“Onii-chan, nhìn này.”Suguha reo lên và đưa chiếc máy tính bảng mỏng dính cho tôi xem. Tôi ngái ngủ nhìn vào nó.Tối hôm qua tôi vẫn đi ngủ bình thường, nhưng có vẻ như tôi đã có một giấc mơ dài. Chắc vì thế mà trong bữa ăn sáng tôi đã phải uống cà-phê đen thật đậm cho trí óc tỉnh táo lại. Nhưng trong tình huống này chợt có một tín hiệu cảnh báo lóe lên trong đầu tôi, và tôi do dự không biết có nên cầm lấy chiếc máy hay không.Vì là khoảng hai tuần trước, cũng trong một hoàn cảnh tương tự khi em ấy đưa tôi một tờ giấy copy, thì đó chính là tang chứng phạm tội của tôi - cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là Suguha đã âm thầm thu thập hình ảnh làm bằng chứng cho việc tôi chuyển đổi nhân vật của mình từ game VRMMO bay lượn là «Alfheim Online» (ALO) sang game bắn súng «Gun Gale Online» (GGO). ‘Lại giống như lần trước sao, nhưng gần đây mình đã gây ra vụ gì nhỉ’, khi tôi đang nghĩ vậy, thì Suguha mỉm cười châm chọc.“Em không treo cổ anh đâu đừng lo, ít ra là lần này. Cứ xem đi.”Tôi sợ sệt cầm lấy chiếc máy tính bảng rồi hé mắt nhìn vào.Cũng như tờ giấy copy lần trước, đây cũng là một bài báo được trích từ website thông tin về game nhập vai VRMMO lớn nhất nước có tên «MMO Tomorrow». Tuy nhiên bài viết không nằm trong mục về GGO mà là ALO. Khi nhìn vào hình minh họa đầu tiên của bài, tôi thấy đó không phải là hình một avatar của người chơi mà là một phong cảnh. Vậy đây quả là không phải chuyện gì dính dáng tới một anh chàng Spriggan mặc đồ đen nào đó.Tôi yên tâm và đọc tiêu đề của bài viết.Nhưng liền sau đó tôi lại bị sốc theo kiểu khác, cất tiếng thảng thốt sau khi đọc xong tựa bài.“Ca...Cái gìììì!!”[Vũ Khí Huyền Thoại Mạnh Nhất «Thánh Kiếm Excaliber», Cuối Cùng Đã Được Tìm Thấy!].Cái tít rất to chạy dọc bài viết được ghi như thế.Tôi quên luôn cơn buồn ngủ trước đó và ngấu nghiến đọc tiếp phần nội dung, rồi sau đó buông ra một tiếng than vãn dài thượt.“Ừ - hử...rốt cuộc thì họ cũng tìm ra...”“À thì, em vẫn nghĩ là họ mất quá nhiều thời gian đấy.”Suguha ngồi đối diện với tôi và đang phết mứt việt quất lên bánh mì nướng của mình, đáp lại bằng một cái bĩu môi.«Thánh Kiếm Excaliber».Đó là thứ vũ khi duy nhất trong ALO được cho là vượt trên cả «Quỷ Kiếm Gram» mà đại tướng Eugene của Salamander đang nắm giữ. Tuy vậy trong suốt một thời gian dài, ngoài vài dòng mô tả ngắn kèm một bức hình nhỏ nằm trong phần giới thiệu vũ khí trên trang web chính thức của game, thì cách thức để lấy được nó hoàn toàn là ẩn số.-Không, đúng ra thì chỉ có 3 người chơi là biết rõ về nó, à không phải, 4 người. Suguha, Asuna, Yui và tôi. Chúng tôi tìm ra nó hồi đầu năm, tháng Một năm 2025. Giờ đã là ngày 28 tháng Mười Hai, vậy là bí mật về Excaliber đã được giữ kín gần một năm ròng.“A...nếu biết thế này, đáng lẽ chúng ta phải thử chinh phục nó một lần nữa...”Vừa làu bàu, tôi vừa đón lấy hũ mứt “cây nhà lá vườn” do Suguha đưa cho và múc một muỗng mứt màu tím cho lên bánh mì. Rồi tôi phết thêm chút bơ lạt, trộn chúng lại thành những đường vân màu cẩm thạch. Vì gần đây đang cố kiểm soát lượng ca-lo nạp vào người nên Suguha thèm thuồng nhìn tôi tô vẽ chiếc bánh mì nướng của mình và so sánh nó với miếng mà em ấy đang cầm trên tay, và rốt cuộc thì màn đánh cược ý chí phản kháng của Suguha đã thất bại, em ấy không nói không rằng kéo hũ bơ về phía mình.Em ấy bắt đầu từ tốn phết bơ lên miếng bánh của mình, cố tỏ ra rằng ít nhất mình cũng kiểm soát được lượng bơ muốn dùng. Suguha cắn một miếng bánh rồi sửa lại cho đúng sự hiểu lầm của tôi.“Anh đọc tiếp đi đã, người ta mới chỉ tìm thấy nó thôi. Vẫn chưa ai lấy được thanh kiếm hết.”“Sao cơ.”Vừa định ăn một miếng bánh lớn thì nghe vậy tôi dừng lại ngay và chăm chú nhìn vào chiếc máy tính nằm trên bàn lần nữa. Trong bài viết nói rằng sự tồn tại của thanh Excaliber đã được xác nhận, nhưng chẳng có chỗ nào đề cập rằng người nào đó đã có được nó cả. Nghĩ lại thì, nếu một người chơi giành được nó rồi thì hẳn hình minh họa cho bài báo đã là một ảnh chụp màn hình cho thấy hắn đang hãnh diện giương cao thanh kiếm bằng vàng đó rồi.“Ra thế, làm anh hết hồn...”Tôi lầm bầm và lúc đó mới đưa bánh lên miệng cắn một miếng lớn và thở phào nhẹ nhõm. Thấy vậy Suguha cười nhạo tôi về cái sự hấp tấp của mình, rồi cầm hộp sữa bằng cạc-tông nhoài người rót vào chiếc ly thủy tinh trước mặt tôi.Hôm nay là Chủ Nhật, ngày 28 tháng Mười Hai năm 2025, giờ là 9 giờ 30 phút sáng. Cả tôi và Suguha đều vừa bắt đầu kì nghỉ đông nên bữa ăn sáng hơi muộn hơn mọi khi. Hình như mẹ còn phải duyệt vài bản thảo trước cuối năm nên sáng nay bà phóng ra khỏi nhà với miếng bánh mì nướng kẹp trong miệng. Rốt cuộc thì những cuốn sách điện tử không cần in có cả ưu điểm và nhược điểm của chúng.Bố vẫn bận rộn như mọi khi, lần này công việc khiến ông phải bay sang New York, và ông gửi e-mail báo rằng sẽ về vào ngày 30. Khi chỉ còn lại tôi và Suguha ở bàn ăn sáng thì chủ đề của cuộc trò chuyện lại chuyển hướng sang nói về ALO, lần nào cũng vậy.Sau khi xử xong miếng bánh mì đầu tiên, lần này tôi vừa kẹp một miếng mới với cá ngừ vừa nói lên nghi ngờ của mình.“Nhưng dù sao thì làm cách nào họ tìm thấy nó chứ? Không thể bay được ở dưới Jötunheimr, trong khi thanh Excaliber thì nằm ở vị trí rất cao mà chỉ có bay mới có thể nhìn thấy.”Một năm trước, sau khi rời thủ phủ của tộc Sylph và hướng về thành phố trung tâm Aarun, Suguha (Leafa) và tôi (Kirito) cuối cũng cũng thấy Cây Thế Giới. Nhưng ngay lúc đó chúng tôi bị một con quái giun đất khổng lồ nuốt chửng, trôi xuyên qua ống tiêu hóa của nó, và rốt cuộc rớt xuống thế giới ngầm, Jötunheimr.Hai chúng tôi rơi vào một bãi luyện cấp đầy những con quái khổng lồ thuộc cấp tà-thần mà với sức mình thì chúng tôi không thể hạ nổi, và trong khi đang cố tìm đến cầu thang dẫn lên mặt đất thì chúng tôi trông thấy cảnh tượng hết sức kì lạ. Một con tà thần dạng hình người có bốn cánh tay tấn công một con tà thần khác trông như con sứa với một cái đầu và chiếc mũi dài của một con voi.Leafa khi đó đã hét lên “Giúp con đang bị ăn hiếp đi!”, và tôi đã tìm cách dụ con tà thần bốn tay tới một cái hồ gần đó, khi nó rơi xuống nước thì con tà thần sứa kia chiếm lợi thế và chiến thắng. Thay vì quay sang tấn công chúng tôi, cái con quái mà Leafa đặt tên là «Tonkii» đó lại cho chúng tôi cưỡi lên lưng nó rồi chở chúng tôi đến trung tâm của Jötunheimr. Tonkii sau đó từ một con nhộng lột xác thành ra có cánh và chở Leafa cùng tôi bay đến một lối xuyên qua trần hang dẫn lên mặt đất - trên đường bay, chúng tôi đã thấy nó. Một mê cung hình kim tự tháp ngược bị cuốn trong bộ rễ cây khổng lồ của Cây Thế Giới treo lủng lẳng xuống từ trần hang, và bị khóa chặt trong một khối pha lê lấp lánh ngay trong đó là một thanh kiếm bằng vàng.Suguha mừng ra mặt khi thấy tôi vẫn còn nhớ, mắt sáng lên và cười nói.“Onii-chan, lúc đó anh đã đắn đo đúng không. Không biết nên trở lên mặt đất ngay hay nhảy khỏi Tonkii và vượt qua mê cung để lấy thanh Excaliber.”“À...thì, đúng là anh có do dự...Nhưng anh dám nói điều này, bất cứ ai ở vào hoàn cảnh đó mà không do dự, thì anh không thể công nhận họ là một game thủ online đích thực!”"Nói cứ như là oai lắm ấy."Suguha vừa cười vừa châm chọc, rồi cúi đầu xuống có vẻ như đang chìm vào suy nghĩ. Nhưng rõ ràng là em ấy chẳng hề phân vân chút nào về việc quết thứ gì lên miếng bánh mì nướng thứ hai của mình khi chộp ngay lấy lon cá ngừ và tiếp tục.“...Tonkii chỉ chịu xuất hiện nếu Onii-chan hay em gọi nó thôi....Em vẫn chưa nghe ai kể là có cách khác để bay được dưới Jötunheimr. Liệu như vậy có phải là ai đó cũng đã cứu một con tà thần dạng sứa-voi như chúng ta và lấy flag của nhiệm vụ thành công chăng...”“Có thể là vậy chăng... Cái con tà thần nhìn thấy gớ...à không, nhìn rất độc đáo đó được một người dở hơi... ủa quên, đầy lòng nhân ái nào đó ngoài Sugu ra tay cứu, anh ngạc nhiên là cũng có người như vậy.”“Nó không có nhìn thấy gớm! Nó dễ thương mà!”Cô em gái đã-16-tuổi-đầu trừng trừng nhìn tôi tuyên bố như vậy rồi nói tiếp.“Nhưng, đến nước này rồi, em cho là sớm muộn gì cũng sẽ có người vượt qua được mê cung đó thành công và lấy được thanh kiếm. Mãi đến hôm nay nó mới bị phát hiện chỉ vì khó có thể hiểu được điều kiện để kích hoạt flag, nhưng đã một năm rồi và bản cập nhật mới còn có thêm cả Kiếm Kĩ, thế nên độ khó của mê cung sẽ theo đó mà giảm đi.”“Em...nói đúng...”Hớp một ngụm sữa, tôi gật đầu tán đồng.Chúng tôi phát hiện ra thanh Excaliber vào tháng Giêng. Sau đó, việc quản lý ALO được chuyển từ RECTO Progress sang cho công ty đầu tư hiện tại, rồi kế đó là tòa thành bay Aincrad được thêm vào, gây nên một sự thay đổi lớn trong game. Khi mọi thứ đã lắng xuống bớt vào khoảng tháng Sáu, Leafa, Asuna, Yui và tôi đã trèo lên cho Tonkii chở và thách thức cái mê cung đặc biệt đó để cố lấy được Thánh Kiếm Excaliber.Và rồi thất bại thảm hại. Cái kim tự tháp ngược treo lủng lẳng trên cao đó đầy rẫy những tên tà thần khổng lồ bốn tay, giống với loại đã từng hà hiếp Tonkii, chúng mạnh đến nỗi khiến chúng tôi muốn thét lên “Không thể nào-!”. Ba người chúng tôi cùng một tiểu tiên đi tiền tiêu, không phải để chinh phục mê cung mà là để trinh sát nó trước. Lần đó chúng tôi đã quyết định là nó bất khả thi, nên đã hứa với nhau rằng “Sẽ chinh phục nó lần nữa khi tất cả đã mạnh hơn.”-Nhưng rồi.Mười tầng đầu tiên của Aincrad đã mở sẵn khi nó được cho vào game, và đến tháng Chín thì được mở thêm đến tầng 20, vậy nên toàn bộ những kế hoạch của chúng tôi đều tập trung vào đó. Thỉnh thoảng chúng tôi cũng có xuống dưới Jötunheimr để tìm nguyên vật liệu, và vài lần có gọi Tonkii ra để vui đùa cùng nó, riêng về Excaliber, vì không có ai khác theo đuổi nó-hay chính xác hơn là vẫn chưa có ai khác phát hiện ra nó, nên cứ thế một năm ròng đã trôi qua.Tuy vậy, trong một game nhập vai trực tuyến nhiều người chơi, không thể nào có chuyện một vật phẩm nào đó không thể bị phát hiện. Có thể chi tiết vẫn còn mập mờ, nhưng một khi vị trí của thanh kiếm cuối cùng đã được tiết lộ trên trang thông tin như thế này, hàng đống người chơi có lẽ đang ào xuống Jötunheimr, thậm chí nhiều trong số đó có thể đã vào trong cái mê cung trên không đó rồi.“...Anh định sẽ làm gì, Onii-chan?”Suguha cất tiếng hỏi, cầm trên hai tay ly sữa của mình sau khi đã kết thúc miếng bánh mì nướng thứ hai.Tôi nuốt nước bọt và vội trả lời.“Này Sugu, theo đuổi vật phẩm hiếm không phải là thú vui duy nhất khi chơi VRMMO đâu.”“...Ừm, phải rồi. Dù cho phẩm cấp của nó có cao đến thế nào...”“Tuy nhiên, anh nghĩ chúng ta phải đáp lại thịnh tình của Tonkii, vì nó đã chỉ cho chúng ta thanh kiếm. Chắc chắn nó rất mong chúng ta có thể đột phá qua được mê cung đó. Vì nó là bạn tốt của chúng ta, phải không.”“...Mới nãy anh còn bảo là nó nhìn thấy gớm...”Với cặp mắt long lanh và nụ cười cầu tài rộng hết cỡ, tôi hỏi cô em gái của mình.“Vậy nên, Sugu này, hôm nay em rảnh chứ?”“...Ừm, hôm nay câu lạc bộ em được nghỉ.”Tuyệt! Tôi đấm nắm tay phải vào bàn tay trái. Suy nghĩ thật nhanh, tôi bắt đầu bàn về chiến lược để lấy được thanh bảo kiếm.“Số lượng người tối đa mà Tonkii có thể mang được dễ dàng là 7 người. Vậy nếu đã có anh và Sugu, thêm Asuna, Klein, Silica và Lis...thì vẫn còn chỗ cho một người nữa. Agil thì bận bịu với cái quán của anh ta... Chrysheight thì hơi yếu, Recon thì ở tận thủ phủ của Sylph...”“...Thế thử mời Sinon-chan thì sao?”“Phải rồi!”Tôi búng tay đánh tách và lập tức móc di động ra, lướt qua danh bạ.Hồi đầu tháng này, tôi có vướng vào một vụ trong game GGO - «Gun Gale Online», và chuyển Kirito từ ALO sang đó, tôi đã gặp một người chơi nữ tên là Sinon. Sau khi vụ án được giải quyết, Sinon đã trở thành bạn của Lis và Asuna, hai người đó còn mời cô ấy tạo nhân vật để cùng chơi trong ALO.Vì là một nhân vật mới, chỉ vừa được sử dụng đúng hai tuần sau khi tạo, nên với hệ thống game hoàn toàn dựa vào kĩ năng như ALO thì nhiều chỉ số của cô ấy vẫn còn rất thấp. Nhưng với giác quan nhạy bén của Sinon, chắc hẳn cô ấy có thể trụ được ngay cả trong những mê cung cực khó.Trong khi tôi đang gửi e-mail với tốc độ tối đa cho mọi người, thì phía bên kia bàn Suguha nhanh chóng xếp chén dĩa, ly tách thành chồng rồi mang cả vào bếp. Hình như em ấy còn đang bước đi tung tăng nữa, hoặc có thể chỉ là do tôi tưởng tượng. Hay là trước sau gì thì em ấy cũng đã dự tính sẵn mọi chuyện sẽ diễn ra thế này khi đưa tôi xem cái bản tin đó!?Dive vào trong thế giới kia cùng những chiến hữu của mình, đối mặt với một nhiệm vụ khó khăn và gay cấn. Sẽ khó mà tìm ra chuyện gì vui hơn thế.Khi đã gửi xong lời mời cho 5 người bằng e-mail, tính luôn cả Sinon, tôi chạy vù vào nhà bếp để phụ Suguha.Mặc dù là Chủ Nhật, nhưng để có thể dễ dàng tập hợp một party bảy người trong buổi sáng của ngày cuối năm, hẳn là nhờ người mời có độ ảo tự nhiên—không, mà phải là do «Thánh Kiếm Excaliber» đã kêu gọi tâm hồn game thủ của họ đáp lại. So với nửa năm trước khi Asuna, Leafa, Yui cùng tôi thử chinh phục nó, thì lần này chúng tôi đông người hơn và các chỉ số cá nhân cũng cao hơn hẳn.Chỗ hẹn của cả bọn nằm ngay trên con phố chính của Thành phố Yggdrasil, nơi có một tấm bảng hiệu đề «Cửa hàng vũ khí của Lisbeth». Cô nàng chủ cửa hàng tộc Leprechaun đang mài sắc vũ khí lần lượt cho mọi người trên một bánh xe bằng đá mài. Trước một chiến dịch tổng lực như thế này, việc nâng độ bền của trang bị lên mức cao nhất là kiến thức thông thường.Anh chàng Salamander dùng kiếm Nhật, Klein, đang ngồi bắt chéo chân trên băng ghế sát tường, và đang bù khú với một bình rượu suốt từ buổi sáng với lời bào chữa là «để ăn mừng»—tất nhiên là chẳng có một tí chất cồn nào đi vào cơ thể của anh ta cả. Cô bé Luyện Thú Silica thuộc tộc Cait Sith, với một chú rồng lông mượt màu xanh trên đầu, quay sang hỏi.