Đường núi Cổ Hoa quanh co khúc khuỷu, Tôn Nhị Cẩu ngoan ngoãn đi phía sau, cứ nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc bóng loáng của Thẩm Thiên Thu, thầm nghĩ: "Tiền bối sao lại trọc đầu rồi? Lẽ nào ban đầu ngài đội tóc giả sao?"
Cả cái đầu này nữa, sao lại thấp đi nhiều thế!
Nếu không có mấy người đồ đệ đi theo với vẻ mặt vô cùng cung kính, Tôn Nhị Cẩu e rằng đã nghi ngờ đây không phải là tiền bối rồi.
"Bang chủ," Kiều Binh hạ giọng hỏi: "Những người bên cạnh Đại sư bá là ai vậy ạ?"
"Khụ!" Tôn Nhị Cẩu ưỡn ngực, chắp tay sau lưng nói: "Bọn họ đều là đồ đệ của Thái Thượng trưởng lão, cũng là Nhị sư bá, Tam sư bá, Tứ sư bá và Ngũ sư bá của ngươi!"
"Nhiều vậy sao!"
"Thiếu niên, cố gắng lên." Tôn Nhị Cẩu vỗ vai người đệ tử mà mình coi trọng nhất, nói: "Biết đâu sau này con sẽ được Thái Thượng trưởng lão nhận làm đồ đệ đấy."
"Đệ tử hiểu rồi!"
Kiều Binh nhìn về phía Thẩm Thiên Thu đã dịch dung, thầm thề trong lòng: "Ta nhất định sẽ cố gắng chứng tỏ bản thân! Nhất định sẽ trở thành đồ đệ của Thái Thượng trưởng lão!"
Nào ngờ đâu, Tôn Nhị Cẩu chỉ thuận miệng chém gió, thực chất trong lòng hắn còn muốn bái tiền bối làm sư phụ hơn bất kỳ ai.
"Nhị Cẩu."
Thẩm Thiên Thu đi phía trước nói: "Đệ tử này của ngươi rất chăm chỉ tu luyện, là một hạt giống tốt hiếm có, phải bồi dưỡng cho tốt vào."
"Vâng, vâng, vâng!"
Tôn Nhị Cẩu vội vàng gật đầu.
Trong lòng hắn có chút chua xót.
Tiền bối có khen mình như vậy bao giờ đâu.
Đương nhiên.
Hắn cũng không phủ nhận sự ưu tú của Kiều Binh.
Bởi vì gã này từ lúc tu luyện Huyền Chân tâm pháp thì đúng là liều mạng thật sự, thậm chí mấy ngày liền không ngủ, đúng là gan lỳ!
Tiềm lực cao.
Lại chăm chỉ.
Thảo nào lại được Thẩm Thiên Thu xem là một hạt giống tốt.
Võ giả ở Nguyệt Linh Giới nhiều như cát sông Hằng, những người thật sự nổi bật đều có một điểm chung, đó là đủ nỗ lực!
Kiều Binh rốt cuộc cố gắng đến mức nào ư? Người khác ăn cơm thì hắn tu luyện, người khác đi ngủ hắn cũng tu luyện, ngay cả lúc đi vệ sinh cũng không ngừng lĩnh hội tâm pháp.
Chính thái độ điên cuồng này đã giúp hắn có được tu vi Tụ Khí cảnh tam trọng như bây giờ.
Hơn nữa.
Điều này còn gợi lại ký ức của Thẩm Thiên Thu.
Không sai, hắn có hệ thống, lên cấp như hack, nhưng để vô địch trong vòng trăm năm, không thể thiếu sự tự giác và kỷ luật nghiêm khắc.
Sự nỗ lực của Kiều Binh cực kỳ giống hắn của ngày xưa.
"Thái Thượng trưởng lão!" Tôn Nhị Cẩu nói: "Chúng ta khiêu chiến môn phái nào trước ạ?"
"Linh Diệu phái."
Hai mắt Lâm Thích Thảng sáng rực lên.
Môn phái này toàn là nữ.
Sư tôn, con yêu người!
Tư chất võ đạo của Lâm Thích Thảng không tệ, nhưng tu luyện lại chẳng mấy tích cực, vì tâm tư của hắn đều đặt hết lên mấy muội tử xinh đẹp rồi.
