Mỏ linh thạch được đặt trong Cổ Hoa sơn, linh khí bên trong có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất. Tuy nhiên, vì có đại trận ngăn cách nên người bên ngoài không thể cảm nhận được.
Nào là Dịch dung súc cốt, nào là mai danh ẩn tích, lại còn dùng cả trận pháp để ngăn cách khoáng mạch, đủ cho thấy Thẩm Thiên Thu là một người kín đáo, không muốn bị ai làm phiền.
"Sư huynh, bên trong thật sự là mỏ linh thạch sao?" Tại cửa vào đại trận, Tống Ngưng Nhi cầm lệnh bài hỏi.
Thương Thiếu Nham ánh mắt kiên định nói: "Sư tôn sẽ không lừa chúng ta."
"Vụt!"
Trong lúc họ nói chuyện, Lãnh Tinh Tuyền đã dẫn đầu đi vào.
Mọi người vội vàng theo sau. Cho đến khi được nhìn thấy toàn bộ khoáng mạch ở cự ly gần, cùng những viên linh thạch vẫn còn nửa ẩn nửa hiện trong đất đá, ai nấy đều lập tức cảm thấy choáng ngợp.
Linh thạch.
Vật phẩm thiết yếu để tu luyện.
Giờ đây, chúng xuất hiện lít nha lít nhít trong tầm mắt, cảnh tượng này quả thực vô cùng chấn động!
Lâm Thích Thảng bước tới nói: "Linh thạch chưa được khai thác rất mỏng manh, lúc đào phải hết sức cẩn thận." Nói rồi, y dùng ngón tay chọc vào, ‘bụp’ một tiếng, viên linh thạch vỡ nát. Y nhún vai: "Ta chỉ làm mẫu thôi mà."
"Tại sao phải đào chứ?" Lãnh Tinh Tuyền đặt lòng bàn tay lên một viên linh thạch, linh khí cuồn cuộn bên trong lập tức tuôn ra. "Hấp thu trực tiếp không phải tốt hơn sao?"
"Có lý!"
Mắt Lâm Thích Thảng sáng rực lên.
"Ta cũng thử xem!" Tống Ngưng Nhi ngồi xổm trước một viên linh thạch, bàn tay nhỏ nhắn áp lên trên, rồi vận dụng khí xoáy theo phương pháp sư tôn đã dạy. Ngay lập tức, một luồng thuộc tính Hỏa hệ cực kỳ tinh thuần được rút ra từ đó.
Bởi vì là hỏa tu, nên thuộc tính nàng hấp thu cũng là Hỏa hệ.
Thương Thiếu Nham mang thuộc tính Nham hệ, Lâm Thích Thảng mang thuộc tính Phong hệ, nên dĩ nhiên họ cũng hấp thu thuộc tính Nham và Phong.
Lãnh Tinh Tuyền thì tương đối đặc biệt. Nói một cách chính xác, thuộc tính cậu hấp thu là loại phổ thông, cần phải được khí xoáy nuôi dưỡng mới có thể chuyển hóa thành Lôi Thiểm kiếm ý.
Đây cũng là lý do tại sao cậu cần tu luyện cùng các đồng môn, bởi vì kiếm ý mạnh mẽ không thể tách rời linh khí.
Đương nhiên.
Cậu cũng khác những người khác.
Lãnh Tinh Tuyền muốn đột phá đại cảnh giới thì cần phải tự mình lĩnh ngộ Kiếm Đạo, phức tạp hơn so với võ giả bình thường.
Thẩm Thiên Thu tinh thông Kiếm Đạo, đương nhiên hiểu rõ phương thức tăng tiến của kiếm tu, vì vậy hắn vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để xây dựng một hệ thống tu luyện dành riêng cho cậu ấy, chứ không phải ngày nào cũng đi theo đám Thương Thiếu Nham luyện tập chiến đấu.
Tóm lại.
Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.
Làm thế nào để bồi dưỡng các đệ tử một cách hiệu quả hơn, phải từ từ mà tính.
"Vù vù!"
Trong khu mỏ bị phong ấn, bốn người điên cuồng hấp thu linh khí. Vì số lượng linh thạch nhiều không đếm xuể, họ hoàn toàn có thể làm việc đó không ngừng nghỉ.
"Các sư huynh, ta về trước đây." Lâm Thích Thảng hấp thu vài viên xong thì chủ động rời khỏi khu mỏ, chủ yếu là vì y đã đạt đến đỉnh phong Tụ Khí cảnh, có thêm linh khí cũng không thể bù đắp được sự chênh lệch về mặt cảm ngộ Võ Đạo.
"Ta cũng về đây."
Không lâu sau, Lãnh Tinh Tuyền cũng rời đi.