“Klein-san, anh đã được nghỉ Năm Mới rồi cơ à?”“Từ hôm qua cơ. Dù anh có muốn đi làm thì thời gian này cũng chẳng có chuyến hàng nào về. Lão Chủ tịch hẳn rất tự hào khi công ty rỗi rãi đến nỗi có hẳn một tuần nghỉ từ trước đến sau ngày cuối năm!”Dù trông như thế, nhưng Klein là một nhân viên công sở đúng mực làm việc tại một công ty nhập khẩu nhỏ. Tuy luôn ăn nói khó nghe về Chủ tịch công ty, nhưng anh ta đã được chăm sóc khá đàng hoàng trong suốt 2 năm bị cầm tù trong SAO, và sau khi Klein sống sót trở về, anh ngay lập tức có thể quay trở lại làm việc, nên đó chắc phải là một công ty tốt. Hình như Klein cũng cảm thấy mắc nợ ông ấy, và mới đây anh ta đã cài đặt một hệ thống cho phép thuyết trình từ xa thông qua một camera di động cùng phần mềm «hạt giống». Vì tôi đã giúp đỡ rất nhiều trong việc tinh chỉnh cái camera đó, nên việc chỉ được đãi ăn thịt nướng thả cửa mỗi một lần là còn hơi ít, nhưng tôi sẽ xem như huề qua việc Klein giúp tôi trong chiến dịch hôm nay—.Khi tôi đang đứng dựa vào tường suy nghĩ, thì đối tượng mà tôi đang nghĩ tới là Klein chợt nhìn tôi và hỏi.“Này Kirito, nếu hôm nay chúng mình thành công lấy được «Thánh Kiếm Excaliber», thì lần tới cậu có thể giúp tớ lấy thanh «Ma Kiếm Kagutsuchi».”“Gì cơ...cái mê cung đó nóng chết đi được...”“Nói vậy thì cái Jötunheimr mà hôm nay chúng ta tới cũng lạnh chết đi được ấy chứ.”Khi hai chúng tôi đang mải gấu ó vặt thì một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ bên trái.“A, còn tớ muốn có «Cung Ánh Sáng Shekhinah».”Tôi nhìn sang người vừa lên tiếng. Cô ấy đang đứng dựa lưng vào tường giống như tôi, hai tay khoanh trước ngực, từ mái tóc ngắn màu xanh nhạt mọc lên một đôi tai nhọn hình tam giác, đó là một người chơi nữ thuộc tộc Cait Sith. Nếu Silica là một chú mèo mướp hiền lành, thì đây hẳn là một con mèo mun Thái lạnh lùng—không, đúng hơn là một con mèo hoang dữ tợn.“Cậu chỉ mới tạo nhân vật được có hai tuần, vậy mà đã muốn có một vũ khí huyền thoại rồi sao?”Đáp lại câu hỏi của tôi, cái đuôi thuôn dài của cô mèo hoang uốn thành hình lượn sóng và trả lời.“Chiếc cung mà Lis làm cho tớ rất tuyệt, nhưng nếu được tớ vẫn muốn tầm bắn của nó được nâng cao hơn nữa...”Ngay lúc đó, từ băng ghế làm việc sâu bên trong cửa hàng, Lisbeth vốn đang thay dây cung mới cho chiếc cung đó quay ra gượng cười đáp lời.“Này cô kia, cung tên trong thế giới này là thứ vũ khí có tầm tấn công xa hơn một ngọn lao nhưng phải ngắn hơn phép thuật nhé! Đòi nhắm bắn một mục tiêu cách xa hơn 100 mét với cung tên thì thật bất thường!”Ngược lại, cô mèo hoang chỉ nhún vai, nhoẻn một nụ cười điềm nhiên.“Tớ sẽ rất vui nếu có thể gấp đôi tầm bắn đó lên.”Lúc ở GGO, cô ấy là một xạ thủ bắn tỉa với tầm ngắm bắn siêu dài lên đến hơn 2000 mét, nghĩ đến đó, tôi không khỏi cười gằn. Nếu cô ấy thật sự lấy được cây cung ấy, thì trong một trận đấu tay đôi không giới hạn không gian, trước khi bạn kịp dùng kiếm xáp lại gần thì đã bị bắn tên cắm khắp người như một con nhím rồi, và thế là CHẤM HẾT.Cô mèo tóc xanh này—là một người bạn mới, tên Sinon, đến với ALO từ cách đây hai tuần, và với chỉ một ngày tập luyện đã thuần thục cách sử dụng cung tên vốn rất khó nhằn. Nếu nói đến class cung thủ trong ALO này thì người ta nghĩ đến những chiến binh Sylph cơ động với chiếc cung ngắn, hay có thể là những gã Gnome trâu bò vác theo những chiếc nỏ bắn đá trông như khẩu pháo biết đi. Nhưng cô ấy phớt lờ mớ lý thuyết đó và thay vì vậy lại chọn tập trung vào phát triển tầm bắn với một chiếc cung dài, và chọn cho mình tộc Cait Sith vốn có thị lực tốt nhất trong số 9 chủng tộc. Hồi đầu tôi chỉ nghĩ thôi thì cứ để cô ấy làm theo ý thích và này kia, nhưng khi nhìn thấy những mũi tên của cô ấy bắn trúng từ khoảng cách xa hơn cả những đòn phép thuộc tính lửa, và giết chết những con quái vật từ xa trước cả khi chúng kịp tiếp cận cô ấy, trong lòng mình tôi không khỏi thầm khâm phục.Những mũi tên bắn ra trong thế giới này, nếu ở khoảng cách bình thường, sẽ được sự hỗ trợ từ hệ thống để đảm bảo khả năng bắn trúng mục tiêu. Nhưng nếu ngoài khoảng cách đó thì gió và ảnh hưởng của trọng lực sẽ làm tên bay chệch hướng. Tuy nhiên, GGO cũng dùng một nền tảng gần tương tự để giả lập «tác dụng của gió và trọng lực», thế nên giống như là Sinon đã được tập luyện điều chỉnh đường bắn bằng tay suốt mấy năm trời. Cũng giống như khi tôi bước vào GGO và sử dụng kĩ năng «dò tìm» vốn không có trong hệ thống, điều này nghĩa là sự tương đồng giữa những game VRMMO được tạo ra nhờ Hạt Giống vẫn ẩn giấu những điều mà tôi chưa nghĩ tới—.Khi tôi còn đang vẩn vơ suy nghĩ thì cánh cửa dẫn vào tiệm ở bên phải bật mở ra thật mạnh.“Em về rồi đây!” “Xin lỗi đã để mọi người phải chờ.”Hai giọng nói đó là của Leafa và Asuna, vừa đi mua thần dược dự trữ. Có vẻ họ đã không cất chúng vào hòm đồ của mình mà mang tất cả từ chợ về trong một chiếc giỏ lớn, họ đổ ra một đống chai lọ lớn nhỏ lỉnh kỉnh ra chiếc bàn đặt ở giữa phòng.Một cô tiểu tiên bay lên từ vai của Asuna, đó là một Tiểu Tiên Dẫn Đường có tên Yui, cô bé đậu lên đầu tôi và ngồi xuống đó. Vốn avatar «Kirito» thuộc tộc Spriggan của tôi có mái tóc dài nhọn lỉa chỉa, nhưng vì đề nghị của Yui mà tôi đã đổi nó thành kiểu tóc cũ. Lý do là vì kiểu tóc kia «khó ngồi».Ngồi trên đầu tôi, Yui bắt đầu cất giọng lảnh lót nghe như tiếng một chiếc chuông nhỏ.“Lúc đi mua sắm con đã thu thập một ít thông tin, dường như vẫn chưa có người chơi hay party nào tới được mê cung trên không đó đâu, papa.”“Ồ...Thế, làm sao mà vị trí của «Excaliber» lại bị phát hiện?”“Hình như là người ta đã tìm ra một quest khác với cái của Tonkii mà chúng ta làm. Và phần thưởng của quest đó là một NPC sẽ chỉ chỗ cất giấu Excaliber.”Đang sắp xếp mấy chai nước phép, vừa nghe Yui nói thế Asuna liền quay ngoắt sang làm mái tóc dài màu xanh dương đặc trưng của tộc Undine đung đưa nhẹ, nàng gật đầu và khẽ cau mày.“Và hóa ra đó chẳng phải là một quest hiền hòa gì. Thay vì làm những việc lặt vặt hay nhiệm vụ bảo vệ, thì đó là kiểu quest tàn sát. Và nhờ đó mà dưới Jötunhemr đang nổ ra một trận chiến ác liệt để tranh giành những con quái hồi sinh.”“...Chắc sẽ chẳng mấy êm đẹp...”Tôi cũng mím môi thừa nhận.Kiểu quest tàn sát, đúng như tên gọi, gồm những quest như «Hạ được số lượng nhiều hơn xx con quái loại xx» hay «Thu nhặt số lượng xx vật phẩm rơi ra từ loại quái xx». Lẽ dĩ nhiên, vì kiểu quest này đòi hỏi một party phải liên tục săn và diệt một loại quái nhất định trong một khu vực nhất định, mà trong khi những party khác cũng đang làm cùng một quest đó trong cùng một khu vực chật hẹp, nên một cuộc chạy đua để chiếm được nhiều quái nhất sẽ dẫn tới kết cục không thể tránh khỏi là những trận chiến PvP.“Nhưng liệu như vậy không kì lạ sao?”Klein lên tiếng sau khi đã nốc cạn chai rượu brandy và chùi mép.“«Thánh Kiếm Excaliber» được cất giấu trong căn phòng sâu nhất của của một mê cung lơ lửng trên không và được canh giữ bởi những tà-thần cực mạnh, đúng không? Phần thưởng cho một quest chỉ là được một NPC chỉ chỗ của nó không thôi thì có ý nghĩa gì chứ?”“Giờ cậu nói thì mới thấy đúng thật, chẳng có ý nghĩa gì.”Silica cũng vừa ôm chú rồng Pina vừa trèo từ trên đầu vào lòng cô bé, vừa nghiêng đầu thắc mắc.“Ừ nhỉ, nếu phần thưởng là được dịch chuyển thẳng đến mê cung thì còn hiểu được, đằng này...”“—Thôi, cứ đến đó là sẽ hiểu ngay, tớ chắc là vậy.”Sinon đang đứng cạnh tôi lại phán một câu rất ngầu như mọi khi, và ngay sau đó từ sâu trong cửa tiệm tiếng của Lisbeth vọng ra.“Tuyệt! Tất cả vũ khí đã sửa xong!”“Cám ơn đã vất vả!”Mọi người đồng thanh nói lời cảm kích. Rồi tất cả cầm lại những thanh kiếm, kiếm katana, cung và những món vũ khí khác đã sáng loáng như mới của mình, rồi nhanh chóng trang bị chúng. Tiếp đó, trên bàn, Asuna đã chia số chai thuốc ra làm bảy phần tùy thuộc vào đặc tính và công dụng, chúng tôi nhận phần của mình và bỏ vào chiếc túi ở thắt lưng. Những vật phẩm không mang theo người được thì cho vào trong hòm đồ.Liếc nhanh sang đồng hồ hiển thị thời gian thực ở góc phải bên dưới tầm nhìn, tôi thấy chỉ mới 11 giờ sáng. Sẽ còn phải dừng để ăn trưa và giải quyết nhu cầu vệ sinh cá nhân, nhưng có lẽ cả bọn sẽ kịp tới điểm dừng an toàn đầu tiên trong mê cung.Nhìn xung quanh, tôi thấy bảy người cộng một tiểu tiên và một con rồng đều đã hoàn tất việc chuẩn bị, tôi liền đằng hắng một tiếng để tất cả chú ý.“Mọi người, cám ơn vì đã tới đây ngày hôm nay theo lời kêu gọi quá gấp gáp của tôi! Tôi sẽ trả ơn tất cả vào một ngày nào đó, về tinh thần thôi!—Vậy thì cùng cố gắng hết mình nhé!”Ôôô! Do tôi tưởng tượng chăng, nhưng hình như trong tiếng hô vang còn có kèm thêm cả những nụ cười hơi nhăn nhó. Xoay người lại và mở cánh cửa ra vào, tôi nhắm hướng đường hầm bí mật dẫn thẳng từ Aarun nằm bên dưới Yygdrasil đến thế giới ngầm, Jötunhermr, và cất bước.Con hẻm nhỏ, vốn không được hiển thị trên bản đồ những khu ổ chuột của Aarun, cứ thế dẫn đến những ngã ba và rất nhiều bậc thang lên xuống rồi cuối cùng dẫn đến một cánh cửa nằm trong khu vườn của một căn nhà biệt lập mà chúng tôi đã đi qua trước đó.Đó là một cánh cửa gỗ nhìn không có gì đặc biệt cả, thực ra khiến người ta nghĩ rằng nó chỉ là vật trang trí chứ không thể mở ra được. Leafa lấy một chiếc chìa khóa bằng đồng đeo bên hông và đút vào lỗ khóa cửa, xoay nhẹ nó, tạo nên một tiếng “Clink” khi khóa được mở. Chiếc chìa khóa đã được thêm vào hòm đồ mà chúng tôi không hề hay biết sau khi cưỡi Tonkii bay đến đường hầm này lần đầu tiên. Thế nên có thể nói là từ bên Aarun không thể nào tự nhiên mở được cánh cửa này.Tôi cầm lấy hai vòng nắm cửa và kéo mạnh, cánh cửa gỗ từ chính giữa trượt sang hai bên trái phải để lộ bên trong là một cầu thang dẫn lối đi xuống. Khi bảy người chúng tôi đã vào cả bên trong thì Klein, người đi cuối hàng, đóng cửa lại, và nó tự động được khóa lại như cũ.“Uooaaa...Mấy bậc thang này để làm gì vậy?”Vì là lần đầu tiên xuống đây nên Lisbeth không kềm được và thốt lên. Những bậc cầu thang cũng đồng thời là sàn của một đường hầm hình ống có đường kính chừng 2 mét, được thắp sáng bởi những ngọn đuốc treo trên tường, phát ra thứ ánh sáng phốt-pho xanh lập lòe, và cầu thang dường như kéo dài tới tận giới hạn nhìn rõ của một người.“Hừm, nó giống như là một phần của những cái mê cung dạng tháp ở Aincrad vậy.”Câu trả lời là của Asuna đang dẫn đầu đoàn và đã bắt đầu bước xuống những bậc đầu tiên; gương mặt của Lis, Silica và Klein lộ vẻ ngạc nhiên cùng một lúc. Tôi cười nhăn nhó và nói đôi lời bày tỏ sự cảm kích của mình đối với cái đường hầm này.“Hầy, chỉ cần nghĩ đến những con đường bình thường phải đi nếu muốn tới Jötunheimr mà xem. Đầu tiên là phải tìm ra cầu thang dẫn xuống mê cung, vốn nằm ẩn ở một nơi nào đó trong khu vực Aarun, tiến sâu vào trong khi phải đánh nhau với quái, và cuối cùng là phải hạ được con boss canh gác. Một party đơn lẻ cũng cần ít nhất 2 tiếng để làm điều đó, trong khi nếu đi lối này thì chỉ mất có 5 phút! Nếu tớ là Leafa thì đã bắt đầu mở dịch vụ cho qua cửa ở đây với giá là một ngàn Yurudo mỗi lượt rồi.”“Nè, Onii-chan, anh nên nhớ là ra khỏi đường hầm này mà không có Tonkii thì anh sẽ không thể tránh khỏi cái chết thê thảm khi rơi xuống cái hố khổng lồ dưới lòng đất ngay giữa Jötunheimr đấy.”Leafa nói với vẻ mặt ngán ngẩm, em ấy lúc nào cũng thẳng thừng như thế.”Ngay chính giữa trung tâm của thế giới ngầm khổng lồ Jotunheimr này là một cái hố vĩ đại sâu không thấy đáy, với đường kính lên đến 1,5 kí-lô-mét, được nhiều người gọi bằng các cái tên như «Hố Trũng Trung Tâm» hay «Khe Vực Lớn». Thánh kiếm Excaliber được niêm phong trong mê cung lơ lửng hình kim tự tháp ngược trồi ra từ vòm hang nằm ngay phía trên chiếc hố. Lối ra của cầu thang mà chúng tôi đang đi xuống nằm rất gần cái mê cung đó, và cũng nằm rất cao khỏi mặt đất phía trên miệng hố, nhảy thẳng qua chắc chắn sẽ dẫn tới kết quả rơi xuống cái động không đáy đó và tử ẹo, quay lại ở điểm save phía trên mặt đất và miễn ý kiến.A hem, tôi đằng hắng một cái và nói với vẻ mặt nghiêm nghị.“Chà, vì lí do đó, hãy bước từng bước một với lòng biết ơn và không phàn nàn nhé, các quý ông.”“Dù sao thì cũng có phải là do cậu làm ra đâu.”Sinon đang bước đi phía trước tôi ngay lập tức trả treo. Vẫn lạnh lùng và thẳng thắn như mọi khi, mình phải thể hiện sự cảm kích thật lòng cho câu sửa lưng vừa rồi của cô nàng mới được.“Cám ơn vì màn Tsukkomi[1] nhé.”Vừa nói cám ơn, tôi vừa nắm lấy cái đuôi mèo màu xanh nhạt đang ve vẩy trước mặt thay cho một cái bắt tay.