"Sư đệ."
Thương Thiếu Nham cười nói: "Sư tôn muốn để đệ ra trận trước đấy."
"Không."
Thẩm Thiên Thu nói: "Để Ngũ sư đệ của con ra trận."
"Hả?"
Lâm Thích Thảng lập tức mắt tròn mắt dẹt, vội vàng bày tỏ: "Sư tôn, con không bao giờ đánh phụ nữ!"
"Vậy thì đúng rồi."
"Đúng rồi?"
"Nếu con không kiên trì với nguyên tắc của mình, sớm muộn gì cũng sẽ thua trong tay phụ nữ."
Lâm Thích Thảng rầu rĩ nói: "Sư tôn, phụ nữ là để yêu thương, không phải để đánh đấm!"
"Trong thế giới võ đạo vi tôn, chém giết không phân nam nữ, chỉ phân sinh tử."
"..."
"Hay là để Tam sư huynh của con ra trận?"
"Con đánh! Con đánh!"
Lâm Thích Thảng vội vàng nhận lời.
Cái kẻ vô cảm như Lãnh Tinh Tuyền, trời mới biết có xuống tay hạ sát không nữa, thà mình tự ra trận còn hơn, ít nhất vào thời điểm thích hợp còn có thể nhân cơ hội vuốt ve... à không, nương tay!
"Xác định?"
"Vâng!"
Lâm Thích Thảng quyết định sẽ khiêu chiến đệ tử của Linh Diệu phái.
Trên đường đi, hắn bắt đầu ảo tưởng lúc giao đấu sẽ thể hiện phong thái và vẻ lãng tử của mình như thế nào.
Huống hồ, một tông môn toàn nữ nhân, chắc chắn là trăm hoa đua nở!
Không được rồi!
Tim đập thình thịch.
Lâm Thích Thảng lòng tràn đầy mong đợi đi đến Linh Diệu phái, đứng trên võ đài thơm ngát, cho đến khi bị từng... bà thím vây quanh, biểu cảm trên mặt hắn hoàn toàn cứng đờ.
Ngọa tào!
Môn phái này nhiều cao tầng thế?
"Tôn bang chủ."
Trên đại điện, chưởng môn Linh Diệu phái cau mày nói: "Hai nhà chúng ta vốn không ân oán, tại sao lại đến tận cửa khiêu chiến!"
"Đa chưởng môn đừng hiểu lầm," Tôn Nhị Cẩu ra vẻ bang chủ, chắp tay nói: "Bản tọa đến đây lần này chỉ để luận bàn võ nghệ, không có mục đích nào khác."
"Thật sao?"
Đa chưởng môn lạnh giọng nói.
Thiết Đảm phái này tuy có Băng Tuyết Thánh Cung làm đồng minh, nhưng đôi bên không hề có ân oán, đột nhiên đến khiêu chiến, thật sự là quá khinh người!
"Đương nhiên," Thẩm Thiên Thu nói: "Võ lâm luôn đề cao dĩ hòa vi quý, lần luận bàn này của các đệ tử, dĩ nhiên sẽ chỉ điểm đến là dừng."
Đa chưởng môn dò xét lão già đầu trọc này, thấy ông ta không hề để lộ chút khí tức nào, thậm chí còn có vẻ hơi già mà không nên nết, bèn hờ hững hỏi: "Vị này là?"
"Là Thái Thượng trưởng lão của phái chúng ta."
"Ồ?"
Đa chưởng môn lập tức nghiêm mặt.
Một môn phái tép riu vừa mới ôm được đùi lớn mà lại có cả Thái Thượng trưởng lão, thật không thể tin nổi!
"Bắt đầu đi," Thẩm Thiên Thu mất kiên nhẫn nói: "Đánh xong còn phải đi nhà tiếp theo nữa."
Nhà tiếp theo?
Lẽ nào, còn muốn đi khiêu chiến các môn phái khác?
Hừ.
Đúng là ngông cuồng.
"Nếu đã vậy," Đa chưởng môn nói: "Vậy thì luận bàn một phen."
Dứt lời, bà ta cao giọng gọi: "Tiểu Bích Ngọc, ra trận."
"Vâng!"
Nữ đệ tử tên Tiểu Bích Ngọc bước ra võ đài.
