Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 77: CHƯƠNG 76: LẬN CẨM NAM, KẺ MẠNH LUÔN THẬN TRỌNG

"Ha ha!"

"Ha ha!"

Trên Cổ Hoa Sơn, vang lên những tràng cười gần như điên dại.

Tống Ngưng Nhi ngồi trước bàn đá, tay nhỏ chống cằm nói: "Đại sư huynh còn định cười đến bao giờ nữa ạ?"

"Lạ thật."

Thương Thiếu Nham khó hiểu nói: "Vỏ cây cũng có tác dụng gây ảo giác cho người ta à?"

Chuyện là thế này, từ sáng đến giờ, Thiết Đại Trụ đột nhiên nhảy nhót lung tung, vừa khóc vừa cười, cơ thể và cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát.

Mọi người cứ ngỡ đại sư huynh lại ăn bậy thứ gì, nhưng nghĩ kỹ lại, hôm qua hình như cũng chỉ gặm vỏ cây, thứ đó tuy có vị đắng nhưng không đến mức khiến người ta phát điên.

"Ai."

Thẩm Thiên Thu lắc đầu: "Tội nghiệp cho đại đồ đệ của ta."

Sư đệ không biết, nhưng hắn thì biết rõ, Thiết Đại Trụ đột nhiên điên điên khùng khùng là do tác dụng phụ của vật phẩm tăng cường năng khiếu gây ra.

Nói tóm lại, đan dược đặc chế không có tác dụng phụ, bởi vì tất cả đã chuyển sang người truyền năng khiếu rồi.

Luyện càng nhiều, hiệu quả càng kéo dài.

"Ha ha!"

"Hu hu!"

Trên đỉnh núi, Thiết Đại Trụ vừa khóc vừa cười, trông vô cùng khoái hoạt.

"Bang chủ!" Trong Phái Thiết Đảm, Kiều Binh nhìn từ xa, nói: "Đại sư bá bị sao vậy ạ!"

"Không cần lo lắng."

Tôn Nhị Cẩu điềm tĩnh nói: "Sư huynh của ta đang tu luyện."

"Tu luyện?"

Nhiều đệ tử ngơ ngác.

Cái kiểu nhảy tưng tưng, vừa khóc vừa cười này, thật sự quá... kỳ quái đi!

"Đến đây!"

Tôn Nhị Cẩu nói: "Bản tọa sẽ truyền thụ tâm pháp bản môn cho các ngươi."

Kiều Binh và mọi người lập tức phấn chấn.

Vụt! Bất thình lình, Tôn Nhị Cẩu ngồi xổm xuống đất, rồi ngẩng đầu, cổ họng rung lên, phát ra tiếng "meo meo".

"..."

Các đệ tử đều trợn tròn mắt.

Tâm pháp bản môn chính là học mèo kêu sao?

Hiển nhiên, Tôn Nhị Cẩu đã bị Thiết Đại Trụ làm cho lầm đường lạc lối, tưởng rằng việc kêu gào linh tinh chính là phương pháp tu luyện.

"Meo meo!"

"Gâu gâu!"

Trong Phái Thiết Đảm vang lên tiếng kêu của các đệ tử, kết hợp với tiếng khóc cười 'ha ha hu hu' của Thiết Đại Trụ ở phía xa, đan dệt thành một giai điệu tuyệt mỹ.

Sau khi xong việc, Tôn Nhị Cẩu trở về phòng, vội vàng lấy Tâm pháp Huyền Chân ra rồi tiếp tục tu luyện.

"Hù!"

Sau khi vận hành một đại chu thiên, trong cơ thể hắn bùng phát dấu hiệu tấn cấp.

"Đột phá rồi?"

Thẩm Thiên Thu nhìn về phía Phái Thiết Đảm, kinh ngạc nói: "Tâm pháp do Huyền Chân lão nhân sáng tạo cũng thần kỳ thật."

Tất nhiên rồi.

Dù gì cũng là một đại lão từ vạn năm trước.

Không hề khoa trương khi nói rằng, chỉ cần năm bộ võ học này lưu lạc ra giang hồ, chắc chắn sẽ dấy lên một trận gió tanh mưa máu.

Bây giờ đưa hết cho Tôn Nhị Cẩu, chẳng khác nào một người bình thường trong nháy mắt có được võ lâm chí bảo, từ một kẻ vô danh trỗi dậy, cuối cùng trở thành chúa tể một phương cũng không phải là không có khả năng.

"Nhưng mà."

Thẩm Thiên Thu bình luận: "So với Bát Hoang Chiến Thể Quyết thì còn kém xa."

Không thể phủ nhận.

Chỉ cần vận động tùy ý, không cần vận chuyển chu thiên cũng có công hiệu cường thân kiện thể, đột phá nhanh chóng, mười cái Tâm pháp Huyền Chân cũng không sánh bằng.