“Fugyaa!!”Sword_Art_Online_Vol_08_-_241Bất thình lình, cô nàng cung thủ mèo rừng hét một tiếng to và nhảy dựng lên. Cô ấy xoay người lại, và khéo léo chạy ngược lên cầu thang, nhưng tôi đã dễ dàng ngửa đầu tránh trước khi những cái móng vuốt đó có thể cào xước mình.Đôi tai hình tam giác cũng như cái đuôi đặc trưng của tộc Cait Sith tất nhiên là những bộ phận mà con người không có, tuy vậy, chúng vẫn có thể cảm nhận được những giao tiếp xúc giác nhờ sử dụng một cơ cấu nào đó chưa rõ. Nếu chúng bị một người chơi khác nắm mạnh vì không biết, điều này sẽ tạo ra một «cảm giác siêu kì cục»——theo như Silica nói——và vì vậy nên phản ứng của đương sự luôn rất chi là hài hước.“Cậu, lần sau mà còn làm vậy nữa là tôi sẽ bắn một mũi tên lửa xuyên qua lỗ mũi của cậu đấy!”Hmph! Sinon quay người bỏ đi, và ở đằng trước cả Leafa, Lis, Silica, Asuna với cả Yui đang ngồi trên vai cùng đồng loạt lắc đầu. Klein đang đứng phía sau họ thì lầm bầm một cách đầy ngưỡng mộ, “Cậu quả là chẳng biết sợ là gì, nhỉ.”Chưa tới năm phút theo như dự tính, khi đoàn người chúng tôi vượt qua lớp vỏ đất đá bề mặt của Alfheim thông qua những bậc cầu thang thì phía cuối đường hầm hiện ra một ánh sáng màu trắng mờ.Cùng lúc đó cái lạnh của môi trường ảo xung quanh cũng tăng lên dần theo mỗi bậc cầu thang đi xuống. Những nhũ băng trong suốt như pha lê bắt đầu xuất hiện và lấp lánh trước mặt mọi người.Vài giây sau, chúng tôi cuối cùng đã ra khỏi những bức tường đất đá, trước mắt chúng tôi hiện ra toàn cảnh của Jotunheimr nhìn từ trên cao. Những bậc cầu thang được đẽo trực tiếp vào những cái rễ cây to và dày tiếp tục nối dài ra thêm khoảng gần 15 mét nữa giữa không trung trước khi dừng lại.“Uu......waah... …!!”“Wow... …”Sinon và Silica, hai cô mèo lần đầu tiên được chiêm ngưỡng Jotunheimr đều cùng bật lên tiếng trầm trồ. Ngay cả chú rồng con Pina đang nằm trên đầu của Silica cũng đập cánh đầy phấn khích.Trải rộng hút tầm mắt và được bao phủ bởi một khối lượng băng tuyết khổng lồ chính là thế giới vừa đẹp đẽ vừa nguy hiểm của bóng đêm vĩnh cửu. Ánh sáng leo lét phát ra từ những khối băng thủy tinh trồi ra khỏi vòm hang bao quanh chúng tôi, phản chiếu một phần ánh sáng lọt xuống từ mặt đất ở bên trên. Vài nguồn sáng khác là những ngọn lửa vàng-xanh lá hay xanh dương-tím tại những tòa lâu đài hay pháo đài của bọn tà thần rải rác khắp nơi trên mặt đất của Jotunheimr. Chiều cao tính từ mặt đất lên đến đỉnh trung tâm của mái vòm ước tính có thể đến 1 kí-lô-mét, và từ độ cao này không thể nhìn thấy được vô số những con tà thần bên dưới. Và ngay phía dưới kia chính là cái hố khổng lồ sâu không đáy, nuốt chửng lấy mọi ánh sáng, «Khe Vực Lớn».Chuyển ánh mắt từ nhìn xuống dưới trở lại nhìn về phía trước, đó là một cảnh tượng hùng vĩ rất khó diễn tả bằng lời.Muôn vạn rễ cây thòng xuống từ trên cao——những chiếc rễ của cây thần Yggdrasil đang vươn cao trên mặt đất của Alfheim——trông như chúng đang chống giữ khối băng mỏng trồi ra từ vòm hang trên kia, đó cũng chính là mục tiêu của chúng tôi, «Mê Cung Trên Không», có hình dạng của một kim tự tháp úp ngược. Đáy của kim tự tháp có mỗi cạnh dài khoảng 300 mét, và chiều cao của nó cũng gần tương đương. Vô số những căn phòng và lối đi được đào bên trong tảng băng có thể được nhìn thấy rất rõ khi đứng từ khoảng cách này, và cả những cái bóng khổng lồ đang lượn lờ bên trong đó.Cuối cùng, tôi tập trung ánh mắt vào đỉnh nhọn ở cuối của chiếc kim tự tháp ngược.Ngay cả với nhãn quan đã được tăng cường để đặc biệt nhìn trong bóng tối của tộc Spriggan như tôi cũng thật khó để thấy rõ ánh sáng màu vàng kim đang nhấp nháy chầm chậm. Ẩn sau ánh sáng đẹp đẽ đó chính là sự khích lệ mạnh mẽ nhất cho chúng tôi, vũ khí cấp huyền thoại mạnh nhất của ALO, thanh «Thánh Kiếm Excaliber» đang được cất giấu nơi ấy.Sau khi tất cả đã kiểm tra lại những chỉ số cá nhân cơ bản, Asuna liền vung tay phải lên cao và bắt đầu đọc một câu thần chú rất trơn tru. Liền sau đó toàn bộ cơ thể của tất cả các thành viên được bao bọc bởi một quầng sáng mỏng màu xanh, rồi một dấu hiệu nhỏ hiện ra bên dưới thanh HP nằm ở góc trên bên phải tầm nhìn của chúng tôi. Ngay lập tức cảm giác lạnh cóng ban nãy biến mất cứ như thể chúng tôi đã mặc vào chiếc áo khoác phủ kín người thượng hạng. Đó chính là câu thần chú hỗ trợ có tác dụng tăng cường khả năng chịu lạnh.“Xong rồi.”Nghe Asuna nói vậy Leafa liền gật đầu, đưa hai ngón tay phải lên môi và huýt sáo một tiếng có âm vực rất cao.Vài giây đồng hồ sau, Kwooo―…..n, một tiếng rú xen lẫn với tiếng gió rít từ đằng xa vọng lại. Có thể nhìn thấy một hình thù trắng toát, hoàn toàn tương phản với khung cảnh tối tăm của khe vực, đang từ từ bay về phía này.Nhìn từ bên cạnh thân, trong nó như một con cá mình dẹt, hay một cái mái chèo, với bốn cặp, tổng cộng là tám cái vây trong như những chiếc cánh trắng sải rộng ra từ hai bên. Ở phần thân dưới của nó treo lủng lẳng những cái xúc tu nhìn giống những dây trường xuân. Đầu nó có tận 3 con mắt màu đen, hướng ra 3 phía, cộng thêm một cái mũi dài quá khổ. Con tà thần vốn «tiến hóa» từ hình dạng của một con sứa-voi thành hình hài đẹp đẽ hiện giờ này có tên là Tonkii.“Tonkii-saaaaan!!!”Yui hét to hết cỡ từ trên vai của Asuna, và con tà thần kì dị rít lên Oo―n một lần nữa để đáp lại. Nó bay từ từ lên theo hình xoắn ốc bằng cách vỗ mạnh những cái cánh. Khi hình dáng của nó hiện ra ngày một to lớn, bốn người trong nhóm mới tới đây lần đầu đều bước lùi lại vài bậc lên cầu thang.“Đừng sợ, anh chàng này chỉ ăn cỏ thôi.”Tôi vừa nói xong thì Leafa quay lại nhìn tôi và cười gằn.“Nhưng mà, hôm trước khi em đem mấy con cá bắt từ trên mặt đất xuống đây, chỉ ực một cái là nó nuốt gọn hết cả mớ đấy.”“..........H-Heh.”Klein và những người kia lùi lại thêm một bước nữa, nhưng cầu thang đá rất hẹp không còn chỗ nào để họ rút lui thêm nữa. Khi Tonkii đã ở ngay trước mặt chúng tôi, nó vươn chiếc mũi dài từ cái đầu trông vẫn y chang như một con voi ra, và với cái chót mũi rậm lông―nó vuốt mái tóc dựng đứng của Klein.“Ubyrho!?”Anh chàng kiếm sĩ dùng kiếm katana la lên bằng một giọng rất kì cục, và tôi đẩy thẳng vào lưng anh ta không thương tiếc.“Nhanh lên nào, leo lên lưng nó đi chứ.”“N...nói thế nào nhỉ, tớ, thực ra thì ông tớ đã từng trăn trối và dặn tớ là không được lái xe hơi của Mỹ và đừng cưỡi lên lưng voi mà bay đấy.”“Hôm nọ ở quán Dicey Café chẳng phải chính ông cậu vừa cho tớ một mớ hồng sấy khô của nhà tự làm đấy sao? Nhân tiện nói luôn là chỗ hồng đó ngon phết, lần sau nhớ mang thêm nhé!”Nói xong tôi lại đẩy anh ta thêm cái nữa, Klein sợ sệt bước lên vai của Tonkii và di chuyển đến phần lưng phẳng lì của nó. Nối bước ngay sau là Sinon, vẫn chẳng biết sợ là gì như mọi khi, và tiếp đó là cô bé Silica yêu động vật, có vẻ như đã thêm Tonkii vào danh sách thú cưng của mình. Lisbeth nói “Yokkorasho!” bằng một giọng nữ tính khó ngờ và bám sát theo sau, rồi hai người đã quá quen với vụ này là Leafa và Asuna nhảy tót lên. Cuối cùng là tôi, gãi nhẹ vào chót mũi của Tonkii trước khi nhảy lên lưng con tà thần dài hơn 10 mét.“Nào, Tonkii, nhờ cậu đưa bọn mình tới lối vào mê cung nhé!”Ngồi ngay sau phần cổ của Tonkii, Leafa hét lớn, Tonkii hất chiếc vòi dài của mình lên cao và rít lên lần nữa, rồi từ từ vỗ cả 8 chiếc cánh để tiến tới.Với tôi đây đã là lần thứ năm được cưỡi trên «Tonkii», loài tà thần biết bay, kể cả những lần chúng tôi chỉ bay chơi vòng vòng. Dù chưa bao giờ đề cập đến, nhưng lần nào tôi cũng suy nghĩ về một điều, đó là——“.....Này, nếu rơi từ trên này xuống dưới thì chuyện gì sẽ xảy ra?”Đó, chính là điều tôi đang nghĩ tới, Lisbeth ngồi ngay sau lưng tôi vừa hỏi rất thật thà.Chính thế. Nguyên tắc của Jotunheimr là mọi tinh linh tộc đều không thể bay ở đây, và nếu cố bay thì khi rơi xuống, tổn thương sẽ xác định tùy vào độ cao của cú rơi. Dựa vào chỉ số kĩ năng của từng người chơi, thường thương tổn xảy ra khi rơi từ độ cao hơn 10 mét, và nếu rơi từ hơn 30 mét thì kể như cầm chắc cái chết tức thời.Nhưng, độ cao mà Tonkii đang bay hiện thời phải gần cả ngàn mét. Khỏi nói cũng biết kết cục ra sao nếu rơi từ độ cao này xuống. Dĩ nhiên vẫn có những biện pháp thoát hiểm——ví dụ như nắm lấy một trong mấy cái xúc tu nằm dưới bụng Tonkii——nhưng tôi mong mình không phải làm thế.Trong khi mọi người hình như đều có cùng một nỗi lo âu trong đầu, thì chỉ có «con nghiện tốc độ» Leafa đang ngồi đằng trước, cùng Yui hiện đã chuyển sang ngồi trên đầu Leafa và chú rồng nhỏ Pina đang được Silica ôm là cảm thấy thoải mái.Người trả lời cho câu hỏi của Lis chính là Asuna đang ngồi ngay cạnh bên. Nàng quay sang nhìn tôi và cười có vẻ hơi thiếu tự nhiên, rồi nói,“Đã từng có một anh chàng thử trèo lên tầng trên bằng cách bám vào những cây cột trụ to nối giữa các tầng của Aincrad để rồi té xuống hút chết đấy, tớ chắc là sẽ có lúc anh ta thử thí nghiệm rơi từ trên này xuống thôi.”“.....Té từ trên cao thế này á, chẳng phải chuyện đó hợp với mèo hơn sao?”Hai nàng mèo trong nhóm lập tức đanh mặt và lắc đầu nguầy nguậy.Trong khi mọi người trò chuyện, Tonkii vẫn tiếp tục đập liênTôi thầm ước như vậy. Và ngay lúc đó,Không hề có bất cứ lời cảnh báo nào, Tonkii gấp cả 4 cặp cánh lại tạo thành góc nhọn và thực hiện một cú bổ nhào xuống.“Uwaaaaah!?”Là tiếng hai thằng con trai rống.“Kyaaaaa!”Là giọng những thành viên nữ hét.“Yahoo——————!”Còn đó là Leafa.Hai bàn tay tôi tuyệt vọng nắm chặt lấy những đám lông mọc khắp trên cái lưng rộng của con quái để chống chọi với áp lực gió đang ép từ dưới lên. Cú rơi có góc gần như thẳng đứng, và mặt đất bên dưới hiện ra càng lúc càng nhanh và rõ. Nhưng vì sao nó lại đột ngột làm thế này? Những lần bay trước đều là những quãng di chuyển chầm chậm thong thả từ cầu thang nằm trong rễ cây đến tầng thượng của mê cung thôi mà.Có phải vì nó đã mệt mỏi bởi việc bị dùng như taxi? Hay mớ cá mà Leafa cho nó ăn hôm nọ làm nó bị nặng bụng?Trong lúc tôi đang mải nghĩ đến những khả năng chẳng mấy có lợi cho dạ dày của mình, thì mặt đất bao phủ bởi băng và tuyết dưới kia ngày càng hiện rõ từng chi tiết. Hình như Tonkii đang hướng đến rìa phía nam của miệng hố lớn, «Khe Vực». Đúng vậy, đó cũng chính là nơi mà tôi và Leafa từng chiến đấu với đội càn quét của tộc Undine đã cố giết Tonkii.Ngay sau đó, lực quán tính do giảm tốc đột ngột ép chúng tôi nằm rạp xuống và dán sát vào lưng của con tà thần. Tonkii lại dang rộng 4 đôi cánh ra, hãm phanh cho cú rơi tự do chúc đầu toát mồ hôi hột. Ít ra nó cũng không định xả hàng đang mang theo ra đầy đất như rác rến. Tôi thở ra một hơi dài nhẹ nhõm và chống người dậy.Từ trên lưng Tonkii tôi nhìn xuống dưới trong khi nó đã tiếp tục bay thẳng hướng về trước, độ cao của chúng tôi hiện tại chỉ còn khoảng 50 mét. Giờ thì đã có thể thấy rất rõ tình trạng của mặt đất, trông như một bức ảnh rất chi tiết được chụp từ máy bay. Những cái cây chết khô với những hạt nước đá nhỏ đọng quanh thân và cành cây. Những dòng sông và hồ nươc đóng băng. Và rồi——“..........Ahh.....!?”Leafa đang ngồi trên đầu Tonkii rít lên the thé và nhoài người tới trước. Rồi em ấy chỉ vào một điểm trên mặt đất và thốt lên nghe như một tiếng hét.“O..Onii-chan, nhìn đằng kia kìa!!”Nghe vậy, tôi và năm người còn lại liền quay nhìn về bên trái phía trước, theo hướng ngón tay Leafa chỉ.Bất ngờ một hiệu ứng ánh sáng lóe lên, mắt tôi bị lóa vì đang quen với ánh sáng mù mờ ở dưới này. Tiếp sau một khoảng trì hoãn ngắn là một âm thanh trầm đục. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chắc chắn là một phép tấn công quy mô lớn.Tonkii ré lên một tiếng Krrru―n buồn thảm. Và chỉ chút sau là chúng tôi biết lí do vì sao,Đòn tấn công đó nhắm vào một hình thù trông như cái bánh dày đang đứng trên những cái xúc tu, với một cái mũi dài và đôi tai to của loài voi, đó là một con quái sứa khổng lồ. Một đồng loại của Tonkii trước khi nó trải qua quá trình «Chuyển Hóa», không sai vào đâu được.Và cuộc tấn công này đến từ một đội càn quét quy mô lớn lên đến hơn 30 người. Với những mái tóc đủ màu sắc và những kích cỡ thân hình khác nhau, dường như đó là một đội quân tập hợp từ nhiều tộc. Nếu chỉ nhìn vào đó thì đây chẳng qua cũng chỉ là một «Nhóm đi săn tà thần» thông thường. Nhưng điều Leafa thấy mà chúng tôi không để ý đó là không chỉ có một mình những người chơi kia đang tấn công con sứa-voi.Với chiều cao phải đến gấp 6 hay 7 lần một chiến binh tộc Gnome, mang hình hài con người, nó có 4 cánh tay và 3 cái đầu xếp dọc. Làn da nhợt nhạt của nó nhìn như làm bằng thép, những con mắt đỏ ngầu làm người ta liên tưởng đến những cục than hồng đang cháy rực.