Tâm lý Lâm Thích Thảng nổ tung.
Bà thím tên Tiểu Bích Ngọc này, cùng với mấy bà cô đứng bên cạnh, hóa ra không phải cao tầng, hóa ra đúng là đệ tử thật!
"Sư tôn."
Lâm Thích Thảng quay sang, dõng dạc nói: "Con đồng ý để Tam sư huynh ra trận!"
"Đừng nói nhảm."
Thẩm Thiên Thu nói: "Cứ là con."
"..." Lâm Thích Thảng cắn môi, nước mắt chực trào.
Không phải hắn kỳ thị các bà thím, mà là vị Tiểu Bích Ngọc này, tướng mạo thật sự quá "tiểu gia bích ngọc", hắn rất muốn nhìn thẳng vào mắt đối phương, nhưng lại sợ không nhịn được mà nôn ọe ra mất.
"Thằng ranh con!"
Tiểu Bích Ngọc sầm mặt, hai tay chống nạnh, nói bằng giọng địa phương đặc sệt: "Ngon thì nhào vô!"
"Phụt!"
Lâm Thích Thảng hộc máu tại chỗ, rồi ngã lăn ra đất.
[Đinh! Do Ngũ đồ đệ bị đệ tử Linh Diệu phái miểu sát, ký chủ mất 1 điểm uy vọng.]
[Uy vọng hiện tại: 160.]
Ngọa tào!
Cái thứ của nợ uy vọng này mà cũng bị trừ được à?
"..." Thẩm Thiên Thu nén lại ý định bạo hành Ngũ đồ đệ, trầm giọng nói: "Tiểu Tam, ra trận!"
Không có tiếng trả lời.
"Tam sư đệ."
Thương Thiếu Nham huých Lãnh Tinh Tuyền đang ra vẻ cool ngầu bên cạnh, nói nhỏ: "Sư tôn gọi đệ kìa!"
Gọi mình?
Lãnh Tinh Tuyền lúc này mới nhận ra, mình là Tam đồ đệ, nên bị gọi là Tiểu Tam? Vậy Tứ sư muội chẳng phải sẽ bị gọi là Tiểu Tứ sao?
"Táp!"
Không nghĩ nhiều, hắn sải bước tiến lên.
"Tôn bang chủ," Đa chưởng môn cười lạnh: "Đệ tử Thiết Đảm phái của các người cũng chẳng có gì đặc biệt, cần gì phải đến phái ta tự rước nhục vào thân?"
"..."
Tôn Nhị Cẩu lập tức lúng túng.
Hắn tuyệt đối không ngờ, Ngũ đồ đệ này của tiền bối còn chưa đánh đã bị dọa ngất đi rồi.
Thật ra cũng phải trách Thiết Đại Trụ, nếu không phải hắn giả gái, gây ra cú sốc tâm lý đến giờ vẫn chưa hồi phục cho Lâm Thích Thảng, thì cậu ta cũng không đến nỗi bị bà thím 'xinh đẹp' kia làm cho vỡ phòng tuyến.
"Sư tôn."
Lãnh Tinh Tuyền hỏi: "Có thể dùng kiếm không ạ?"
"Dùng thì được, nhưng phải điểm đến là dừng."
"Đồ nhi hiểu rồi."
"Vù!"
Lúc này, Tiểu Bích Ngọc đột nhiên áp sát, nắm đấm phải hội tụ linh lực, nhưng vừa ra tay, bà ta chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh lướt qua mặt, mang theo kiếm ý khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Keng!
Đệ tử Linh Diệu phái đứng sững tại chỗ, ánh mắt lóe lên vẻ kinh hãi, trên má xuất hiện một vết kiếm rất nhỏ, máu từ từ rỉ ra.
Lãnh Tinh Tuyền khom người, đã đứng sau lưng bà ta, trở tay nắm lấy Long Ngâm Kiếm, lạnh lùng nói: "Nữ nhân không thể ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của ta, bởi vì..."
"Sư đệ, bịt mắt lại!"
"Không!"
Lãnh Tinh Tuyền quay phắt lại, giật miếng vải che mắt xuống, gầm lên với Thương Thiếu Nham: "Bởi vì, trong mắt ta, tất cả đều là người chết!"