Sáng sớm, Thẩm Thiên Thu đứng trên vách núi, sau khi thực hiện vài bài thể dục chiến thể liền nói: "Đây là Bát Hoang Chiến Thể Quyết, mỗi ngày kiên trì tu luyện sẽ có công hiệu cường thân kiện thể."
…
Vẻ mặt Lâm Thích Thảng vô cùng đặc sắc.
Mấy động tác đơn giản như đá chân, vươn vai ưỡn ngực này mà cũng thần kỳ đến vậy sao?
Ngay lúc hắn còn đang nghi ngờ, đám người Thiết Đại Trụ đã bắt đầu tập, trông vô cùng nhập tâm.
Thôi được.
Mình cũng thử xem.
Lâm Thích Thảng nhớ lại những động tác sư tôn vừa dạy, sau đó cũng ra dáng học theo.
Bát Hoang Chiến Thể Quyết thật sự quá đơn giản, đừng nói là Tụ Khí cảnh đỉnh phong, ngay cả người thường không biết võ đạo cũng có thể học được.
"Một hai ba bốn, hai hai…"
Dưới sự dẫn dắt của đại sư huynh, mọi người không biết mệt mỏi mà lặp đi lặp lại.
Ban đầu, Lâm Thích Thảng cảm thấy hơi mất mặt, nhưng sau khi tập xong vài bài, hắn phát hiện kinh mạch, huyết dịch và đan điền trong cơ thể đều có biến hóa vi diệu, thế là đã nghiện là không thể cai được nữa.
Nửa canh giờ sau.
Bài thể dục chiến thể thường lệ mỗi ngày kết thúc.
Lần đầu tu luyện, trán Lâm Thích Thảng đã lấm tấm mồ hôi, sau khi nghỉ ngơi một lát, tinh thần lập tức sảng khoái hơn hẳn.
Không cần vận chuyển khẩu quyết, không cần đi đại chu thiên hay tiểu chu thiên, chỉ làm vài động tác cực kỳ đơn giản mà các phương diện của cơ thể đã được tăng cường, thật không thể tin nổi!
"Sư đệ."
Tống Ngưng Nhi đi tới, cười nói: "Có muốn vào Lục Hợp Chỉnh Hình Trận không?"
Lâm Thích Thảng làm một động tác ra vẻ phong độ, cố gắng dùng giọng điệu ấm áp nói: "Sư đệ chưa bao giờ từ chối phụ nữ, đặc biệt là một người đáng yêu như sư tỷ."
Tuổi của hắn lớn hơn Tống Ngưng Nhi rất nhiều, nhưng dựa theo thứ tự nhập môn, hắn bắt buộc phải gọi nàng là sư tỷ.
Tiểu nha đầu nói: "Sư đệ nói chuyện dễ nghe thật."
"Chắc chắn rồi."
Thiết Đại Trụ chớp thời cơ nói: "Nếu không thì sao lừa được nhiều cô gái như vậy?"
"Sư huynh!"
Lâm Thích Thảng xua xua tay: "Xin nhắc lại, sư đệ ta đây là đang cứu vớt các nàng, không phải…"
"Rầm!"
Cây gậy lớn đập thẳng tới, trong nháy mắt đã đánh cho hắn ngã lăn ra đất.
Thiết Đại Trụ vác hung khí lên vai, xách chân Ngũ sư đệ đến trước Lục Hợp Chỉnh Hình Trận, sau đó không chút do dự ném vào trong.
…
"Đã nói là sư huynh đệ phải thẳng thắn với nhau, coi như mình ra…" Lâm Thích Thảng ôm đầu đứng dậy, đột nhiên phát hiện mình đang ở trong một không gian lộng lẫy như ảo mộng, bèn kinh ngạc nói: "Đây là đâu?"
"Ông!"
Lúc này, một đồ án trên không trung dần dần mở ra, hiện lên từng hàng chữ.
"Đồ nhi."