Đây là một con tà thần hình người giống y như con đã cố giết Tonkii khi chúng tôi gặp nó lần đầu tiên. Mỗi cánh tay của nó đều cầm một thanh kiếm thô kệch dường như đúc bằng thép, những lưỡi kiếm cùn liên tiếp bổ xuống lưng của con sứa-voi. Lớp vỏ cứng của con quái bị nứt và dịch lỏng từ trong cơ thể của nó tuôn ra trong khi những người chơi kia vẫn tiếp tục bắn phép, tên và phóng những kiếm kĩ vào những chỡ nứt đó.“Chuyện.....gì thế kia? Ai đó đã thuần phục được con tà thần hình người kia chăng?”Asuna thì thầm trong hơi thở gấp gáp. Silica vội vàng lắc đầu và trả lời,“Không thể nào! Tỉ lệ thuần hóa thành công tà thần, dù cho có max kĩ năng và có trang bị bổ trợ full chăng nữa vẫn là zero!”“Vậy có nghĩa là.....”Klein gãi gãi mái tóc đỏ lởm chởm và than,“Đó là, nói sao nhỉ.....«Đánh hôi» đúng không? Tấn công con sứa-voi cùng lúc với con quái bốn tay rồi cướp lấy phần thưởng bằng cú ra đòn cuối.”“Nhưng tôi còn phân vân làm sao để con quái kia không chuyển mục tiêu qua họ trong tình huống này.”Lời nhận xét của Sinon nghe vẫn rất điềm tĩnh dù cặp lông mày của cô ấy có hơi nhíu lại. Đúng như lời Sinon nói, chiếu theo khuôn mẫu hành động của bọn tà thần, chúng sẽ chuyển ngay sự chú ý sang đám người chơi ngay khi họ vừa kích hoạt một câu thần chú hay kĩ năng ở gần đó, cho dù có không gây thương tổn gì đến chúng đi nữa.Vì không rõ lý do, chúng tôi chỉ còn biết bặm môi theo dõi diễn biến, và cuối cùng thân hình đồ sộ của con tà thần sứa-voi cũng rung lên bần bật và ngã ra một bên trên thảm tuyết trắng. Ngay lúc đó, những lưỡi kiếm thép và những đòn phép lớn ào tới——“Hyrrrrrrruuuu......”Con sứa-voi rống lên đau đớn trước khi cơ thể nó biến thành muôn vạn mảnh đa giác nhỏ và vỡ tan ra.Kwoooo..... Tonkii lại rít lên một âm thah buồn bã. Leafa ngồi trên đầu nó thì run rẩy, và trên đầu của em ấy, Yui cũng đang cúi xuống và mang vẻ mặt buồn rười rượi.Không biết tìm lời nào để an ủi Leafa và Yui nên ánh mắt của tôi vẫn dán chặt vào đội quân càn quét dưới kia.Bất ngờ, tôi tròn mắt vì ngạc nhiên.Tên khổng lồ bốn tay vốn không bị thuần hóa, sai khiến hay choáng ngất gì cả bỗng giơ cả chân mà gầm lên chiến thắng; vài chục người chơi kia cũng làm điệu làm bộ rất khí thế, và rồi cả hai phe lại kéo nhau đi tìm mục tiêu tiếp theo.“S...Sao hai bên lại không đánh nhau?”Asuna ngồi bên cạnh tôi cất giọng thảng thốt, sau đó dường như nàng nhận ra điều gì đó nên liền ngẩng mặt lên,“A..... kia, nhìn đằng đó.”Nàng chỉ vào một ngọn đồi ở xa về bên phải. Những hiệu ứng ánh sáng và âm thanh phát ra từ trận chiến cũngđang phát ra dữ dội từ hướng đó. Tôi tập trung nhìn về phía đó và thấy một nhóm đông người chơi, lần này thì được đến hai tên tà thần bốn tay giúp sức. Hình như đám đó đang săn loại tà thần có hình dạng cá sấu nhiều chân.“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy.........?”Klein hỏi và tỏ ra bối rối, đáp lại là câu lầm bầm rất khẽ của Lisbeth,“......Có thể là đúng như Asuna đã nói, đó là cái quest thuộc loại tàn sát mới dưới Jotunheimr này.......? Người chơi được sự hỗ trợ của những con tà-thần hình người nhằm tiêu diệt những loài tà-thần có hình dạng động vật.......nó như thể là.......”“..........!”Nghe đến đó, tất cả mọi người không hẹn mà cùng hít vào một lượt.Có thể đúng là như thế. Nếu là đang trong một quest thì hoàn toàn có khả năng hợp tác với một loại quái nhất định nào đó. Nhưng vì lý do gì mà phần thưởng cho quest lại phải dính dáng đến «Thánh Kiếm Excaliber»? Thanh kiếm đó được niêm phong sâu trong chính bản doanh của bọn tà-thần hình người, tức là, không ai có thể lấy được nó nếu không hạ gục chính bọn tà-thần đó......Nghĩ đến đó, tôi bất giác nhìn lên vì những tia sáng phản chiếu từ tòa kim tự tháp băng trên kia.Tuy nhiên, không phải ánh sáng phát ra từ đó. Mà đó là vì từ tít ở phía cuối lưng của Tonkii, chỗ không có ai ngồi, những đốm sáng li ti thình lình xuất hiện không một tiếng động, rồi từ từ tụ lại với nhau dày đặc——để tạo nên hình dáng một con người.Y phục là áo choàng dài phủ kín thân. Mái tóc vàng óng dợn sóng xõa từ lưng xuống đến tận gót chân. Một quý cô thanh lịch với một khuôn mặt mỹ miều hiện ra.Nhưng từ miệng tôi chợt buột ra một từ, và cùng lúc đó cả từ miệng Klein, người cũng vừa quay đầu lại nhìn, một từ mà đáng ra không bao giờ nên nói với một người phụ nữ.“B..........”“..........ự!”Nhưng nên lượng thứ cho chúng tôi. Chiều cao của cô ấy, theo ước tính, phải vào khoảng trên 3 mét.May mắn thay, những lời đầu tiên mà quý cô khổng lồ nói với chúng tôi cho thấy cô ấy chẳng hề lấy làm phiền lòng, vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản và chầm chậm cất tiếng. Một ngữ điệu thanh thoát, không giống với lời nói từ những người chơi phát ra, và mang một âm sắc trang nghiêm.“Ta là Urðr «Nữ Hoàng Của Hồ».”Chị gái khổng lồ tóc vàng hoe tiếp tục nói với chúng tôi.“Hỡi những tinh linh gắn kết với đồng bào của chúng ta.”Đồng bào? Tôi lắc đầu và lòng đầy hoài nghi. Có vẻ những lời vừa rồi là nói về chúng tôi, hiện đang cưỡi trên lưng Tonkii, Liệu quý cô này có phải là bạn bè gì đó với những loại tà-thần động vật sinh sống dưới Jotunheimr này không?, tôi nghĩ vậy, nhưng.....Lúc đó, tôi mới nhận ra quý cô to lớn tự xưng là «Nữ Hoàng Của Hồ» trước mặt mình không phải là người 100%. Vạt tóc của cô ấy chia thành từng búp, và đang uốn éo dợn sóng như những chiếc xúc tu; Tứ chi ẩn sau chiếc áo chùng có thể nhìn thấy được bao phủ bởi những chiếc vảy lấp lánh như xà cừ. Cũng giống như Tonkii, có điều sinh vật kì lạ không lồ này lại quyết định mượn vẻ ngoài của con người —— Dù vậy, tôi vẫn thấy rất ấn tượng.“Các bạn, ta và hai người chị em của mình chỉ có một lời thỉnh cầu duy nhất. Xin hãy cứu vùng đất này khỏi sự xâm lăng của bọn «Tộc Khổng Lồ Băng».”Những gì mà tôi nghĩ đến khi lắng nghe câu chuyện là Trước hết thì, quý cô khổng lồ này là «Cái gì» mới được?Con trỏ màu của cô ta không hiện ra dù tôi có tập trung tầm nhìn vào đó, và tôi cũng khá chắc chắn là đó không phải là ảo ảnh được tạo ra từ thần chú của một người chơi khác. Phải chăng chỉ là một NPC thuộc một sự kiện vô thưởng vô phạt nào đó? Hay là một cái bẫy của đám người đang làm quest tích cực thái quá? Hay thậm chí có thể là một avatar do một GM điều khiển? Tôi không thể nào kết luận được.Rồi bất ngờ, tôi cảm thấy một trọng lượng khiêm tốn đè lên vai bên trái. Cùng lúc đó, giọng nói dễ thương của Yui vang lên bên tai.“Papa, cô ta là một NPC. Nhưng có điều hơi lạ. Lời nói của cô ấy không dựa trên những đoạn đối thoại mẫu được dựng sẵn như những NPC thông thường. Chương trình cốt lõi của cô ấy kết nối thẳng đến phân vùng ngôn ngữ của game engine.”“.....Nói vậy, cô ta như kiểu một dạng AI à?”“Đúng vậy, Papa.”Vừa suy nghĩ về những điều Yui nói, tôi vẫn tiếp tục lắng nghe câu chuyện của quý cô kia.NPC «Urðr Nữ Hoàng Của Hồ» khoát bàn tay trắng lấp lánh như ngọc trai về phía thế giới ngầm rộng lớn va nói,“Đã từng có thời «Jötunheimr» này cũng giống như «Alfheim» của các bạn, được ban phúc bởi Cây Thế Giới Yggdrasil, khắp nơi cây cỏ xanh tươi và những hồ nước trong lành bao phủ. Chúng ta, «Tộc Khổng Lồ Đá» và những tộc quái vật anh em khác chung sống hòa hợp cùng nhau.”Cùng lúc với những lời vừa rồi, cảnh vật bị bao phủ bởi băng và tuyết xung quanh bỗng rúng động rồi trở nên mờ tối. Và rồi như một bức màn ảo ảnh, khung cảnh trong câu chuyện của Urðr hiện ra. Thế giới đó tràn ngập cây cỏ, những cánh đồng hoa và những dòng nước tinh khiết. Thậm chí có thể nói trông nó còn trù phú hơn so với lãnh thổ của tộc Gnome hay Salamander ở trên kia.Đáng ngạc nhiên hơn nữa là, «Khe Vực Lớn» sâu không đáy nằm ngay đằng sau Nữ Hoàng Urðr, lại không hiện diện trong thế giới đó. Thay vào đó lại là một hồ nước khổng lồ lấp lánh và trong suốt. Những chiếc rễ to tướng chen chúc dày đặc của cây thế giới rũ xuống từ vòm hang và thọc vào lòng hồ chứ không tỏa ra khắp các hướng.Ở trên những chiếc rễ nằm cao hơn mặt nước có những ngôi nhà được dựng bằng những khúc gỗ, không, nói đúng hơn đó là cả một thị trấn nhỏ. Cảnh vật nhìn khá giống với thành phố trung tâm Aarun ở trên mặt đất.Urðr hạ tay phải xuống, và cảnh vật ảo ảnh kia biến mất. Thế giới băng giá lạnh lẽo của Jötunheimr lại hiện ra trở lại, trông bà ấy không có gì đổi khác, nhưng tôi có thể mường tượng ra trong mắt bà đang chất chứa nỗi buồn, và bà ấy nói tiếp.“——Thêm vào đó, bên dưới của Jötunheimr còn tồn tại cả vương quốc băng giá «Niflheimr». Vùng đất đó được cai trị bởi vua của tộc Khổng Lồ Băng là «Þrym»[2], đã có lần hắn biến hình thành một con sói và đột nhập vào đất nước này, đánh cắp Excaliber, «Thanh kiếm chặt đứt mọi cây cối hay sắt thép», được đích thân Thần thợ rèn Völundr[3] chế tác, và quăng nó vào «Suối nguồn Urðr» nằm ở trung tâm của vùng đất này. Thanh kiếm gây tổn thương nghiêm trọng cho bộ rễ của cây thế giới và ngay lúc đó, Jötunheimr đã không còn được Yggdrasil ban phúc nữa.”Lần này Urðr lại nhấc tay trái lên, ảo ảnh lại được tái lập. Và chúng tôi chỉ còn biết câm lặng theo dõi cảnh tượng kinh hoàng khi đó.Những chiếc rễ của cây thế giới vốn dĩ tỏa ra khắp mặt hồ rộng lớn——«Suối nguồn Urðr», rung lắc mạnh và nổi lên khỏi mặt nước, rồi co rút lại về phía vòm hang. Thị trấn vốn được dựng trên đỉnh những chiếc rễ đó trong chớp mắt sụp đổ tan tành.Cùng lúc đó, tất cả lá cây đều rơi rụng, những thảm cỏ khô héo, và ánh sáng tắt dần. Những con sông bị đóng băng, băng tuyết trở nên dày đặc khi một trận bão tuyết bắt đầu gầm rú. Thể tích nước khổng lồ của «Suối nguồn Urðr» cũng bị đóng băng chỉ trong chốc lát và trở thành một khối băng vĩ đại, bị những chiếc rễ của cây thế giới nhấc và kéo theo khi chúng rút lên không trung. Một số lượng lớn những sinh vật cư trú trong lòng hồ phá lớp băng thoát ra và rơi xuống đất. Trong số chúng có loài sứa-voi giống như Tonkii trước khi biến hình.Bộ rễ của cây thế giới cứ thế dâng lên cao và nhanh chóng đụng trần hang của Jötunheimr, hay cũng có thể gọi đó là nền đất của Alfheim, và đến phân nửa của khối băng khổng lồ mà nó mang theo cắm ngập vào đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, khối băng đó chính là khởi nguồn của «Kim Tự Tháp Băng Úp Ngược» ở Jötunheimr hiện tại. Ở đáy của khối băng, một phần nhô ra nhọn hoắt, có thể nhìn thấy trong đó thứ gì lấp lánh ánh hoàng kim. Đó là hào quang từ thanh kiếm của vua tộc Khổng Lồ Băng Þrym đã ném, thanh kiếm đã chặt đứt mối liên kết giữa cây thế giới và Jötunheimr, chính là Excaliber, không thể sai được.Khi đã mất tất cả lượng nước, chiếc hồ xinh đẹp ngày nào nay đã trở thành một miệng hố sâu không đáy.Urðr lại hạ tay trái xuống và ảo ảnh biến đi. Nhưng lần này thi khung cảnh xung quanh chẳng thay đổi nhiều lắm so với quá khứ lúc đó. Thay đổi lớn nhất chính là khối băng đang lơ lửng trên kia, đã được xây dựng lại thành một mê cung tuyến tính. Sự tồn tại của thanh Excaliber ở đáy (đỉnh) của kim tự tháp cũng đã được Leafa và tôi xác nhận bằng chính mắt mình.“Thuộc hạ của vua Þrym, «Tộc Khổng Lồ Băng» đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn để tiến quân từ Niflheimr xâm chiếm Jötunheimr, rất nhiều người trong số chúng ta, «Tộc Khổng Lồ Đá», đã bị bắt và giam giữ trong những pháo đài và thành quách mà chúng đã dựng nên. Bản thân tên vua thì xây dựng lâu đài «Þrymheimr» ngay trong khối băng khổng lồ từng là «Suối nguồn Urðr» trước đây, và cai trị toàn bộ vùng đất này từ đó. Không còn quyền lực như trước kia, tôi cùng hai em gái của mình đã phải rút xuống ẩn náu dưới đáy một hồ nước đóng băng khác.”Đôi mắt của Urðr khép hờ, tiếp tục câu chuyện có vẻ như đã gần tới hồi kết. Phần nào đó chúng tôi như đã quên mất rằng bà ta là một NPC, và câu chuyện nãy giờ cũng chỉ thuộc một cái quest trong trò chơi, mà cứ im thin thít lắng nghe.“Tộc Khổng Lồ Băng chưa lấy thế làm thỏa mãn, mà còn muốn tàn sát hết tất cả đồng bào ta, những quái thú sinh sống trên vùng đất này. Nếu làm vậy, quyền lực của ta sẽ bị xóa bỏ hoàn toàn, và điều đó sẽ cho phép Þrymheimr trồi lên mặt đất trên kia, Alfheim.”“S-Sao cơ! Nếu vậy, Aarun sẽ bị hủy diệt!”Klein, người nãy giờ có vẻ như bị đắm chìm sâu nhất vào câu chuyện, hét lên. Nữ hoàng Urðr, với phần nào đó như một trí thông minh nhân tạo và khả năng trả lời không theo mẫu định sẵn, gật đầu với Klein và tiếp tục,“Vua Þrym dự định sẽ bao phủ Alfheim bằng tuyết và băng giá, và tiếp tục tấn công lên đến khi chạm tới ngọn của cây thế giới Yggdrasil, nơi tồn tại «Quả Táo Vàng», mục tiêu tối thượng của hắn chính là lấy được thứ trái cây đó.”…...Có thứ như vậy trên ấy ư? Tôi nghĩ như thế trong một giây, rồi chợt nhận ra, gần đỉnh của cây thế giới, có một con chim ưng mạnh vô đối, một con quái hữu danh, canh giữ một khu vực không thể xâm phạm. Nhiều khả năng quả táo vàng nằm trong khu vực đó.Urðr nhìn chằm chằm xuống đất, cặp lông mày vẫn nhăn tít thoáng nét buồn.