Dãy núi Tịch Diệt.
Nằm cách Cổ Hoa sơn vài nghìn dặm.
Nơi đây Yêu thú tụ tập, hiểm nguy trùng trùng.
Nghe đồn, tu vi không đến Nguyên Thần cảnh bước thứ ba mà bước vào nơi sâu nhất chắc chắn phải chết, nên còn được gọi là cấm địa.
Càng nguy hiểm, càng kích thích.
Rất nhiều võ giả thường đơn độc hoặc lập đội tiến vào, hoặc là để rèn luyện sinh tử, hoặc là để thu hoạch thiên tài địa bảo.
Mặc dù lần nào cũng có người thu hoạch được gì đó, nhưng kẻ bỏ mạng nơi suối vàng lại càng nhiều hơn.
"Vút..."
Hôm nay, Thẩm Thiên Thu từ phương xa bay tới, phiêu nhiên đáp xuống núi rừng, nhờ vào khả năng khống chế linh khí hoàn hảo mà lúc đáp xuống đất không làm bay dù chỉ một chiếc lá khô.
"Vẫn cái mùi thối này."
"Không lẽ không tìm được vài con tiểu yêu dọn dẹp vệ sinh một chút sao?"
Trong rừng khắp nơi là phân và nước tiểu của Yêu thú, hòa cùng mùi cỏ cây mục rữa, đơn giản là... nồng nặc đến phát ói.
"Nơi này hẳn là có thể hái được không ít Kim Long Thảo và Linh Phấn." Thẩm Thiên Thu cất bước đi, không thèm để ý đến đám võ giả đang ngẩn người sau lưng.
...
"Đại... Đại ca..."
"Hắn xuất hiện từ lúc nào vậy?"
Những võ giả đến dãy núi Tịch Diệt rèn luyện đều ngây người, bởi vì Thẩm Thiên Thu xuất hiện quá đột ngột, hoàn toàn không một tiếng động!
Võ giả được gọi là đại ca nghiêm nghị nói: "Có lẽ là cao nhân!"
"Trẻ quá nhỉ!"
"Cao nhân không phải đều thích giả nai sao?"
"Hắn vừa nói đi thu thập Kim Long Thảo và Linh Phấn à?"
"Hình như là nói vậy!"
Đám người đứng hình trong gió.
Hai loại dược liệu phổ biến đầy đường, tiện tay tìm ở khe suối nào cũng có, vậy mà lại chạy đến cấm địa hiểm nguy vạn phần để thu thập, quả thực không thể nào hiểu nổi!
Hay là, hắn đang cố tình làm màu?
Thẩm Thiên Thu cũng không phải làm màu, hắn đến dãy núi Tịch Diệt là bởi vì nơi đây linh khí dồi dào, nuôi dưỡng không ít dược liệu, hẳn là có thể dễ dàng thu thập được một lượng lớn Kim Long Thảo và Linh Phấn.
Đã muốn luyện đan thì phải luyện nhiều một chút, luyện hẳn một vạn tám nghìn viên.
...
"Gào!"
"Gào gào!"
Bên trong dãy núi Tịch Diệt, tiếng Yêu thú gầm thét điếc tai nhức óc.
Vô số võ giả với thực lực khác nhau, kẻ thì đơn độc săn giết, người thì lập nhóm đi săn, máu tươi văng khắp nơi, sinh mệnh lụi tàn.
Thẩm Thiên Thu tựa như một người ngoài cuộc, thong dong dạo bước giữa chốn đó.
Trước kia hắn cũng trưởng thành như thế này, nhưng trăm năm ẩn cư, hắn đã sớm xem nhẹ nhiều thứ.
"Haiz."
"Ta, kẻ vô địch..."
"Đã chẳng còn gì để theo đuổi."
Thẩm Thiên Thu rất phiền muộn.
Hắn khao khát rời khỏi Nguyệt Linh giới, đến vị diện cao hơn để khám phá, nhưng lại có quá nhiều hạn chế.
Không lâu sau.
Hắn phát hiện hai gốc Kim Long Thảo dưới một gốc cây khô.
Trong khi các võ giả khác ở Tịch Diệt sơn mạch vì tranh giành thiên tài địa bảo mà đánh đến đầu rơi máu chảy, thì chỉ có hắn ung dung thu thập những loại dược liệu không ai thèm ngó tới. Cảnh tượng này trông vô cùng lạc lõng.
