Virtus's Reader
Sư Tôn Của Ta Siêu Vô Địch

Chương 93: CHƯƠNG 92: HOẶC LÀ NGƯƠI ĐÁNH CHẾT TA, HOẶC LÀ TA ĐÁNH CHẾT NGƯƠI

"Ken két!"

Trên đấu trường của đại hội luận võ thành Thanh Dương, Thương Thiếu Nham phóng thích thuộc tính hệ Nham, hai tay nhanh chóng hóa đá rồi bắt chéo trước người.

"Tham Lang Hoàng Thối!"

Lúc này, một thí sinh từ trên trời giáng xuống, chân phải dồn nén linh lực, tạo thành một luồng khí lãng khuấy động không gian, ầm ầm ép xuống.

"Ra đòn sát thủ rồi!"

"Đây là võ học trung phẩm, lĩnh ngộ đến cực hạn có thể phá núi tan đá!"

"Tên nhóc kia tuy là tu sĩ hệ Nham, chưa chắc đã đỡ nổi!"

Trên khán đài, các cao thủ trong nghề đang bàn tán.

Toàn trường đều đang chú ý trận chiến này, chính xác hơn là chú ý thí sinh có cước pháp sắc bén kia, bởi vì hắn là ứng cử viên sáng giá cho chức quán quân năm nay, thực lực đã đạt đến Tụ Khí cảnh đỉnh phong

Thế nhưng.

Ngay lúc mọi người đang tràn đầy mong đợi, Thương Thiếu Nham lại dễ dàng dùng cánh tay đỡ được cú đá của đối phương, kình khí sắc bén từ cú đá gào thét tứ phía, nhưng thân thể hắn vẫn vững như bàn thạch!

"Sao có thể!"

Vẻ mặt của ứng cử viên sáng giá cho chức quán quân kia đờ đẫn.

Một cước này của mình đá xuống, núi đá cũng có thể đánh nát, cánh tay hắn tuy có đá bảo vệ, nhưng cũng không thể nào... hoàn toàn không hề hấn gì được!

"Vụt!" Lúc này, khi cơ thể hắn còn chưa rơi xuống đất theo quán tính, Thương Thiếu Nham đột nhiên rút một tay ra, đánh tới từ một góc độ hiểm hóc, nhìn như bình thường nhưng lại trực tiếp đánh rách cả không gian.

"Cái gì!"

Các cao thủ trên khán đài kinh ngạc đứng bật dậy.

Một chưởng đánh rách không gian! Tên này thi triển loại võ học gì vậy!

"Xong rồi..." Cảm nhận được bàn tay chấn vỡ hư không đang đè xuống với thế bá đạo, ứng cử viên sáng giá kia lập tức thấy lòng lạnh toát, bởi vì hắn không thể thoát được, bởi vì... thua thì thôi đi, nói không chừng còn phải nằm liệt giường năm ba tháng

"Vù!"

Đúng lúc này, chưởng ấn đột ngột dừng lại ngay khoảnh khắc sắp chạm vào mặt hắn, gió mạnh thổi tung mái tóc đen, ép sát vào khuôn mặt.

"Ực!"

Thí sinh kia nuốt nước bọt, trái tim đập loạn xạ, như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Vụt!"

Thương Thiếu Nham thu tay về, lùi lại hai bước, ôm quyền nói: "Đã nhường!"

Hắn vốn có thể đánh đối thủ trọng thương, nhưng luận võ giao hữu quan trọng là biết điểm dừng, đương nhiên sẽ không hạ sát thủ.

"Ngươi... thắng rồi..." Thí sinh kia ủ rũ bước xuống lôi đài, đến đây, trận chung kết của đại hội luận võ thành Thanh Dương kết thúc, chức quán quân cùng 5000 viên linh thạch thuộc về Thương Thiếu Nham.

"Lợi hại thật!"

"Tên này là đệ tử của môn phái nào?"

"Thương Thiếu Nham à? Chưa nghe nói bao giờ!"

Các cao thủ đều ném tới ánh mắt tán thưởng, dù sao có thể một mạch vào đến chung kết, cuối cùng còn chiến thắng cả ứng cử viên sáng giá cho chức quán quân, đây là thực lực thật sự!

