Viêm Hỏa Giới trước kia non xanh nước biếc, chim hót hoa nở, về sau gặp phải đại kiếp, vô số tiền bối nghĩ hết mọi cách cũng không thể hóa giải, cuối cùng chỉ có thể trú ngụ dưới lòng đất.
Vấn đề này đã vượt quá giới hạn mà con người có thể chịu đựng, thuộc về một thảm họa tự nhiên không thể đảo ngược.
Cho nên, khi Thẩm Thiên Thu nói muốn giải quyết vấn đề nan giải này, Bảo chủ thiếu chút nữa thì tức đến bật cười.
"Không tin?"
"Các hạ không biết đó thôi, mấy ngàn năm trước, thế giới của chúng ta từng xảy ra một trận đại kiếp kinh hoàng đến mức nào đâu."
Bảo chủ nói đến đây, trong mắt ánh lên vẻ kiêng kỵ.
Mặc dù hắn sinh ra dưới lòng đất, không hề trải qua trận đại kiếp năm đó, nhưng qua những ghi chép trong văn hiến, hắn vẫn có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng.
"Ta không cần biết."
Thẩm Thiên Thu nói: "Bởi vì dù là đại kiếp kinh khủng đến đâu, trước mặt ta cũng chỉ là trò trẻ con."
Ngông cuồng!
Mẹ nó, quá sức khoa trương!
"Các hạ khẩu khí thật lớn!"
"Thôi được."
Thẩm Thiên Thu nhún vai: "Xem ra ngươi thật sự không tin."
"..." Bảo chủ coi như có chút hàm dưỡng, nếu không đã sớm gầm lên, mẹ kiếp, nếu ta mà tin thì đúng là đầu óc có bệnh!
Lúc này, phàm là người bình thường cũng sẽ không tin lời Thẩm Thiên Thu, dù sao chém gió thì chỉ cần mở miệng là được.
"Vậy thì tốt quá."
Thẩm Thiên Thu nói: "Ta sẽ cải tạo môi trường khắc nghiệt trên mặt đất, nếu nó trở nên thích hợp để sinh sống, coi như quà cảm ơn, ngươi hãy đưa long nguyên cho ta."
"Ha ha!"
Bảo chủ cuối cùng cũng không nhịn được mà phá lên cười.
Binh lính xung quanh cũng bật cười.
Gã này rốt cuộc phải ngông cuồng đến mức nào mới có thể nói ra những lời nực cười như vậy.
Thẩm Thiên Thu không giải thích nhiều, mà chỉ nhẹ nhàng giơ tay lên, một luồng sáng mạnh mẽ phun trào, trực tiếp phá tan đỉnh động!
"Hỏng rồi!"
Bảo chủ hoảng sợ thốt lên.
Nhưng đúng lúc này, luồng sáng thế như chẻ tre, xuyên qua tầng tầng đất đá lao thẳng lên mặt đất, rồi phóng vút lên bầu trời.
Tất cả sinh vật trong Viêm Hỏa Giới đều nhìn thấy tia sáng đó.
Trong mạch ngầm dưới đất, Bảo chủ và các binh sĩ đều luống cuống. Bọn họ định xông lên ngăn cản Thẩm Thiên Thu thì đã thấy hắn bay lên, men theo cái lỗ vừa bị phá thủng mà bay đi, toàn thân tỏa ra ánh sáng thần thánh.
"Thần nói phải có ánh sáng, thế là liền có ánh sáng."
"Ta nói muốn cải tạo thế giới, thế là liền có một thế giới thích hợp cho chúng sinh tồn tại!"
Lời này chẳng khác nào tự xem mình là Thượng Đế, là Tạo Vật Chủ!
"Sư tôn!"
Thương Thiếu Nham và những người khác sùng bái không thôi.
"Gã này điên rồi!" Sắc mặt Bảo chủ dữ tợn, bởi vì từ cái lỗ vừa được thông, sóng nhiệt cuồn cuộn đã ập xuống. Nếu nó tràn ngập khắp mạch ngầm dưới đất, nơi trú ẩn mà các tiền bối đã tạo ra sẽ tan thành hư vô!