“Bị kích động vì không thể dễ dàng diệt sạch đồng bào ta, Þrym và những tướng lĩnh của Khổng Lồ Băng đã bắt đầu lợi dụng sức mạnh của tinh linh các bạn. Mời gọi họ cùng săn đồng bào ta, với phần thưởng là thanh Excaliber. Tuy nhiên, Þrym không thể trao Excaliber cho người khác. Một khi Þrymheimr mất đi Excaliber, sự ban phước của Yggdrasil sẽ quay lại với vùng đất này, và tòa lâu đài băng đó sẽ tan chảy.”“Ế......vậy, vậy nói Excaliber là phần thưởng chỉ là nói dối thôi à? Không có cái quest nào như vậy cả ư!?”Nữ Hoàng từ tốn gật đầu với câu nói thất thanh của Lisbeth và đáp.“Khi Thần thợ rèn Völundr rèn ra thanh kiếm, ngài đã vứt đi một thanh mà ngài đã gõ búa trượt khi rèn, và thanh kiếm đó nhìn rất giống Excaliber, nhưng thực ra nó là «Thanh Kiếm Giả Mạo Caliburn». Þrym có thể sẽ trao thanh kiếm giả đó như phần thưởng, dù nó cũng khá mạnh, nhưng nó không mang quyền lực thực sự như thanh thật.”“X-Xảo trá......vùa mà lại làm vậy à......?”Leafa bối rối lẩm bẩm. Urðr lại gật đầu và thở dài.“Mưu gian kế xảo chính là vũ khí mạnh nhất của Þrym. Nhưng hắn đã quá nóng vội trong việc tiêu diệt đồng bào ta mà phạm phải một sai lầm. Để hợp tác vớ những chiến binh tinh linh bị chúng chiêu dụ bằng miếng mồi Excaliber, hầu hết thuộc hạ của hắn đã phải kéo xuống mặt đất. Vì vậy, lực lượng phòng thủ ở lâu đài hiện đang rất mỏng.”Tới nước này, tôi cuối cùng đã nhận ra diễn tiến tiếp theo của cái quest này —— không, «lời thỉnh cầu của nữ hoàng» này chứ.Nữ hoàng của hồ Urðr đưa cánh tay to tướng chỉ về phía «Þrymheimr» trên không trung và nói,“Hỡi những bạn tinh linh, xin hãy xông vào Þrymheimr và giải phóng Excaliber khỏi «Chiếc Bệ» của nó.“......Chẳng biết vì sao, nhưng đúng là một câu chuyện hay......”Đó là câu đầu tiên mà Asuna lẩm bẩm sau khi «Urðr Nữ Hoàng Của Hồ» tan ra thành từng giọt nước lấp lánh và biến mất. Tonkii lại tiếp tục bay lên, lần này khá chậm rãi.Sinon tiếp lời, có vẻ như đã bắt lại mạch suy nghĩ, vừa nói cô ấy vừa ngoe nguẩy chiếc đuôi màu xanh,“Đây chỉ là...một quest bình thường thôi...phải không? Nhưng chẳng phải cái nhiệm vụ này, câu chuyện đằng sau nó quá hoành tráng hay sao?......Một khi tất cả những con tà-thần có dạng quái thú bị tiêu diệt hết, bọn khổng lồ băng gì đó sẽ xâm lấn mặt đất phía trên, có phải cô ấy đã nói thế không?”“......Đúng, cô ấy có nói thế.”Tôi gật đầu, rồi sau đó xoay cổ và khoanh hai tay trước ngực.“Nhưng liệu những người điều hành game có làm tới thế mà không cập nhật hay thông báo sự kiện gì cả không? Ở bất cứ game MMO nào, mội khi có «Sự kiện Boss xâm lược» thì bình thường người chơi sẽ được lưu ý trước ít nhất là một tuần......”Mọi người đều gật đầu đồng tình.Bỗng, đang ngồi trên vai tôi, Yui bay vào giữa chúng tôi và nói đủ to để tất cả đều nghe thấy,“Chà, đây chỉ suy đoán của con thôi, nhưng mà...”Con bé dừng một chút như thể nghĩ xem nên nói cái gì, và rồi tiếp tục,“—— Game «Alfheim Online» này có một khác biệt lớn so với những game VRMMO thông thường được viết trên nền tảng «Hạt Giống» khác. Đó là, game vận hành không dựa trên những tính năng của phiên bản đã được rút gọn và hạn chế của hệ thống «Cardinal», mà dùng phiên bản hoàn chỉnh giống như trong «Sword Art Online» hồi trước.”Chính xác rồi. Đó không phải chuyện mà tôi muốn nhớ lại, nhưng ALO đã được tạo ra bởi một tên khốn bị dục vọng của bản thân kiểm soát, với ý đồ sử dụng một số người chơi cũ của SAO cho việc nghiên cứu bất hợp pháp của mình, hắn đã sao chép toàn bộ máy chủ của SAO. Thế nên hệ thống quản lý tự động «Cardinal» đang vận hành thế giới ALO này hiển nhiên có khả năng tương tự như hệ thống của SAO.Yui nhìn quanh những gương mặt đang chăm chú lắng nghe của chúng tôi và nói tiếp,“Hệ thống Cardinal bản gốc có nhiều tính năng đã bị loại bỏ trong bản rút gọn. Một trong số đó là «Tính năng Tự động Xây dựng Quest». Tính năng này sẽ tự động thu thập những thần thoại và truyền thuyết trong kho tàng truyện dân gian của thế giới thông qua mạng, và liên tục tạo ra vô số những quest mới bằng cách dùng những cái tên và cốt truyện nhất định.”“G-Gì cơ?”Klein há hốc mồm thốt lên một tiếng ngạc nhiên.“Tức là, cái quest thảm họa từ một vùng yên bình mà chúng ta tham gia hồi còn ở Aincrad cũng là do ngài-hệ-thống tạo ra ư?”“......Tớ còn nhớ lúc đó có quá nhiều quest xuất hiện. Khi chúng ta lên tới tầng 75, chỉ tính riêng số được liệt kê trong danh mục quest ở các hàng buôn bán tin tức đã vượt quá con số 10 ngàn......”Có lúc, để kiếm tiền trang trải cho chi phí điều hành mà các guild phải cân nhắc một cách nghiêm túc việc nhận các quest đó, cựu phó thủ lĩnh của guild Huyết Kỵ Sĩ lắc đầu nhớ lại. Đứng bên cạnh Asuna, Silica nhìn mông lung về phía xa và lẩm bẩm,“Cũng đôi lần em nghe đồn đại thế này. Hình như là ở tầng 30 thì phải, có một quest loại chém giết với nhiệm vụ tiêu diệt bọn ông kẹ đeo những chiếc mặt nạ kì dị và cầm cưa máy, nhưng bất kể chúng bị diệt sạch bao nhiêu lần đi nữa, thì đến tuần sau quest đó sẽ lại nhảy ra trên bảng thông báo. Không biết quest đó thì được lấy ra từ huyền thoại nào nhỉ......”Tôi cũng có khá nhiều kỉ niệm với những quest kiểu đó, nhưng cứ thế này thì suốt quãng đường còn lại, chỗ này sẽ biến thành một buổi họp mặt kể lể than thở về cựu Aincrad, cho đến khi chúng tôi đến được kim tự tháp băng kia. Vì thế, để đưa câu chuyện về lại chủ đề chính, tôi đằng hắng một cái và và cất tiếng nói,“Bỏ qua chuyện đó, Yui này, liệu cái quest này có phải cũng do hệ thống Cardinal tự tạo ra không?”“Xét trên cách hành xử của NPC nọ từ đầu đến giờ thì khả năng đó là rất cao. Có thể tính năng tự động xây dựng quest vốn bị ngưng cho đến giờ đã được nhà điều hành tái khởi động.”Sau khi gật đầu với tôi, Yui tiếp tục nói với một vẻ mặt nặng nề,“Nếu mọi chuyện tiếp tục diễn tiến như thế này, con sợ tình huống xấu nhất sẽ xảy ra. Mê cung băng kia sẽ trồi lên Alfheim ở trên kia, thủ phủ Aarun sẽ sụp đổ, tất cả quái cấp tà-thần sẽ xuất hiện trên mặt đất......Không, có thể còn tệ hơn......”Bặm môi một lúc —— và rồi cô nhóc AI nói tiếp với vẻ sợ hãi lộ rõ,“......Dựa theo những dữ liệu lưu trữ của con, bởi ALO đã đưa cả một phần của thần thoại Bắc Âu vào trong quest này, nên chắc chắn kết cục phải dẫn đến cái gọi là «Trận Chiến Cuối Cùng». Không chỉ có bọn khổng lồ băng từ Jötunheimr và Niflheimr sẽ xâm chiếm mặt đất đâu, mà từ cả tầng thấp hơn là «Muspellsheimr», tộc Khổng Lồ Lửa cũng sẽ xuất hiện, và đốt cháy cây thế giới......Đó chính là......”“............«Ragnarök».”Suguha —— Leafa, vốn rất mê những chuyện thần thoại và truyền thuyết và có rất nhiều sách về những đề tài này trong phòng mình, khẽ lên tiếng. Rồi ngay lập tức hai con ngươi màu ngọc lục bảo của em ấy mở to và miệng thì hét lên “Nhưng mà!”“Một chuyện như thế......Hệ thống của trò chơi không thể phá hủy hoàn toàn chính bản đồ mà nó đang quản lý được......!”Lời nói nghe rất có lý. Nhưng Yui đã nhẹ nhàng lắc đầu.“......Hệ thống Cardinal bản gốc có đủ quyền hành để hủy diệt hoàn toàn bản đồ game. Dù gì thì nhiệm vụ cuối cùng của hệ thống Cardinal cũ trong SAO cũng chính là phá hủy tòa thành bay Aincrad mà.”“...................”Lần này tất cả chúng tôi chìm trong im lặng, không nói được lời nào.Người tiếp theo mở miệng chính là Sinon, vốn cho đến tận lúc ấy chỉ lắng nghe là chủ yếu.“—— Nếu cái vụ «Ragnarök» gì đó xảy ra thật và đó không phải là chủ ý của những người điều hành game, vậy có khả năng đảo ngược được nó không?”“Ô......Ồ, chính thế, phải rồi.”Klein gật đầu la lịa. Nói đơn giản, «Đảo Ngược» ở đây tức là ghi đè lên hiện trạng của trò chơi bằng dữ liệu sao lưu. Nó chủ yếu được dùng mỗi khi có người chơi thu lợi ngoài dự kiến nhờ bug game hay sự cẩu thả trong khâu giám sát lập trình. Trong trường hợp này, nếu Alfheim thực sự bị biến thành biển lửa, thì mặc dù điều đó không ảnh hưởng đến những chỉ số hay vật phẩm cá nhân của người chơi, nhưng không ai lại muốn thấy toàn bộ thế giới trông như thể lãnh địa «Burnt Land» (Vùng Đất Cháy) của tộc Salamander.Không biết vì sao nhưng lần này Yui không gật đầu đồng ý.“Đúng là có thể, nếu những người quản trị game đã tự tay thực hiện việc sao lưu dữ liệu và lưu trữ những dữ liệu truyền thông lý tính ở một khu vực riêng biệt......tuy nhiên, nếu họ đã sử dụng luôn tính năng sao lưu tự động của hệ thống Cardinal, thì tùy thuộc vào cấu hình hiệu chỉnh, có khả năng là việc đảo ngược sẽ chỉ ảnh hưởng tới dữ liệu của người chơi còn toàn bộ vùng đất sẽ không suy suyển.”“................”Một lần nữa, tất cả lại im lặng mất hai giây. Đến giây thứ ba Klein bất ngờ la lên “Ồ đúng rồi!” và gọi ra một cửa sổ hệ thống. Nhưng ngay lập tức sau đó anh ta ôm đầu và nói “Không hay rồi!”“......Anh vừa làm gì đấy?”Lisbeth quay sang nhìn vẻ mặt khổ sở của chàng kiếm sĩ katana và hỏi.“À, thì tính liên lạc với một GM (game master), chỉ là xác nhận xem họ có biết về tình hình hiện tại hay không. Nhưng đã ngoài giờ hỗ trợ trực tiếp rồi.”“Ngày cuối năm, Chủ Nhật, lại còn là buổi sáng nữa......”Tôi thở dài lắc đầu, rồi nhìn lên bầu trời.Kim tự tháp băng khổng lồ giờ đã ở rất gần. Mỗi cạnh của nó rộng đến ba trăm mét, nếu nó đâm xuyên lên Aarun thì hẳn sẽ gây ra một sự hoảng loạn lớn. Mặc dù một nửa dân số của thành phố đã di cư lên «Yggdrasil City» nằm trên ngọn cây thế giới, nhưng Aarun vẫn là căn cứ tiền tiêu cho những lần tiến công những mê cung cấp cao trên vùng bình nguyên Aarun, một trung tâm thương mại của các tộc với nhau, chưa kể đến những buổi tối cuối tuần tấp nập ở đó nữa, với tôi nó thực sự là một thành phố đầy ắp những kỉ niệm khó phai.“......Chuyện đã đến nước này, không còn cách nào khác là phải làm thôi, Onii-chan.”Leafa giơ tay phải lên cao và trên cổ tay có treo một tấm mề đay lớn.Đó là thứ mà «Urðr Nữ Hoàng Của Hồ» đã trao cho chúng tôi, trên đó có khảm một viên đá quý được mài sáng bóng. Nhưng giờ đây hơn 60% những mặt cắt của viên đá đã chìm vào một màu đen như mực, không hề phản chiếu ánh sáng nữa.Một khi viên ngọc bị phủ hoàn toàn trong bóng tối thì có nghĩa là toàn bộ tà-thần có hình dạng quái thú đã bị tiêu diệt sạch không sót một con nào, và Urðr sẽ bị tước đi toàn bộ sức mạnh mà bà ấy có. Đến lúc đó, cuộc xâm lăng Alfheim của «khổng lồ băng Vương Þrym» sẽ bắt đầu.“......Đúng thế. Dù sao thì ngay từ đầu chúng ta tập hợp ở đây cũng là để tiến đánh tòa thành đó và giành lấy thanh «Excaliber» mà. Càng thuận lợi hơn là hiện nay lực lượng phòng thủ của nó đang tạm thời suy yếu nữa.”Tôi vừa gật gù vừa mở cửa sổ hệ thống và chọn trang bị.Hai thanh kiếm dài hiện ra vắt chéo nhau ở sau lưng tôi, một thanh ra lò từ tiệm chế tạo trang bị của Lisbeth, một thanh thì rơi ra từ con boss trên tầng 15 của Tân Aincrad mà chúng tôi đã đánh bại hôm trước.Nhìn cái lưng đeo hai thanh kiếm gợi nhiều kỉ niệm của tôi, Klein cười toét miệng rộng tới mang tai và thét lớn,“Được lắm! Đây là quest lớn cuối cùng của năm! Tớ quyết định rồi, chúng ta sẽ cùng lên trang nhất của MMO Tomorrow số ra ngày mai!”Mục tiêu đó có vẻ khá thực tế, vậy nên lần này Lisbeth không cười mỉa mai nữa. “Ôôô―!” Mọi người cùng đồng thanh hô to, ở bên dưới Tonkii cũng vỗ cánh mãnh liệt và rít lên “Krưưư―n!”Con tà-thần dạng bay liền tăng tốc bay lên và trong tích tắc đã đến tòa kim tự tháp, thân hình khổng lồ của nó chao lượn ở ngay lối vào trên đỉnh. Leafa, người cuối cùng rời lưng nó nhảy vào tầng thượng bằng băng, quay lại gãi gãi vào bên tai to cộ của Tonkii và nói,“Cứ đợi nhé, Tonkii. Chúng tớ nhất định sẽ trả lại đất nước cũ cho cậu.”Nói rồi em ấy xoay người lại và rút thanh kiếm đang đeo bên hông ra. Cùng lúc tất cả chúng tôi cũng lấy vũ khí ra sẵn sàng, đứng đối diện với cánh cổng đôi bằng băng sừng sững trước mặt.Đúng như lời Urðr đã nói, không hề có tên vệ sĩ gác cổng đầu tiên nào ở đây như mọi khi, thay vì vậy cánh cổng từ từ mở ra. Chúng tôi nhanh chóng thiết lập đội hình sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, hàng đầu tiên đằng trước gồm Leafa, Klein và tôi; Lis và Silica ở hàng giữa, còn hàng sau là Asuna và Sinon, chúng tôi nện mạnh gót giày xuống mặt băng và bắt đầu chạy, xông thẳng vào tòa thành «Þrymheimr» khổng lồ.Trong ALO, điều lạ lùng là, số lượng thành viên tối đa của một party chỉ là 7 người. Lý do vì sao nó không sử dụng chuẩn 6 người hay 8 người như những trò khác, cho đến nay vẫn chưa chính thức được công bố. Theo như thế thì kích cỡ tối đa của một toán đột kích lớn sẽ là 7x7 vị chi là 49 thành viên. Tiền thưởng kiếm được từ việt giết quái sẽ tự động được tính năng của hệ thống chia đều cho tất cả, vì việc tính toán để chia bằng tay sẽ rất phức tạp.Tính ra thì, cho 7 chỗ trong đội hình, nếu chỉ tính bạn bè thân thiết thì hết 5 chỗ xem như đã được đặt trước. Bao gồm Asuna, Lis, Silica, Leafa và tôi. Tất cả đều đang là học sinh cấp ba, thêm nữa là 4 trong số đó học cùng trường, thậm chí có 2 người còn sống cùng nhà, vậy nên rất dễ sắp xếp giờ giấc.Hai chỗ trống còn lại cũng dễ dàng lấp đầy, chọn ra từ một người công nhân viên là Klein, một chủ quán bar-cà phê là Agil, công chức cao cấp của chính phủ Chrysheight, hay bạn ngoài đời của Leafa là Recon. Recon cũng là một học sinh cấp ba, cậu ta từng có mặt trong vụ «Kế hoạch bắt giữ các thủ lĩnh ở Yggdrasil» hồi trước và sau đó đã được Tộc trưởng tộc Sylph là Sakuya tuyển vào làm một chân trinh sát. Hiện tại cậu ta đang là thành viên phục vụ chính thức trong thái ấp của lãnh chúa tại thủ phủ Sylvain, tôi đã từng có một thời gian ngắn chơi cùng cậu ta khi Aincrad bay ngang không phận của Sylph.Nhưng lần này tôi rất vui mừng khi người lấp vào chỗ trống thứ 7 là cô cung thủ tôi đã làm quen trong GGO —— Sinon, tuy vậy, vẫn còn một vấn đề chưa được giải quyết.