Giọng Thẩm Thiên Thu truyền đến: "Người có mười hình, gồm thân, thể, cốt… Mỗi hình đều có thể rèn luyện riêng, hãy lựa chọn đi."
…
Lâm Thích Thảng dù hơi mơ hồ, nhưng sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, hắn vẫn chọn thân hình, đoán rằng nó có thể liên quan đến thân pháp.
"Vút!"
Không gian biến mất.
Lâm Thích Thảng tiến vào không gian của thân hình.
Nhưng khi thấy Tam sư huynh đang đứng bên trong, bày ra tư thế Kim Kê Độc Lập, hắn liền hỏi: "Sư huynh, huynh đang làm gì vậy?"
"Tu luyện."
Lãnh Tinh Tuyền thản nhiên đáp.
"Bốp!" Một chiếc găng tay màu hồng đột nhiên xuất hiện từ bên trái, đấm thẳng vào mặt y, khiến cả người y đâm sầm vào hàng rào hư ảo, sau đó khó khăn đứng dậy, gầm lên: "Đừng có nói chuyện với ta!"
"A a a."
Lâm Thích Thảng không nói gì nữa, nhìn chằm chằm vào các loại hình thái được bày ra phía trên, có lẽ là do tâm huyết dâng trào, cũng có lẽ là có một lực lượng nào đó đang dẫn dắt, hắn bất giác bày ra tư thế Lão Thụ Bàn Căn.
Thấy hắn vắt cả hai chân lên đầu, Lãnh Tinh Tuyền trợn tròn cả mắt.
Thân hình này, dẻo thật!
"Tít! Sai rồi!"
"Tít! Sai rồi!"
"Ầm ầm!"
Đôi găng tay màu hồng đột nhiên xuất hiện, đấm bay cả Lãnh Tinh Tuyền và Lâm Thích Thảng.
…
"Ăn cơm thôi!"
Giữa trưa, Tôn Nhị Cẩu gân cổ lên hét.
Mấy người đệ tử đang tu luyện trong trận pháp lần lượt đi ra, Thiết Đại Trụ và Thương Thiếu Nham đã quen nên không có gì thay đổi, ngược lại Lãnh Tinh Tuyền và Lâm Thích Thảng thì mặt mũi bầm dập, miệng méo mắt xếch bước tới.
"Tam sư đệ."
"Huynh sao vậy?"
"Đừng hỏi." Lãnh Tinh Tuyền nói: "Ta muốn được yên tĩnh."
Sau bữa trưa, Thẩm Thiên Thu gọi Lâm Thích Thảng qua, đưa cho hắn một bản Tư Chất Tu Chính Thuật và mười viên Tố Linh Hoàn, không cho Tụ Khí Tán là vì đối phương đang ở đỉnh phong của bước đầu tiên, thứ cần không phải là linh khí, mà là cảm ngộ.
"Khuếch đại khí xoáy?"
Cầm đan dược về phòng, Lâm Thích Thảng thầm nghĩ: "Thần kỳ vậy sao?"
"Ực!"
Hắn nuốt viên đan dược vào, đợi đến khi khí xoáy trong đan điền giãn ra gấp mười lần trong nháy mắt, hắn mới hoảng hốt thốt lên: "Quá thần kỳ!"
"Thiếu chút nữa thì quên."
Thẩm Thiên Thu vỗ đầu một cái, nói: "Còn Hồn Nguyên Phá Không Chưởng nữa chứ."
Hắn lập tức gọi các đệ tử tới, mỗi người một bản.
Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền ôm cuốn bí kíp vàng óng, có thể thấy rõ hai tay họ đang run lên bần bật, bởi vì bên tai họ vẫn luôn văng vẳng lời sư tôn nói — đây là tuyệt phẩm võ học, Hồn Nguyên Phá Không Chưởng.
Tuyệt… tuyệt phẩm!
Trời ơi!
"Bốp!" Đột nhiên, Lâm Thích Thảng tự tát mình một cái, sau khi cảm nhận được cơn đau, hắn khuây khoả lẩm bẩm: "Không… không phải là mơ!"