"Không được."
Thẩm Thiên Thu lắc đầu nói: "Chậm quá."
Với linh niệm hiện tại của hắn, có thể bao trùm cả dãy núi Tịch Diệt, nhưng vẫn phải đi thu thập từng cây một thì hơi lãng phí thời gian, cho nên...
"Tìm người giúp để nâng cao hiệu suất."
...
Khu vực nguy hiểm nhất của dãy núi Tịch Diệt không đâu khác ngoài vùng lõi.
Yêu thú sống ở bên trong tuy không nhiều, nhưng con nào con nấy đều là những lão quái vật tu luyện lâu năm.
Ví như có Thiết Giáp Cự Long tu luyện 500 năm, có Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ tu luyện 800 năm, có Lôi Điện Đường Lang tu luyện một nghìn năm.
Thực lực của chúng có thể so với võ giả bước thứ ba, thậm chí nhờ vào thân thể cường tráng của Thú tộc mà còn chiếm được thế thượng phong.
Không có tu vi trên bước thứ ba, không ai dám tùy tiện đặt chân vào.
Thế nhưng.
Thẩm Thiên Thu lại chắp tay sau lưng đi vào.
"Tên đó không muốn sống nữa à?"
"Đồ điên!"
Tình cờ có mấy đội rèn luyện đang ở gần đó, thấy Thẩm Thiên Thu đi vào vùng cấm địa có ranh giới rõ ràng, ai nấy đều mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Người này, chắc chắn phải chết!
Lát nữa có thể sẽ dụ ra Yêu thú cường đại, vẫn nên chuồn nhanh thì hơn.
Đám người vội vàng né đi, trốn được bao xa hay bấy xa.
...
"Ầm!"
"Ầm!"
Mặt đất rung chuyển, linh lực cuồng bạo càn quét.
Hai con Yêu thú thân hình khổng lồ đang giao thủ ở vùng lõi, cây cối và núi đá gần đó đều chịu chung số phận.
Một con là Thiết Giáp Cự Long.
Một con là Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ.
Thực lực của hai con thú đủ để so sánh với cảnh giới bước thứ ba, nếu xuất hiện bên ngoài dãy núi Tịch Diệt, đây tuyệt đối là một thảm họa.
"Ăn một đuôi của ta đây!"
Toàn thân như được bao bọc bởi thép tấm, Thiết Giáp Cự Long nhá đòn vài bước, cái đuôi tráng kiện đột ngột quật tới, khí lãng bùng nổ làm gãy vô số cây cổ thụ.
Chiêu này rất hiểm.
Thế nhưng, Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ vỗ đôi cánh, nhẹ nhàng né được.
"Hừ!" Lơ lửng giữa không trung, nó khinh thường nói: "Ngoài đánh lén ra, ngươi còn biết làm gì?"
Yêu thú mạnh mẽ, nói tiếng người là chuyện bình thường.
"Hello Kitty!"
Thiết Giáp Cự Long gầm lên: "Ngươi có bản lĩnh thì xuống đây đấu với lão tử!"
"Tiên sinh năm đó từng nói." Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ nói: "Từ bỏ ưu thế của bản thân để chiến đấu với kẻ khác là lựa chọn ngu xuẩn nhất."
Nghe đến hai chữ "tiên sinh", Thiết Giáp Cự Long tràn đầy kính sợ, trong thức hải cũng hiện lên bóng lưng của một con người mãi không thể xóa nhòa.
Năm đó.
Nó hăng hái tự đắc, chẳng coi ai ra gì.
Cho đến khi gặp được người kia, bị đánh cho kêu cha gọi mẹ.
Kẻ bị đánh tơi tả còn có cả Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ.
Có thể nói, phàm là đại yêu có máu mặt ở dãy núi Tịch Diệt đều từng bị hắn cho ăn hành no nê.
May mắn là, người kia vì theo đuổi Võ Đạo nên chỉ xem chúng như bao cát, không lấy mạng chúng, nếu không, nấm mồ của chúng đã sớm hóa thành cát bụi theo năm tháng.
Còn về lý do tại sao lại gọi là tiên sinh, là vì chúng từng ở cùng người đó vài năm, học được không ít kiến thức, ví dụ như những câu nói kỳ lạ, hay những cái tên Tây học.
"Haiz."
Thiết Giáp Cự Long cảm khái nói: "Thật nhớ tiên sinh quá."