Khí xoáy của cậu đã hội tụ linh khí bàng bạc, cần phải đi rèn luyện thành Lôi Thiểm kiếm ý.
Thương Thiếu Nham và Tống Ngưng Nhi vẫn đang miệt mài hấp thu, khí xoáy trong cơ thể họ không ngừng được cường hóa dưới sự nuôi dưỡng của linh khí tinh thuần.
"Vù vù!"
Hai canh giờ sau, một luồng khí tức bộc phát từ cơ thể tiểu nha đầu, nàng thuận lợi đột phá từ Tụ Khí cảnh tam trọng lên tứ trọng!
"Đinh! Dưới sự dạy dỗ tận tình của ký chủ, đệ tử Tống Ngưng Nhi đã thành công đột phá Tụ Khí cảnh tứ trọng, ban thưởng 1 điểm sư đức!"
"Sư đức hiện tại: 5."
Mới qua mấy ngày đã lại đột phá, tốc độ này quả thực quá nhanh.
Thẩm Thiên Thu không hề bất ngờ, dù sao thì con bé có đủ loại võ học, có linh thạch dùng không hết, bản thân lại có thiên phú.
"Một năm."
Hắn đặt ra mục tiêu cho Tống Ngưng Nhi: "Bước vào bước thứ hai của Võ Đạo."
Thực ra có nhiều tài nguyên như vậy, đột phá tiểu cảnh giới rất dễ dàng, nhưng lĩnh ngộ đại cảnh giới thì cần thời gian.
"Nhị sư huynh, em về trước nhé!" Sau khi đột phá Tụ Khí cảnh tứ trọng, Tống Ngưng Nhi vui vẻ rời đi. Trong mỏ chỉ còn lại một mình Thương Thiếu Nham đang hấp thu, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, hắn mới lưu luyến rời đi.
"Thiếu Nham."
Thẩm Thiên Thu ngồi bên ngoài nói: "Vi sư hiểu con rất muốn trở nên mạnh mẽ, nhưng việc hấp thu linh thạch phải biết tiết chế, nếu không sẽ gây phản tác dụng."
"Đồ nhi hiểu rồi!"
Ngày hôm sau, Thương Thiếu Nham lại đến mỏ linh thạch. Nhớ lời sư tôn dặn tối qua, hắn chỉ hấp thu một canh giờ rồi rời đi, sau đó tiếp tục xoay eo, vào trận pháp chỉnh hình, lĩnh hội Súc cốt thuật và Hồn Nguyên Phá Không Chưởng.
"Sai rồi."
Thiết Đại Trụ gãi đầu nói: "Sao lại không có hiệu quả nhỉ?"
"..." Đứng bên cạnh, Lãnh Tinh Tuyền nói: "Linh thạch là dùng lòng bàn tay để hút, không phải dùng ngón tay để đâm."
"Ồ."
Thiết Đại Trụ thu ngón tay lại, sau đó dùng lòng bàn tay đập thẳng vào, kết quả ‘bụp’ một tiếng, viên linh thạch vỡ nát.
Lãnh Tinh Tuyền ôm trán, suy sụp nói: "Đại sư huynh đúng là đồ phá của!"
Đối với chuyện này.
Thẩm Thiên Thu không thèm để ý, dù sao cũng có hơn chục triệu viên, đủ cho năm người bọn họ mặc sức phung phí.
Đầu tư cho đệ tử không tiếc tay, người sư tôn này làm vậy cũng coi như tròn trách nhiệm. Nếu để cho đám tuấn kiệt trẻ tuổi bên ngoài biết được, chắc chắn sẽ ôm đùi cầu xin nhận làm đệ tử.
...
"Vù vù!"
Ngày hôm sau, sau khi hấp thu đủ linh thạch, Thương Thiếu Nham và Lãnh Tinh Tuyền đồng loạt bộc phát khí tức tấn cấp, tu vi cũng từ Tụ Khí cảnh ngũ trọng bước vào lục trọng.
"Đinh! Dưới sự dạy dỗ tận tình của ký chủ, đệ tử Thương Thiếu Nham đã thành công đột phá Tụ Khí cảnh lục trọng, ban thưởng 1 điểm sư đức!"
"Sư đức hiện tại: 6."
"Cũng được."
Thẩm Thiên Thu rất hài lòng với tiến độ đột phá tu vi của họ, ít nhất là nhanh hơn mình năm đó.
Tất cả là nhờ có một sư tôn bá đạo dẫn dắt.
"Trăm năm bồi dưỡng mười đệ tử Hóa Ngoại cảnh, cũng không phải là không có khả năng." Thẩm Thiên Thu tràn đầy hy vọng vào tương lai.
"Đinh! Hoàn thành tu luyện mỗi ngày +1 điểm kinh nghiệm!"
"Đinh! Hoàn thành lĩnh hội mỗi ngày +1 điểm kinh nghiệm!"
