Ngày 7 Tháng 7 Năm 2026 / Ngày 8 Tháng Thứ Mười Một Năm 380 Lịch Nhân Giới
Phần 1
“Kịp…… rồi nhỉ……?”
Higa Takeru lẩm bẩm, hai cánh tay kiệt quệ cứng đờ của anh buông thõng đung đưa.
Anh vừa convert thành công khoảng hai nghìn dữ liệu tài khoản được đột ngột chuyển tới «Ocean Turtle» từ mạng lưới The Seed Nhật Bản vào Underworld trong vòng chưa tới một giờ đồng hồ. Mười đầu ngón tay anh vẫn còn cảm thấy bàn phím.
“Kịp rồi. Chắc chắn là vậy.”
Tiến sĩ Koujiro Rinko vừa trả lời chắc nịch vừa đưa cho anh một chai đồ uống thể
thao.
Higa đón lấy rồi khó nhọc vặn nắp chai bằng bàn tay phải tê cứng và nốc ừng ực. Thứ chất lỏng chảy vào miệng anh có hơi ấm, nhưng cũng đủ làm bao tử anh thấy khá hơn hẳn.
Nốc được nửa chai, Higa thở dài và lắc đầu ngao ngán.
“Thật là…… Đây là lần đầu tiên tôi bất cẩn đến vậy đấy……”
Khi nghe hai cô học sinh trung học – đột ngột xuất hiện tại chi nhánh Roppongi của Rath và tự xưng là Leafa và Sinon – báo lại rằng những kẻ đột nhập đang cho người chơi VRMMO Mỹ ngoài đời dive vào Underworld, đầu óc anh ngớ ra mất năm giây.
Hơn nữa, người phát hiện ra việc này lại là một AI top-down kết nối với di động của Yuuki Asuna. Anh buộc lòng phải thừa nhận thiếu sót của mình.
Anh đã cho phép hai nữ sinh trung học tự nhận là người quen của trung tá Kikuoka đó dive vào Underworld bằng hai super account còn lại bằng các máy STL ở Roppongi, sau đấy thì thực hiện chiến dịch convert khổng lồ, và cuối cùng thả hai nghìn viện quân xuống tọa độ hiện tại của Yuuki Asuna.
Nếu họ không thể tiêu diệt được số người chơi Mỹ đông-hơn-năm-mười-ngàn ấy thì «Alice» chắc chắn sẽ rơi vào tay địch. Thực ra, cả trung tá Kikuoka lẫn trung úy Nakanishi đều đã xem xét biện pháp trèo lên tường ngoài của Ocean Turtle để trực tiếp phá hủy ăng ten vệ tinh.
121
Song để được ra tường ngoài, họ buộc phải mở khóa bức tường chịu áp ngăn giữa Trục Trên và Dưới của thuyền trong vài chục phút. Nếu những kẻ tấn công biết được thì rất có thể họ sẽ gặp tình huống xấu nhất: mất nốt quyền nắm giữ Phòng Điều Khiển Phụ.
Bởi thế, Kikuoka và Higa đành giao phó tất cả cho ba cô gái sơ trung giáng trần trong Underworld dưới danh nghĩa «Tam Nữ Thần Sáng Thế», cùng các player VRMMO Nhật – những người sẵn lòng tham chiến với tư cách viện quân dù biết có khả năng sẽ đánh mất tài khoản của mình.
Từ lúc thiết lập kết nối cho họ, hơn phân nửa thông tin cơ mật liên quan đến Dự Án Alicization đã lộ ra ngoài.
Nhưng đó không còn là vấn đề lớn nữa.
So với việc đánh mất Alice vào tay những team đột nhập – nhữgn kẻ rất có thể là tay chân cho công nghiệp quân sự Mỹ, và rồi lọt hoàn toàn vào sự chi phối của chúng trong thời đại vũ khí tự động không người lái sắp đến.
“Phải ha……”
Higa lẩm nhẩm khẽ đến mức không ai nghe thấy, và thả cả người lên ghế.
“Alice không còn là một AI điều khiển UAV đơn thuần nữa. Cô ấy giờ đã là một con người mới, ra đời trong một thế giới khác thực sự…… Cậu đã biết điều đó từ lâu rồi phải
không…… Kirigaya-kun?”
Anh đưa mắt từ cửa sổ chính biểu thị tình trạng phía nam Underworld sang một màn hình dưới góc đang hiển thị Fluctlight của Kirigaya Kazuto.
Vầng sáng rung rinh ấy vẫn bao trùm mãi một khoảng trống ở trung tâm như
thường lệ. Cái hạt nhân bị khuyết, hư hại đó… chính là nhận thức về bản thân của cậu ta.
Thấy không đành lòng để cửa sổ này mở, Higa di chuột tính thu nhỏ nó lại.
Cơ mà sắp sửa nhắp chuột trái, ngón tay anh khựng lại.
“Hn……?”
Đẩy cặp kính tròn lên, anh nhìn chằm chằm bản log29 hoạt động của Fluctlight hiển thị tại đáy cửa sổ.
Chỉ mới 45 phút trước, trên biểu đồ đường bấy lâu chưa từng xê dịch lại có một đỉnh sóng cao vót. Anh hấp tấp di chuột trở lại và cuộn bản log về bên trái. Anh tiếp tục trông thấy một đỉnh khác còn cao hơn nữa vào khoảng 10 tiếng trước.
29 Nhật ký.
122
“Nà…… này, Rinko-senpai. Chị tới xem cái này được không?”
“Đừng gọi tôi như thế.”
Tiến sĩ Koujiro hằn giọng và nhìn màn hình chính.
“Đây là màn hình theo dõi Fluctlight của Kirigaya-kun à?……Biến động này là sao?”
“Cậu ấy đáng lẽ phải mất ý thức rồi mới đúng, vậy mà trong phút chốc lại có hoạt động…… có lẽ thế, nhưng mà, đời nào lại có chuyện đấy.”
“Cậu nói chuyện lộn xộn hết cả lên.——Chắc đã có một cái gì đó mãnh liệt kích thích cậu ấy từ bên ngoài chăng?”
“Nói vậy chứ mạch xử lí kích thích đang ở trạng thái ngưng trệ toàn phần mà……
Eeto, thời điểm này là……”
Higa nhấp vào đỉnh sóng và mốc thời gian tương ứng hiện lên. Tuy nhiên dẫu có xác nhận được thời điểm thì họ vẫn không cách nào biết được việc gì đã xảy ra ở Underworld.
Song le, đúng lúc đó——
“Chờ chút.”
Tiến sĩ Koujiro nói với giọng căng thẳng.
“Đúng lúc này. Chẳng phải…… là khi mấy em gái đó dive vào bằng STL sao? Đỉnh
sóng đầu tiên là Asuna-san, và đỉnh tiếp theo là Sinon-san và Leafa-san, hai cô gái xuất hiện ở Roppongi……”
“Ể, thật sao?……Ồ, đúng thật.”
Higa hít sâu một hơi. Quả nhiên, mốc thời gian bên dưới hai đỉnh sóng là liền ngay sau khi các cô học sinh sơ trung kia đáp xuống Underworld.
“Ề-, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì……? Liệu có phải chỉ là phản ứng mạnh từ việc
người quen xuất hiện không? Không…… tổn thương của Kirigaya-kun không thể phục hồi
một cách viển vông như thế được…… Phải có lý do nào đó…… về mặt vật lý hoặc logic……”
Higa đứng dậy khỏi chiếc ghế lưới và bắt đầu dạo vòng tròn trước bàn điều khiển. Có lẽ nhận thấy tâm trạng của anh, Kikuoka đang ngồi chán nản trên một chiếc ghế xa xa và các kỹ sư ngồi cạnh tường lập tức đưa về phía anh những ánh mắt lạ lẫm.
Ấy thế Higa chẳng mảy may để tâm mà tiếp tục đăm chiêu suy nghĩ.
123
“Cái tôi…… Chủ Thể… Hình ảnh của bản thân về chính mình…… tồn tại một bản sao
lưu mẫu lượng tử đó ở chỗ khác ư……? Không, không thể nào…… Fluctlight của Kirito-
kun chưa từng bị sao chép bao giờ. Mà cho dù đã từng thì cũng không có cách nào tách nhận thức về bản thân của cậu ấy ra khỏi bản sao lưu và chép vào được…… Một mẫu
lượng tử động có thể kết nối với Fluctlight của cậu ấy ư……? Ở đâu…… Ở đâu ra mới
được chứ……”
“Nèè…… Nèè, Higa-kun.”
Bị gọi tên mấy lần Higa mới ngẩng đầu lên.
“Gì cơ?”
“Cậu nói "đánh mất Chủ Thể" nghĩa là sao?”
“Êêtô…… Nghĩa là……”
Anh mất vài giây thay đổi dòng suy nghĩ rồi đáp vội.
“«Kẻ biết quan sát và nhận biết»…… ‘bản ngã’ ở sâu trong lòng. Nói theo triết học
thì đó là Chủ Thể, trái ngược với Khách Thể. Là nhân xử lý chính, nhận nhiệm vụ xử lý tất cả thông tin nhận được từ giác quan.”
“Hừừm…… Tức là cậu thống nhất chủ nghĩa duy vật và thuyết nhị nguyên lại thông
qua STL. Không thành vấn đề. Tôi chỉ muốn hỏi là, liệu có thể chia tách Chủ Thể và Khách Thể dễ dàng như vậy không?”
“……Hở?”
Higa chớp mắt dăm ba lần trước câu hỏi bất ngờ này.
Kikuoka và các kỹ sư không nói gì. Trong căn phòng chỉ có tiếng o o từ hệ thống làm mát hình tròn, tiến sĩ Koujiro cất giọng khàn khàn phá tan sự im lặng.
“Chủ Thể, tức kẻ nhận biết. Khách Thể, tức kẻ được nhận biết. Đó chẳng qua chỉ là các khái niệm triết học dùng để biểu diễn các mối quan hệ giữa vật thể với nhau. Tôi không nghĩ chúng ta có thể áp dụng lý luận đấy lên ý thức được hình tượng hóa bởi Fluctlight của chúng ta được. Loài người là loài động vật có tính xã hội chứ không phải những sinh vật cô độc xa lách nhau. Người khác ở trong ta, ta ở trong người khác…… Mọi
người đều kết nối với nhau, phần nào giống như một mạng lưới vậy. Cậu không cảm thấy thế sao?”
“Ta…… trong…… người khác……”
Nói ra thành lời, Higa mới nhận ra rằng mình đã cố trốn tránh khái niệm này nhất trong mọi thứ.
124
Người khác nhìn ta như thế nào? Ta so với người khác ra sao?
Koujiro Rinko nhìn mình như thế nào?
Mình so với Kayaba Akihiko thì ra sao?
——Phải rồi……
——Mình còn chẳng nhớ rõ khuôn mặt của mình ra làm sao. Nếu mình phải tự vẽ chân dung thì thành phẩm sẽ giống mà lại chẳng giống dung mạo của mình. Đó là vì mình đã luôn trốn tránh bản thân——cái tôi vô dụng này chẳng bao giờ có thể bì nổi với Kayaba-senpai về cả vẻ ngoài lẫn trí óc, bất kể mình cố gắng đến đâu. Chủ Thể trong mình suy cho cùng chỉ đến mức độ đấy thôi.
Có khi nếu đem ấn tượng của mọi người xung quanh về «Higa Takeru» hợp lại thì có thể tạo ra hình tượng giống y hệt mình ấy chứ.
Cổ nói trúng tim đen rồi, Higa nghĩ, miệng nở nụ cười tự giễu cợt bản thân—— Rút ra kết luận đó xong, anh mới hiểu ý Koujiro Rinko.
“……Bản sao lưu…… của Self-Image.”
Anh lầm bầm, và khi ngước mặt lên, nỗi thẹn tự ti đã biến mất khỏi khuôn mặt anh.
“Ra vậy…… Nó đây rồi, đây rồi! Dữ liệu có thể phục hồi Chủ Thể bị phá hỏng của
Kirigaya-kun! Nó nằm bên trong Fluctlight của những người thân thiết với cậu ấy……!!”
Anh la lên và bắt đầu bước tới bước lui.
“Nhưng ta cần một STL để trích xuất dữ liệu ấy…… Hơn nữa chỉ trích xuất từ một
người thì khó mà có được dữ liệu hoàn chỉnh. Cần phải có hai, không…… ba người……”
Anh thở một hơi sâu và ngưng lại.
Người hiểu Kirigaya Kazuto nhất và nắm giữ hình ảnh chi tiết về cậu ấy trong linh hồn mình. Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Yuuki Asuna. Vả lại, hiện giờ cô đang kết nối với cỗ máy STL bên cạnh Kazuto.
Hơn nữa, trong hai STL ở chi nhánh Roppongi là hai cô gái chắc hẳn cũng có quan hệ mật thiết với Kazuto.
Higa quay về phía trung tá Kikuoka và cất tiếng khan khản hỏi.
“Kiku-san. Hai người dive vào ở Roppongi ấy…… có quan hệ gì với Kirigaya-kun
không?”
“……À, có chứ.”
125
Kikuoka gật đầu, thấu kính trong cặp kính gọng đen lóe sáng.
“Sinon-kun đã cùng Kirito-kun giải quyết vụ «Death Gun» nửa năm trước. Và Leafa-kun là em gái Kirito-kun.”
Bầu không khí trở nên im lặng một chốc. Cặp kính tròn của Higa lóe lên.
“……Ra rồi. Tìm ra rồi! Có thể làm được…… Chúng ta có thể khôi phục Self-Image
của Kirito-kun! Nếu ta chiết tách từ Fluctlight của họ các hình ảnh Kirigaya-kun liên quan tới vùng hổng…… Dữ liệu động đó có lẽ sẽ khít với Fluctlight của Kirigaya-kun và kích
hoạt nó, rồi từ đó lấy lại Chủ Thể nguyên gốc……”
Lòng tràn trề nhiệt huyết, Higa vỗ tay một cái bốp.
Rồi, một giây sau.
Một luồng khí lạnh dập tắt nhiệt huyết của anh.
“A…… Aa…… Không thể nào…… Aaa……”
“Sao-Sao vậy, có chuyện gì à Higa-kun?!”
Thấy tiến sĩ Koujirou lắp bắp sốt ruột, Higa thầm thì đầy bất an.
“Để thực hiện thao tác này…… ta phải dùng Phòng Điều Khiển Chính……”
Một lần nữa, sự im lặng nặng nề lại bao trùm Phòng Điều Khiển Phụ tựa mưa bụi rơi xuống.
Sĩ qua chỉ huy Kikuoka thở một hơi dài.
“Phải…… Tất nhiên là vậy rồi…… Đừng ủ rũ thế, Higa-kun. Thấy được hướng chữa
trị cho Kirito-kun đã là rất tốt. Việc ấy để sau khi tình hình này kết thúc và đánh đuổi đám người trên «Ocean Turtle» cũng được mà……”
“Đến lúc đấy…… thì đã quá muộn……”
Higa ngắt lời Kikuoka, đầu cúi gằm.
