến được mục tiêu, nhìn thấy cái hố sâu hoắm, tất cả đều ngơ ngác nhìn nhau.
"Tình hình gì đây?"
"Chúng ta đến muộn rồi, có kẻ đã ra tay diệt phái Thiết Đảm trước một bước!"
"Cái hố này làm sao mà có?"
"Kệ nó đi, phái Thiết Đảm đã bị diệt, nhiệm vụ của chúng ta coi như hoàn thành."
"Đi, về báo cáo."
Đám sát thủ của Điện Chúng Thần được giao nhiệm vụ tiêu diệt phái Thiết Đảm, vì bị nẫng tay trên nên đành phải ra về tay không.
Hung thủ đã diệt phái Thiết Đảm, Thẩm Thiên Thu, vừa đi trên đường vừa mỉm cười nói: "Tinh Tuyền, may mà con đã cho vi sư một hướng suy nghĩ mới."
"..."
Lãnh Tinh Tuyền vẫn mờ mịt.
Hắn thật sự không biết mình đã đưa ra ý tưởng gì.
Thật ra hướng suy nghĩ rất đơn giản, nhiệm vụ yêu cầu cứu vớt phái Thiết Đảm sắp bị diệt vong, Thẩm Thiên Thu liền chẳng nói chẳng rằng, chủ động san bằng môn phái này, sau đó mang bang chủ và đệ tử đi.
Không sai.
Phái Thiết Đảm không còn.
Nhưng người thì vẫn còn sống.
Chỉ cần đổi một ngọn núi khác là lại có thể gầy dựng lại cơ đồ.
Kiểu cứu người bằng cách hủy diệt này quả thật rất sáng tạo, e rằng chỉ có Thẩm Thiên Thu mới làm được, bởi vì điều kiện tiên quyết là phải có thực lực hủy thiên diệt địa.
...
Núi Cổ Hoa.
Thương Thiếu Nham dồn Nham hệ chi lực vào lòng bàn tay, sau một lúc tụ lực ngắn ngủi, hắn đột nhiên đấm vào tảng đá trước mặt, khiến nó nổ tung thành từng mảnh.
"Oa!"
Tống Ngưng Nhi há hốc miệng, kinh ngạc nói: "Nhị sư huynh lợi hại quá!"
"Xì." Thiết Đại Trụ tỏ vẻ khinh thường nói: "Có gì ghê gớm đâu, đổi lại là ta cũng làm được, ờ... chỉ là ta sẽ bị tảng đá đập nát..."
"Phụt!"
Tống Ngưng Nhi bị chọc cho bật cười.
"Sư muội." Thương Thiếu Nham thu chưởng lại, nói: "Chỉ cần muội chăm chỉ tu luyện Võ Đạo theo sư tôn, sớm muộn gì cũng sẽ lợi hại như sư huynh thôi."
"Vâng!"
Cô bé gật đầu thật mạnh.
Có thể thấy, trong thời gian Thẩm Thiên Thu dẫn tam đồ đệ ra ngoài, cô bé đã quên đi nỗi đau xa cách người thân và hòa nhập vào cuộc sống hoàn toàn mới.
Trẻ con mà.
Khóc nhanh, mà cười cũng nhanh.
"Sư tôn về rồi!" Lúc này, Thiết Đại Trụ hét lớn.
Bóng dáng của Thẩm Thiên Thu và Lãnh Tinh Tuyền dần xuất hiện, nhưng bên cạnh họ còn có Tôn Nhị Cẩu và mấy tên đệ tử của hắn.
"Hả?"
"Sư tôn lại thu đồ đệ nữa sao?"
Thiết Đại Trụ vội vàng chỉnh lại quần áo, đang định thay đổi phong cách, thì Thẩm Thiên Thu đã tung một cước, khiến cả người hắn “bịch” một tiếng, lún sâu vào bức tường ở phía xa.
"..."
Tôn Nhị Cẩu và các đệ tử kinh hãi thầm nghĩ: "Đáng sợ quá!"
"Các ngươi."
Thẩm Thiên Thu thu chân lại, nói: "Từ hôm nay trở đi, hãy xây dựng tông phái ở ngọn núi đối diện đi."
Nhiệm vụ dù sao cũng là cứu vớt phái Thiết Đảm, đã san bằng ngọn núi của người ta thì đương nhiên phải đền một ngọn núi khác, nếu không thì có khác gì Điện Chúng Thần.
"Phịch!"
Tôn Nhị Cẩu đột nhiên quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, nức nở nói: "Tiền bối, xin hãy nhận ta làm đồ đệ!"
Chỉ cần giơ tay.
Là núi lở đất rung.
Đây tuyệt đối là đại năng!
Cơ hội đổi đời đã đến, nhất định phải nắm chặt!
"Xin lỗi."
Thẩm Thiên Thu lắc đầu nói: "Tư chất của ngươi tầm thường, lại chẳng có tài cán gì, tên thì nghe cùi bắp, không xứng làm đồ đệ của ta."
"..."
Thiết Đại Trụ cảm thấy mình vừa bị sư tôn xúc phạm.