Chạng vạng, các nhiệm vụ hàng ngày trong Sổ tay sư tôn đều đã hoàn thành. Vì đây là ngày thứ năm, điểm kinh nghiệm cuối cùng cũng đủ 20, cấp bậc tự động tăng lên 2, ô vật phẩm thứ hai được kích hoạt, bên trên viết: Sơ cấp linh thạch ×10.
"Đệt!"
Thẩm Thiên Thu thốt lên: "Có nhầm không vậy!"
Ô đầu tiên trong Sổ tay sư tôn là tuyệt phẩm võ học, vậy mà ô thứ hai lại là 10 viên sơ phẩm linh thạch, chênh lệch này đúng là quá lớn!
Thông thường mà nói.
Khởi đầu mà không cho đồ tốt thì ai lại ngốc đến mức nạp tiền chứ?
"Thôi được." Thẩm Thiên Thu lắc đầu: "Bị lừa rồi."
Sở hữu cả một mỏ linh thạch cỡ lớn, mười viên linh thạch thật sự chẳng đáng để hắn bận tâm, nhưng chân muỗi dù nhỏ cũng là thịt, nên hắn đành miễn cưỡng nhận lấy, bụng bảo dạ: "Nếu vật phẩm thứ ba mà vẫn là linh thạch thì hoàn tiền ngay lập tức! Lý do: người dùng là vị thành niên!"
"Hửm?"
Trong lúc lẩm bẩm, Thẩm Thiên Thu phát hiện mười viên linh thạch vừa xuất hiện trong nhẫn khác hẳn những viên linh thạch thông thường. Hắn bèn lấy ra một viên, dùng ý niệm dung nhập vào trong rồi kinh ngạc thốt lên: "Tinh thuần đến vậy sao?"
Hắn lại lấy ra một viên linh thạch nhặt được ở Vô Nhân lĩnh, sau khi so sánh cẩn thận, hắn đi đến kết luận: linh thạch do sổ tay ban thưởng có độ tinh thuần cao hơn gấp trăm lần so với linh thạch thông thường, hơn nữa! Nó còn ẩn chứa một chút áo nghĩa Võ Đạo mờ nhạt!
Thẩm Thiên Thu kéo giao diện ban thưởng ra, nhìn rõ ghi chú trong ô vật phẩm rồi cạn lời: "Ngươi gọi cái này là sơ phẩm linh thạch á?"
"Thiếu Nham."
"Đồ nhi có mặt."
"Vi sư có một viên linh thạch, con cầm lấy hấp thu đi."
"Vâng!"
Thương Thiếu Nham cầm viên sơ phẩm linh thạch về phòng, trong lòng thầm nghĩ: "Cái này có khác gì linh thạch trong mỏ đâu nhỉ."
Nhưng là sư tôn cho, nhất định phải hấp thu.
Hắn ngồi xếp bằng, nâng viên đá trong lòng bàn tay.
"Vù vù!" Thương Thiếu Nham bắt đầu hấp thu, linh lực tinh thuần cuồn cuộn dung nhập vào cánh tay, nhanh chóng hội tụ tại khí xoáy trong đan điền.
Không bao lâu sau.
Trong phòng đột nhiên tuôn ra một luồng khí tức tựa như bom nổ!
Thẩm Thiên Thu đang nằm nghỉ dưới giàn Hồ Lô Đằng liền bật dậy ngay tức khắc, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc.
"Đinh! Dưới sự dạy dỗ tận tình của ký chủ, đệ tử Thương Thiếu Nham đã thành công đột phá Tụ Khí cảnh thất trọng, ban thưởng 1 điểm sư đức!"
"Đinh! Dưới sự dạy dỗ tận tình của ký chủ, đệ tử Thương Thiếu Nham đã thành công đột phá Tụ Khí cảnh bát trọng, ban thưởng 1 điểm sư đức!"
"Đinh! Dưới sự dạy dỗ tận tình..."
Chuỗi âm thanh thông báo liên tiếp vang lên, cuối cùng dừng lại ở...
"Sư đức hiện tại: 10."
Lúc trước sư đức là 6 điểm, bây giờ tăng vọt thêm 4 điểm.
Điều này có nghĩa là nhị đệ tử đang hấp thu sơ phẩm linh thạch trong phòng đã thăng liền bốn cấp!
"Xoẹt!"
Thẩm Thiên Thu vội vàng mở Sổ tay sư tôn ra, ánh mắt khóa chặt vào ô đầu tiên của bản Chí Tôn bên dưới. Mặc dù đã bị khóa, nhưng hắn vẫn nhớ kỹ, phần thưởng hình như là... 100 viên sơ phẩm linh thạch!
Nạp tiếp hay không?
Chờ online, gấp