“Khi khu trục trạm «Nagato» mở cuộc tấn công theo lệnh, nếu một trận đánh lớn nổ ra ở Trục Chính thì nguồn điện phụ sẽ bị cắt. Thiết bị ở Phòng Điều Khiển Chính cũng có thể bị phá hỏng. Đương nhiên STL của Kirigaya-kun sẽ bị tắt nguồn và cậu ấy sẽ bị đăng xuất khỏi Underworld trong khi còn hôn mê. Khi ấy…… Kirigaya-kun sẽ không bao giờ
kết nối với STL được nữa. Với tình trạng bây giờ thì cậu ta sẽ không qua nổi cả giai đoạn đầu…… Muốn tiếp tục điều trị thì chúng ta chỉ còn cách tiến hành trong lúc ba cô gái đó
vẫn còn dive vào Underworld.”
126
Higa điềm đạm nói. Anh thấy lòng mình ngập quyết tâm.
Lúc này anh nên làm gì?
Chủ Thể mới ít phút trước đây của Higa nhất định sẽ trả lời như sau: Mình chẳng làm được gì hết, mình đâu phải Kayaba-senpai.
Thế nhưng đây không phải nhận thức bản thân đích thực của anh. Anh chỉ viện cớ trốn tránh mà thôi.
Cái gã Higa Takeru mà mình biết, vị đại thiên tài đã thiết kế ra STL và Underworld, chắc chắn sẽ nói như thế này.
“……Để tôi đi, Kiku-san.”
“Đi…… đi đâu chứ?”
Nhìn viên chỉ huy mặc áo Hawaii đang cau mày, Higa hít một hơi sâu và đáp.
“Cũng chẳng nhiều nhặng gì, tôi không có ý định xâm nhập tái chiếm Phòng Điều Khiển Chính đâu. Anh nghe tôi này…… Ở phía đuôi của Trục Chính chạy xuyên «Ocean
Turtle», có một đường ống cáp nối giữa phòng STL Số 2 mà Kirigaya-kun đang nằm, và Phòng Điều Khiển Chính phía dưới tường chịu áp. Trên dây cáp có một cổng bảo trì. Nếu tôi chui vào trong ống dẫn bằng thang từ phòng STL Số 2 rồi kết nối laptop của tôi với cổng bảo trì, tôi sẽ có thể điều khiển máy STL của Kirigaya-kun.”
Nghe ý tưởng của Higa xong, cặp mắt của Kikuoka thoáng mở to đầy ngạc nhiên phía sau cặp kính gọng đen. Song anh ta lập tức ra vẻ nghiêm nghị và bác bỏ.
“Nhưng cổng bảo trì nằm ở phía bên kia tường chịu áp ngăn các chúng ta và những kẻ tấn công cơ mà. Để đến được cổng kết nối đó thì buộc phải mở khóa tạm thời bức tường chịu áp lực đang bít kín ống dẫn cáp. Hơn nữa ống dẫn cũng thông với phòng STL Số 1 nằm kế bên cạnh Phòng Điều Khiển Chính. Nếu chúng thấy khóa mở và phát hiện ra kế hoạch của chúng ta thì có khi chúng sẽ tấn công chúng ta từ bên dưới.”
“Vậy thì đối phó bằng mồi nhử là được chứ gì.”
“Mồi nhử…… á?”
Mắt Kikuoka lóe lên tia sáng sắc lẻm. Higa vội vàng lắc đầu và đáp.
“Tất nhiên ta không thể dùng nhân lực quý giá rồi. Ngay khi ta mở khóa tường chắn, ta sẽ có thể lao thẳng về phía bên kia ống dẫn…… bằng cách dùng nó.”
“Hiểu rồi…… «Ichiemom» hả. Cũng may là nó nằm ở kho của Trục Trên. Ai mang nó
đến đây được không?”
127
Theo chỉ thị của Kikuoka, hai nhân viên đang ngồi cạnh tường lắng nghe cuộc nói chuyện bèn đứng dậy và rảo bước ra khỏi phòng. Mặt khác, Tiến Sĩ Koujiro nói với vẻ lo lắng.
“Chờ chút…… Đem Ichiemom ra làm chim mồi cũng được, có điều nó chỉ có thể
bước chậm rãi xuống cầu thang thôi. Nếu kẻ địch phát hiện ra thì nó đâu thể chạy về ngay được.”
Ichiemom – tên chính thức là «Electroactive Muscled Operative Machine 1»30 – là một cơ thể máy hình người thí nghiệm dùng để nạp Fluctlight Nhân Tạo. Vì sử dụng cơ polymer để cử động khung xương kim loại nên có thể gọi nó là một robot hình người. Do vẫn còn trong quá trình thí nghiệm, các bộ phận máy móc và dây nhợ đều nằm lồ lộ bên ngoài, thành thử ngoại hình nó trông không được đẹp đẽ cho lắm, và nó cũng chẳng có công nghệ chống đạn gì.
Tuy rằng hôm qua Rinko đã phàn nàn kha khá khi Higa nhờ cô điều chỉnh bộ cân bằng tự đi bộ của Ichiemom, cô có vẻ đã hơi bị cuốn hút, cho nên cô tỏ ý do dự về «kế hoạch tác chiến lấy Ichiemom làm mồi nhử» này. Tất nhiên Higa cũng rất tiếc khi phải sử dụng kế sách này, nhưng giờ không phải lúc tiếc của không dùng trang thiết bị có sẵn.
“…..Tội thì tội Ichiemom thật đấy, cơ mà giờ nó chỉ còn nước cố hết sức thôi. Nhưng trông nó như vậy, thì có lẽ quân địch sẽ không tấn công ngay vì sợ nó phát nổ.”
“……Nói cũng phải……”
Họ đang nói đến đó, cánh cửa trượt mở và một xe đẩy to tướng đẩy vào phòng. Được chở đi trong tư thế ngồi hai tay ôm chân là một người máy cao dỏng với ba mắt kính gắn trên cái đầu thô kệch.
Tiến Sĩ Rinko liếc nhìn Ichiemom, ra vẻ rối lòng, rồi lập tức quay lại.
“……Maa, nhìn nó đáng nghi thiệt, hẳn sẽ khiến chúng nghĩ chúng ta đang có mưu
đồ gì to tát……”
“Ít ra chúng sẽ không bỏ qua nó. Trong khi kẻ địch xử lý Ichiemom, tôi sẽ lẻn vào phần dưới ống cáp và điều khiển STL của Kirigaya-kun thông qua cổng bảo trì. Vấn đề là cái này câu giờ được bao lâu đây……”
Nghe Higa nói, Kikuoka vừa hỏi vừa xóc đôi dép dưới chân:
“Thế thì ta không cho thêm «Niemom» vào chung được à?”
“Đáng tiếc là không.”
Higa nhún vai một cách cường điệu xong đáp.
30 Người Máy Vận Động Có Cơ Bắp Điện Tử.
128
“Dù hiệu năng thể chất của Niemom cao hơn, tuy nhiên nó vốn được tạo ra để cho Fluctlight Nhân Tạo điều khiển hoàn toàn, thế nên nó không có bộ phận tự cân bằng như Ichiemom. Trong tình trạng hiện tại thì vừa cất bước xuống cầu thang nó sẽ ngã nhào ngay tắp lự.”
“Vậy sao……”
Ánh mắt Rinko đi khỏi khuôn mặt gật gù của viên chỉ huy mà sang phía bên phải.
Cô nhìn mặt đất với vẻ lạ kì rồi hỏi cứ như vừa tỉnh mộng.
“Nhưng mà Higa-kun, dầu có đánh lạc hướng địch được thì khi tường mở, cậu vẫn có khả năng bị phát giác và bị giết đó. Mang theo một vệ sĩ tới ống cáp thì tốt hơn chứ?”
“……Không được, hiện tại đội Tự Vệ là sức chiến đấu vô cùng quan trọng. Vả lại, chỉ
có mình tôi chui lọt cái đường ống chật hẹp thấy tổ ấy thôi. Đằng nào thì tôi cũng sẽ quay lại trong chốc lát mà.”
Mặc dù đáp bằng giọng thản nhiên, tim anh đang đập nhanh hơn một chút khi nghĩ về chi tiết hoàn cảnh.
Nếu bị kẻ địch phát hiện và bắn từ dưới ống lên thì anh sẽ hết đường trốn. Hồi
«Ocean Turtle» bị tấn công đợt đầu, Higa chỉ mới nghe tiếng súng chứ chưa biết mặt địch.
——Dầu vậy.
Mình…… Không, cả tổ chức Rath có món nợ quá lớn với Kirigaya-kun.
Higa Takeru khắc sâu suy nghĩ đó vào trong tâm trí thêm lần nữa.
Tạm bỏ qua chuyện niêm phong kí ức của cậu ấy, việc bắt cậu phải dive một quãng thời gian dài ba ngày ngoài đời, tương đương với 10 năm ở Underworld, đã tạo nên một kích thích tố vô cùng quan trọng đối với các Fluctlight Nhân Tạo. Sự ra đời của Fluctlight phá bỏ mọi giới hạn của thế giới, «Alice», chắc chắn có liên quan đến Kazuto từ đầu tới cuối.
Nhưng sau đó, dù cho với mục đích trí liệu, song vì bọn họ đã bắt cậu ấy kết nối STL mà không có giới hạn nào, Fluctlight của cậu tổn thương nghiêm trọng. Hơn nữa, nguyên nhân là bởi cậu đã chiến đấu quyết liệt với tổ chức thống trị Underworld nhằm bảo vệ Alice, dẫn đến mất đi nhiều đồng sự. Vậy nên, miễn sao có khả năng chữa trị cậu ấy thì anh phải chấp nhận mọi rủi ro có thể xảy ra. Không thì cả đời anh sẽ chẳng bao giờ dám ngẩng cao đầu.
Higa Takeru siết chặt hai tay và gật đầu với Kikuoka.
Đúng lúc này.
Một giọng nói thứ tư vang lên trong Phòng Điều Khiển Phụ.
129
“Anoo…… Tôi sẽ đi với sếp Higa……”
Mọi người dồn mắt về phía một trong số các kỹ sư của Rath, vốn nãy giờ ngồi trên một cái đệm dựa vào tường.
Anh ta thấp ngang Higa, mái tóc dài thắt ra sau đầu. Lấy hết dũng khí, anh ta vụng về đứng dậy và tiếp tục nói.
“Người tôi cũng khá gầy…… Nhưng ít chi tôi cũng có thể làm bia đỡ đạn cho sếp……
Và tôi cũng luôn phụ trách việc bảo trì dây cáp……”
Higa nhìn đăm đăm khuôn mặt người nhân viên nam có giọng nói nhỏ đến mức khó nghe này.
Anh ta khá lớn tuổi, chắc khoảng giữa 30 và 40. Vì đã ở trên Ocean Turtle nhiều tháng liền nên da anh ta trắng bệch. Theo như anh nhớ thì người này đã thôi việc ở một công ty phát triển game lớn để gia nhập Rath.
130
Khả năng chiến đấu của anh ta không thể sánh được với một sĩ quan Tự Vệ Quân, tuy nhiên có một người đồng hành cũng làm anh vững dạ phần nào. Higa liền đứng dậy khỏi chiếc ghế dựa và cúi sâu đầu với nhân viên này.
“……Nói thật tôi cũng không biết rõ vị trí cổng kết nối. Rất cảm ơn anh vì đi cùng tôi,
Yanai-san.”
131
132
133
Phần 2
Sau khi đã quay trở về thế giới thực, Gabriel Miller từ từ mở mắt trong STL Số 2.
Chính xác hơn là hắn không hề tự mình về với thực tại, mà bị trục xuất một cách bất ngờ. Vẫn nằm lì trên chiếc giường gel, Gabriel cảm nhận dư vị của kinh ngạc còn sót lại trong khoang miệng của mình.
Tại sao hắn có thể thua trong một trận chiến một chọi một trong thế giới ảo được? Đã vậy, kẻ địch thậm chí còn chẳng phải là con người, nó chỉ là AI mà thôi.
Làm sao hắn lại thua tên hiệp sĩ đó được? Gabriel dành ra vài giây quý báu ngẫm nghĩ lại lý do dẫn đến kết cục đấy.
Sức mạnh ý chí? Sự kết nối giữa các linh hồn? Sức mạnh của tình yêu gắn kết con người lại với nhau……?
——Hết sức vô lý.
Khóe miệng Gabriel nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt. Cho dù có là ở thế giới thực hay ảo đi chăng nữa, nếu thực sự tồn tại những thế lực vô hình, thì dứt khoát chỉ tồn tại một——sức mạnh của định mệnh đã và đang dẫn dắt hắn về phía trước.
Nói cách khác, thất bại của hắn là không thể tránh khỏi. Bởi vì điều đó là cần thiết. Định mệnh muốn Gabriel chiến đấu không phải trong lốt Thần Bóng Tối Vector, mà là con người thật của hắn. Định mệnh yêu cầu hắn phải bước vào vào thế giới ấy một lần nữa, bằng con đường đúng đắn nhất.
Nếu thế thì hắn sẽ làm cho tới cùng.
Ngẫm nghĩ xong xuôi, Gabriel nhẹ nhàng trượt xuống giường.
Nhìn sang cỗ STL còn lại, hắn ngạc nhiên khi thấy đội phó Vassago Casals vẫn đang dive. Hắn tưởng tên đấy đã tử trận và phải log out từ lâu rồi, cơ mà có vẻ như gã này đã tìm ra được thứ đáng để theo đuổi.
——Maa, cứ làm điều cậu thích.
Gabriel nhún vai rồi mở cánh cửa dẫn tới căn Phòng Điều Khiển Chính kế bên. Gã thành viên đầu đinh ngồi trước bàn điều khiển bèn ngẩng đầu lên và cất lời thản nhiên.
"Vất vả cho ngài rồi, đội trưởng. Í-dà, anh cũng toi mất tiêu."
“Báo cáo đi.”
Gabriel ra lệnh, tỏ vẻ thờ ơ. Critter thoáng thay đổi sắc mặt và tường thuật.
134
“Vâng, theo như lệnh Đội Trưởng, tôi đã liên tục nhét năm chục nghìn player từ mọi miền đất nước Hoa Kỳ vào trỏng. Một nửa đã dẹo, mà kệ, mục tiêu tiêu diệt Nhân Giới Quân vẫn còn trong tầm tay của chúng ta. Còn về yếu tố không chắc chắn, Rath đã sử dụng cùng cách như chúng ta…… Tôi đã xác nhận được có một kết nối quy mô lớn từ
Nhật Bản tới chiến trường này. Nhưng chỉ có 2000 nhân mạng, nên tôi không nghĩ họ sẽ là vấn đề lớn.”
“Hưm……?”
Gabriel nhướng một bên mày và dõi mắt lên màn hình chính.
Trên đấy là bản đồ địa hình phía nam Underworld. Một đường kẻ màu đen kéo dài từ «Đông Phương Đại Môn» xuống thẳng phía nam rồi kết thúc bằng một dấu “X”, chắc là bản log hoạt động của Thần Bóng Tối Vector, hay chính là Gabriel. Còn hơn nửa chặng đường nữa mới chạm tới bảng điều khiển hệ thống ở cực nam thế giới, tuy nhiên chắc hẳn hiện thời Alice vẫn còn nằm ở dấu X trên bản đồ.
Ngoài ra, một đường màu trắng dày cũng hướng về phương nam giống như đang đuổi theo đường màu đen. Chính là lực lượng Nhân Giới Quân. Có vẻ tạm thời chúng đang tụ đặc thành một chùm và đứng tại chỗ.
