Tại hội trường thành Phi Dương.
Thiết Đại Trụ, dưới ánh mắt của vạn người, nâng... chiếc cúp Đại Lực Thần lên.
Khoảnh khắc này, các võ giả trên khán đài đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng.
Người đàn ông có can đảm ăn cả cái bàn này, sau khi liên tiếp chiến thắng các đối thủ mạnh để giành chức quán quân, đã nhận được sự tôn trọng và công nhận của mọi người.
"Rắc!"
Một giây sau, Thiết Đại Trụ cắn thẳng vào chiếc cúp, rồi nhổ ra, vẻ mặt đầy chán ghét nói: "Không ăn được."
"..."
Khóe miệng mọi người co giật.
Cái cúp làm bằng vàng ròng thế này mà cũng dùng để ăn à?
"Ọc!"
Bụng Thiết Đại Trụ réo lên, thế là hắn lê chân, vung vẩy hai tay, nghênh ngang rời khỏi đấu trường.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt tôn trọng tiễn hắn.
Trận chiến này.
Đã giúp hắn được cả danh và lợi.
Điểm đáng nói nhất là, hắn vừa bước vào tửu lâu tốt nhất thành Phi Dương, chưởng quỹ đã đích thân ra tiếp đãi, nở nụ cười run rẩy nói: "Thiết quán quân, ngài muốn ăn chút gì ạ?"
"Món đắt nhất, rượu ngon nhất!"
Đoạt chức quán quân, được thưởng 10.000 linh thạch, Thiết Đại Trụ bây giờ cũng được xem là người có tiền.
"Vâng ạ."
Chưởng quỹ cười nói: "Mời ngài lên nhã gian trên lầu hai."
Rất nhanh, hơn mười phục vụ viên ra ra vào vào, sơn hào hải vị, rượu ngon vật lạ đều được dọn lên bàn.
Thiết Đại Trụ ăn như rồng cuốn, sau khi cơm no rượu say, vẫn không quên lấy sổ tay ra ghi chép lại hương vị của từng món ăn.
"Thiết quán quân."
Lúc tính tiền, chưởng quỹ cười hỏi: "Món ăn có hợp khẩu vị không ạ?"
"Ừm, cũng được." Thiết Đại Trụ miệng ngậm tăm, vung tay lên, ném thẳng 10 viên linh thạch lên quầy, hào phóng nói: "Không cần thối!"
Linh thạch, loại tài nguyên tu luyện Võ Đạo này, cũng có thể dùng làm tiền tệ. Thông thường, một viên linh thạch tương đương một ngàn lượng, gã này ăn một bữa mà cho người ta hẳn mười viên, quả là hào phóng!
"À phải rồi."
Thiết Đại Trụ nói: "Rượu ở đây không tệ, cho ta hai vò."
Bình thường hắn không hay uống rượu, vì tửu phẩm không tốt.
Lần nghiêm trọng nhất là sau khi say, hắn đã vỗ vai Thẩm Thiên Thu nói: "Huynh đệ, hôm nay chúng ta uống tới sáng!"
Thật không thể tin nổi!
Hắn dám xưng huynh gọi đệ với cả sư tôn.
Về phần kết cục, đương nhiên là bị "yêu thương" cho một trận tơi bời.
Kể từ đó, Thiết Đại Trụ không dám uống rượu trước mặt Thẩm Thiên Thu nữa, sợ say rồi lại không biết mình là ai.
Vậy tại sao lại mua rượu?
Đương nhiên là để hiếu kính sư tôn.
Tình cảm thầy trò chỉ có thể thể hiện qua những chi tiết nhỏ nhặt không đáng kể như vậy.
"Còn có sư đệ, sư muội nữa."
Sau khi rời tửu lâu, Thiết Đại Trụ đi đi lại lại mấy vòng trong thành Phi Dương, mua đủ thứ ăn, mặc, chơi, uống. Hết cách, có tiền nên tùy hứng!
"Á!"
Vừa mua xong đồ, đang định quay người thì đột nhiên có một cô gái va phải, hai người cùng ngã xuống đất, một người trên, một người dưới, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, miệng suýt nữa thì dính vào nhau.