Ngũ sư đệ ra tay với mình ác thật!
"Ăn được không?" Thiết Đại Trụ bên cạnh cầm bí kíp lên, há miệng định cắn, Thương Thiếu Nham vội vàng lao tới ngăn lại, nói: "Đại sư huynh, cái này tuyệt đối không ăn được đâu!"
…
Sau khi nhận được tuyệt phẩm võ học, các đồ đệ như nhặt được của báu, ngay cả cơm tối cũng không ăn, ai nấy đều về phòng lĩnh hội, chỉ hận không thể lập tức lĩnh ngộ cho tinh thông.
Thẩm Thiên Thu ngồi dưới giàn Hồ Lô Đằng, suy ngẫm về tuyến nhiệm vụ chính, làm thế nào để bồi dưỡng mười tên Hóa Ngoại cảnh trong thời gian nhanh nhất.
Tụ Khí, Tụ Linh, Nguyên Thần, Đăng Phong, Hóa Ngoại.
Năm đại cảnh giới của Nguyệt Linh giới.
Nếu xét theo lẽ thường, bồi dưỡng mười tên Hóa Ngoại cảnh trong vòng trăm năm là chuyện hoàn toàn không thể, bởi vì từ xưa đến nay, cho dù là thiên tài tuyệt đỉnh cũng không ai có thể đạt tới trong thời gian ngắn như vậy.
Thẩm Thiên Thu đã làm được.
Nhưng đó là hoàn toàn dựa vào hệ thống tu luyện.
Nói khó nghe một chút, không có hệ thống phụ trợ, hắn chẳng là cái thá gì.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hệ thống tương đương với ngón tay vàng, đã tồn tại thì chắc chắn phải tận dụng.
Giống như con người hiện đại hưởng thụ đủ mọi tiện lợi do văn minh mang lại, ai sẽ bỏ qua công cụ truyền tin mà chạy bộ đi đưa tin? Lại có ai sẽ không đi phương tiện giao thông mà đi bộ đến phương xa thăm người thân?
"Tài nguyên võ đạo."
Thẩm Thiên Thu xoa cằm nói: "Vẫn còn quá ít."
Võ học và trận pháp cần phải làm từng bước một, nhưng hắn có chút không đợi được, cho nên phải nhanh hơn nữa.
Làm sao để nhanh?
Hay là dời cả một mỏ linh thạch về đặt ở Cổ Hoa Sơn.
Thứ nhất, các đệ tử có thể hấp thu trong lúc tu luyện, đẩy nhanh tốc độ tăng lên cảnh giới, thứ hai, nơi có mỏ linh thạch thì linh khí cũng sẽ từ từ tăng lên, cũng có ích cho việc tu luyện.
"Quyết định vậy đi."
"Đi tìm mỏ linh thạch!"
Thẩm Thiên Thu dặn dò năm người đồ đệ tu luyện, sau đó hóa thành một luồng sáng bay đi mất.
…
Thế giới bên ngoài.
Không hề yên ổn.
Đầu tiên là Băng Tuyết Thánh Cung rầm rộ thành lập phân đà ở các thành trì, khiến nhiều người cảnh giác, tiếp đó là Chúng Thần Điện dần để lộ nanh vuốt, nhiều lần xảy ra mâu thuẫn với các thế lực.
Nhất là gần đây tại Vô Nhân Lĩnh ở Nam Hoang đại lục, xuất hiện một mỏ linh thạch có tài nguyên phong phú, để có thể độc chiếm, Chúng Thần Điện đã kéo một đường cảnh giới, kẻ nào xông vào, giết không tha!
"Quá đáng!"
Thẩm Thiên Thu đang ở một tửu lâu, nghe được tin tức này thì vô cùng tức giận, lập tức lên đường tiến về Vô Nhân Lĩnh, lòng đầy nhiệt huyết muốn đi đòi lại công đạo cho thiên hạ