Nhúm Nhân Giới Quân màu trắng này dường như sắp bị đè bẹp bởi đại quân đoàn đỏ kia. Giả sử đám đỏ là những người chơi VRMMO Mỹ, thì vầng sáng màu xanh tựa một bức tường bảo vệ chắn giữa màu đỏ và trắng ấy chính là 2000 người đến từ Nhật Bản.— —Tình hình là thế à?
“Những người Nhật Bản kia đang sử dụng tài khoản mặc định của Nhân Giới Quân
sao?”
“Tôi nghĩ vậy, có vấn đề gì à?”
“Không có gì……”
Gabriel nhận chai nước khoáng Critter đưa cho rồi vừa uống vừa suy ngẫm.
Có khi nào mấy con nghiện VRMMO Nhật kia đã convert một nửa của chính mình— —không, mặt nào đó thì chúng đề cao nhân vật trong trò chơi hơn cả chính bản thân—— vào Underworld?
Đời nào. Gabriel lại nở một nụ cười vô cảm.
Khoảng nửa tháng trước, Gabriel đã tham gia một giải đấu PvP của máy chủ Nhật
Bản trong trò chơi VRMMO có tên «Gun Gale Online». Dù cho lũ oắt ấy – những người
hắn dễ dàng đè bẹp – đăng nhập vào Underworld chỉ vì hứng thú, chúng sẽ chẳng bao giờ
dám chấp nhận nguy cơ đánh mất nhân vật trò chơi đâu.
135
Bỗng đầu hắn tái hiện lại hình ảnh một nữ xạ thủ với mái tóc màu xanh dương trong trận chung kết ngắn ngủi của giải đấu đó: cô ta đã bị hắn khóa kẹp cổ, một đòn tuyệt sát, ấy thế vẫn vẫy vùng đấu tranh tới cùng. Có điều Gabriel nhanh chóng đưa suy nghĩ của mình trở về với thực tại.
“——Làm tốt lắm, giờ tôi sẽ dive một lần nữa. Cậu convert tài khoản này vào Underworld cho tôi.”
Hắn nhặt lên một mẩu giấy và một chiếc bút chễm trệ trên bàn điều khiển, rồi ghi ID cũng như mật khẩu trước khi chuyền cho Critter. Critter ngạc nhiên tò mò.
“Ồ-ya, đội trưởng cũng thế ư……?”
“‘Cũng thế’…… nghĩa là sao?”
“À, cái thằng Vassago cũng quay lại sau khi đã chết ấy mà. Chẳng hiểu sao trông hắn ta mừng rơn rơn trong lúc convert account và trở lại vào trong.”
“……Hồ?”
Ánh mắt của Gabriel đáp xuống mảnh giấy bên cạnh tay Critter. Trong cái ID dường như là của Vassago kia, ba chữ cái đầu tiên nổi lên rõ mồn một.
“……Hiểu rồi. Hóa ra là vậy.”
Kuku. Một tiếng cười chân thật, hiếm có rung lên từ cổ họng Gabriel. Critter còn đang chưa hết sốc, hắn đã tóm lấy vai Critter và nói.
“Đừng bận tâm. Trông cậu ta có vẻ thế thôi, chứ thực ra…… cũng có vấn đề của bản
thân mà. Thôi, trông cậy ở cậu nhé.”
Gabriel quay lưng và trở về phòng STL, một nụ cười hếch trên khóe môi.
***
Cùng lúc ấy, Vassago Casals đang cười nhe răng dưới cái áo choàng đen trong khi quan sát chiến trường bên dưới.
Từ trên trán bức tượng thần đứng ngay lối vào sando của khu tàn tích, toàn cảnh của cuộc tương tàn đẫm máu giữa những người chơi Mỹ và Nhật Bản đều thu hết vào tầm mắt hắn.
Không, chính xác hơn, đây là thảm sát một chiều.
136
Chính giữa lối vào sando, 2000 player Nhật xếp thành một hình bán nguyệt khổng lồ, liên tục hạ gục những tên lính mặc áo đỏ ùa vào, vậy mà phe Nhật gần như không bị hao tổn. Có thể giải thích rằng giữa hai đoàn quân có sự khác biệt một trời một vực về trang bị cũng như khả năng làm việc theo nhóm, song hậu phương vững chắc của bên Nhật Bản mới thực sự là yếu tố then chốt. Những người bị thương lập tức được đưa đến khu cắm trại mới dựng lên bên trong sando và được chữa trị bằng các câu thần chú, sau đó lại hăm hở trở về tiền tuyến.
Sĩ khí phe họ cao đến vậy trong Underworld, dù ở đây nỗi đau sẽ ngang ngoài thế giới thực, quả thật đáng ngưỡng mộ. Nói thế chứ nội việc 2000 người chơi sẵn sàng chuyển đổi nhân vật của chính mình vào thế giới này để tham chiến vốn dĩ là một điều kì diệu rồi.
Tình thế này, ngay cả Gabriel Miller cũng cho rằng là không thể xảy ra—— Nhưng Vassago Casals đã tiên đoán gần như chính xác.
Nếu có thể kết nối từ Hoa Kỳ, thì rất có thể Nhật Bản cũng gửi được quân tiếp viện cho phe Nhân Giới. Thậm chí, Vassago còn đoán rằng chúng sẽ convert nhằm đạt mục đích.
Trong số những người chơi Nhật Bản đang anh dũng chiến đấu kia, ngoài «Tia Chớp» Asuna ra, còn có thêm vài gương mặt quen thuộc khác nữa. Điều này khiến hắn hưng phấn thấu tận tâm can.
Bởi trò chơi tử thần mà hắn đã phải từ bỏ ước mơ được hưởng thụ, giờ đây lại xuất hiện trước mặt hắn dưới hình thức khác.
Mà không, dĩ nhiên là kể cả họ có bỏ mạng trong thế giới này đi chăng nữa, mạng sống đích thực của họ ngoài kia cũng không thể bị cướp đi.
Tuy nhiên trong Underworld lại tồn tại thứ mà pháo đài bay lơ lừng ấy không hề có.
Tức là——
«Đau Đớn».
Không «Mã Chống Tội Phạm».
Thế thì, dứt khoát hắn sẽ tìm được niềm vui cực kỳ lớn, dễ có kho còn ly kỳ hơn cả tự tay giết người không chừng.
“Kuku, kukuku, ku-ku-ku-ku.”
Vassago không tài nào kìm nổi tiếng cười khùng khục rỉ ra bên dưới mũ trùm.
137
***
——Mình đã không tới kịp rồi.
Sinon lặng lẽ cúi nhìn thi thể đầy thương tích của người kiếm sĩ cao niên, và nữ hiệp sĩ vàng đương vừa ôm chặt ông ấy vừa thổn thức.
Ở bên cạnh người hiệp sĩ là hai con rồng khổng lồ, chúng cũng cúi rũ đầu tựa hồ cùng chia buồn.
Để đuổi kịp ba người gồm «Vu Nữ Ánh Sáng» Alice – người gánh vác vận mệnh thế giới trên vai; Thần Bóng Tối Vector – kẻ đã bắt cóc Alice; và Chỉ Huy Hiệp Sĩ Bercouli – người đã ví theo hai người kia; cô đã bay điên cuồng. Cô vận dụng tối đa kỹ năng bay tự do, vốn đã tôi luyện nhuần nhuyễn trong ALO, bay về phía nam với vận tốc tối đa trong hạn định của hệ thống, song trận chiến đã kết thúc từ lâu trước khi cô đến nơi.
Không——Phải khen ngợi sức mạnh của Bercouli mới đúng.
Vì ông đã bắt kịp Vector – kẻ tưởng chừng chẳng thể nào bắt kịp, và vì ông đã tiêu diệt được một super account – thứ cứ tưởng là bất bại.
Tuy nhiên có một sự bất công vô cùng lớn đây.
Hiệp Sĩ Trưởng Bercouli hy sinh, đồng nghĩa linh hồn ông sẽ tan biến vĩnh viễn. Ấy thế linh hồn kẻ chết cùng ông, Thần Bóng Tối Vector, lại không bị quy luật này ràng buộc.
Sinon biết rằng mình nhất định phải báo cho Alice – đang gục đầu như thể đã ngã quỵ sau khi mãi mới ngưng khóc – rằng nguy hiểm chưa qua, có điều cô không tìm được lời nào để nói.
Những giây phút quý giá trôi đi trong thinh lặng, bỗng người đầu tiên cất tiếng là hiệp sĩ Alice.
Dầu gò má ướt lệ, vẻ đẹp mỹ miều của Alice khiến Sinon không khỏi nín thở. Alice nhìn thẳng vào mắt Sinon bằng đôi mắt long lanh màu xanh cobalt như mặt nước. Bờ môi hồng đào của cô cử động, phát ra thanh âm nghe tựa chuông bạc ngân vang.
“Cô…… cũng là người của Real World?”
“Phải……”
Sinon gật đầu, rồi nói ngập ngùng.
“Tôi là Sinon. Bạn của Asuna và Kirito. Tôi đến để cứu cô và Bercouli-san khỏi tay Thần Bóng Tối Vector…… nhưng xin lỗi, tôi đã không kịp.”
138
Sinon quỳ một gối xuống trên đỉnh núi đã khắc ghi vết tích của một trận kịch chiến, và cô cúi đầu thật sâu với Alice. Thế mà Alice lại lắc đầu nhè nhẹ.
“Không đâu…… Đây là sự ngu ngốc của tôi. Tôi đã không chú ý tới sau lưng và bị bắt
cóc như một đứa con nít; toàn bộ là lỗi của tôi. Sinh mạng vẩn vơ của tôi sao sánh được với Oji-sama…… với Chỉ Huy Hiệp Sĩ Hợp Nhất vĩ đại chứ.”
Trong giọng nói đấy ẩn chứa sự ân hận và tự trách bản thân sâu sắc, làm Sinon không nói nổi tiếng nào. Alice cố hết sức dằn nước mắt mà hỏi một câu khác.
“Xin hỏi chiến sự thế nào rồi?”
“…… Asuna và Nhân Giới Quân đã phần nào ngăn chặn được bước tiến của quân
đoàn đỏ từ Real World.”
“Vậy thì tôi cũng sẽ quay về phía bắc.”
Alice đứng dậy tuy có chao đảo, xong tiến tới một trong hai phi long, nhưng Sinon gọi với ngăn cô lại.
“Đừng, Alice-san. Cô phải tiếp tục đi về hướng Nam, về «Tế Đàn Tận Cùng». Nếu cô chạm bảng điều khiển…… bảng pha lê trên bàn thờ, cô sẽ nghe được một lời gọi từ Thế Giới Thực.”
“Hà cớ gì. Hoàng Đế Vector chẳng phải đã chết rồi sao?” “…… Điều ấy…… không đúng đâu.”
Sau đó, Sinon giải thích cho Alice. Dù cho một người Thế Giới Thực bị chết trong
Underworld, y sẽ không thật sự mất mạng. Nhiều khả năng kẻ địch ngụ trong thân xác
Hoàng Đế Vector sẽ tìm một cơ thể mới và tấn công lần nữa.
Alice nổi giận đùng đùng, cứ như mọi cảm xúc cô kiềm nén bấy lau này nổ bung hết ra một lúc vậy.
“Oji-sama đã…… đã hy sinh mạng sống mới diệt được kẻ thù, mà hắn ta lại không
chết ư!? Đã thế hắn chỉ biến mất một chốc, rồi sẽ sớm sống lại như thể chưa có gì xảy ra…… ý cô là thế ư!?”
Alice áp sát Sinon, bộ hoàng kim giáp kêu loảng xoảng.
“Làm sao…… Làm sao mà lại có một chuyện phi lý như vầy……!? Thế thì…… vì cái gì
chứ…… Oji-sama phải hy sinh thân mình vì cái gì chứ!! Đối đầu mà chỉ có một bên đặt
tính mạng ra cược thì…… thì có khác gì một trò đùa………….”
Lệ lại trào ra hai bên đôi mắt xanh lam của Alice, nhưng Sinon chỉ biết nín lặng nhìn
cô.
139
——Mình không có quyền gì để nói cả.
Mình đã chết vô số lần trong những trận chiến ở GGO và ALO. Và cũng như Thần Bóng Tối Vector, mình có thể sẽ tiếp tục sống dẫu tử nạn trong thế giới này. Mình, một kẻ không-thể-chết-dù-bị-giết-như-Vector thì không có——
Song Sinon phóng thẳng ánh mắt vào Alice, cô hít lấy một hơi sâu rồi lên tiếng.
“Nếu vậy…… Alice-san, cô muốn nói là nỗi đau của Kirito cũng là giả tạo sao?”
Hiệp sĩ giáp vàng bất chợt thở không ra hơi.
“Kirito cũng là người Real World. Dẫu chết ở chốn này, sinh mạng thật của cậu cũng sẽ không mất. Tuy nhiên, tổn thương cậu mang theo là thật. Đau đớn của cậu, linh hồn vụn vỡ của cậu, toàn bộ đều là thật.”
Sinon ngưng đôi chút, xong tiếp lời với nụ cười dịu dàng trên môi.
“……Tôi yêu Kirito. Rất nhiều. Asuna cũng thế. Còn có muôn vàn người khác cũng
yêu mến cậu ấy. Ai ai cũng lo lắng cho cậu cả. Họ lúc này đang cật lực cầu nguyện "Hãy chóng khỏe nhé". Với lại mặc dù không ai nói ra, cơ mà ai cũng nghĩ "Tại sao Kirito phải cố đến vậy?"”
Sinon vươn tay ra nắm nhẹ hai vai Alice và nói một cách kiên quyết.
“Kirito chịu đau là để cứu cô, Alice. Đó là nguyên nhân duy nhất khiến cậu ấy đấu tranh hết mình nhường ấy. Cô có dám gọi những xúc cảm của cậu ta là giả không……? Không, không chỉ Kirito, cả Hiệp Sĩ Trưởng nữa. Để cứu cô, ông ấy đã bị đánh bầm dập
tới mức này, thậm chí lấy cả mạng ra nhằm tạo cơ hội. Chỉ để cho cô trốn thoát khỏi nanh vuốt kẻ thù và câu cho cô chút thời gian quý báu.”
Không có câu trả lời nào lập tức đáp lại.
Alice lặng nhìn chăm chú thi thể nằm trên đất của Bercouli.
Một lần nữa, những giọt nước mắt to tròn lăn khỏi bờ mi cô——Rồi hiệp sĩ hoàng kim nhắm mặt thật chặt và ngẩng mặt lên như thể đang cố hết sức kháng cự lại gì đó. Xong cô hỏi với giọng khan khản.
“Sinon, nếu tôi…… nếu tôi ra Real World bằng «Tế Đàn Tận Cùng» rồi, liệu tôi có thể
trở lại đây lần nữa không? Liệu tôi có thể gặp lại những người tôi yêu quý lần nữa không……?”
Sinon không có đủ kiến thức để trả lời rạch ròi câu hỏi thúc bách của Alice. Điều duy nhất cô chắc chắn là, lỡ như Alice rơi vào tay quân thù, toàn cõi Underworld sẽ bị xóa sổ và biến mất không còn dấu vết.
140
Nếu bảo vệ được cả Alice và thế giới này, nhất định họ sẽ có khả năng đáp ứng nguyện vọng của cô. Bây giờ Sinon chỉ có thể tin nhiêu đấy.
Cho nên cô chầm chậm gật đầu.