"Đi hỏi thăm xem, có gia nhập môn phái nào chưa." Các thế lực lớn có mặt đều động lòng, hy vọng có thể thu nhận người này về dưới trướng, nhưng đáng tiếc, sau khi nhận phần thưởng, Thương Thiếu Nham liền rời đi không ngoảnh đầu lại, hoàn toàn không cho ai cơ hội mời chào.

. . .

Nhị đồ đệ giành được quán quân, quá trình thi đấu cũng xem như bình thường, ngược lại, trên lôi đài ở thành Long Tuyền, giờ phút này đã bị hỏa diễm bao trùm, thí sinh rất vất vả mới vào được chung kết đang ngồi xổm trong góc duy nhất không có lửa, khóc không ra nước mắt nói: "Ta đầu hàng, ta đầu hàng!"

"Đừng mà!"

Tống Ngưng Nhi xòe bàn tay nhỏ nhắn đầy lửa, nói: "Ta còn chưa đánh đã ghiền đâu."

"..."

Thí sinh kia lệ tuôn như mưa.

Ngươi mà đánh cho đã ghiền thì ta thành heo sữa quay mất!

"Quán quân, Tống Ngưng Nhi!"

Do thí sinh lựa chọn đầu hàng, trọng tài chỉ có thể tuyên bố trận đấu kết thúc, đồng thời trao phần thưởng quán quân là mấy ngàn viên linh thạch và một tờ giấy chứng nhận thành tích.

"Tam sư huynh!" Tống Ngưng Nhi cầm tài nguyên và giấy chứng nhận, vẫy tay về phía Lãnh Tinh Tuyền trên khán đài, vui vẻ hớn hở nói: "Ta thắng rồi!"

"Xì."

Lãnh Tinh Tuyền quay mặt đi, thầm nghĩ: "Có gì mà vui chứ."

. . .

Tại hội trường thi đấu của một thành khác, thuộc tính hệ Phong dần tan đi, dưới lôi đài, một thí sinh chỉ còn mặc chiếc quần đùi trắng nằm trên đất, người đã bất tỉnh.

"Tuyên bố đi."

Lâm Thích Thảng cười nói.

"..." Trọng tài quay người lại, cất cao giọng nói: "Quán quân, Chân Anh Tuấn!"

Từ đây có thể thấy, Ngũ đồ đệ đúng là một lão giang hồ, ra ngoài biết dùng tên giả, có điều, cái tên Chân Anh Tuấn này cũng có thể so kè với Chân Phiêu Lượng của Thẩm Thiên Thu.

"Vụt!"

Lâm Thích Thảng ưỡn thẳng người, sau đó nghiêng mình, đưa tay vuốt lọn tóc mái trên trán, lần lượt nhìn về phía các cô gái dưới đài, nở một nụ cười dịu dàng: "Đừng mê luyến anh, anh chỉ là truyền thuyết."

"Đẹp trai quá!"

"Không được, ta sắp ngạt thở rồi!"

Các thiếu nữ chưa có kinh nghiệm yêu đương lập tức bị mê hoặc đến thần hồn điên đảo.

Đáng tiếc, Lâm Thích Thảng phải vội về núi phục mệnh, nếu không chắc chắn sẽ ở lại trong thành, tìm kiếm những cô em xinh đẹp, sau đó bắt đi, rồi hỏi thăm xem có bị đối xử bất công không.

Bắt người trước rồi hỏi sau, đúng là thói quen cũ.

. . .

Ba người đồ đệ tham gia ba đại hội luận võ, đều giành được chức quán quân.

Rất bình thường, sau khi được Thẩm Thiên Thu bồi dưỡng toàn diện, ai nấy đều là cao thủ vượt cấp chiến đấu, tham gia loại giải đấu có tính chất khá thấp này tuyệt đối là vô địch.

Thế nào là giải đấu cao cấp?

Giải đấu mà Thiết Đại Trụ tham gia chính là cấp bậc cao, bởi vì giới hạn tuổi tác là 50 tuổi.