Cô gái trông rất xinh đẹp, có chút hoảng sợ, lắp bắp: "Xin... xin lỗi..."
"Bốp!"
Lời còn chưa dứt, Thiết Đại Trụ đã tung một chưởng đánh bay cô ta, rồi vơ lấy gói đồ ăn vặt bị đè bẹp, gào lên xé lòng: "Không!"
Lúc này, mấy võ giả mặc đồng phục tiến đến, lão giả dẫn đầu cười nói: "Thiết quán quân, có hứng thú gia nhập Ai Tấu Môn của chúng tôi không?"
"Môn nào?"
"Lục phẩm Ai Tấu Môn!"
Thiết Đại Trụ đứng dậy, ngoáy mũi nói: "Tên nghe sida thật."
Đúng là sida thật.
Nhưng Ai Tấu Môn rất thần kỳ, lý niệm cốt lõi của họ là — chỉ cần chịu đòn, sẽ có thể trở nên mạnh hơn!
Phàm là đệ tử gia nhập Ai Tấu Môn tu luyện Ai Tấu Thần Công, mỗi ngày không phải đang bị đánh, thì cũng là đang trên đường đi ăn đòn.
Thiết Đại Trụ tham gia đại hội luận võ, hai trận đầu đã phô diễn nghệ thuật chịu đòn đến mức thượng thừa, vì vậy lập tức bị môn phái này để mắt tới, thậm chí còn được đánh giá là: "Đây chính là nhân tài đỉnh cao mà chúng ta đang tha thiết cần đến!"
"Thiết anh hùng!"
Vị cao tầng của Ai Tấu Môn nói: "Gia nhập chúng tôi, ngài sẽ là trưởng lão!"
"Xin lỗi."
Thiết Đại Trụ đáp: "Ta có môn phái rồi."
"Ồ?" Vị cao tầng Ai Tấu Môn ánh mắt thoáng vẻ thất vọng, hỏi: "Xin hỏi môn phái của Thiết anh hùng là gì?"
Hắn vẫn chưa từ bỏ, bởi vì chỉ cần cái cuốc vung đủ tốt, không có góc tường nào là không đào đổ!
"Nghe cho kỹ đây."
Thiết Đại Trụ ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Ta chính là đại sư huynh của bang chủ Thiết Đảm Phái, các đệ tử đều phải kính cẩn gọi ta một tiếng, Đại sư bá!"
.
Dưới sự tâng bốc của Tôn Nhị Cẩu và các đệ tử, tên ngốc này đã tin thật rồi.
"Thiết Đảm..." Vị cao tầng Ai Tấu Môn biến sắc, kinh ngạc nói: "Minh hữu của Băng Tuyết Thánh Cung!" Nói xong, hắn lập tức chắp tay: "Làm phiền rồi, cáo từ!"
Môn phái có quan hệ với nhất phẩm tông môn, cho hắn mười lá gan cũng không dám đào góc tường.
Các võ giả từ các thế lực khác đang ẩn nấp trên đường cũng có ý định chiêu mộ Thiết Đại Trụ, nhưng sau khi nghe thấy ba chữ "Thiết Đảm Phái", tất cả đều biến mất không tăm hơi.
Không thể trêu vào, không thể trêu vào!
"Thảo nào mạnh như vậy, hóa ra là người của Thiết Đảm Phái!"
"Môn phái này tuy không có danh tiếng, nhưng có thể kết minh với Băng Tuyết Thánh Cung thì chắc chắn không tầm thường!"
"Theo ta thấy, chẳng bao lâu nữa, Thiết Đảm Phái tất sẽ có tiếng nói ở Nguyệt Linh Giới, chúng ta cũng sẽ có vinh hạnh chứng kiến sự trỗi dậy của một tiểu môn phái!"
Thiết Đại Trụ đã rời khỏi thành Phi Dương, nhưng mọi người vẫn đang bàn tán không ngớt.
Về phần cô gái xinh đẹp bị đánh bay, cô ta trốn vào một góc, ôm lấy bờ vai đau điếng, uất ức nói: "Tên kia là đầu gỗ sao!"