“Ừ. Miễn là cô…… và Underworld bình an.”
“……Tôi hiểu rồi. Vậy thì tôi sẽ đi về phía nam. Tôi không biết có cái gì chờ đợi tôi ở
«Tế Đàn Tận Cùng»…… Tuy nhiên nếu đây là tâm nguyện của Oji-sama và Kirito thì……”
Alice nhẹ nhàng xòe tà váy trắng tinh trong lúc quỳ gối lên đất. Cô vươn tay ra vuốt ve trìu mến mái tóc của Bercouli, rồi khẽ đặt môi lên trán ông.
Khi đứng lên, khắp người nữ hiệp sĩ toát ra khí tức khác hẳn ban nãy. “Amayori, Takiguri. Hai ngươi hãy cố chịu thêm chút nữa nhé.” Nói xong với hai con rồng, Alice hướng mắt về Sinon.
“Còn cô…… cô định sẽ làm gì, Sinon-san?”
“Lần này tới phiên tôi đặt mạng ra cược.”
Sinon cười hì hì và nói tiếp.
“Tôi nghĩ Thần Bóng Tối sẽ tái sinh ở nơi này. Tôi sẽ dốc hết sức ra diệt trừ hắn……
hay ít nhất cũng câu giờ cho cô dầu chỉ ít phút.”
Alice cắn môi nhẹ, rồi cúi đầu.
“……Trông nhờ ở cô. Tôi tuyệt đối sẽ không phụ lòng cô.”
Sau khi dõi mắt tiễn hai con rồng cất cánh vào khoảng trời phương nam, Sinon giơ tay lấy chiếc trường cung đeo trên vai phải.
Đám người đột kích Ocean Turtle có khả năng cao là một công ty quân sự tư nhân với sự trợ giúp từ cơ quan chính phủ Mỹ nào đó. Một kẻ trong chúng đã dùng super account 04 Thần Bóng Tối Vector hòng tấn công Alice.
Sinon ngoài đời thực chỉ là một học sinh cao trung, cô không có cơ hội nào trước một đối thủ như vậy.
Nhưng ở nơi này thì. Chiến đấu một chọi một trong thế giới ảo thì.
Mình nhất quyết phải thắng, bất chấp đối phương là ai.
Sinon cất lời thề mạnh mẽ trong lòng, chờ đợi giây phút kẻ địch dive vào một lần
nữa.
141
***
Trong lúc bẻ ngược nắm tay phải, những đốt xương cuối cùng liền phát ra tiếng lách tách khô khan.
Đầu lĩnh Guild Quyền Đấu Sĩ, Iskahn, dời mắt khỏi cái xác xoải tay xoải chân của tên lính bị hắn tặng một đòn ngay giữa miếng giáp ngực, và lặng thinh liếc nhìn tay phải mình.
Nắm đấm thép nghiền vụn mọi thứ, giờ không còn nữa. Thay vào đó là một bị thịt sưng vù vù bọc lấy đống xương thịt nát bấy, trên bề mặt thì bị máu bôi bẩn nhếch nhác.
Tay trái lâm vào tình cảnh tương tự cách đây không lâu. Hai chân hắn bầm dập máu me. Chạy còn không đủ sức, huồng hồ là tung cước.
“……Ngài đã chiến đấu như một chiến binh thực thụ vậy, Champion.”
Thanh âm khàn khàn của phó tướng Danpa làm hắn ngoái lại nhìn.
Sau khi mất hết hai tay, gã đàn ông to con đang ngồi trên đất này đã tiếp tục chiến đấu chỉ bằng thiết đầu công hoặc lăn xả thân mình lên địch, bằng chứng nằm ở bao vết kiếm chém trên mặt và người hắn. Hai mắt từng cháy bừng nhuệ khí và thông thái của hắn giờ đây đã mờ, báo hiệu rõ ràng rằng Sinh Mệnh của Danpa sắp cạn.
Iskahn giơ nắm tay tơi tả của mình lên làm thủ hiệu kính trọng linh hồn người dũng sĩ, rồi đáp.
“Maa, chết thế này thì sẽ không hổ mặt khi gặp tiền nhân ở bên kia.”
Hắn chếnh choáng lê từng bước chân tới bên phó tướng của mình, và thả phịch bàn tọa xuống.
Quân đoàn đỏ – ban đầu sĩ số hơn 20000 – sau một trận chiến khốc liệt dài lê thê đã suy giảm còn chừng 3000. Bù lại, chỉ còn khoảng 300 Quyền Đấu Sĩ sống sót. Hơn nữa, ai ai trong số họ cũng thương tật đầy mình và tơi bời hoa lá. Thậm chí họ còn chẳng giữ nổi đội hình hoàn chỉnh, chỉ biết tụ lại thành nhóm chờ bị đồ sát.
Lý do duy nhất mà 3000 quân địch đương vây chặt họ nhưng chưa thể tung ra đợt công kích cuối cùng là——
Một hiệp sĩ và một phi long vẫn chiến đấu xuất quỷ nhập thần ngay trước mắt Iskahn và Danpa.
142
***
Thể xác và tinh thần cô đã vượt qua giới hạn từ lâu.
Dẫu vậy, ngay khi bóng một tên địch lọt vào tầm mắt mù mờ của mình, Hiệp Sĩ Hợp Nhất Scheta Synthesis Twelve lại giương cao cánh tay phải nặng như chì mà vung thanh Hắc Bạch Hợp Kiếm.
Piu, một tiếng gió vút đục ngầu.
Lưỡi gươm mỏng-như-kim lập tức cắm sâu vào mảnh giáp vai đối phương. Phản lực ăn từ cổ tay tới cùi trỏ cô, tựa hồ hằng hà sa số mũi kim sắt châm vào da thịt mình.
“Ha…… AAaaaa!!”
Tiếng hú đứt đoạn của sự giận dữ bùng nổ nơi cuống họng cô vang lên, trái ngược hoàn toàn với biệt danh «Vô Âm» của cô. Kiếm cô cắt xuyên lớp giáp kềnh càng, vẽ một đường thẳng băng mà chia thân thể kẻ địch thành hai nửa.
Tên lính ngã xuống trong lúc miệng chửi rủa bằng thứ tiếng không hiểu nổi rồi, Scheta liền giật kiếm khỏi xác hắn, hơi thở cô ngắt từng quãng hồng hộc.
Cô mệt lả, một phần là bởi số lượng địch gần như vô hạn, và cũng bởi phản ứng kỳ lạ của bọn lính đỏ.
Tâm Ý của cô chẳng có hiệu quả gì mấy. Mặc dù vũ khí và giáp trụ phe kia không bõ bẽn trước Thần Khí của Scheta, nhưng mỗi lần cô chém xả địch, cô lại thấy lòng mình dâng lên một nỗi ác cảm khó chịu. Cách tấn công chúng y chang nhau. Dựa hoàn toàn vào vũ lực, những nhát kiếm thô kệch, song lại khiến Scheta gặp khó khăn trong việc tiên đoán hành động tiếp theo của chúng.
Như thể cô đang đánh với ma vậy. Đội quân này cứ như một bầy người chẳng hề ở đây, mà là bóng ma phản chiếu từ nơi xa xôi tới.
Đấu với chúng không vui tí nào. Trong lúc trảm quyết binh đoàn ma này, Scheta thấy rằng một kẻ sinh ra chỉ biết chém như cô lại đang cảm giác ghê tởm không tả xiết.
——Tại sao chứ.
——Bất kể kẻ địch có là gì, bóng ma hay thân xác, hay thậm chí là tượng đá, miễn là đủ cứng thì mình phải thấy thỏa mãn chứ. Mình chỉ là một con rối chẳng biết chi ngoài chém giết thôi mà……
143
Hắc Bách Hợp Kiếm là Thần Khí có mức Ưu Tiên cao nhất trong dòng kiếm siêu
mỏng. Nó là thứ công cụ sinh ra với mục đích duy nhất: cắt đứt; hệt như bản thân Scheta.
Giả như một trong hai ngừng chém chặt, ý nghĩa tồn tại của họ sẽ biến mất.
Giáo Sĩ Tối Cao Administrator đã chuyển hóa bông hoa bách hợp đen mà Scheta hái về từ chiến trường xưa của Hắc Giới thành một thanh kiếm. Lúc trao gươm cho Scheta, Người đã nói như sau.
——Cây kiếm này là hiện thân của lời nguyền khảm lên linh hồn ngươi. Một lời nguyền có tên là "dục vọng sát nhân", sinh ra bởi sự dao động trong thông số di truyền nhân cách. Chém, chém nữa, chém mãi. Chỉ khi nào bước con đường đẫm máu này tới chót, ngươi mới tìm ra chìa khóa hóa giải lời nguyền…… có lẽ thế.
Hồi ấy, Scheta chưa hiểu Giáo Sĩ Tối Cao muốn nói gì.
Cô chỉ biết tuân theo chỉ thị và vung kiếm chém giết liên miên qua bao năm bao tháng tưởng chừng vô cùng vô tận. Rồi rốt cuộc, cô chạm trán với địch thủ định mệnh của đời mình. Một kẻ cứng hơn và khó nhằn hơn bất kỳ ai bất kỳ cái gì mà lưỡi kiếm cô từng gặp. Chính là gã Quyền Đấu Sĩ đấy.
Cô muốn đấu với hắn thêm một lần. Chỉ qua tỉ thí may ra cô mới ngộ được điều chi
đó.
Bị cuốn theo suy nghĩ ấy, Scheta rời khỏi Nhân Giới Quân và ở lại chiến địa này.
Song le, có vẻ cô vẫn chưa thể tái đấu với anh chàng đấu sĩ tóc đỏ.
Cô nuốt ngụm nước cuối cùng trước khi quẳng túi da rỗng đi, trong khi nhìn về sau.
Cô trông thấy trên tảng đá xa xa, gã đầu lĩnh Quyền Đấu Sĩ đang ngồi yên, với vết thương giăng kín toàn thân. Không hiểu sao, con mắt trái hắn khi nhìn cô chăm chú lại toát ra vẻ sầu đau.
Scheta tự dưng thấy ngực mình nhói lên.
——Cơn đau này là gì?
——Mình muốn chém chết gã đó cơ mà. Mình muốn nếm mùi trận chiến toàn lực ấy lần nữa, rồi chặt đứt hai quả đấm cứng hơn kim cương của hắn cơ mà. Mình chỉ ham muốn chừng ấy thôi mà. Vậy thì tại sao ngực mình…… thắt lại thế này?
Kishi-
Một tiếng động nhỏ nhoi thình lình bốc lên từ tay phải cô.
Scheta nâng Hắc Bạch Hợp Kiếm lên và kiểm tra, miệng không nói một lời. Một đường nứt mỏng hơn tơ nhện chạy dọc ngay chính giữa tâm của lưỡi kiếm đen nhánh tới độ hút hết ánh sáng.
144
Aa……
Ra là thế.
Scheta hít sâu rồi mỉm cười.
Hết thảy nghi vấn trong đầu cô đều biến mất. Scheta rốt cuộc cũng ngộ ra ý của Administror, và lời nguyền bám lên cô là gì.
Nền đất vọng lên một tiếng rền khác. Ngoái về sau, cô thấy một tên lính địch khác xông vào mình, tay vung một cây búa chiến thô sần tới.
Scheta uyển chuyển lách người tránh né đòn đầu tiên của địch thủ rồi tay phải cô đâm kiếm vào chính giữa bộ giáp đỏ.
Nhát kiếm cuối cùng của cô thật tương xứng với cái danh "Vô Âm". Cứ như là lướt đi, Hắc Bách Hợp Kiếm đâm lút qua tim kẻ thù và đoạt mạng hắn một cách tinh tế—— thình lình, thanh gươm tan rã thành vô số cánh hoa đen bắt đầu từ giữa thân, không một tiếng động, rồi phân tán muôn nơi.
Scheta buồn bã ghé môi lên đốc kiếm đang dần dần vỡ vụn trong tay mình mà thầm
thì.
“……Cảm ơn ngươi, vì suốt thời gian qua.”
Trong tích tắc đấy, hình như cô thoáng nghe một làn hương hoa dịu nhẹ lướt qua.
Bên phải cô, người bạn đồng hành lâu năm – phi long Yoiyobi – quất đuôi nghiền nát một lính địch khác.
Lớp vảy xám của nó tắm đỏ ngầu trong máu phụt ra từ cơ man vết thương trên người; móng vuốt và ranh năng của nó cũng gãy nát. Nó không còn đủ sức phun lửa, cử động chậm chạp tới mức trái ngược với sự nhanh nhẹn ban đầu.
Sau khi xác nhận bước tiến của địch đã chững lại, cô mới bước đến kế bên con rồng yêu quý của mình và đưa tay phải vuốt ve cổ nó.
“Cả ngươi nữa, Yoiyobi, ta cũng cảm ơn nhiều. Ngươi mệt rồi phải không…… thôi,
nghỉ ngơi đi nào.”
Rồi Scheta và phi long đỡ dìu nhau tới quả đồi con mà tàn quân của Guild Quyền Đấu Sĩ tụ tập.
Đầu lãnh Quyền Đấu Sĩ ngồi trên đất bèn giơ cao bàn tay phải lên chào Scheta, tay cậu sưng phù lên tới nỗi cứ tưởng sẽ nổ tung bất kỳ lúc nào.
“Xin lỗi ha…… Do ta mà thanh kiếm quý báu của cô vỡ rồi……”
145
Scheta lắc đầu đáp lại lời xin lỗi của cậu.
“Không sao. Vì cuối cùng tôi cũng đã hiểu ra. Tại sao tôi liên tục chém cắt mọi thứ từ trước tới giờ……”
Cô bủn rủn quỳ gối, đưa hai tay cùng cả mười ngón ra nâng niu gương mặt gã đấu sĩ
trẻ.
“Ấy là để tìm ra thứ tôi không muốn chém. Tôi đã chiến đấu liên miên hầu tìm kiếm thứ tôi muốn bảo vệ. Đó là, cậu. Cho nên, tôi không cần cây kiếm đấy nữa.”
Trong giây lát, con mắt trái cậu nở to, trước khi từ trong đó, một giọt lệ trong veo dâng lên. Thấy vậy, Scheta có chút ngạc nhiên.
Cậu trai nghiến răng nghiến lợi muốn thốt lên mấy lời nhưng cổ họng cứ nghẹn
ngào.
“Ah…… Tiên sư nó. Ta cũng muốn lập gia đình với cô quá đi mất. Chúng ta nhất
định sẽ có một đứa trẻ khỏe mạnh nhỉ. Mạnh hơn bậc tổ tiên ta, mạnh hơn ta, và sẽ chắc chắn trở thành Quyền Đấu Sĩ vĩ đại nhất……”
“Không được. Đứa trẻ ấy, phải trở thành hiệp sĩ.”
Hai người đấu mắt với nhau một chốc, rồi cùng mỉm cười. Trước sự chứng kiến của một người đàn ông to con đôn hậu, Scheta và Iskahn ôm nhau chỉ trong tích tắc rồi ngồi xuống cạnh nhau.
Trong yên lặng, 300 Quyền Đấu Sĩ, một Hiệp Sĩ Hợp Nhất, và một con rồng, cùng chờ đợi vòng vây của hồng binh dần dần thu hẹp.
***
“Có vẻ đại cục đã ngã ngũ…… phải không?”