Nhưng mà, ngoài Thiết Đại Trụ ra, mấy đồ đệ còn lại đều đã đạt đến đỉnh phong Tụ Khí cảnh, làm sao để bọn họ bước vào bước thứ hai đây?

Điện Chúng Thần cứ liên tục khiêu khích bên bờ vực của cái chết, nếu bọn họ không nhanh chóng tăng cấp, Thẩm Thiên Thu thật sự lo mình sẽ không nhịn được mà ra tay tiêu diệt bọn chúng.

Dùng linh thạch sơ phẩm?

Ban đầu cũng có hiệu quả, mấy đứa đồ đệ đều đã kết tinh.

Thế nhưng cũng chỉ có được sức chiến đấu tương đương Tụ Linh cảnh nhất trọng, cảnh giới vẫn dừng lại ở đỉnh phong Tụ Khí cảnh.

Chưa bước vào bước thứ hai thì vẫn mãi là bước đầu tiên, cho nên việc đột phá đã là chuyện cấp bách.

"Lĩnh ngộ áo nghĩa Thiên Đạo cố nhiên là quan trọng."

"Nhưng chỉ có trải qua thực chiến, trải qua sinh tử mới có thể lĩnh ngộ nhanh hơn."

Thẩm Thiên Thu trước kia cũng toàn chơi như vậy, chỉ cần cảnh giới bị kẹt lại là sẽ điên cuồng tìm đường chết, chỉ khi ở trong nghịch cảnh mới có thể thăng hoa.

Đến dãy núi Tịch Diệt?

Không được, sau ba tháng huấn luyện chuyên nghiệp thì nơi đó đã không còn cảm giác nguy hiểm nữa rồi.

"Phải tìm một 'bao kinh nghiệm' có thực lực mạnh mẽ mới được." Thẩm Thiên Thu bắt đầu suy tính, không biết có nên dẫn đồ đệ đi tìm gây sự với phân đà mạnh hơn của Điện Chúng Thần không.

"Hửm?"

Trong lúc đang suy nghĩ, hắn bắt được một bóng đen đang lặng lẽ tiếp cận Cổ Hoa Sơn, bèn cười nói: "Đúng là muốn gì được nấy."

...

Vụt!

Lận Cẩm Nam hóa thành một làn sương đen, xuất quỷ nhập thần bay tới.

Hắn đang rất tức giận.

Từ khi đám tàn dư của nhà họ Thương trốn đến đây, hắn đã lần lượt phái không ít thuộc hạ tới, kết quả đứa thì bị giết, đứa thì mất tích.

Để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ mà tổng bộ giao phó, Lận Cẩm Nam đành phải tự mình ra tay.

Tổ năm người bị giết.

Sát thủ Thiên bảng biến mất.

Ngay cả cả Ám Tổ cũng đến nay chưa về.

Tất cả những dấu hiệu này đều cho thấy, trên Cổ Hoa Sơn có thể có cao nhân tồn tại.

Vì vậy, Lận Cẩm Nam tỏ ra vô cùng cẩn thận, vận dụng Đại pháp Hóa Vụ để che giấu khí tức, lặng lẽ tiếp cận Cổ Hoa Sơn.

Chỉ có điều...

Một nơi khỉ ho cò gáy thế này, thật sự có cao nhân ẩn cư sao?

Lận Cẩm Nam mang thái độ hoài nghi, cho dù thật sự có tồn tại, thực lực chắc cũng không mạnh hơn bao nhiêu.

"Vù vù!"

Không lâu sau, hắn đã lơ lửng đến chân Cổ Hoa Sơn, cảm nhận được luồng linh khí cực kỳ mờ nhạt, trong lòng càng thêm chắc chắn, nơi này cùng lắm là có cao thủ, tuyệt không thể có cao nhân.

Cao thủ nghĩa là đánh thắng được.

Cao nhân nghĩa là đánh không lại.

Thế nào mới được tính là cao nhân? Ví dụ như cái đêm ở Thành Nam Hoang, hắn bất thình lình bị ai đó trùm bao tải vào đầu rồi đánh cho một trận tơi bời.

Nghĩ đến đây, Lận Cẩm Nam lại thấy hơi hoảng.

Thực lực của mình ở Nguyệt Linh giới cũng thuộc hàng top, vậy mà lại bị đánh đến mức không nhận ra kẻ hành hung là nam hay nữ.

Cũng may.

Chỉ là bị đánh một trận đơn thuần, nếu đối phương có sát tâm, e là mình đã sớm lạnh ngắt rồi.

Từ đó, Lận Cẩm Nam rút ra kết luận, kẻ hành hung có lẽ chỉ đơn thuần là ngứa mắt mình, nên mới không lộ mặt ra tay đánh một trận, giữa hai bên chắc không có thù oán gì.