Đó là sự thiếu vắng của một ma pháp sư trong đội. Thành viên thường trực duy nhất của đội đã từng rèn luyện nâng cao kĩ năng ma thuật là tinh linh tộc Undine Asuna, và vì những kĩ năng liễu kiếm của nàng đã chiếm hết một nửa, nên những kĩ năng ma thuật mà Asuna đã thuần thục chỉ là để hỗ trợ và hồi phục. Leafa cũng là một pháp sư kiếm sĩ nhưng những câu thần chú của em ấy chỉ để làm suy yếu đối phương trong trận chiến. Silica cũng biết chút ít ma thuật nhưng cũng chủ yếu là để hỗ trợ; Lis, lẽ dĩ nhiên, dùng hết hơn nửa số kĩ năng cho thuật rèn; cả Agil cũng mất hơn 30% cho kĩ năng buôn bán; còn lại tôi và Klein thì luyện kĩ năng cận chiến bằng tay chân, kiểu gọi là «Trí tuệ Cơ Bắp». Không một người nào có khả năng thi triển thần chú tấn công cả.Một vài dịp khi Recon, vốn là một người sử dụng đoản kiếm của tộc Sylph nhưng lại có ma thuật bóng tối cao cường đáng kinh ngạc; hay Chrysheight, vốn sở hữu ma thuật tấn công làm đông cứng ngang ngửa đẳng cấp các lãnh chúa; tham gia với tư cách thành viên thứ 7, tính biến hóa trong chiến đấu trở nên linh hoạt hơn rất nhiều. Vì thế có thể nói việc thiếu đi hỏa lực từ một ma pháp sư chính là điểm yếu của chúng tôi.Cũng chẳng trách được. Bởi vì hầu hết chúng tôi tôi đều chuyển sang đây từ SAO cũ —— thế giới mà ma thuật không hề tồn tại. Kiếm thẳng một tay của tôi, liễu kiếm của Asuna, búa chiến của Lis, đoản kiếm của Silica, katana của Klein, rìu của Agil, đến cả kiếm dài lưỡi cong của Leafa và cung tên của Sinon, tất cả đều không chỉ là vũ khí đơn thuần, mà nói quá lên một tí thì có thể coi chúng là minh chứng cho sự tồn tại của từng người chúng tôi. Đến mức này thì việc vứt bỏ vũ khí để rèn luyện kĩ năng ma pháp quả thực là bất khả thi. Dù biết là không được hiệu quả, nhưng tất cả những gì chúng tôi có thể làm là tin tưởng vào phong cách chiến đấu dựa chủ yếu vào đòn tấn công vật lý của mình, bởi dù sao thì chúng tôi cũng đã xoay sở để tiến xa được tới đây bằng chính phong cách đó.Tuy vậy, cũng không hiếm lần chúng tôi lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm.“Không xong rồi, Onii-chan, tên màu vàng kia có khả năng kháng đòn tấn công vật lý rất cao.”Đứng ngay cạnh tôi bên trái, Leafa thì thầm rất nhanh.Tôi chỉ vừa gật đầu và chưa kịp nói gì để trả lời Leafa, thì «Tên màu vàng kia» đã múa tít cây rìu chiến vĩ đại của hắn lên cao.“Sóng chấn động đến trong vòng hai giây! Một, không!”Yui đang ngồi trên đầu tôi hét lên bằng một giọng rất to so với thân hình nhỏ bé của mình. Theo tiếng đếm, năm người ở hàng trên và hàng giữa tản ra về hai bên trái và phải, tạo thành một khoảng hở. Lưỡi rìu xé gió rít lên khi bổ xuống, và tạo thành một sóng chấn động cắt thành một đường thẳng, xuyên ngay qua kẽ hở vừa được tạo ra rồi va mạnh khủng khiếp vào bức tường ở phía đối diện.Đã được 20 phút kể từ khi chúng tôi xông vào tòa thành băng «Þrymheimr».Vẫn đúng như lời của «Urðr Nữ Hoàng Của Hồ» đã nói, lực lượng quân địch trong mê cung lúc này là khá mỏng. Tỉ lệ chạm trán những tốp quân tiểu tốt gần như là zê-rô. Gần một nửa số boss phụ của các tầng cũng vắng bóng. Tuy nhiên những con boss canh cửa chỗ cầu thang dẫn xuống các tầng dưới thì vẫn ở đó đúng như dự đoán, đã đến lúc cho những con boss từng khiến Asuna, Leafa và tôi phải thốt lên “Không thể nào―!” thấy sức mạnh tấn công áp đảo của chúng tôi.Dù sao thì chúng tôi đã xoay sở để hạ được tên boss một mắt ở tầng một mà không tốn quá nhiều công sức, băng qua cả tầng hai, và lại vào được đến phòng boss, tuy nhiên——Thứ chờ sẵn chúng tôi ở đó là một tên khổng lồ có thân hình của người và một chiếc đầu bò, một con tà-thần to lớn thuộc chủng loài «Minotaur» (Nhân Ngưu). Ác liệt hơn nữa, chúng có tới hai con, con bên phải có thân hình đen trũi, còn cơ thể con còn lại ở bên trái thì lấp lánh ánh vàng, vũ khí chúng sử dụng đều là những cây rìu chiến có lưỡi to bằng cả một cái bàn ăn.Vì tên khổng lồ một mắt dưới tầng một bị hạ gục dễ dàng bởi khối nước đá ở giữa căn phòng, thậm chí chẳng cần dùng tới đòn tấn công ma pháp, nên lúc đầu tôi đã nghĩ cả bọn sẽ ổn thôi, nhưng rồi một vấn đề nảy sinh. Hóa ra, tên màu đen thì có khả năng kháng ma pháp, còn tên màu vàng thì kháng đòn tấn công vật lý, và sự chủ quan ban đầu đã dẫn tới kết cục là cái giá phải trả quá đắt.Đã thế, chúng tôi cần phải hạ tên màu đen thật nhanh chóng, rồi sau đó mới đối phó với tên màu vàng bằng cách lập kế hoạch tác chiến thật cẩn thận; tuy nhiên, hai tên đầu bò lại tỏ ra có một mối liên kết mạnh mẽ ngoài dự tính, khi máu của tên màu đen giảm xuống, tên màu vàng phớt lờ sự khiêu khích của chúng tôi mà quay sang bảo vệ nó. Trong lúc đó, tên màu đen đứng đằng sau sẽ cuộn tròn người lại, có vẻ như đó là một kiểu tập trung năng lượng giúp nó bơm máu.Sau khi bọn chúng làm trò đó một lần, lần sau chúng tôi đã tập trung tấn công vào tên màu vàng trong khi tên màu đen còn đang bận “thiền”, nhưng vì nó có khả năng kháng đòn tấn công vật lý cao nên thanh HP của nó hầu như không suy suyển. Và dĩ nhiên bản thân chúng tôi lại gặp vấn đề vì mất máu, mặc dù đã tránh được những đòn chí mạng, nhưng tầm sát thương lớn của những đòn tấn công phạm vi rộng thì không thể tránh khỏi; vì chỉ có một mình Asuna đảm nhận việc chữa trị nên hiển nhiên nàng không thể hỗ trợ chúng tôi lâu hơn được nữa.“Kirito-kun, cứ đà này thì ma lực của em sẽ cạn trong vòng 150 giây nữa thôi.”Tôi nghe tiếng Asuna hét lên đằng sau mình, liền đưa tay cầm kiếm bên phải lên ra dấu đã rõ.Trong một trận chiến dai hơi như thế này, nếu ma lực của người chữa trị cạn kiệt thì cả đội sẽ đối diện với nguy cơ bị tiêu diệt toàn bộ —— hay nói cách khác là bị «Quét sạch». Nếu có một người sống sót, người đó vẫn có thể thu thập và hồi sinh cho từng người một từ những Remain Lights, nhưng đòi hỏi tốn rất nhiều thời gian và công sức. Ngược lại, trong trường hợp bị quét sạch thì dĩ nhiên chúng tôi phải bắt đầu lại từ đầu ở điểm save tận trên Aarun. Nhưng vấn đề là chúng tôi còn lại bao nhiêu thời gian——Cứ như đọc được suy nghĩ của tôi, Leafa bên cạnh lại thì thầm.“Tấm mề đay đã tối hết hơn 70 phần trăm rồi, chúng ta sẽ không đủ thời gian nếu bị «Death warp» đâu.”“Anh hiểu rồi.”Tôi gật đầu rồi hít vào một hơi thật sâu.Nếu đây là Aincrad ngày xưa, tôi đã ra hiệu lệnh toàn quân rút lui mà không cần suy nghĩ tới lần thứ hai. Trong thế giới đó việc «Đặt cược vào các khả năng có thể xảy ra» là không được phép. Nhưng giờ trong ALO này, đây đã không còn là một Trò chơi Sinh-Tử nữa. Ngay cả nếu Hệ thống Cardinal biến toàn bộ Alfheim thành biển lửa thì nó cũng sẽ chỉ ảnh hưởng đến một điều duy nhất, đó là việc «tận hưởng trò chơi». Thế nên trong tình huống này tôi phải tin tưởng vào sức mạnh của các đồng đội.“Mọi người, đã đến nước này, chỉ còn một cách mà chúng ta có thể làm thôi!”Tôi hét lớn sau khi né tránh cú vung rìu của tên Minotaur màu vàng và xác định lại mức HP mà tên màu đen đang phục hồi,“Được ăn cả ngã về không, tập trung toàn lực công kích tên màu vàng bằng «Kiếm Kĩ».”«Kiếm Kĩ».Đơn giản, đó chính là hệ thống làm cho game SAO hồi trước tách biệt hẳn khỏi những game thông thường khác.Vào tháng Ba năm nay cùng với bản «Cập nhật Bổ sung Aincrad», đội ngũ quản trị game cũng giới thiệu thêm hệ thống Kiếm Kĩ trong ALO. Tuy nhiên có một vài chỉnh sửa, một trong số đó chính là «Tính chất sát thương bổ sung». Những Kiếm Kĩ hạng cao nhất ở thời điểm hiện tại không chỉ đơn thuần mang tính vật lý nữa, mà được trang bị thêm tính chất ma thuật của những yếu tố đất, nước, lửa, gió, hắc ám và thần thánh. Bởi thế, chúng có thể xuyên qua được lớp bảo vệ kháng đòn vật lý của tên Minotaur màu vàng.Dĩ nhiên đi kèm với nó cũng là nguy cơ tiềm ẩn. Hầu hết những Kiếm Kĩ liên hoàn đều có một khoảng dừng bất động khá lâu sau khi tung chiêu. Nếu chúng tôi bị trúng đòn trực diện từ chiếc rìu chiến cỡ khủng kia trong khoảng thời gian đó, thanh HP chắc chắn sẽ tụt ngay xuống mức zê-rô. Cũng có thể xảy ra trường hợp hàng tiên phong và hàng giữa bị diệt sạch bằng một đòn tấn công quét ngang phạm vi rộng không chừng.Tuy vậy, mọi người đều hiểu và chấp nhận những nguy cơ đó và ngay lập tức gật đầu.“Ấu Dè! Nãy giờ tớ chỉ đợi câu này!”Klein bên phía cánh phải giơ cao thanh katana yêu quý lên một cách phấn khích. Leafa cũng đã thủ thế thanh kiếm dài của mình ở ngang hông và nhảy sang bên trái tôi. Đằng sau lưng, Lis và Silica cũng đã nắm chặt vũ khí của mình chuẩn bị sẵn sàng.“Silica, đếm đến ba thì dùng đòn «Bọt» nhé! —— Ba, Hai, Một, nào!”Tôi ra hiệu lệnh dựa trên chuyển động của tên màu vàng, Silica liền thét lên,“Pina, «Hơi thở Bong bóng»!”Thông thường thì khi ra lệnh cho một con thú nuôi không phải lúc nào cũng chắc chắn thành công trăm phần trăm bất kể kĩ năng thuần hóa của khiển thú sư cao hay thấp. Nhưng cho đến giờ chưa lần nào tôi thấy Pina không nghe theo lệnh của Silica hết. Lần này cũng vậy, chú rồng nhỏ đang bay lượn ngay phía trên đầu cô bé há miệng và phun ra một luồng bong bóng bảy sắc.Những chiếc bong bóng bay xuyên qua không khí và phun thẳng vào cái mũi bò của tên màu vàng lúc đó đang chuẩn bị cho đòn tấn công mạnh bằng cây rìu chiến. Con bò mộng vốn khả năng kháng ma pháp yếu bị tác động làm rối loạn trong một tích tắc, và khựng lại.“Lên!”Đáp lại lời tôi —— vũ khí của tất cả thành viên, ngoại trừ Asuna, tức thì phát ra hàng loạt những hiệu ứng ánh sáng đủ màu sắc.Tại sao Kayaba Akihito, kẻ tạo ra tòa thành bay Aincrad lại thêm vào đó một thứ có sức mạnh phá vỡ sự cân bằng của game như hệ thống «Kĩ Năng Đặc Biệt»?Đến tận bây giờ tôi vẫn không nghiệm ra được nguyên nhân thực sự đằng sau quyết định đó.Kĩ năng «Thánh Kiếm» mà ông ta sở hữu là một ví dụ rõ ràng nhất. Là thủ lĩnh của guild mạnh nhất Huyết Kỵ Sĩ, đại hiệp luôn đứng chắn trước hàng tá người chơi khác với tấm khiên chữ thập không thể bị phá hủy, và rồi tất cả những huyền thoại đó đã bị đảo lộn hoàn toàn ở tầng 75, khi người đàn ông đó biến mình thành tên trùm cuối ác quỷ đáng kinh tởm nhất trong lịch sử tồn tại của dòng game nhập vai.Ngay khoảnh khắc đó, game «MMORPG với cốt truyện được viết bởi chính những hành động của người chơi» đã lộ diện. Thế giới của An Incarnating Radius - Aincrad (tạm dịch: Kết giới Hóa thân Màu nhiệm) —— lộ nguyên hình. Để có thể đạt được mong muốn khi tạo nên thế giới đó thì việc ông ta tiếp tục đóng vai người hùng vô địch số một là điều cần thiết. Mặc dù đã có cả «Thánh Kiếm» và «Bất tử tính», ông ta vẫn nâng quyền lực bất thường của mình lên cao hơn nữa bằng «Hỗ trợ Vượt hạn» (Over Assist).Nhưng nếu chỉ có mỗi kĩ năng đặc biệt như Thánh Kiếm là đủ thì đã không cần tới một game nhiều người chơi mà trong đó ‘Anh Hùng là người duy nhất có thể đối mặt với Chúa Quỷ’. Dĩ nhiên, điều đó dẫn tới một sự khác biệt trong sức mạnh chiến đấu của từng người chơi, mà như vậy thì không thẻ chấp nhận được vì vi phạm nghiêm trọng luật công bằng trong trò chơi.Vậy mà ông ta vẫn cung cấp «Song Kiếm» và có thể là nhiều kĩ năng đặc biệt khác nữa cho người chơi.Những khả năng nằm ngoài quy luật đó làm cho nguồn tài nguyên trong game được phân bố không đồng đều, và ông ta chắc hẳn cũng hiểu rằng nó có thể làm sai lệch đi cách mà thế giới vận hành theo đúng kế hoạch của mình. Thực tế là trong trận đấu tay đôi giữa tôi và Heathcliff để quyết định việc Asuna được rời bỏ guild, nếu tôi không sở hữu kĩ năng đặc biệt «Song Kiếm» thì ông ta có thể đã chiến thắng mà không cần phải viện đến Hỗ trợ Vượt hạn. Chính nhờ hồi tưởng lại khoảnh khắc bất thường đó mà tôi nhận ra được thân phận thật sự của Heathcliff trên tầng 75. Bằng việc trao cho tôi kĩ năng đặc biệt mà thế giới mộng tưởng của ông ta —— câu chuyện mà ông ta viết nên đã phải kết thúc khi mới chỉ được ba phần tư quãng đường.Trong thế giới ALO này, vào những lần hiếm hoi mà tôi cầm trên tay hai thanh kiếm, luôn có một suy nghĩ hiện lên trong một góc tâm trí tôi, Tại sao?Đồng thời khi ấy tôi cũng có chút ít mặc cảm tội lỗi. Tất nhiên tôi đã hạ được Heathcliff trên tầng 75 —— và đó là một chiến thắng mà tôi không hề hối tiếc. Nếu game không được phá băng vào ngay lúc đó thì số lượng nạn nhân của thảm kịch hẳn đã tăng lên rất nhiều. Trong số đó có thể bao gồm cả những người mà tôi yêu quý. Hay thậm chí là chính tôi.Nhưng tôi không thể nào ngừng suy nghĩ về điều đó. ‘Như vậy có ổn không?’ và ‘Hay lẽ ra chúng tôi phải lên đến tầng thứ 100 và sống mái với Quỷ Vương Heathcliff tại đó?’. Không, không có ‘phải’. Đó là điều mà tôi muốn, chẳng qua chỉ là lòng tự tôn của bản thân tôi, một sự sĩ diện đến tệ hại. Đó là lí do mà tôi rất miễn cưỡng khi trang bị cho mình hai thanh kiếm trong Alfheim này.—— Nhưng trong thế giới này lại không hề có «Kĩ năng đặc biệt». Những người quản trị mới đã rà soát lại một số lượng khổng lồ các kiếm kĩ và xóa khỏi hệ thống một số kiếm kĩ đáng ngờ đòi hỏi phải có điều kiện nhất định——có tin đồn là khoảng trên dưới mười kĩ năng đã bị xóa.Vì thế nên tôi không thể tiếp tục sử dụng những kĩ năng song kiếm như «Doube Circular» hay «Starbust Stream» được nữa. Dù tôi có thể tái tạo lại những chuyển động của chiêu thức mà không cần sự hỗ trợ từ hệ thống giống đến 99%, và tôi cũng đã chứng minh khả năng đó với cả người chơi lẫn quái vật, tuy vậy nó vẫn vô dụng ở đây. Vì mặc dù phiên bản song kiếm do chính tôi tái tạo có thể ngang cơ với chiêu kiếm gốc về độ mạnh, nhưng nó hoàn toàn không mang một tí tính chất ma pháp nào cả, nên hầu như vô hại với tên Minotaur vàng có khả năng kháng đòn vật lý cao này.Dù vậy thì «Sử dụng kiếm kĩ đơn kiếm khi đang trang bị song kiếm» vẫn có một lợi thế nhất định —— như Leafa từng nói là «Một thanh kiếm tre chỉ cần có mũi kiếm độn chì thì cũng ngang với việc ăn gian gấp 100 lần rồi».Bị trúng tuyệt chiêu «Hơi thở Bong bóng» từ chú rồng con Pina làm tên Minotaur vàng khựng lại trong khoảng một giây, ngay phía trước nó là tôi, Klein ở bên phải, Leafa ở phía bên trái, và hai bên cánh cũng có cả Lis và Silica, tất cả chúng tôi đều xông lên cùng một lúc.“U.......ôôô!”Mọi người thét lớn, rồi cùng phát động những kiếm kĩ cấp cao nhất của từng người. Thanh katana của Klein được bao bọc bởi một ngọn lửa dữ dội, thanh kiếm dài của Leafa thì chớp lên ánh tím, đoản kiếm của Silica tỏa ra những hạt nước li ti lơ lửng xung quanh, búa của Lis thì phát ra những tia sét. Chưa hết, từ đằng sau, liên tiếp những mũi tên với đầu mũi tên bằng băng bay rào rào tới, găm chính xác vào chóp mũi có vẻ như chính là điểm yếu của con bò.Cùng lúc đó, cây kiếm bên tay phải của tôi bắt đầu lấp lánh ánh sáng màu da cam, và tôi liền đột phá tới trước bằng tất cả sức lực của mình.Năm nhát đâm nhanh liên tục tiếp đó là chém dọc xuống, chém ngược từ dưới lên và cuối cùng lấy đà cho một nhát chém từ dưới lên toàn lực nữa để kết thúc. Đó là kiếm kĩ đơn kiếm 8 chiêu liên hoàn «Howling Octave». Thuộc tính của nó bao gồm 40% vật lý và 60% lửa. Riêng về mảng đơn kiếm thì nó được xếp hạng khá cao. Vì vậy dĩ nhiên khoảng thời gian bất động sau khi tung chiêu —— hay còn gọi là khoảng trễ giữa các kiếm kĩ, là khá dài, nhưng,“.........!!”Với một thiếng thét câm lặng, ý thức của tôi đã tách ra khỏi tay phải sau khi đã tung ra đòn tấn công. Hiệu lệnh hành động truyền từ não của tôi đến chiếc AmuSphere là cắt đứt mọi liên kết trong một khoảnh khắc. Và lệnh tiếp theo của tôi là bắt đầu truyền tải hiệu lệnh đến cho tay trái.Tay phải lúc ấy đang tự chuyển động nhờ vào Hỗ trợ từ Hệ thống và vẫn tiếp tục tung ra nhát chém lên sau cùng. Và song song lúc đó, tay trái của tôi bắt đầu chuyển động đưa thanh kiếm về phía sau. Lưỡi kiếm phát quang màu xanh sáng.Thanh kiếm tay phải cắt một nhát sâu vào phần bụng dưới để hở của tên khổng lồ đầu bò. Đáng lẽ ra sau đó phải là một khoảng trễ, làm cho avatar của tôi bị đông cứng. Nhưng sự phát động đồng thời của kiếm kĩ bên tay trái đã ghi đè lên lệnh đó. Cú chém tạo thành một đường cong nằm ngang trúng ngay vào sườn phải của con bò.Sẽ là bất thường đối với cơ thể tôi, không, đúng hơn là não của tôi nếu hai bán cầu não suy nghĩ về hai việc tách biệt trong cùng một lúc. Nhưng ở đây, ý thức của tôi đã cắt ngang liên kết với kiếm kĩ, bỏ việc điều khiển tay cầm kiếm bên phải lại cho Hộ trợ từ Hệ thống, thay vào đó tập trung vào tay trái.Thanh kiếm cắt theo chiều ngang và cắm ngập vào cơ thể con quái, rồi lưỡi kiếm trở 90 độ quay ngược lên, tôi ấn mạnh vào tay cầm kiếm, lưỡi kiếm nảy lên và rạch một đường dọc từ bụng con quái ngược lên trên. Khi lưỡi kiếm ra khỏi cơ thể nó, tôi lại chém tiếp từ trên xuống. Đó là kiếm kĩ hạng nặng gồm 3 chiêu có tên là «Savage Fulcrum», đặc biệt hữu dụng khi đối phó với quái vật cỡ lớn. 50% vật lý và 50% là băng giá.Ngay lúc chuẩn bị hoàn thành đòn tấn công từ bên tay trái——Một lần nữa tôi lại chuyển dòng suy nghĩ của não.Lần này nếu cánh quá sớm hay quá trễ thì đều sẽ khiến cho kiếm kĩ bị chệch mục tiêu, và làm cho avatar bị đông cứng. Sai số thời gian cho phép chỉ vào khoảng một phần mười giây đồng hồ. Tôi đã tình cờ phát hiện ra khả năng kết hợp kiếm kĩ này vào khoảng ba tháng trước, và quả thật tôi chẳng muốn nhớ lại là mình đã phải luyện tập vất vả đến thế nào kể từ lúc đó, vậy mà tỉ lệ thành công vẫn chỉ ở mức dưới 50%. Bằng cảm giác và một nửa là thầm cầu nguyện, thanh kiếm bên tay phải bắt đầu chuyển động.“Ku......ôô!”Lưỡi kiếm hơi nóng lên một tí và phát sáng màu xanh nhạt. Sau một cú chém dọc và tiếp đó không cần thu kiếm về lấy đà, tiếp tục với hai cú chém lên và xuống liên hoàn, và ngay sau đó một nhát cắt mạnh hết cớ từ dưới lên. Một đòn liên hoàn 4 chiêu nhanh như điện xẹt «Vertical Square»——Tính đến giờ tôi đã liên tiếp tung ra 15 chiêu trúng đích. Vậy là đã tiến sát tới con số của những kiếm kĩ Song kiếm cấp cao ngày xưa. Khi bị trúng đòn liên tục như vậy thì đối phương cũng sẽ dính khoảng trễ và bị bất động nên tôi không cần phải bận tâm lo phòng thủ.Khi đòn Vertical Square phát động thì cũng là lúc khoảng trễ của những đồng đội của tôi đã kết thúc.“Zeeryaaaaa!”Chắc chắn đó là tiếng hô xung trận của Klein, khi đợt tấn công tổng lực thứ hai tập trung vào tên Minotaur vàng bắt đầu ập tới. Sàn phòng rung lên bần bật, và một lượng máu lớn từ cây máu của đối thủ lập tức bị rút kiệt.Ngay trước chiêu xả kiếm từ dưới lên trên cuối cùng, tôi tiếp tục thách thức giới hạn của bản thân bằng cách cố thực hiện lần «Kết nối Kiếm kĩ» thứ tư mà không mảy may do dự.Điều này không có nghĩa là bất cứ một kiếm kĩ đơn kiếm nào cũng phù hợp để đưa vào áp dụng. Những chuyển động được hỗ trợ bởi hệ thống, và những chuyển động của cánh tay không tấn công, tất cả đều phải nằm trong một chuỗi cử động phù hợp để nối sang kiếm kĩ tiếp theo.Khi đòn Vertical Square bên tay phải bắt đầu được tung ra thì cánh tay trái của tôi co dần về phía vai. Từ đó chỉ cần thêm một cái xoay người nhẹ nữa thì đã xong tư thế «vai cầm kiếm kéo về sau, tay còn lại đưa về phía trước». Thanh kiếm bên tay trái của tôi được bao trong hiệu ứng ánh sáng màu đỏ thắm. Lưỡi kiếm rít lên như một chiếc phản lực cơ chiến đấu và từ đằng sau, cánh tay của tôi bắn thẳng tới trước với tốc độ cực nhanh. Một đòn đâm đơn cực nặng có tên «Vorpal Strike». 30% vật lý, 30% lửa và 40% hắc ám.Zgaan!, một âm thanh vang dội, thanh kiếm đâm thẳng vào bụng dưới của đối phương. thân hình khổng lồ to lớn gấp năm lần tôi bị tống ngược về sau một cách thô bạo. Và lúc đó thì đợt tấn công thứ hai của Klein và những người kia cũng vừa xong. Lần này, avatar của tất cả, kể cả tôi, đều bị dính khoảng trễ rất dài sau khi thi triển kiếm kĩ.Cây máu của tên Minotaur màu vàng nhuộm một màu đỏ thẫm và lùi dần về mép bên trái——Và ngừng lại ngay mức mà chỉ còn 2% nữa là cạn sạch.Một nụ cười hiểm độc hiên ra trên cái đầu bò. Đối phương đã phục hồi lại sau khoảng trễ, nó kéo cây rìu về phía sau theo phương nằm ngang. Đó hẳn là đòn tấn công quét phạm vi rộng sử dụng một cú vung rìu vòng tròn mà nếu trúng thì cầm chắc cái chết tức thì. Trong đầu tôi hiệu lệnh “nhảy về phía sau!” đã được phát ra, nhưng cơ thể tôi thì không nghe theo. Cây rìu bắt đầu sáng lên một cách lạnh lùng, những luồng gió xoáy xuất hiện từ dưới chân con boss.“Khô.....ôôônnnggg!”Sword_Art_Online_Vol_08_-_279Khi tinh thần bên trong tôi hét lên thì từ bên phải một cái bóng xanh vụt qua. Thanh liễu kiếm nằm trong tay phải liên tiếp đâm ra năm cú chọc với tốc độ nhanh như ánh chớp đến nỗi mắt tôi không thể nhìn rõ. Đó là kiếm kĩ cấp cao cực tốc của dòng liễu kiếm có tên «Neutron». Với thuộc tính công phá bao gồm 20% vật lý và 80% thần thánh, chút ít máu còn lại của tên Minotaur màu vàng đang chuẩn bị sẵn sàng cho cú vung rìu đã bị cướp sạch trong câm lặng.Cử động của tên tà thần liền khựng lại. Ở phía sau, tên Minotaur màu đen vừa hoàn thành quá trình bơm máu và múa cây rìu của mình lên đắc ý. Nhưng tên đồng bọn đã bảo vệ nó cho đến lúc này đang ré lên một tiếng kêu đinh tai nhức óc —— cơ thể to lớn của nó vỡ tung về tứ phía kèm theo một hiệu ứng âm thanh trầm đục.............Ế.Cặp mắt của tên Minotaur màu đen mở to vì kinh ngạc và nhìn quanh cả 7 người lúc này đã cử động lại bình thường sau khoảng trễ.“......Được rồi, lên trước đi, nhường cậu vị trí danh dự đấy.”Klein nói liến thoắng với hàm răng nghiến chặt.Anh chàng kiếm sĩ katana kết liễu tên Minotaur màu đen bằng một nhát đâm tuyệt kĩ, cứ như thể muốn xả hết sự hằn học đã giữ trong lòng nãy giờ. Không thèm để ý đến những vật phẩm rơi ra từ chỗ mà đối phương vừa vỡ vụn, anh ta quay lại và hét tướng lên.“Ê, Kiritard! Vừa rồi cậu giở trò quỷ gì đấy hử?”Câu hỏi đó tất nhiên là muốn đề cập đến chuyện hồi nãy tôi dùng kiếm kĩ đơn kiếm trong khi đang trang bị song kiếm, nếu phải giải thích chi tiết thì sẽ khá phiền phức nên theo quán tính tôi làm một vẻ mặt khó chịu hết mức rồi nói,“......Tớ có cần phải nói không đây?”“Dĩ nhiên! Thấy chuyện như thế làm sao để yên được!”Có vẻ tôi đã làm tính hiếu kì của Klein trỗi dậy mất rồi, vì không thể tránh né được nữa nên tôi trả lời ngắn gọn,“Đó là một kĩ năng ngoài hệ thống, gọi là «Skill Connect» (kết nối kiếm kĩ)”Ốồ―đó là tiếng trầm trồ phát ra từ Lis, Silica và Sinon; chợt Asuna đặt ngón tay trỏ lên thái dương và cằn nhằn thành tiếng,“Ưm......không biết sao mà em có một cảm giác déjà vu mãnh liệt thế này...”“Đó chỉ là do em tưởng tượng thôi.”Tôi nhún vai và vỗ lên lưng quý-cô-trị liệu của cả bọn, người đã phớt lờ nhiệm vụ hỗ trợ ở hàng sau và xen vào giữa cuộc chiến với tên Minotaur vàng để ra đòn quyết định.“Giờ không phải là lúc để chuyện phiếm giải lao đâu. Leafa, chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”“À, phải rồi.”Sau khi tra thanh kiếm dài vào bao kiếm đeo bên hông, Leafa vội nâng tấm mề đay đang đeo trên cổ lên xem. Chỉ đứng cách có vài bước chân nên tôi có thể thấy ánh sáng phát ra từ nó gần như sắp biến mất hoàn toàn.“......Với tốc độ hiện tại, chúng ta vẫn còn khoảng từ 1 đến 2 tiếng đồng hồ nữa.”“Rõ rồi.—— Yui, kiến trúc của mê cung này gồm 4 tầng đúng không?”Tôi hỏi tiếp, và cô bé tiểu tiên vẫn ngồi rên đầu tôi nãy giờ trả lời chắc nịch,“Đúng vậy, tầng ba có diện tích bằng khoảng 70% tầng hai, còn tầng bốn thì nhiều khả năng chỉ gồm phòng boss.”“Cám ơn con nhé.”Tôi đưa tay phải lên gãi đầu đồng thời nhanh chóng nhận định lại tình hình hiện tại.Ngay lúc này đây, ở Jötunheimr cách xa chúng tôi bên dưới, những người chơi đã nhận làm quest phụ do tộc «Khổng Lồ Băng» đưa ra là săn và diệt hết những tà-thần có dạng quái thú đang dần tăng tốc cuộc tàn sát. Số lượng người tham gia quest chắc chắn chỉ có tăng lên chứ không thể giảm đi được. Thời gian còn lại ước tính chỉ còn trong vòng 1 giờ đồng hồ nữa. Trận chiến với boss cuối —— rất có thể là với chính «Vua Þrym» —— có lẽ sẽ mất khoảng 30 phút, chúng tôi sẽ không thể vượt qua tầng ba để lên tầng bốn chỉ trong vòng 30 phút ít ỏi còn lại.Nếu có thêm chút thời gian, chúng tôi sẽ có thể giải thích tình hình cho những người chơi bên dưới và yêu cầu sự giúp đỡ của họ để lật ngược tình thế của quest đang diễn ra, nhưng hiện tại chúng tôi đã không còn đủ thời gian để trở xuống mặt đất nữa. Một lựa chọn khác là gửi tin nhắn cho các thủ lĩnh của các tộc và xin viện binh, nhưng để có thể tập hợp lực lượng ở những thủ phủ nằm tít bên kia những dãy núi, rồi di chuyển tới vùng bình nguyên Aarun, rồi lại theo những bậc thang mê cung để tiến xuống Jötunheimr này, thì đến khi làm xong những việc trên mọi chuyện đã an bài.Nói cách khác, với chỉ 7 người thì chúng tôi đang lâm vào tình thế vô vọng. —— Thậm chí nếu tính cả việc thất bại trong quest phụ của «Nữ Hoàng Urðr» do tính năng tự động tạo quest của hệ thống Cardinal đưa ra thì tòa thành Þrymheimr sẽ trồi lên mặt đất của Alfheim, và kích hoạt quest lớn của game có tên «Ragnarök». Người có lỗi chắc chắn là kẻ đã thừa kế cái tính năng này từ người sáng tạo ra nó.Nhưng dù sao thì——“......Đã vậy, chẳng cần quan tâm đó là vua của bọn tà-thần hay thứ gì, cứ «táng» bay hắn đi là được!”Lisbeth đập tay vào lưng tôi và lên tiếng, những thành vên còn lại cũng đồng thanh hô “Ôôô!” tán đồng. Vì đâu mà mọi người bỗng nổi máu liều dữ dội thế chứ? Dù nghĩ vậy nhưng tôi vẫn gục gặc theo.