Klein lên tiếng trong khi đi với Asuna trở về hậu phương, và cô đáp lại "Có vẻ thế."
Một pháp sư trong số các player Nhật Bản, cô ta sử dụng Thần Thuật mình mới học để chữa trị thương tích của hai người. Tuy không thể tăng cường hiệu quả của Thần Thuật bằng sức tưởng tượng như các tu sĩ Underworld, song nhờ level cao, nhân vật mà cô chuyển đổ đã nhận được mức ưu tiên Thần Thuật rất lớn, do đó hiệu quả trị thương tăng gấp bội.
“Xin chân thành cảm ơn cô vì đã đến giúp chúng tôi.”
146
Asuna gửi lời cảm ơn đến nữ player pháp sư, cũng như Klein đương đứng cạnh cô.
“Cảm ơn cả anh nữa, Klein. Em thật lòng không biết cảm ơn thế nào mới đủ……”
Trông thấy Asuna lúng túng, Klein ngượng nghị xoa mũi mình.
“Oi oi, đừng khách sáo thế. Anh nợ em và tên Kirito nhiều không kể xiết, chừng này nhằm nhò gì…… Hắn cũng ở đây phải không?”
Klein không khỏi hạ giọng. Asuna bèn gật đầu khe khẽ.
“Vâng. Hết trận chiến rồi anh hãy đi gặp cậu ấy đi. Nếu nghe mấy trò đùa bẩn bựa của anh Klein thì có khi cậu ta sẽ không chịu nổi mà phải tỉnh dậy đốp chát với anh đó.”
“A-à, em độc miệng quá nha.”
Khuôn mặt rạng rỡ không ngớt của Klein nhoẻn miệng cười, có điều đôi mắt anh phô bày rành rành sự âu lo. Ảnh cũng biết vết thương linh hồn Kirito nặng nhường nào.
——Aa, nhưng, quả thực.
Sau khi mọi sự chấm dứt, sau khi họ đã đánh đuổi quân địch khỏi Underworld và khỏi Ocean Turtle, thì nếu như Sinon, Leafa, Klein cùng những cựu Tiên Phong của SAO, thêm Sakuya, Alicia và bạn bè ALO…… còn có Alice, Tiezé, Ronie, Soritliena và những
người thân quen khác, thì làm gì có chuyện Kirito sẽ không thức tỉnh, nhỉ?
Cô phải tiếp tục chiến đấu, để tới thời khắc ấy, cô có thể cười chào cậu.
Ngay khi vết thương khép miệng, Asuna liền cảm ơn player pháp sư nọ lần nữa rồi đứng lên.
Đúng như Klein đã nói, kết quả trận chiến đã rõ ràng và không thể thay đổi. Số lượng người chơi Mỹ giáp đỏ đã bị bào mòn xuống gần bằng với bên Nhật, và chúng như thể mất sạch nhuệ khí ban đầu, chỉ biết tấn công kiểu đâm đầu tự sát liên tù tì.
Tuy nhiên, trận chiến trong khu di tích thần điện này chỉ là một trận nhỏ.
Điểm mấu chốt là «Vu Nữ Ánh Sáng» Alice – đã bị Hoàng Đế Vector bắt cóc. Nhân lúc Chỉ Huy Hiệp Sĩ Bercouli và Sinon đang kìm kéo chân Vecotr, họ phải đuổi kịp hắn và giành Alice lại. Vì thế, họ buộc phải lựa ra những bậc tinh anh nhất trong số các player đã convert vào đây, mượn ngựa của Nhân Giới Quân mà phi về phương nam nhanh nhất có thể.
Giả sử họ tới kịp, thì dù đối phương có sử dụng super account, hắn cũng tài nào
chống cự lại nổi một team cao thủ tuyển chọn từ các top player Nhật Bản. Sức mạnh vượt
trội trong họ cho phép Asuna tự tin tuyên bố vậy. Những kiếm sĩ anh dũng mang theo
147
gươm kiếm khiên giáp, người họ óng ánh lên sắc cầu vồng, trông họ cứ như quân đoàn bất tử Einherjar trong Thần Thoại Bắc Âu……
Asuna quệt đi những giọt nước mắt, dời mắt khỏi tiền tuyến mà hướng về hậu phương sau rìa.
Các xe ngựa của đội hỗ trợ đã kéo sẵn về ngõ đầu kia của sando, đồng thời một lán trại dựng lên đằng ấy. Asuna có thể cảm thấy một giá trị không bút viết nào tả nổi toát ra từ cảnh những người Nhật bị thương được cư dân Underworld dùng Thuật Thức cứu chữa.
“……Không sao rồi, tất cả sẽ ổn thỏa…… chắc chắn là thế.”
Suy nghĩ bật ra thành âm thanh kia của Asuna liền nhận được câu trả lời hồ hởi từ Klein kế bên.
“Dĩ nhiên. Ok, chúng ta cố thêm lần nữa nào.”
“Ừừ.”
Asuna gật đầu, xong quay mắt về lại với tiền tuyến——
Tuy nhiên, sự chú ý của cô bị kéo về một thứ nằm ở mép tầm nhìn, khiến cô đột ngột khựng lại.
——Cái gì thế kia. Thứ gì đó, đen kịt…… tối tăm, như vết nhơ……
Mắt Asuna nheo lại một lát, rồi rốt cuộc cũng nhìn ra.
Hai dãy tượng thần khổng lồ nằm hai bên sando trong khu phế tích.
Bức tượng gần nhất bên phải. Có ai đấy đứng trên.
Bởi pho tượng nằm ngược nắng nên cô không thấy rõ. Cô chỉ lờ mờ nhận ra một bóng đen phất phơ, tựa hồ sắp tan vào nền trời đỏ thẫm của Dark Teritory.
Một người Mỹ bỏ chạy khỏi chiến trường ư? Hay là một người lính trinh sát của Nhật?
Asuna giật mình, bèn cố quan sát rõ hơn, bấy giờ cô mới hiểu rằng cái bóng đen kia lất phất là do kẻ đó đang mặc một chiếc áo khoác đen ngắn ngang thân. Mũ trùm bị kéo sát xuống thấp, làm cô không nhận dạng gương mặt hắn.
Có điều.
“Nèè, Klein. Cái người đó……”
148
Klien sắp sửa cất bước trở về tiền phương, song tay phải Asuna đã níu tay áo anh lại và tay trái cô trỏ lên.
“Cái người đang đứng đó, anh có có cảm giác là từng gặp chưa……?”
“Hể……? Ái dà, hắn quan sát chiến sự từ tít kia cơ à. Ai thế nhỉ…… Hắn mặc cái áo
khoác nữa chứ, hỏi anh từng gặp hắn chưa cũng chịu, cái mặt hắn…… hình như……”
Giọng nói Klein bất chợt tắt lịm.
Asuna đưa mắt nhìn thì chỉ thấy khuôn mặt râu ria lởm chởm của anh trở nên trắng bệch không còn giọt máu.
“Ơi này, có chuyện gì thế. Anh nhớ ra rồi à? Người đó là ai vậy?”
“Không…… không thể nào. Không lẽ nào…… Anh đang…… nhìn thấy ma ư……?”
“Ma-ma gì cơ……? Ý anh là sao?”
“Vì…… vì cái áo khoác đen ấy, à không, cái áo pon-sô da ấy…… là của LafCof……”
Khoảnh khắc cô nghe cái tên đó.
Asuna tưởng như trí óc mình đóng băng trong chớp mắt.
LafCof. Tên gọi chính thức là «Laughing Coffin – Tiếu Quan Tài». Từ giai đoạn giữa đến cuối trò chơi tử thần SAO, LafCof là Guild sát nhân (Red) mạnh nhất, lan truyền nỗi khiếp sợ khắp pháo đài bay Aincrad.
Guild sở hữu đông đảo PKer khét tiếng, như «XaXa Mắt Đỏ» và «Johnny Black», và bàn tay độc địa của nó đã chạm tới không biết bao nhiêu người chơi bình thường……
Cuối cùng, sau một phen quyết chiến sống mái với đội chinh phạt lập nên từ các player Tiên Phong, guild đã bị tiêu diệt thành công.
Trong trận chiến ấy, tất tần tật thành viên của Tiếu Quan Tài đều bị giết hoặc bị áp giải đến Hắc Thiết Thành, trừ một kẻ đã trốn thoát. Hắn là thủ lĩnh guild, biến mất một cách bí ẩn khi hang ổ guild bị phục kích, và hắn cũng là kẻ – trực tiếp hay gián tiếp – đã giết nhiều người chơi nhất trong SAO. Tên hắn là——«PoH».
Con quỷ giết người đấy thường mặc áo pon-sô da đen và cắp một con dao to bự cứ như dao phay. Và giờ đây, hai năm sau, hắn đã mò tới Underworld, và đang đứng cúi nhìn Asuna và Klein.
“………… Vô lý.”
Asuna lúc này chỉ biết lầm bầm với thanh âm khô khản.
149
Là giả thôi. Mình đang nhìn thấy ma thôi.
Cút. Cút đi.
Thế nhưng, như muốn chọc ghẹo điều ước của Asuna, cái bóng đen lắc lư trong
luồng khí nóng ấy lại từ tốn đưa tay phải lên. Rồi nhẹ nhàng vẫy qua vẫy lại tựa hồ muốn
trêu đùa cô.
Quang cảnh tiếp theo——
Ngoài "cơn ác mộng tồi tệ nhất" ra, không còn từ nào khác để miêu tả.
Một bóng người khác hiện lên bên cạnh gã khoác áo pon-sô đen. Rồi hai người, ba người.
Trên mái đình bắc dài tới lưng tượng của thần điện mênh mông, một quân đội đỏ im ỉm lộ diện. Bên trái mái đình thần điện, hàng chục bóng người khác cũng nhau hiện ra.
————Dừng đi. Làm ơn, dừng lại đi.
Asuna khẩn khoản cầu xin. Cô sợ mình không thể chịu đựng thêm nỗi tuyệt vọng nào lớn hơn bây giờ.
Vậy mà.
Một binh đoàn đỏ mới không ngớt hiện thân, cứ như vô tận. Một ngàn, năm ngàn, mười ngàn.
Tới lúc quân số bên kia vượt quá ba mươi ngàn, Asuna thôi không ước lượng nữa.
Bất khả thi.
Đội quân năm vạn người của Mỹ đã bị logout trong đau đớn. Không đời nào một đạo quân đông nghìn nghịt chừng này lại có thể tập trung về đây lần nữa nhanh thế. Hơn nữa, chúng không thể là Nhật. Nếu một thông báo bịa đặt lan ra trong Nhật Bản, thì hội Klein ắt hẳn đã biết trước.
Chúng là ma quỷ. Chúng toàn là những bóng ma vô thực thể tạo ra bằng Thuật Thức.
Và rồi những player Nhật ở hàng đầu chiến tuyến, họ đang sắp sửa dọn sạch người chơi Mỹ cũng phải ngừng tay quay đầu qua bên này. Một sự yên lặng quái dị bao trùm chiến trường bao la.
Sawasawa. Zawazawa.
Tiếng xì xầm từ đại quân đoàn đứng đông nghẹt trên trần điện thờ vọng lại tai cô như cơn gió mang điềm dữ.
150
Trong thoáng chốc, Asuna không suy ra nổi tiếng bàn tán xôn xao xốn xáo kia là ngôn ngữ nào. Cô căng tai ra nghe, cuối cùng cũng nghe được lõm bõm vài chữ từ mấy giọng nói to át hơn cả.
……Bigeobhan ilbon-in.31
……Uli nalaleul jikyeola.32
……Ganchuu renmen.33
Không phải tiếng Anh. Cũng chẳng phải tiếng Nhật.
Bấy giờ, Klein ở bên cạnh cô bỗng bật ra tiếng rên nghèn nghẹt.
“Aa…… Toi rồi…… Thế này thì toi thật rồi…… Đám quân ấy, không phải là Nhật (JP)
hay Mỹ (US) đâu……”
Asuna vừa cảm giác như sống lưng mình đổ mồ hôi lạnh, vừa nghe lời tiếp theo của
anh.
“………… Mà là Trung Quốc (CH) và Hàn Quốc (KR) đó.”
31 Tiếng Hàn. "비겁한 일본인": Lũ Nhật Bản hèn hạ.
32 Tiếng Hàn. "우리 나라를 지키라": Bảo vệ Tổ Quốc chúng ta.
33 Tiếng Trung. Có thể là "趕走他們" (Đuổi chúng đi) hoặc "幹掉你們" (Tao sẽ giết hết chúng mày).
151
152
Phần 3
Có lẽ vì có trường đại học nào gần đây vừa bắt đầu kì nghỉ hè, một quán Bar VR ở Cheongjin-dong thuộc quận Jongno ở Seoul đã đông đúc hơn một tí.
Jo Wol-saeng đã hoàn tất các thủ tục nhận phòng, sau đó lấy một cái cốc giấy và
hứng đầy soda tại quầy bar. Xong cậu bước vào một phòng đơn, tựa lưng vào ghế dựa, và
thở dài một tiếng.
Cậu nhận thấy mình gần đây thở dài như thế càng lúc càng nhiều. Bản thân cậu cũng biết rõ lý do. Năm nay cậu đã bước sang tuổi 20, hiện tại đang là sinh viên năm hai, và năm sau cậu sẽ phải tạm nghỉ học cho hai năm nghĩa vụ quân sự.
Thời hạn nhập ngũ là tận sinh nhật thứ ba mươi, cho nên cậu có thể dời việc nhập ngũ lại nếu muốn, nhưng những sinh viên chưa hoàn tất nghĩa vụ của mình trước khi tốt nghiệp sẽ gặp bất lợi rất lớn khi tìm việc. Gần như tất cả các bạn cùng lớp của sẽ nghỉ phép để thực thi nghĩa vụ quân sự sau khi hết năm thứ hai, và vì cha mẹ cậu cũng hối thúc nữa, thật sự cậu chẳng có đường lui.
Wol-saeng nhấp một ngụm soda nhạt, rồi thở dài lần nữa.
Tất cả mọi thứ khiến cậu khó chịu, từ việc liệu một người thể lực không tốt như cậu
có thể chịu được sự huấn luyện khắc nghiệt cho đến việc sẽ bị những binh lính khác bắt
nạt. Cơ mà thứ khiến cậu chán nản nhất chính là cuộc sống bây giờ của cậu sẽ bị tước
mất những hai năm tròn. Cậu không mảy may quan tâm đến thế giới thực. Mà thế giới ảo
cơ, nơi các bạn cậu đã mời cậu chơi thử khi mới bước vào đại học năm nhất, và cũng là
nơi thu hút cậu từ đấy đến nay——hai năm không được dive vào thế giới đó, đối với cậu,
còn đau khổ hơn là bất kì khóa huấn luyện nào.
“…………Giá như mà mình có thứ này trong quân đội……”
Cậu lẩm bẩm trong lúc cầm lấy thiết bị kết nối FullDive treo trên giá trên bàn—— «AmuSphere». Do thuộc một VR bar nổi tiếng, trông nó tả tơi cả trong lẫn ngoài, ấy thế đối với Wol-saeng, chiếc máy này toả sáng rực rỡ hơn cả vòng sáng thiên thần.