Cô ta cố tình va vào, mục đích là muốn có một cuộc gặp gỡ bất ngờ đầy lãng mạn với đối phương, sau đó tìm cơ hội lôi kéo. Chỉ tiếc là, thủ đoạn mời chào này tuy đã thành công nhiều lần, nhưng lần này lại gặp phải một tên ngốc không hiểu phong tình.
. . .
"Đinh! Đại đồ đệ dũng cảm giành được hạng nhất đại hội luận võ thành Phi Dương, ký chủ nhận được 10 điểm uy vọng."
"Uy vọng hiện tại: 151."
Bên tai truyền đến giọng loli nhắc nhở, Thẩm Thiên Thu đang nằm dưới giàn Hồ Lô Đằng mỉm cười.
Thương Thiếu Nham, Tống Ngưng Nhi và Lâm Thích Thảng đoạt quán quân cũng đều cho 10 điểm uy vọng, lúc đó hắn còn hơi thắc mắc, giờ thì có thể chắc chắn rằng, hễ đồ đệ tham gia thi đấu và đoạt giải quán quân thì mình cũng sẽ nhận được phần thưởng.
Chỉ là...
Cho hơi ít.
"Không sao cả." Thẩm Thiên Thu nói: "Cứ để chúng đi tham gia thêm nhiều trận đấu, góp gió thành bão cũng rất đáng kể."
"Đinh! Tam đồ đệ dũng cảm giành được... ký chủ nhận được 10 điểm uy vọng."
"Uy vọng hiện tại: 161."
Điều này có nghĩa là Lãnh Tinh Tuyền đã đoạt giải quán quân.
Thẩm Thiên Thu cũng không nghĩ nhiều, vì trong số năm đồ đệ đi thi đấu, người chắc suất nhất chính là hắn.
"Giành thêm ba mươi tư chức quán quân nữa là có thể gom đủ 500 uy vọng, chỉ có điều... quanh đây hình như cũng chẳng còn cuộc thi nào để tham gia nữa."
"Nếu lấy thân phận đệ tử Thiết Đảm Phái đi khiêu chiến các đại môn phái, sau khi chiến thắng liệu có được uy vọng không nhỉ?"
Thẩm Thiên Thu chìm vào suy tư.
Tham gia đại hội luận võ, đoạt quán quân sẽ được uy vọng.
Vậy thì, đi khiêu chiến các đại môn phái, dường như cũng có thể liên quan đến nhau.
"Thử xem sao."
Thẩm Thiên Thu đã quyết định.
Hắn tha thiết hy vọng nhanh chóng gom đủ 500 uy vọng để thăng cấp, vì biết đâu sẽ xuất hiện đạo cụ giúp đồ đệ đột phá nhanh chóng.
. . .
Trong rừng núi hoang dã.
Một cô gái trẻ tựa vào gốc cây, mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập.
"Cô nương."
Lâm Thích Thảng nhẹ nhàng chống một tay lên thân cây bên cạnh, người nghiêng về phía trước, miệng ngậm một đóa hoa hồng, thâm tình nói: "Đoán xem tim ta ở bên nào."
"... Bên trái?"
"Không."
Lâm Thích Thảng ghé sát vào tai cô, dùng giọng nam thần nói: "Ở bên nàng đây này."
Cô gái nghe vậy, mặt càng đỏ hơn.
"Cô nương, nàng có mệt không?"
"Không... không mệt..."
"Nhưng nàng đã chạy trong tâm trí ta cả ngày rồi đấy."
Đối mặt với những lời tỏ tình sến súa ngọt ngào này, cô gái rõ ràng có chút không chống đỡ nổi, cả người mềm nhũn đến mức sắp thở không ra hơi.
"Cô nương... Ái da da!" Lâm Thích Thảng đang nói thì đột nhiên bị véo tai kéo giật lại, liền sụp đổ la lên: "Đại sư huynh! Nhẹ tay! Đau đau!"
Thiết Đại Trụ không những không buông tay mà còn dùng thêm sức, nói: "Sư đệ thích tán gẫu với con gái thế à, về rồi sư huynh mặc đồ nữ nói chuyện với đệ tới sáng!"
"Oẹ!"
Lâm Thích Thảng nôn ọe.