Các giải đấu của Thương Thiếu Nham và những người khác giới hạn là 30 tuổi, cho dù có người gian lận tuổi để tham gia, thực lực cao nhất cũng chỉ là Tụ Khí cảnh đỉnh phong.

Đại hội luận võ ở thành Phi Dương thì khác, vì giới hạn tuổi là 50, nên các tuyển thủ lớn tuổi thường đã đột phá đến bước thứ hai, lại còn có kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú.

Đương nhiên.

Giải đấu cấp bậc cao, phần thưởng cũng rất hậu hĩnh.

Ai giành được quán quân, không chỉ có 10.000 viên linh thạch, mà còn có một bản võ học trung phẩm.

Theo lý mà nói, giải đấu cấp bậc này ít nhất phải để Lãnh Tinh Tuyền hoặc Lâm Thích Thảng tham gia, sao Thẩm Thiên Thu lại phái một Thiết Đại Trụ chỉ mới Tụ Khí cảnh nhất trọng đi?

Đó là bởi vì...

"Ầm!"

"Ầm!"

Trên lôi đài đại hội luận võ, quyền phong và khí lãng gào thét, một võ giả có thực lực Tụ Khí cảnh đỉnh phong đang điên cuồng ra chiêu, mỗi một đòn lực lượng đều tăng lên!

"Hộc hộc!"

Sau khi tung ra 360 cú đấm, hắn dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Dưới trận mưa đòn của mình, đối thủ đã nằm trên mặt đất, mặt mũi bầm dập, miệng méo mắt xếch.

Không thể phủ nhận.

Gã này chịu đòn rất giỏi, nhưng cuối cùng vẫn bại.

Trọng tài đi tới, đầu tiên là kiểm tra tình hình, đang định giơ tay lên đếm ngược thì đột nhiên thấy người kia "vụt" một tiếng đứng dậy, sau đó "rắc rắc" lắc đầu, nói: "Xong rồi à?"

"Phịch!"

Thí sinh kia kinh hãi ngã ngồi trên đất.

Má ơi! Bị đánh thành thế này mà... vẫn còn đứng dậy được!

Trọng tài cũng trợn tròn mắt, nhưng dù sao cũng có đạo đức nghề nghiệp, thấy tuyển thủ vẫn có thể chiến đấu, ông lập tức lùi xuống, ra hiệu trận đấu tiếp tục.

"Tới đây, tới đây."

Thiết Đại Trụ lắc lắc đầu và vai, đứng trước mặt thí sinh kia, nhe hàm răng trắng bóng cười nói: "Hoặc là ngươi đánh chết ta, hoặc là ta đánh chết ngươi."

"Đáng ghét!"

Võ giả kia đứng dậy, một lần nữa ngưng tụ linh lực tấn công.

Hắn liên tục ra quyền, liên tục đấm vào mặt, vào ngực, vào bụng, vào hông của đối thủ, mỗi lần tuy có thể đánh ngã hắn xuống đất, nhưng gã này luôn có thể đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra.

"Hu hu hu!" Thí sinh kia yếu ớt đấm vào ngực Thiết Đại Trụ, không kìm được cảm xúc mà bật khóc, hắn đã kiệt sức rồi, thế mà gã này vẫn cứng như thép, quá đả kích người khác, quá đáng mà!

"Ngoan."

Thiết Đại Trụ vỗ vỗ sau gáy hắn, an ủi: "Đừng khóc."

Nhân cơ hội đó, hắn tóm lấy eo đối thủ, ném văng ra ngoài như ném bao cát, rồi quay sang trọng tài đang mắt tròn mắt dẹt nói: "Ta thắng chưa?"

"Thắng... rồi!"

Thiết Đại Trụ sải bước xuống lôi đài, trán vẫn còn đang rỉ máu.

Trọng tài vội vàng đi theo, lo lắng nói: "Vị tuyển thủ này, có cần băng bó một chút không?"

"Bốp!"

Thiết Đại Trụ đập một phát vào đầu, máu lập tức ngừng chảy, hắn khinh thường nói: "Vết thương cỏn con này mà so với sự 'yêu thương' của sư tôn thì chỉ như gãi ngứa thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!