Ba năm trước——năm 2023, thiết bị này ra mắt tại Nhật, và bắt đầu lên kệ trên toàn thế giới vào năm tiếp theo; nó đã tạo nên một sự bùng nổ lớn ở Nam Hàn, nơi vốn dĩ ngành công nghiệp trò chơi điện tử trực tuyến đã rất hưng thịnh. Các cửa hàng café Internet trước đấy tên là «PC Bar» giờ đổi tên thành «VR Bar» và trang bị đầy đủ AmuSphere. Những người trẻ tuổi đều bị thu hút bởi VRMMORPG được Nhật hoặc Mĩ phát triển.
«Đế Chế Silla », game mà Wol-saeng đã chơi suốt một năm rưỡi, là phiên bản Hàn của «Đế Chế Asuka» của Nhật. Nó không đơn thuần là dịch; mà kể cả thị trấn, nhân vật,
153
và nội dung quest đều sửa lại cho giống với triều đại Silla ngày xưa của Hàn Quốc. Trò chơi đã trở nên nổi tiếng nhất Hàn Quốc từ ngày phát hành.
Mặt khác, giới game thủ giận dữ đòi hỏi một trò chơi chính hiệu Hàn Quốc, vì thế rất nhiều công ty bắt đầu phát triển các tựa VRMMO mới toanh bằng cách sử dụng package «The Seed», một gói phần mềm hoàn toàn miễn phí. Tuy nhiên, bản thân của package đấy vẫn là Nhật Bản tạo ra, vậy nên không kết nối «The Seed Nexus» khổng lồ đặt tại Nhật thì không thể sử dụng đầy đủ tính năng. Song le, các VRMMO của Nhật nói chung lại hay làm nhiễu kết nối từ Hàn Quốc và Trung Quốc, dẫn đến việc mất khả năng tạo ra các trò chơi mới với chất lượng sánh ngang «Đế Chế Silla», khiến cho người chơi Hàn Quốc ngày càng bất mãn.
——Mình thật sự muốn chơi một trò quốc nội trước khi tòng quân, nhưng có vẻ là một giấc mơ viễn vông rồi……
Wol-saeng lại thở dài, ném những suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí. Cậu tựa lưng vào chiếc ghế dựa và đeo AmuSphere vào.
“…… Link Start!”
Cậu đọc câu lệnh phổ-biến-toàn-cầu duy nhất rồi nhắm mắt lại.
Cậu đi xuyên qua những tia sáng loang lổ, sau đó nhập tài khoản, mật khẩu của VR bar, và bước vào một khu vực khởi đầu đơn giản cùng cực. Tới nơi xong, cậu chuẩn bị nhấn vào biểu tượng «Đế Chế Silla».
Bỗng nhiên, cậu chú ý thấy cửa sổ SNS34 nổi bồng bềnh trên khoảng không tối om bên phải và nó đang cuộn xuống với tốc độ điên cuồng. Cứ như hàng trăm người dùng mà cậu theo dõi đều đồng thời retweet35 cùng một tin vậy.
“…………Chuyện gì thế nhỉ?”
Bối rối, Wol-saeng đẩy trình khởi chạy sang bên trái rồi kéo cửa sổ SNS về phía mình. Cậu nhấp vào tin tức, phóng lớn ra, và đọc những dòng chữ lớn.
“Ờm…… ‘Các tình nguyện viên Hàn, Mỹ, Trung đã hợp tác phát triển một VRMMO
hoàn toàn mới, và máy chủ thử nghiệm……đã bị các người chơi Nhật Bản hack vào và tấn
công những tester’……?! Cái chuyện quái quỷ gì vậy?!”
Thành thật mà nói, Wol-saeng nhận thấy một thứ như vậy thật khó tin. Song đính kèm ở cuối bài viết là một liên kết có vẻ là một đoạn video; cậu nhấp vào đó với chút ngờ vực.
Một cửa sổ phát lại bèn mở ra, và sau đó——
34 Mạng xã hội.
35 Retweet của Twitter, tương tự Share của Facebook.
154
『Đội tiên phong, tấn công!!』
Tiếng gầm dữ tợn cộc cằn với âm lượng chói tai phát ra. Wol-saeng đã xem vài bộ anime Nhật Bản nên ngay lập tức nhận ra âm điệu người Nhật.
Đoạn video cho thấy một đống player có-vẻ-là-Nhật, với trang bị màu bạc, đang tấn công những người chơi mặc giáp trụ màu đỏ tối và giết hết người này tới người khác. Máu văng tung toé mỗi khi lưỡi gươm lấp lanh đấy vung lên, đồng thời tiếng chửi rủa bằng tiếng anh và tiếng la hét vang vọng khắp nơi.
Nơi đây rất tàn bạo và hoàn toàn không có luật lệ, chứng tỏ nó chắc chắn diễn ra trong máy chủ thử nghiệm. Đúng như bản tin đã nói, player Nhật đang đơn phương công kích player Mỹ.
Khi đoạn video dài 30 giây kết thúc, Wol-saeng cảm thấy đôi chút thẫn thờ.
«Tấn Công Máy Chủ» thường chỉ hành động làm tăng công việc mà server phải xử lý khiến cho hệ thống quá tải, hoặc các hành vi phá hoại một trang web, cơ mà dive vào một thế giới VR và tấn công tester…… thì có lẽ đây là lần đầu tiên. Nếu nội dung của
video này đáng tin, thì đang có một chuyện như thế xảy ra, ấy vậy cậu cảm thấy có gì đó không đúng.
Phải…… trong đoạn video trên, phe Nhật, với trang bị vật dụng vượt xa đối phương
về đặc tính cũng như về năng lực, đang thảm sát một chiều phe Mỹ. Tuy nhiên, cậu cảm thấy rằng những người trên bờ vực tuyệt vọng không phải là các player Mỹ đang bị tấn công, mà là những người chơi Nhật đang tấn công họ. Các cuộc tấn công máy chủ rốt cuộc hầu như đều là trò đùa, nhưng…… những người này dường như đang chiến đấu
giữa ranh giới sự sống và cái chết thật sự……
Đột nhiên, một tiếng chuông pipon inh tai vang lên, khiến Wol-saeng giật mình ngước đầu.
Hóa ra là một đồng đội của cậu trong guild trong «Silla», người ấy thấy cậu online bèn gửi cho cậu yêu cầu hội thoại. Cậu nhấn nút “Đồng ý”, tức thì một cửa sổ mới mở ra, và một giọng nói vô cùng cấp bách gọi tên nhân nhật của Wol-saeng.
『Này, Moonphase, cậu đã nghe về cái tweet đó chưa?!』
“À…… ừ, tớ vừa mới xem……”
『Thế còn chờ gì nữa? Mau tải Client đi!』
“C…… Client sao?”
Cậu vội vã quay lại nhìn cửa sổ SNS và liếc nhìn một tweet nối đuôi.
155
Trên ấy viết——Để giải cứu những test player khỏi cuộc tấn công hèn hạ của bọn Nhật Bản, chúng tôi đang tuyển người chơi VRMMO tình nguyện trên toàn Hàn Quốc. Nếu bạn muốn giúp chúng tôi, xin hãy tải phần mềm Client này về và cài đặt vào AmuSphere của các bạn..
“……Thứ này à……——Hwan-ung, cậu tin là thật à?”
『Tất nhiên rồi, bộ chú không xem cái video đó à!? Đồng đội chúng ta đang bị giết thậm chí khi chúng ta đang nói chuyện đây này!!』
“Biết rồi…… Cơ mà, cái video đó……”
Wol-saeng sắp sửa nói lên cảm giác khó chịu của mình, nhưng lập tức bị gián đoạn.
『Kệ đi, nhanh nhanh cài đặt vào! Myung-hoon và Helix đã dive rồi, bọn này sẽ chờ cậu ở trỏng!』
Voice chat kết thúc, và sự yên lặng trở lại với căn phòng xuất phát.
Mặc dù Wol-saeng vẫn còn rất nhiều nghi vấn, song gần như tất cả đồng đội trong guild của cậu đều đã tham gia, và cậu cũng không biết họ sẽ trách móc ra sao nếu cậu phớt lờ họ. Có lẽ ở trong ấy sẽ giúp cậu tìm thêm manh mối——vả lại, nghĩ kỹ thì, náo loạn cỡ này rất có thể là một event ngụy trang cho game mới. Nếu không tham gia, cậu sẽ không thể gặt hái được lợi ích gì.
Đưa ra quyết định rồi, Wol-saeng bèn nhấn nút “Download” và cài đặt client vào AmuSphere, làm xuất hiện một icon khởi chạy mới. Sau khi nhấn vào biểu tượng nền đỏ chót có dòng chữ đen 【HELP US】,36 Wol-saeng cảm thấy ý thức của mình bị hút vào một thế giới khác.
***
Sau khi chuyển một lượng lớn kết nối từ Trung Quốc và Hàn Quốc vào Underworld, Critter vẫn còn bán tín bán nghi.
Dầu làm theo chỉ thị của Vassago Casals trước khi hắn dive lần hai: "phát tán client kết nối vào Underworld tới hai nước giáp phía tây và bắc của Nhật," hắn cứ băn khoăn mãi.
——Không phải người Nhật và người Hàn giống nhau sao?
36 GIÚP CHÚNG TÔI
156
Đông đảo người Mỹ không biết rằng Hàn Quốc và Nhật Bản không nối với nhau bằng đất liền. Thậm chí còn có người cho rằng cả hai là một phần của Trung Quốc. Tuy Citter không hẳn là thiếu hiểu biết, hắn cũng cho rằng ba quốc gia đó hoàn toàn thân thiện với nhau. Về phần quan hệ, chẳng phải thương nhau lắm cắn nhau đau giống như EU37 sao?
Bởi thế Citter không tài nào hiểu nổi chỉ thị của Vassago.
Vì không có thời gian để tạo một trang web giả mới, hắn đã dùng mạng xã hội để loan tin. Tweet đầu tiên của hắn viết “Nhật Bản đang tấn công một máy chủ VRMMO được chung tay phát triển bởi tình nguyện viên Mỹ Trung Hàn!”
Tweet thứ hai giải thích kĩ hơn về cái đầu tiên: “Đám player Nhật muốn lấn chiếm The Seed Nexus tới mức hack luôn cả server và tạo ra các nhân vật mạnh mẽ như ý muốn, rồi tấn công các tester Mỹ, Trung Quốc, và Hàn. Do máy chủ chưa cài đặt tính năng hấp thụ đau đớn cũng như không có luật đạo đức, đồng đội chúng tôi đang vừa bị tàn sát vừa bị dày vò tột cùng.” Và hắn đính kèm thêm một video quay được trong cuộc chiến ở Underworld.
Video đó thực ra chính là cảnh các Hiệp Sĩ và binh sĩ Nhân Giới chống lại những người chơi Mỹ, cơ mà cư dân Underworld cũng nói tiếng Nhật tuốt. Có vẻ đoạn phim đã gây tác động rất lớn; con số retweet tăng theo cấp số nhân, và số lượt chương trình Client tải cao ngất ngưỡng, vượt xa cả Mỹ.
Critter sửng sốt nghĩ.
——Hóa ra trước giờ hình như lũ game thủ VRMMO Nhật không thân thiện với bọn Trung Quốc và Hàn Quốc nhỉ?
***
——Còn hơn cả tệ hại nữa cơ. Thậm chí có thể nói chúng ghét nhau ra mặt.
Vassago Casals, sau khi đã quay trở lại Underworld với nhân vật «PoH» thuộc Guild sát nhân «Tiếu Quan Tài», bật cười dưới lớp áo choàng đen.
Hắn giơ tay phải lên cao, và hét lớn bằng tiếng Hàn cho những người chơi đỏ phía
sau.
37 Liên Minh Châu Âu.
157
“——Anh em, tiến lên dạy cho đám xâm lăng một bài học nào!! Hãy chém giết chúng ra bã nào, hãy khiến chúng đau đớn cùng cực để khỏi dám nghĩ tới chuyện làm hại các chiến hữu của chúng ta lần nữa!!”
Nghe xong hai câu nói đó thì đại quân đoàn đông không dưới năm vạn liền buông ra những tiếng tru hung tợn bằng hai thứ ngôn ngữ. Với họ, những người Mỹ bị player Nhật hạ sát giờ đây là những test player đồng hương.
Cố hết sức nhịn cười, Vassago vung tay phải xuống
Zaaaaaaa! Tựa như một trận tuyết lở khổng lồ rú lên ầm ầm, đội quân đỏ sẫm lao về phía những người chơi Nhật bên dưới.
——Nào, giết nhau đi. Hãy nhảy vũ điệu xấu xí, thảm hại và nực cười ấy đi.
***
“…… Hắn tới rồi.”
Sinon tự nhủ.
Cô nhìn một dải chấm đen thui giống như một sợi tơ chăng xuống từ bầu trời đỏ.
Lúc này cô rất muốn nạp «Annihilate Ray» đến mức tối đa và thổi bay kẻ địch ngay khi hắn vừa xuất hiện. Như thế hắn chẳng đỡ hay trốn được.
Tuy nhiên bây giờ cô cần câu thêm thời gian. Nếu bên kia có khả năng tạo ra vô hạn tài khoản cấp cao, thì việc tiêu diệt hắn trong nháy mắt là tốn công vô ích.
Đầu tiên, cô cần lôi kéo đối phương vào một trận đánh tiêu hao, sau đó quan sát phản ứng của hắn. Nếu đối thủ có dấu hiệu muốn bảo vệ mạng sống bản thân thì có thể suy luận là hắn sử dụng một tài khoản có giá trị và chỉ có thể dùng một lần. Và rồi, cô sẽ toàn lực tấn công, khiến hắn không thể nào đăng nhập bằng tài khoản ấy lần nữa.
Nhưng, trong trường hợp account đó có thể tạo ra hàng loạt, cô sẽ không giết được hắn. Cô sẽ phải cố gắng hết sức để kéo dài trận chiến và câu đủ thời gian cho Alice đến chỗ «Tế Đàn Tận Cùng».
Vậy nên Sinon không kéo dây cung, mà chỉ lơ lửng giữa không trung, chờ đợi kẻ thù hiện ra đầy đủ.
Nơi mà dòng dữ liệu màu đen kia đổ xuống, chính là nơi mà thi thể của Chỉ Huy Hiệp Sĩ Bercouli nằm vài phút trước.
158
Di hài của Hiệp Sĩ Trưởng được Hiệp Sĩ Hợp Nhất Alice đặt lên yên của một con rồng khác. Dường như cổ muốn nó đưa ông đến chỗ một nữ Hiệp Sĩ Hợp Nhất đang đợi ông ở Nhân Giới Quân.
Shino đã hỏi rằng, “Tình địch của cô à?” Song Alice mỉm cười thật nhẹ và đáp, “Cô mới là tình địch của tôi.”
————Trời ạ.
Nghe vậy, Sinon nào có thể logout dễ dàng nữa. Cô phải ở lại thế giới này, ít nhất là đến khi Kirito tỉnh lại.
Sinon củng cố quyết tâm của mình lần nữa, và nhìn chằm chằm ngọn núi đá.
Đường kẻ đen đáp xuống trung tâm bề mặt bằng phẳng của đỉnh núi và biến thành một đống nhớt.
Màu của nó tối đen tựa cái hố không đáy dẫn tới địa ngục. Khi dòng kẻ hòa hết vào vũng nước—— Topun.
Một gợn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước. Sau đấy một bàn tay phải lặng lẽ đưa lên. Trong lúc theo dõi năm ngón tay ốm dài ngọ nguậy trong không khí, Sinon không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.