Tuy nhiên.
Thẩm Thiên Thu đang bay lên cao chỉ phất tay một cái.
Luồng khí nóng đang ập xuống lập tức rút lui một cách điên cuồng, cho đến khi quay trở lại mặt đất, hệt như một đứa trẻ sợ hãi.
"Vút!"
Thẩm Thiên Thu bay ra ngoài, đứng giữa đất trời, tiên lực trong cơ thể điên cuồng tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ Viêm Hỏa Giới.
Một khắc này.
Thuộc tính Hỏa hệ cuồng bạo bỗng trở nên ngoan ngoãn, những miệng núi lửa đang sôi trào cũng dần lắng lại.
Toàn bộ thế giới trở nên yên bình.
Thẩm Thiên Thu muốn có được long nguyên, nhưng vật này đã được dùng để duy trì mạch ngầm dưới đất, nên việc hắn có thể làm chính là thay đổi Viêm Hỏa Giới khắc nghiệt này, khiến nó có thể cho sinh linh tồn tại.
Cải tạo thế nào đây?
Đơn giản.
Hoàn toàn áp chế thuộc tính Hỏa hệ cuồng bạo đang lan tràn khắp nơi.
Đối với người khác, đó là một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng đối với Thẩm Thiên Thu, đó chỉ là một việc nhỏ cần chút kỹ thuật mà thôi, bởi vì hắn có tiên lực. Nguồn sức mạnh này ở chốn phàm trần đủ để nghịch chuyển càn khôn, đảo lộn Âm Dương!
Đương nhiên.
Chỉ khống chế thuộc tính Hỏa hệ cuồng bạo thì không đủ để giải quyết vấn đề, phải tìm hiểu rõ tại sao Viêm Hỏa Giới lại rơi vào tình trạng mất kiểm soát như hiện nay.
"Để ta xem cho kỹ."
Đứng giữa đất trời, Thẩm Thiên Thu nhắm mắt lại, tiên khí trong đan điền điên cuồng vận chuyển. Giây lát sau, hắn đột nhiên mở mắt, đôi mắt lóe lên một thứ ánh sáng lộng lẫy.
Tiên Chi Nhãn!
Có thể nhìn thấu tất cả!
Dưới sự gia trì của loại sức mạnh này, toàn bộ thế giới phảng phất trở nên trong suốt, dung nham trong miệng núi lửa, khoáng thạch bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả đều thu hết vào tầm mắt.
"Hửm?"
Lúc này, Thẩm Thiên Thu phát hiện một vòng xoáy khổng lồ ở hướng chính nam. Mặc dù bị tiên lực áp chế, nhưng thuộc tính Hỏa hệ nóng bỏng vẫn đang cố gắng phản kháng, hắn bèn lẩm bẩm: "Đây chính là kẻ đầu sỏ khiến thế giới này trở nên khắc nghiệt sao?"
Trong chớp mắt, hắn đã đến nơi.
Quả nhiên là một vòng xoáy, hơn nữa, nó còn tỏa ra khí tức của tinh không.
Thẩm Thiên Thu bừng tỉnh.
Vì một lý do nào đó, không gian đã bị vỡ nát, tạo thành một vết nứt không thể khép lại. Thuộc tính Hỏa hệ cuồng bạo đã từ đó tràn ra, dần dần nuốt chửng thế giới non xanh nước biếc ban đầu.
"Vòng xoáy này thông đến đâu?"
Cậy tài cao gan lớn, Thẩm Thiên Thu trực tiếp chui vào. Sau khi chịu đựng sự tàn phá của sức mạnh hư không, hắn đến được một thế giới còn cuồng bạo và nóng bỏng hơn.
Nơi này không lớn.
Nhưng cường độ của thuộc tính Hỏa hệ lại gấp mấy chục lần Viêm Hỏa Giới!