Vấn đề không lớn.

Không cần để trong lòng.

Với tâm lý này, dù Thẩm Thiên Thu có đến đánh thêm vài trận nữa, e là hắn cũng sẽ không sụp đổ.

"Vút–––" Lận Cẩm Nam hóa thành sương đen, lặng lẽ bay dọc theo sườn núi dốc đứng lên trên, toàn bộ quá trình có thể nói là cẩn thận từng li từng tí, thực lực rõ ràng rất mạnh nhưng lại cẩn trọng quá mức, thảo nào lại trở thành Quan Chấp Hành.

Đáng tiếc.

Cho dù gã này có cẩn thận đến đâu, mọi hành động đều bị Thẩm Thiên Thu thu hết vào mắt, hắn lúc này đang cầm sách hướng dẫn trận pháp, vừa nghiên cứu vừa lẩm bẩm: "Nếu có một võ giả thực lực cường đại làm nguồn năng lượng, có thể khởi động hình thái thứ hai của Lục Hợp Chỉnh Hình Trận..."

...

"Hửm?" Lận Cẩm Nam lén lút lẻn lên rất nhanh đã phát hiện ra Phái Thiết Đảm, ngạc nhiên nói: "Cái môn phái đã cướp hàng của Điện Chúng Thần chúng ta, sao lại ở đây?"

Rất tốt.

Tiện tay diệt luôn một thể.

Thông tin Thánh Cung Băng Tuyết kết minh với Phái Thiết Đảm, hắn đã sớm biết, nhưng căn bản không để trong lòng.

Bản tọa muốn diệt ai, thì dù kẻ đó có Thiên Vương lão tử chống lưng cũng phải chết.

Ma Công Tử, rất ngông cuồng.

"Là tên đó!" Lúc này, Lận Cẩm Nam phát hiện mấy gian nhà tranh phía trước, cũng đã khóa chặt được Thương Thiếu Nham đang xoay người tại chỗ.

Mục tiêu đã xác định, chuẩn bị xuất kích!

"Ha ha!"

"Hu hu!"

Đột nhiên có âm thanh truyền đến, Lận Cẩm Nam phát hiện ra Thiết Đại Trụ, thấy hắn giật đùng đùng vừa khóc vừa cười, trong lòng thầm nghĩ: "Tên này bị lừa đá vào đầu à?"

Kệ đi.

Trước tiên giết chết tàn dư nhà họ Thương đã.

Mặc dù trong mấy gian nhà tranh chỉ có vài thiếu niên và một cô gái, thực lực ở trước mặt hắn không đáng nhắc tới, nhưng Lận Cẩm Nam vẫn tỏ ra đủ thận trọng, nấp trong bóng tối một hồi, sau khi xác nhận nhiều lần, hắn lập tức hóa thành một luồng sáng đen sắc bén lao tới.

Nhanh như điện quang hỏa thạch!

Cực nhanh!

"Ông–––" Không gian rung chuyển.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Thương Thiếu Nham đang xoay người vặn eo nghe thấy động tĩnh, vội vàng quay đầu lại nhìn, phát hiện không có gì bất thường, liền tiếp tục tu luyện.

...

Bên trong Lục Hợp Chỉnh Hình Trận.

Tổ trưởng Ám Tổ và thuộc hạ đang dàn dụa nước mắt.

Bọn họ đang phải ăn Nại Cơ Thảo thì đột nhiên có một bóng đen bay vào, đợi nó ngưng tụ thành thực thể, thì ra là... Quan Chấp Hành đại nhân!

Được cứu rồi!

Cuối cùng chúng ta cũng được giải thoát!

Lận Cẩm Nam bị ép hiện hình, vô cùng mờ mịt, rất nhanh hắn phát hiện đám thuộc hạ mất tích đều ở đây, kinh ngạc nói: "Các ngươi..." Lời còn chưa dứt, một luồng sức mạnh vô hình tồn tại trong đó đã hóa thành từng chiếc xúc tu, trong nháy mắt trói chặt lấy hắn, rồi treo lên giữa không trung.

Thẩm Thiên Thu đặt sách hướng dẫn xuống, thản nhiên nói: "Khởi động hình thái thứ hai."

"Vút vút vút!"

Trong trận pháp, năng lượng trong đan điền của Lận Cẩm Nam không bị khống chế, theo luồng sức mạnh vô hình dung nhập vào từng trận nhãn, khiến chúng lập lòe ánh sáng rực rỡ.

Bởi vì tốc độ hấp thu quá nhanh, cả người hắn trong nháy mắt từ tinh thần sung mãn biến thành mềm nhũn vô lực.

"Oa!"

Bên ngoài, thấy trận pháp tỏa ra ánh sáng rực rỡ, Tống Ngưng Nhi kinh ngạc thốt lên: "Đẹp quá đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!