Cô cố gắng hết sức kiềm nén ý muốn ngay lập tức thiêu rụi nó ra tro để chờ kẻ thù xuất hiện.
Zururi. Tiếp sau bàn tay phải, là bàn tay trái hiện hình, bám lấy mép vũng nước.
Kế đến, đầu hắn trồi lên cùng tiếng nước lạch bạch lõm bõm.
——Cái làm Sinon hơi ngạc nhiên một tí là avatar này không hề có bất kì đặc điểm đặc biệt gì. Ít nhất thì, hắn không đẹp trai theo bất kì phương diện nào. Mái tóc vàng cắt ngắn, sống mũi và môi đều mỏng, và hắn nhìn hơi giống người da trắng, nhưng rõ ràng là không nổi bật nếu đứng giữa đám đông.
Vậy ra đây là cơ thể mới của kẻ đã điều khiển super account Thần Bóng Tối Vector sao…… Sinon suy nghĩ, vừa cảm thấy tương đối ngạc nhiên.
Gã đàn ông nâng mình ra khỏi vũng nước. Hắn đảo nhãn cầu màu xanh cẩm thạch của mình xung quanh, cuối cùng cũng phát hiện Sinon đang lơ lửng phía trên đầu hắn.
Sinon thoáng có cảm giác kì lạ.
159
Cô ngờ ngợ rằng mình đã nhìn thấy đôi mắt này ở đâu rồi. Vừa phản chiếu tất cả, mà cũng vừa nuốt chửng tất cả: một đôi mắt vô hồn tuyệt đối.
Hai con mắt đương quan sát Sinon của hắn tròn lên một chút. Rồi, một điệu cười méo mó he hé trên môi gã ta.
Không thể nhầm lẫn vào đâu được. Mình biết hắn. Mình đã nhìn thấy đôi mắt đó……
và gương măt đó. Cách đây không lâu, ở nơi nào đấy——
Trong khi Sinon hãy còn ngây người nhìn, thì topun, một âm thanh nhớp nháp vọng vang, người đàn ông nhảy lên kéo cả thân hình ra khỏi vũng nước.
Phục trang của hắn có tí kỳ lạ. Dừng như hắn đã tự động convert trang bị của mình sang bởi hắn không mặc áo giáp kim loại cầu kì. Quần áo đồng phục xám sậm đầy đủ trên dưới và buộc lại bằng nịt da, chân đi ủng cao cổ. Nom y hệt quân phục chiến đấu của binh lính ngoài đời thực. Vũ khí của hắn là một thanh trường kiếm đeo hông trái và một cái nỏ bên hông phải.
Dẫu gã đàn ông đã thoát ra hoàn toàn rồi, vũng nước đen chẳng hề tiêu biến. Ngạc nhiên thay, nó lại tách ra khỏi mặt đất và quằn quại như một sinh vật sống. À không, nó đích xác là một sinh vật sống. Cái phần tách khỏi mặt đất liền duỗi ra, biến thành một cặp cánh dài mỏng đập đều đều.
Ngoại hình nó không giống chim, cũng chẳng phải rồng. Đằng trước tấm thân hình cái chậu phẳng của nó là bốn con mắt tròn vo. Hai bên trái và phải là cánh như cánh dơi, và lúc lắc phía sau là một cái đuôi dài hệt như rắn.
Khi gã mặc đồng phục chiến đấu nhảy lên lưng, sinh vật có cánh bí ẩn đó bèn đập mạnh cánh và rời khỏi mặt đất, bay tới độ cao ngang bằng Sinon.
Sinh vật ấy lửng lơ cách Sinon khoảng 30 mét, và gã kia lại nhếch môi cười lần nữa.
Chẳng hiểu tại sao, hắn lại dang rộng hai cánh tay không vũ khí trước mặt cô. Sinon bắt đầu cảnh giác vì nghĩ rằng hắn có thể sẽ tung ra loại thần chú gì đó. Song không có gì cả. Hắn chỉ vòng hai tay như thể quấn quanh cổ Sinon, rồi đột ngột làm động tác gồng siết chặt.
Bấy giờ, Sinon mới sực nhớ. Một giọng nói khô khốc buột khỏi môi miệng cô.
“…………Subtilizer…………”
Dứt khoát là vậy. Tên này chính là gã người chơi Mĩ đã khóa cổ cô đến chết từ sau lưng trong trận chung kết của Đại Hội PvP Gun Gale Online, «Bullet of Bullets Lần Thứ Tư», tổ chức hồi hai tuần trước.
Nhưng tại sao hắn lại ở đây?
160
Sinon thậm chí quên phứt cây cung đang cầm trên tay, chỉ còn biết ngạc nhiên vô độ và trợn tròn mắt.
***
Ở chính giữa đảo nhân tạo tự nổi siêu trọng hình kim tự tháp Ocean Turtle là Trục Chính cực chắc làm bằng hợp kim titan có độ bền rất cao.
Phía dưới đáy trụ Trục cao một trăm mét là lò phản ứng hạt nhân thủy áp – động cơ chính của tháp, được bảo vệ bởi tường cách ly nhiều lớp. Bên trên động cơ là Phòng Điều Khiển Chính đã bị chiếm đóng, và Phòng STL Số 1.
Underworld, hay nên nói là Light Cube Cluster – trọng tâm của Dự Án Alicization,
nằm ngay phía trên của phòng điều khiển. Từ dưới đáy cho tới khúc này gọi là Trục Dưới.
Trên đầu Cluster là một vách chịu áp phẳng phiu, chia Trục Chính thành hai phần.
Khu vực bên trên vách được coi là Trục Trên: gồm nhiều thiết bị làm mát; Phòng Điều
Khiển Phụ – nơi các nhân viên Rath đã rút về; và Phòng STL Số 2 – Kirigaya Kazuto và
Yuuki Asuna hiện đang sử dụng phòng này.
Vào ngày 7 tháng 7, lúc 9 giờ sáng, một robot hình người mang theo các thiết bị làm mát và di chuyển xuống cầu thang ở mũi Trục Trên. Đó là cỗ máy nguyên mẫu «Ichiemom» do Rath phát triển. Ba thành viên có vũ trang của JSDF theo sau nó, cứ như theo dõi cách nó chập chững.
Cùng lúc ấy, hai con người nhỏ thó đang lúng túng leo trên chiếc cầu thang đặt trong ống cáp ở đuôi tàu.
——Thật mừng khi mình không mắc chứng sợ chỗ chật hẹp, độ cao hay là bóng tối.
Higa Takeru thầm khích lệ bản thân, nhưng đồng thời, anh nhận thấy mắc chứng sợ hãi kiểu đấy suy cho cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Bởi vì cái ống chỉ có mấy cái đèn khẩn cấp màu cam chiếu sáng này dài 40 mét đâm xuống dưới. Nếu bàn tay đầm đìa mồ hôi của cậu bị trượt, hoặc là chân run rẩy để hụt, thì dù chỉ một lần duy nhất, cậu cũng sẽ rơi vèo xuống vách tường chịu áp bịt đầu kia của cái ống này, và sẽ có cảm giác không dễ chịu gì cho cam.
Biết vậy cậu đã để cho nghiên cứu viên Yanai đi trước rồi. Bét chi cậu cũng không cần phải đấu mắt với cái miệng hố dốc đứng đó.
161
——À mà, chả phải anh ta bảo sẽ trở thành tấm khiên cho mình sao, tới khi lâm trận thì lại “Mời anh đi trước” nghĩa là sao chứ?
Higa gắt gỏn bất bình và liếc vài mét trên đầu mình, cậu trông thấy Yanai đang cố gắng bám vào thang.
Tuy nhiên, lúc nhìn khuôn mặt vốn dĩ nhợt nhạt của anh ta trở nên trắng bệch trong khi bấu víu cứng ngắc để giữ mạng, Higa không thể nói gì hơn. Tinh thần tự nguyện tham gia vào sứ mệnh nguy hiểm này của Yanai đã đáng khen ngợi rồi, và khẩu súng ngắn tự động nhét trong bao súng treo ở thắt lưng anh mang lại cảm giác nhẹ nhõm ít nhiều.
Đang nhìn xuống lần hai, chiếc tai nghe bên tai trái Higa truyền tới một giọng nói đều đều.
『Sao rồi, Higa-kun? Mọi chuyện ổn chứ?』
Chủ nhân giọng nói là Tiến sĩ Rinko: cô đang nghía mắt qua cửa sập đầu trên của ống để nhìn hai người họ.
Higa trả lời với âm điệu khan khản vào cái micro bên cạnh miệng.
“Ah…… ừ, chắc thế. Có lẽ năm phút nữa chúng tôi sẽ đến được tường chịu áp.”
『Đã rõ. Khi nào các cậu sẵn sàng, tôi sẽ gửi lệnh tấn công đến nhóm Ichiemom. Các cậu chỉ nên mở tường sau khi kẻ địch phát hiện và bắt đầu tấn công Ichiemom.』
“Roger.38 Uwao, cảm giác cứ như Nhiệm Vụ Bất Khả Thi ấy.”
『Làm ơn đi, hãy làm cho nhiệm vụ này trở nên Khả Thi đi chứ. Tôi không khỏi nghĩ rằng tình thế nội bộ Underworld thay đổi thế nào đều là do sự bình phục mau chậm của Kirito-kun…… Xin lỗi nhé Yanai-san, xin hãy trông chừng thằng nhóc kia giúp tôi.』
Nửa sau lời nói của cô là dành cho Yanai. Khi nghe thấy Yanai rên rỉ “Roger” đáp lại, Higa không thể không cười méo.
——“thằng nhóc” cơ à?
Cậu lắc đầu và nắm chặt nấc thang sắt với lòng bàn tay mình – chẳng hiểu sao lúc này nó đã ướt đẫm mồ hôi.
Ngó xuống, cậu nhận thấy rằng vách tường đã ló dạng trong tầm mắt tự lúc nào.
38 Đã rõ.
162
***
Critter thẫn thờ nhìn đám mây khổng lồ quằn quại trên màn hình – đám mây là tập hợp những người chơi Hàn Quốc và Trung Quốc dive vào – song tiếng báo động bất ngờ đã khiến hắn giật bắn cả mình.
“Cái éo gì vậy……?!”
Hắn hoảng hốt quét mắt trên bảng điều khiển, và phát hiện ra báo động đỏ nhấp nháy trên một màn hình bên phải.
“Owa…… Tường chịu áp đã bị mở rồi ư! Thằng-thằng nào xuống đường ống xem cái
coi!!”
Trước khi hắn kịp la hết câu, một thành viên cao lớn trong nhóm tấn công, Hans, đã chộp lấy khẩu súng trường đồng thời phóng vút ra ngoài.
“Mẹ kiếp, đang ngon ăn!!”
Brigg vừa làu bàu vừa quăng hết sảnh bài đủ màu trên tay xuống đất rồi chạy theo Hans.
Phải chăng Rath do lép vế toàn diện về trang bị và hỏa lực nên chán đời, chơi trò chiến lược "vạn tuế"?39 Hoặc là bọn chúng đang âm mưu gì đó……?
Critter rời khỏi console mà đi về phía cửa phòng điều khiển. Nguồn điện của thang máy đã bị cắt, cho nên hắn sẽ phải dùng thang bộ nếu có chuyện gì xảy ra. Hans và Brigg dường như cũng đưa ra kết luận tương tự; những tiếng chân ồn ào dồn dập trên chiếc cầu thang kim loại vọng lại từ bên trên.
Tiếng bước chân đột nhiên ngừng lại, và những tiếng la ó chua chát vang lên.
“Woah!!”
“Are you kidding!?”40
Lặp tức, tiếng súng trường nổ lên đùng đoàng.
***
39 Chiến lược tấn công cảm tử của bộ binh Nhật.
40 Đùa bố à.
163
Higa có thể cảm nhận âm thanh katatata của một khẩu súng trường tự động bên ngoài đường ống.
Hiện giờ, ở đàng kia Trục Chính, màng cơ và khung xương titan của Ichiemom đáng thương hẳn đang bị ghim thủng lỗ chỗ. Tuy nhiên, pin và hệ thống điều khiển của nó được đặt phía sau lưng, cho nên dù có ăn đạn, nó vẫn có thể di chuyển thêm ít lâu.
『Rồi đó! Mở cửa sập của tường chịu áp nhanh!!』
Cùng lúc giọng của Tiến Sĩ Koujiro truyền đến tai mình qua tai nghe, Higa dồn hết trọng lượng bản thân để xoay van của cửa sập của tường chịu áp ngăn cách đường ống. Pushi, các bộ chống xóc thuỷ lực bắt đầu rục rịch, và cái nắp kim loại nặng trịch bèn nhấc lên.
Đằng sau bức tường, phần ống dẫn thuộc Trục Dưới cũng được chiếu sáng bằng ánh đèn nhấp nháy báo động khẩn cấp màu cam tối om. Chấn động từ cuộc chiến diễn ra trên cầu thang phía bên kia của Trục Chính bỗng chốc trở nên rõ hơn.
Higa nuốt ực, chỉnh lại cái balo đựng cái laptop mini, và băng qua cánh cửa sập còn hẹp hơn đường ống. Rồi cậu đặt chân lên một cầu thang khác và tiếp tục leo xuống.
——Những lúc như vầy, người trong phim hành động sẽ gào lên kịch liệt lắm.
“……Go go go!!“41
Cậu lẩm bẩm, và thanh âm bối rối của Rinko truyền lại cậu thông qua tai nghe.
『Ể, cậu nói gì thế?』
“Không-Không có gì…… Khoảng mười mét nữa là đến cổng bảo trì cáp…… A, rồi, tôi
thấy rồi!”
Rất nhiều sợi cáp quang học dày thịch bám dọc theo bờ tường của ống dẫn, tất cả đều đấu vào một hộp điện. Nếu cậu kết nối được laptop của mình vào cổng bảo dưỡng bên trong thì cậu có thể trực tiếp kiểm soát Unit 3 và 4 trong Phòng STL Số 2 cũng như Unit 5 và 6 ở tít chi nhánh Roppongi.
——Đợi đó, Kirigaya-kun. Tôi sẽ đánh thức cậu trong nháy mắt thôi!
Higa quên mất nỗi sợ, trong khi cậu đang điên cuồng leo cầu thang xuống, một giọng nói lại truyền qua chiếc tai nghe.
『Vậy thì tôi sẽ quay về Phòng Điều Khiển Phụ để theo dõi Fluclight của Kirito-kun, chúc may mắn nhé, Higa-kun!!』
41 Lên lên lên!!
164
Được Tiến sĩ Koujiro——người mà cậu từng gọi là Rinko-senpai——khen ngợi, Higa lại hồi tưởng về những năm tháng học sinh, khiến cậu bất giác ngước mắt lên.
Có điều những gì trong tầm nhìn của cậu là một Yanai đang leo xuống thang với khuôn mặt không còn hồn vía.
Higa thở dài bất lực trong lòng trước khi hướng mắt về phía chiếc hộp điện đã đến gần hơn bao giờ hết.
***
Sau khi hiện thân trên đỉnh núi hãy còn dấu tích tàn phá của một trận chiến dữ dội, người đàn ông mặc quân phục nhìn về phương nam và thì thầm với chất giọng lạnh lẽo.