"Ngươi là nhớ cảm giác bị ăn đòn thì có?"
"Được tiên sinh đánh, đó là vinh hạnh!"
"Chính xác."
Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ chậm rãi đáp xuống, hồi tưởng lại khoảng thời gian tốt đẹp bị ăn đòn đó.
"Vút..." Đúng lúc này, Thiết Giáp Cự Long thừa cơ bất ngờ, cái đuôi hung hăng quật tới, trực tiếp đánh bay đối phương ra ngoài, rồi dương dương tự đắc nói: "Tiên sinh năm đó từng nói, trong chiến đấu lơ là là tối kỵ, ngươi quên rồi à?"
"Mẹ nó!"
Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ chửi: "Hèn hạ vô sỉ!"
"Binh bất yếm trá!" Thiết Giáp Cự Long không thấy xấu hổ, ngược lại còn lấy làm vinh quang.
"Ta nổi giận rồi!"
Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ trợn tròn mắt, lông tóc dựng đứng, rõ ràng là muốn cùng đối phương sống mái một trận, nhưng ngay lúc chuẩn bị ra tay, nó phát hiện có một bóng người đang từng bước đi tới từ khu rừng phía sau.
Hắc.
Con mồi đến rồi!
Những đại yêu này sẽ không dễ dàng rời khỏi địa bàn, chuyện làm hại con người chưa từng xảy ra, nhưng nếu có kẻ không sợ chết xông vào, chúng chắc chắn sẽ không khách khí.
Thiết Giáp Cự Long cũng nhận ra, nó đột ngột quay người, không nói hai lời liền xông lên, rõ ràng là muốn nhanh hơn đối phương một bước để xơi tái kẻ đột nhập.
"Mẹ nó!"
Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ vội vàng vỗ cánh, như mũi tên rời cung lao vút đi.
Hai con thú vì tranh giành con mồi mà bắt đầu cuộc đua tốc độ.
Thế nhưng, khi chúng đến gần bóng người, thấy rõ mái tóc trắng phơ, thấy rõ khuôn mặt như dao gọt, tư duy như bị sét đánh, toàn thân cứng đờ.
Là... tiên sinh!
"Xoẹt!"
Bóng người đột nhiên mờ đi, xuất hiện trước mặt hai con thú một cách không thể tin nổi, bàn tay dịu dàng vươn ra, nở nụ cười hiền lành như một người cha: "Các bé cưng, có nhớ ta không?"
"Bốp! Bốp!"
Thiết Giáp Cự Long và Kiếm Xỉ Phi Dực Hổ, một đứa vẹo mặt bay về phía đông, một đứa chổng mông bay về phía tây, cuối cùng ầm vang ngã xuống đất.
Cơn đau lan tỏa, tràn ngập toàn thân.
Dù đau, nhưng lại phấn khích, bởi vì có cảm giác, đúng là cái vị này!
Mùa xuân của bọn ta lại về rồi!
"Gào!"
"Gào!"
Vùng lõi vang lên từng tràng gầm rú, từng con Yêu thú thân hình khổng lồ xuất hiện từ trong bóng tối.
Chúng cung kính đứng cách nam tử tóc trắng vài chục mét, khúm núm cúi đầu, đồng thanh hô lớn:
"Tiên sinh thần uy, không gì không phá!"
"Tiên sinh thần uy, nhật nguyệt đồng huy!"
Thẩm Thiên Thu nhếch mép, nở một nụ cười khẩy.
Nhiều năm không gặp, mấy bé cưng này vẫn còn nhớ khẩu hiệu, không uổng công năm đó mình đã dùng cả lời ngon tiếng ngọt lẫn nắm đấm để dạy dỗ.
"Xoẹt!" Lấy ra Kim Long Thảo và Linh Phấn, Thẩm Thiên Thu đi thẳng vào vấn đề: "Nửa canh giờ, đem tất cả hai loại dược liệu này mọc trong dãy núi Tịch Diệt thu thập hết về đây."
"Chúng thần lĩnh mệnh!"
Rầm rầm rầm!
Đất rung núi chuyển, tựa như tận thế.
Các võ giả đang săn giết Yêu thú hoặc thu thập dược liệu ở bên ngoài cảm nhận được động tĩnh cực lớn từ vùng lõi, ai nấy đều kinh hãi thất sắc, kinh hô: "Không xong rồi! Thú triều bạo động!"