“——Được, máu và ma lực của mọi người đều đã phục hồi hết rồi đúng không? Vậy thì xóa sổ tầng ba gọn lẹ thôi nào!”Tiếng hô đồng thanh lại một lần nữa vang vọng khắp phòng, 7 người chúng tôi lại cất bước lao nhanh về phía trước, hướng đến căn phòng boss nằm ở tầng dưới cùng mà từ đây chúng tôi có thể nhìn thấy xuyên qua những tảng băng trong suốt.Đúng như Yui nói, tầng ba hẹp hơn tầng hai khá nhiều. Điều đó là hiển nhiên với một tòa kim tự tháp ngược khi xuống một tầng thấp hơn, nhưng tầng ba này hẹp một cách đáng ngại với những hành lang rất quanh co. Nếu đang đi phá một mê cung thông thường thì chắc chắn chúng tôi đã do dự trước những lối đi toát ra vẻ đầy cạm bẫy này, nhưng may thay, chúng tôi có một cô Tiểu tiên dẫn đường đang ở ngay trên đầu tôi với khả năng hoa tiêu không hề kém cạnh so với những hệ thống dẫn đường thông minh trên những chiếc xe hơi đời mới nhất.Át chủ bài của chúng tôi truy cập thẳng vào dữ liệu bản đồ, và với những thông tin mà cô bé cung cấp chúng tôi có thể băng qua những hành lang ngoằn nghoèo này bằng tốc độ tối đa. Ngay cả những chướng ngại đánh đố phức tạp sử dụng nào đòn bẩy, nào bánh răng, và cả công tắc bẫy dưới chân đều bị vượt qua mà không mất chút thời gian nào để suy nghĩ. Người ngoài nếu nhìn vào sẽ tưởng chúng tôi đang thực hiện màn công thành chớp nhoáng để lập kỉ lục thời gian phá mê cung nhanh nhất.Hai lần chúng tôi chạm trán boss phụ nhưng vẫn kịp đến phòng boss của tầng ba chỉ trong vòng 18 phút. Đối thủ của chúng tôi ở đó to gấp đôi so với tên khổng lồ một mắt tầng một hay bọn Minotaur tầng hai, ở hai bên thân dưới của nó mọc ra 10 cặp chân trông như loài rết, quả là một tên khổng lồ dị hợm hãi hùng, nhưng nó lại không giỏi chịu những đòn tấn công vật lý. Vì thế bù lại tất nhiên sức mạnh tấn công của nó hết sức khủng, thanh HP của tôi và Klein đã nhiều lần chạm mức đỏ báo động sau khi trở thành mục tiêu. Trận chiến này kéo dài 9 phút và tôi đã thực sự nghĩ chỉ cần một trong chúng tôi ngã xuống thì cả bọn sẽ bị tiêu diệt, sau này nhớ lại mà hãi.Suốt cuộc chiến; Lis, Silica, Sinon và Pina đã cố hết sức chặt hết cái chân này đến cái chân khác của tên khổng lồ, sau đó tôi kết liễu nó bằng «Skill Connect» với một loạt kiếm kĩ mạnh sau khi nó đã mất khả năng di chuyển. Với tinh thần hưng phấn, chúng tôi phóng nhanh xuống tầng bốn để đánh bại Vua Þrym cùng với Niflheimr của hắn. Khi chúng tôi đã tiến vào hành lang dẫn đến phòng boss thì chợt khựng lại —— vì một cảnh tượng đang hiện ra trước mắt.Đó là một buồng giam được xây trong một góc tường với những chấn song làm từ những cột băng kéo dài.Sau những chấn song nhọn hoắt nhô lên từ cả trần và sàn nhà đó là một thân hình lẻ loi. Kích cỡ đó không phải của một tên khổng lồ. À quên, ngoại trừ phần ngực đang được che phủ bởi lớp vải áo có thể nhìn thấy từ tư thế đáng thương của cô ấy, dù tốt nhất là tôi không nên phát biểu điều này, nhưng quả thực kích cỡ đó hoàn toàn vượt trội so với toàn bộ các thành viên nữ trong nhóm. Tay chân của cô ấy đều đang run lẩy bẩy đằng sau những cột băng lởm chởm.Diễn biến không ngờ tới này làm chúng tôi phải dừng lại và lo âu, rồi đôi vai của cô gái đang bị giam cầm kia chợt rung khẽ, và cô ấy ngước mặt lên, làm những sợi xích màu xanh kêu leng keng.Hai tròng mắt của cô ấy cùng một màu trà như mái tóc. Còn về gương mặt, nếu thực sự đó là một avatar của người chơi, thì hẳn phải nhờ vận may cùng cực mới tạo ra được, hoặc là do bỏ ra một số tiền lớn để mua tài khoản đặc biệt. Dù sao đi nữa, khuôn mặt của cô ấy mang nét Tây Âu tuyệt đẹp, điều rất hiếm thấy trong trò chơi này.Cô ấy chớp mắt, hàng mi cong hạ xuống rồi lại nâng lên, và cô gái cất tiếng nói bằng giọng rất êm tai,“Xin......hãy giúp tôi......ra khỏi đây.”Kiếm sĩ katana của chúng ta lập tức như bị hút về phía phòng giam bằng băng đó, tôi vội nắm lấy đuôi của dải băng buộc đầu đang lủng lẳng của anh ta và kéo lại.“Đó là một cái bẫy.”“Bẫy.”“Bẫy đấy.”Hai câu sau là của Sinon và Lis nói.Klein đứng thẳng dậy và quay người lại, đưa tay gãi đầu và nói bằng giọng tảng lờ.“Ô-Ồ......ra đó là bẫy.......Là bẫy, nhỉ?”Vì sự an nguy của chàng kiếm sĩ đa tình, tôi phải quay sang hỏi nhỏ, “Yui?”. Cô bé tiểu tiên trên đầu tôi nhanh chóng trả lời,“Đó là một NPC. Cũng giống như Urðr-san, cô ấy được kết nối với phân vùng ngôn ngữ trên engine của game. —— Nhưng có một sự khác biệt. Người này có thanh HP được kích hoạt.”Thông thường, thanh HP của những NPC được thêm vào nhóm trong các quest sẽ được vô hiệu hóa để tránh việc những nhân vật này bị tổn hại. Những trường hợp ngoại lệ là khi NPC đó là nhân vật cần bảo vệ trong một quest dạng hộ tống, hoặc NPC đó thực ra là——“Một cái bẫy.”“Đó là một cái bẫy.”“Em nghĩ đó là bẫy.”Asuna, Silica và Leafa nói cùng một lúc.Cặp lông mày nhíu lại thành hình chữ “bát” (八 = số 8), mắt mở to, và môi anh ta mím chặt; tôi vỗ nhẹ lên vai Klein khi anh ta đang gần như đông cứng trong một mớ cảm xúc hỗn độn, rồi nói nhanh,“Dĩ nhiên vẫn có khả năng đây không phải là một cái bẫy, nhưng hiện thời chúng ta không dư thời gian để tìm hiểu hay mắc sai lầm. Cần phải đến phòng của Þrym càng sớm càng tốt, không nên chậm trễ dù chỉ một giây.”“Ơ......Ờ ờ, ừm, phải, đúng rồi, ừ.”Klein khẽ gật đầu và rời mắt khỏi chiếc lồng băng.Nhưng khi chúng tôi chạy gần đến cầu thang, chỉ còn cách vài bước thì giọng nói lại vang lên từ đằng sau,“......Làm ơn......có ai không...............”——Thật lòng tôi cũng rất muốn giúp cô ấy, vì bản thân tôi cũng không nghĩ đó chỉ là một thực thể được điều khiển tự động bởi hệ thống, nhưng một thường trú nhân thực sự trong thế giới này ư? Nếu đây chỉ là diễn biến của một quest thông thường, giả sử giúp đỡ cô gái này, đi cùng cô ấy, chỉ để khi câu chuyện dần đi đến hồi kết thì nghe cô ta cười vang từ đằng sau, “Uahahaha, một lũ ngốc―”, cũng khá là nhộn. Tuy nhiên hiện chúng tôi đang không ở trong tình thế có thể chấp nhận thêm rủi ro không cần thiết. Vì lẽ đó Klein chắc sẽ không——Chợt tiếng bước chân trên mặt băng vốn nãy giờ vẫn đều nhịp xuất hiện một âm lạc điệu.Thân hình cao gầy của anh kiếm sĩ katana quay ngoắt lại, với hai bàn tay nắm chặt và đầu cúi gằm, cất giọng khàn khàn từ cái miệng lún phún râu,“......Đó là bẫy. Tớ hiểu đó là bẫy. ————Nhưng, ngay cả đó là bẫy đi nữa. Cho dù tớ biết đó là bẫy đi nữa......”Rồi anh ta bất thần ngẩng lên, có hể do tôi tưởng tượng thôi nhưng quả là tôi thấy có gì đó mỏng và mờ lấp lánh chỗ khóe mắt ấy.“Nhưng......dù gì đi nữa, làm sao tớ có thể bỏ người con gái này lại đây được! Thậm chí......thậm chí dù có dẫn tới thất bại của quest lần này......dẫn tới sự diệt vong của Aarun......mặc cho tất cả những điều có thể xảy ra đó, tớ vẫn phải cứu cô ấy, đây, đây là triết lý sống của tớ —— là tinh thần của một võ sĩ đạo!”Sau đó anh ta chạy rầm rập trở về phía cái lồng băng, khi nhìn theo sau lưng anh ta, trong đầu chúng tôi cùng lúc nảy sinh hai suy nghĩ —— đó là ——..................Đúng là một gã ngốc.và,Klein san ngầu quá!Tuy vậy suy nghĩ nào trong hai cái trên chiếm ưu thế thì vẫn sẽ là một câu hỏi không lời đáp.“Tôi sẽ cứu cô ra khỏi đó ngay!” Klein gào lên với cô gái đang chống tay để đỡ phần thên trên khi đang ngồi trong lồng, tay trái anh ta nắm lấy chuôi của thanh kiếm katana. Tích tắc sau đó, Klein tung ra kiếm kĩ phái Cư hợp đạo (rút kiếm và tấn công ngay) có tên «Tsujikaze» (Gió xoáy), và nó phá hủy hẳn một bên của chiếc lồng băng.Cô gái được cứu ra bỗng biến thành một con quái vật khổng lồ và tấn công chúng tôi —— may thay, viễn cảnh tồi tệ đó đã không xảy ra.Thêm bốn nhát chém nữa của Klein, và những sợi xích đang giữ tay và chân của cô ấy bị chặt đứt, và cô gái mỹ miều yếu ớt ngẩng đầu lên thì thầm,“......Cảm ơn ngài, Kiếm sĩ Tinh linh-sama.”“Cô đứng lên nổi chứ? Có bị thương không?”Quỳ một đầu gối xuống và chìa tay phải ra, Klein dường như đã hoàn toàn «nhập vai». Dẫu sao thì, khi tham gia vào một quest trong thế giới VRMMO thì việc nhập tâm vào câu chuyện là hợp lý. Chính tôi cũng đang làm hết sức mình để hoàn thành lời thỉnh cầu của Nữ Hoàng Urðr và ngăn chặn dã tâm của Vua Khổng Lồ Þrym, có điều Klein đã phạm một sai lầm. Rõ là sai lầm, nhưng, biết nói sao nhỉ——“Vâng......, tôi ổn.”Sword_Art_Online_Vol_08_-_291Người đẹp tóc vàng gật đầu rồi gượng đứng dậy, nhưng ngay lập tức loạng choạng. Klein liền đưa tay ra đỡ giúp cô ấy đúng như một quý ông, và tiếp tục hỏi,“Đường ra khỏi đây hơi xa đấy, cô tự đi về một mình được chứ, nee-san?”“............”Nghe Klein hỏi, đôi mắt của mỹ nhân nhìn xuống đất.«Phân vùng Tự động trả lời/Hội thoại» của Hệ thống Cardinal, nói cho đơn giản thì vẫn là một hệ thống sẽ trả lời ‘B’ nếu người chơi hỏi ‘A’, nhưng với một danh sách mẫu câu cực kì lớn và phức tạp. Thêm vào đó là tính năng dự đoán và học hỏi tiên tiến, nếu quan sát kĩ sẽ thấy những NPC được kết nối vào phân vùng đó có thể hội thoại một cách bình thường với người chơi —— dù về cơ bản đó vẫn là một đoạn đối thoại nhân tạo.Đó có vẻ là một bước tiến vượt bậc của game, nhưng các NPC biết tự động trả lời dựa trên câu hỏi này vẫn còn xa lắm mới có được «cảm xúc » giống người cũng như «trí tuệ» không giới hạn như cô tiểu tiên Yui đang ngồi trên đầu tôi đây. Dù đã có sự khác biệt to lớn so với những NPC chỉ biết đáp lại bằng một mẫu đối thoại duy nhất có sẵn bất kể người chơi có nói gì, nhưng trong nhiều trường hợp những NPC trả lời tự động vẫn không hiểu nổi câu nói, buộc người chơi phải tìm ra «câu hỏi đúng».Tôi đã nghĩ đó là lý do cho sự im lặng của người đẹp tóc vàng, nhưng, bất ngờ, cô ấy lại ngẩng lên và nói trước khi Klein kịp đưa ra câu hỏi khác.“......Tôi không thể cứ thế mà bỏ chạy khỏi đây như vậy được. Để lấy lại báu vật của tộc mình bị Vua Khổng Lồ Þrym cướp đi, tôi đã lẻn vào tòa thành này, nhưng rồi đến cánh cổng thứ ba thì bị lính gác phát hiện và bị bắt giam. Tôi không thể đi mà chưa lấy lại báu vật. Xin các vị, có thể cho phép tôi được đi theo đến phòng của Vua Þrym được chăng?”“Ơ......ư......ừm......”Lần này thì «Người đàn ông Võ sĩ đạo» là Klein không thể nghĩ ngay ra một câu trả lời, đành ậm ừ một cách vụng về. Asuna đứng cạnh bên tôi cách đó vài mét quan sát, và thì thầm rất nhỏ với tôi,“Không hiểu sao, em thấy rất đáng ngờ......”“Anh cũng nghĩ vậy......”Tôi gật đầu đồng ý, Rồi Klein ngoái đầu lại từ phía cô gái, làm bộ mặt năn nỉ với tôi và nói,“Oi, Kiri à......”“......À-thì——, được, được thôi. Đành theo đến cuối chứ biết làm sao. Dù gì cũng không thể chắc chắn 100% đây là cái bẫy.”Nghe lời đồng ý của tôi, Klein nhăn răng cười và cao hứng quay lại tuyện bố với người đẹp.“Được rồi, đi nào nee-san! Chúng ta có cùng một sứ mệnh, hãy cùng nhau đá đít tên Þrym thôi.”“Cám ơn ngài rất nhiều, kiếm sĩ-sama.”Cùng lúc mà mỹ nhân tóc vàng nắm lấy cánh tay trái của Klein thì với tư cách nhóm trưởng, một cửa sổ hội thoại hiện ra trong tầm nhìn của tôi hỏi rằng có cho phép NPC này gia nhập nhóm hay không.“Cứ mong là Yui sẽ không đưa ra lời cảnh báo nào vậy——”Vừa lầm bầm, tôi vừa ấn nút ‘Có’ trên cửa sổ. Phía trên bên trái tầm nhìn, ngay dưới những thanh HP/MP thu nhỏ của các thành viên trong nhóm, hiện ra thêm một thanh thứ tám.Tên của cô gái xinh đẹp này là [Freyja]. Một cái tên mà tôi không chắc là trước đây mình có nghe qua hay chưa. Chỉ số HP và MP của cô ấy khá cao, đặc biệt là MP, cao đến bất ngờ. Nhiều khả năng cô ấy là một ma pháp sư.Nếu như vậy thật thì có cô ấy đồng hành tới cuối chúng tôi sẽ được hưởng lợi rất nhiều, vừa nghĩ vậy tôi vừa liếc nhìn sang chiếc mề đay đang đeo trên cổ Leafa. Viên ngọc trên đó có vẻ đã mờ đi tới hơn 90%. Thời gian còn lại chắc chỉ còn trên dưới 30 phút, hít một hơi thật sâu, tôi nói,“Dựa trên cấu trúc của mê cung này, khi xuống hết những bậc thang kia là chúng ta sẽ đến phòng boss. Con boss này chắc chắn sẽ mạnh hơn những con mà chúng ta đã đối mặt từ đầu đến giờ, tất cả phải dốc hết khả năng mình có để chiến đấu. Khi mới bắt đầu, hãy tập trung vào phòng thủ và quan sát những kiểu tấn công của nó, cố gắng phản công khi có cơ hội. Hãy cẩn thận khi thanh HP của đối phương chuyển sang màu vàng hoặc đỏ vì khi đó có thể nó sẽ thay đổi kiểu tấn công.”Nhìn những thành viên đang gật gù, tôi hô lên lời úy lạo tinh thần,“——Trận đánh cuối cùng, hết tốc lực lao về phía trước!”“Ôô―!”Đó là tiếng hô đồng thanh thứ ba kể từ khi quest này bắt đầu; Yui trên đầu tôi, Pina ở trên vai Silica, và lần này có thêm cả người đẹp tóc vàng NPC Freyja cùng hòa giọng.Độ rộng của những bậc thang dường như tăng lên khi chúng tôi đi càng sâu xuống, và những họa tiết trang trí trên những chiếc cột và những bức phù điêu xung quanh cũng ngày càng trở nên lộng lẫy. Truyền thống ngày nào ở Aincrad, «Càng tới gần phòng boss thì dữ liệu bản đồ càng trở nên phong phú hơn», cũng hiện diện tại đây.Sừng sững ở cuối lối đi là một chiếc cổng to lớn có hình hai con sói được khắc trên mỗi cánh cổng. Vậy ra đây chính là phòng đặt ngai vàng của Vua Þrym. Mặc dù đã khá chắc chắn rằng xung quanh không còn một cạm bẫy nào nhưng chúng tôi vẫn từ từ tiến đến gần cánh cổng một cách thận trọng.