Sau khi quan sát cẩn thận, Thẩm Thiên Thu phát hiện, nơi đây trông giống như được con người khai phá.
"Bia đá?"
Thẩm Thiên Thu đến gần, phát hiện một tấm bia đá cao vút. Do chất liệu đặc biệt, nó không bị thuộc tính Hỏa tàn phá. Trên bia khắc đầy những văn tự li ti, sau khi xem xong, hắn lập tức thông suốt mọi chuyện.
Hiểu rồi.
Đây là một không gian độc lập do một vị đại năng của Viêm Hỏa Giới năm xưa tạo ra để tu luyện. Về sau, khi lĩnh ngộ được bước thứ năm và phi thăng thượng giới, ngài đã phong ấn nó vĩnh viễn.
"Nếu không đoán sai," Thẩm Thiên Thu phân tích, "có người đã vô tình phá vỡ phong ấn, khiến thuộc tính Hỏa hệ tràn ra ngoài, từ đó hủy diệt toàn bộ Viêm Hỏa Giới."
Người khác thì báo cha.
Vị đại lão này thì đúng chuẩn báo hại con cháu đời sau.
Nếu đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, vậy tiếp theo, dĩ nhiên là phải phong ấn lại lần nữa, để Viêm Hỏa Giới khôi phục lại như xưa.
"Vút!"
Thẩm Thiên Thu bay ra ngoài, tiên lực quấn quanh đầu ngón tay, nhanh chóng chữa trị vết nứt của vòng xoáy bị tổn hại, và chỉ trong thời gian ngắn đã vá lại hoàn toàn.
Vẫn chưa kết thúc.
Hắn giơ tay, Tiên lực tràn ngập giữa đất trời co rút lại cực nhanh, gom tất cả luồng khí nóng bỏng đang tồn tại trong đó lại, sau đó phá vỡ rào chắn không gian, ném chúng vào vũ trụ vô biên vô tận.
Vết nứt nối với không gian độc lập đã bị chặn lại.
Thuộc tính Hỏa hệ tồn tại giữa đất trời đã bị trục xuất.
Viêm Hỏa Giới hoàn toàn yên tĩnh.
Thẩm Thiên Thu vẫn chưa yên tâm, lại lần lượt dọn dẹp tất cả các ngọn núi lửa xung quanh để đảm bảo không có gì sai sót.
Vật lộn hơn nửa ngày, hắn mới quay trở lại mạch ngầm dưới đất, không cần hỏi Bảo chủ và các binh sĩ có đồng ý hay không, cưỡng ép mời họ lên trên.
"Sóng nhiệt..."
Thương Thiếu Nham và những người khác đi lên trước một bước, cảm nhận nhiệt độ xung quanh rồi kinh ngạc nói: "Không còn nữa?"
"Thật đáng tiếc." Tống Ngưng Nhi có chút ủ rũ.
Nơi này vốn rất thích hợp để cô bé tu luyện, bây giờ lại không còn thuộc tính Hỏa tồn tại.
Thẩm Thiên Thu xoa đầu cô bé, cười nói: "Vẫn còn nơi tu luyện tốt hơn đang chờ con đấy."
Tốt hơn?
Tống Ngưng Nhi lập tức phấn chấn hẳn lên.
Về phần Bảo chủ và các binh sĩ, khi đứng giữa Viêm Hỏa Giới không còn sóng nhiệt, tất cả đều ngây ra như phỗng.
Thật lâu sau.
Họ mới hoàn hồn, xúc động đến lệ nóng lưng tròng.
Đây là mặt đất sao? Đây là thế giới mà các tiền bối từng sinh sống sao?
Mặc dù Viêm Hỏa Giới bị thuộc tính Hỏa tàn phá suốt nhiều năm, đã không còn bất kỳ thảm thực vật hay công trình kiến trúc nào, nhưng chỉ cần được đứng trên mặt đất, cũng đủ để họ cảm nhận được một cảm giác bình yên chưa từng có