“…… Alice chạy rồi à. Cũng chả sao, ta sẽ bắt kịp liền thôi……”
Rồi hắn quay lại với Sinon, và nở nụ cười ruồi.
“……Trước đây, chúng ta từng đấu với nhau trong Đại Hội của Gun Gale Online rồi
nhỉ. Tên cô là…… «Sinon» đúng không? Ai mà ngờ chúng ta tái ngộ ở nơi thế này.”
Sinon lắng nghe âm điệu vô hồn của gã đàn ông vừa-là-Thần-Bóng-Tối-Vector-vừa-là-Subtilizer, đồng thời cố gắng hết sức để tay mình không run rẩy. Nhưng ngón tay của cô cứng đờ, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi, và cô có cảm giác rằng nếu mình làm bất kì hành động gì đột ngột, thì chiếc Cung của Solus sẽ rơi xuống đất.
Đứng trên lưng của sinh vật dạng đĩa và có cánh, Subtilizer mỉm cười buốt giá, và tiếp tục nói tiếng Nhật một cách lưu loát.
“Chuyện gì đang diễn ra vậy. Ta nghe bảo không còn thiết bị STL nào trong Nhật……
Không lẽ cô là cộng tác viên của Rath? Hay một kẻ đánh thuê dám chấp nhận đến nơi này?”
Sinon khó khăn lắm mới cử động nổi đôi môi khô và hỏi với giọng khàn khàn.
“Subtilizer…… Tại sao ngươi cũng có mặt ở đây?”
“Tất nhiên vì đó là điều không thể tránh khỏi.”
Subtilizer dang rộng hai cánh tay vận quân phục màu xám, vừa lên tiếng, dường như hắn không ngăn được sự vui sướng trong mình.
“Đây chính là định mệnh. Sức mạnh linh hồn đã kéo cô và ta đến với nhau.”
165
Âm vực của hắn dần thay đổi. Nó càng lúc càng lạnh lẽo hơn.
“Đúng thế…… Ta muốn có cô. Bởi thế chúng ta đã gặp lại nhau. Nhờ vậy sẽ giải thích
kha khá việc. Liệu chỉ các Fluctlight Nhân Tạo mới bị ta hấp thụ linh hồn qua STL, hay thậm chí là con người ở thế giới thực…… Hơn nữa, vì trong Đại Hội GGO ta đã không có
dịp nếm thử nên ta rất muốn biết linh hồn cô ngon ngọt tới dường nào.”
Khi nghe những lời quái đản này, những từ mà gã ta đã nói với Sinon trong trận chung kết BoB lần thứ tư liền vang vọng trong đầu cô.
——Your soul will be so sweet.
——Linh hồn ngươi sẽ rất ngọt ngào đây.
Cơ thể cô ngày càng lạnh toát, cô bắt đầu căng thẳng hơn, và đến cả cả hơi thở cũng không còn đều đặn.
“Nào…… đến với ta nào, Sinon. Hãy trao hết thảy cho ta.”
Một tia sáng băng giá rực lên trong đôi mắt xanh của Subtilizer.
Zu, một âm thanh nặng nề vang lên, thế giới trở nên méo mó.
Không khí, gió, hay thậm chí là ánh sáng, đều bị xoắn lại và hút vào mắt của Subtilizer.
“Cái………… “
Cái gì, thế này?
Ngay cả những suy nghĩ như vậy cũng bị kéo đi bằng lực từ trường siêu mạnh.
——Không. Mình phải chống lại. Mình phải chiến đấu.
Một góc trong tâm hồn cô thét lên, song không hiểu sao, tiếng của nó vô cùng yếu
ớt.
Cuối cùng, thậm chí tấm thân đeo giáp xanh của Sinon cũng bị lôi vào vòng tay rộng mở của Subtilizer.
Những ngón tay trái bất lực của Sinon cố hết cỡ để căng dây cung, còn bản thân cô thì bị kéo tuột đi không một tiếng động giữa không trung.
Vài giây sau, trong cái ý thức u ám bị bóp nghẹt của mình, Sinon cảm thấy thân thể cô bị bao phủ bởi thứ bóng tối mang tên Subtilizer.
Tay trái của hắn ta luồn ra sau lưng cô. Tay phải hắn lướt qua mặt cô và vén tóc cô khỏi mang tai.
166
Cặp môi mỏng dính của Subtilized kề bên lỗ tai trái lộ ra của cô, rồi rót thẳng vào não cô bằng một giọng nói tựa dòng nước đen lạnh lẽo.
“Sinon. Cô có bao giờ nghĩ về ý nghĩa thật sự đằng sau cái tên «Subtilizer» chưa?”
“…………?”
Sinon lắc lắc đầu, hoàn toàn không còn sức chống cự.
“Nghe rất giống với cái tên «Satori» mà mấy anh người Mỹ thích thú lắm đúng không? Tuy nhiên, đây là một từ tiếng Anh thuần túy. Đánh vần là «S-u-b-t-i-l-i-z-e-r». Ý nghĩa là «kẻ tinh chế», «kẻ đục đẽo», «kẻ chọn lựa»…… và «kẻ đánh cắp».”
Subtilizer nhìn thẳng vào Sinon, một vầng hào quang dữ dội bùng lên trong mắt
hắn.
“Ta sẽ cướp cô đi. Ta sẽ cướp linh hồn cô đi……”
***
Nơi Jo Wol-saeng hạ cánh là một tảng đá nứt nẻ phủ đầy rêu.
Đây không phải là một tảng đá tự nhiên, mà do con người tạo ra. Hình như cậu đang ở trên mái của một tòa kiến trúc khổng lồ giống như đền thờ. Xung quanh cậu chật kín những người chơi Hàn Quốc vừa đăng nhập vào, và xem ra số lượng người lên đến hàng ngàn…… thậm chí hơn hàng chục ngàn người.
Vì không có chương trình trình lựa avatar, trang bị mỗi người mỗi khác, xét về chi tiết hay vũ khí, song tất cả đều chung sắc đỏ. Wol-saeng liếc nhìn bàn tay mình, lúc này nó được bao bọc trong một chiếc găng tay cùng màu, sau đó cậu nhìn về phía trước.
Tuy không thể xác định rõ vị trí của mình giữa một biển người, cậu vẫn có thể thấy một trận đánh đang diễn ra ở vùng đất bằng phẳng phía trước điện thờ. Nhưng những người chơi Hàn Quốc xung quanh cậu không hề di chuyển, chắc là vì kết quả của cuộc chiến ấy đã rõ ràng. Nhóm những người mặc đồ nhiều màu sắc, có vẻ là player Nhật, đã tiêu diệt toàn bộ một quân đoàn vận giáp đỏ giống Wo-saeng và những người khác. Xong trận, họ tổ chức lại đội hình, ấy vậy chẳng có tí gì là họ sẽ ăn mừng chiến thắng cả.
Cậu biết mà, có điều gì rất kỳ lạ. Có điều cậu không diễn tả nổi thành lời.
Tối thiểu thì nó không mang dáng dấp một sự kiện quảng cáo cho trò chơi mới như cậu đã nghĩ trước khi dive. Khu vực này chỉ với nền trời đỏ và mặt đất đen, trông quá đỗi
167
đơn giản; lại chẳng có bất kì hướng dẫn hay cảnh báo nào trước khi dive, cho thấy đây không phải một sự kiện chính thức.
Tuy nhiên giả sử là có đi, cậu cũng không hoàn toàn tin tưởng nội dung cái tweet. Xâm nhập máy chủ thử nghiệm và giết chóc test player phỏng có ý nghĩa gì? Dầu họ có gây đau đớn tạm thời và sỉ nhục các tester được đi chăng nữa, thì họ đâu thể dừng hay thậm chí làm trì hoãn quá trình phát triển trò chơi chứ.
Gần một nửa người chơi Hàn quanh Wo-saeng cũng tỏ vẻ hoang mang trước tình hình hiện tại. Đó đây cất lên những lời “Chúng ta làm gì bây giờ?” “Có thật họ là những người chơi Nhật không?”
——Nhưng, ngay lúc ấy.
“Hỡi những người anh em!”
Một lời hô bằng tiếng Hàn phát ra từ phía trước bên phải.
Wol-saeng rướn người để xem, có điều có quá nhiều người che, thành thử cậu không thể biết được người nói đấy trông như thế nào. Song le, cậu trông thấy lấp ló một con dấu màu đỏ 【LEADER】42 lơ lửng trên đầu ai đó giữa đám đông. Từ hướng ấy, cũng giọng nói ban nãy vang lên.
“Cám ơn các bạn rất nhiều vì đã đáp lại lời kêu gọi của chúng tôi!——Nhưng thật đáng tiếc, những alpha tester ở đây đã bị tiêu diệt hoàn toàn dưới tay lũ Nhật Bản xâm nhập, không, lũ Nhật Bản xâm lược! Đã thế, bọn chúng vẫn còn định chuẩn bị tiến đến những địa điểm thử nghiệm khác và lặp lại tội ác.”
Lập tức——
Wol-saeng có thể cảm nhận rõ rệt sự căm phẫn bốc lên từ nhóm vài ngàn người này.
Từ khóa khiến cho những người chơi Hàn Quốc không còn chịu đựng nổi nữa có lẽ chính là từ “xâm lược”. Mối nghi ngại và bối rối ban đầu vốn chiếm ngự trong lòng khá nhiều người chơi ngay tức khắc bốc hơi, nhường chỗ cho sự thù địch sục sôi phủ trùm khắp khu vực.
“……BIGEOBHAN ILLBONIN!”43
Ai đó rú lên, kéo một vài tiếng la ó giận dữ lác đác trong đám đông. Đợi giảm bớt náo loạn, vị «Leader» kia một lần nữa dõng dạc.
“Bọn Nhật đã hack máy chủ của chúng tôi, và tạo ra các trang bị cấp cao theo ý thích của chúng! Và chúng tôi, những người bị cướp mất quyền quản trị, chỉ có thể trao cho
42 Thủ Lĩnh.
43 Lũ Nhật hèn hạ!!
168
anh em bằng hữu những món trang bị khởi đầu! Song, lẽ phải và lòng ái quốc của các anh em sẽ không thua bất kì đao kiếm giáp trụ nào!”
Nghe vậy, một tiếng gầm đồng tình còn lớn hơn ban nãy liền đáp lại.
“……ULI NALALEUL JIKYEOLA!”44
Và rồi, từ rất xa phía bên phải, một làn sóng gào rú phẫn nộ như sấm rền không phải tiếng Hàn dâng lên.
“GANCHUU RANMEN!!”45
Wol-saeng không hiểu câu nói ấy có nghĩa gì, cơ mà cậu cũng nhận ra là tiếng Trung Quốc. Có vẻ như số lượng người chơi Trung Quốc tập trung tại đây cũng không hề kém cạnh gì Hàn.
Ngay cả khi sĩ khí đã dâng trào muôn nơi, Wol-saeng vẫn thấy băn khoăn. Nhưng đồng thời, cậu biết rằng không ai có thể ngăn được lòng nhiệt hiết này.
Bên kia bức tường người, «Leader» đưa cánh tay phải đeo găng tay đen lên trời. “————Go!!”46
Sau khi nhận một mệnh lệnh mà cả người Hàn lẫn Trung đều hiểu, quân đoàn đỏ – bùng cháy trong cơn thịnh nộ – xông lên rần rật như một sinh vật khổng lồ.
***
“Quân…… Quân Nhân Giới! Đội Hỗ Trợ! Mau tiến lên hết tốc lực——!!”
Asuna thét lên bằng giọng khô khản trước khi đội quân đỏ đứng nghẹt hai phía đông tây trên mái đền di chuyển.
Đội hỗ trợ của Quân Nhân Giới hiện đang dựng trại gần lối vào sando của khu di tích cổ. Ngôi đền trải dài ra tận hai bên sando. Nói cách khác, hàng chục ngàn quân thù đang bao vây ngay trên đầu nhóm hỗ trợ.
“Các xe ngựa và Thần Thuật Sư, vứt hết hàng hóa và chạy mau!!”
44 Bảo vệ tổ quốc chúng ta.
45 Có thể là "趕走他們" (Đuổi chúng đi) hoặc "幹掉你們" (Tao sẽ giết hết chúng mày).
46 Xung phong.
169
Dù đã ra lệnh, ấy vậy, không kịp nữa rồi. Những kẻ mới tham chiến, có lẽ là từ Trung Quốc và Hàn Quốc kết nối sang, đã vượt qua đầu mấy bức tượng thần khổng lồ và nhảy thẳng vào giữa đội hỗ trợ.
Asua nghiến chặt răng giương cao thanh liễu kiếm trong tay phải.
Tập trung trí tưởng tượng lên mũi kiếm, cô phất xuống như xé gió. Hào quang thần thánh rực rỡ bảy sắc màu vọt ra đâm trực diện vào những pho tượng thần dọc hai bên sando.
Mặc cho cơn đau kinh khiếp chạy qua đầu suýt nữa cuốn văng ý thức của mình, cô vẫn cật lực tập trung trí tưởng tượng. Những bức tượng thần bằng đá đứng dậy làm rung chuyển mặt đất, chúng há to cái miệng hình chữ nhật, vung vung cánh tay ngắn ngủi và bắt đầu tấn công những người chơi đứng chật cứng trên nóc đền.
Các binh sĩ màu đỏ đằng trước vì vội vã rút lui nên va chạm với đồng đội phía sau, khiến cả đám lăn ra ngã đùng như những quân domino. Tận dụng cơ hội này, 8 chiếc xe vận chuyển, cả thảy 200 thành viên đội Tu Sĩ cùng nhóm hỗ trợ bắt đầu di chuyển.
Asuna chỉ có thể kiểm soát những bức tượng trong khoảng 30 giây trước khi đau nhức trở nên quá sức chịu đựng khiến cô quỵ xuống. Nhưng hậu phương Nhân Giới Quân đã kịp thời thoát khỏi thảm hoạ và rút lui thành công đến vùng đất hoang rộng lớn phía bắc của khu tàn tích. 2000 người chơi Nhật cấp cao và chưa tới 500 Vệ Binh bèn tiến lên và vào đội hình phòng ngự hai bên hông đội hậu phương, sẵn sàng nghênh chiến.
Tuy vậy, khu vực này không có địa hình nào phù hợp, lựa chọn duy nhất của họ là đội hình cảm tử chống lại hàng vạn kẻ thù từ mọi hướng. Ban nãy họ may mắn đẩy lùi được quân Mỹ có sĩ số đông áp đảo, đều là nhờ sử dụng thành vách của phế tích thần điện làm giới hạn tiền tuyến chỉ còn về một hướng, đồng thời áp dụng chiến thuật thay phiên chữa trị với hiệu quả cao. Song bây giờ họ đang bị bao vây bởi 4 tới 5 vạn player Trung Hàn, tiền tuyến sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Ku…………”
Cố gắng nặn ra chút sức lực còn lại, Asuna đứng dậy và nâng cao cây liễu kiếm lên lần nữa.
——Làm ơn, lần cuối cùng thôi…… Hãy để ta tạo ra một bức tường vững chắc bảo vệ
tất cả mọi người.
Cô cầu nguyện trong khi tập trung trí tưởng tượng.
Ấy vậy.
170
Bên cạnh một xung chấn dị thường tấn công cơ thể cô như luồng điện xẹt bỏn rát, Asuna lại quỵ xuống đất. Có gì đó tràn lên trong cổ họng buộc cô phải nhổ ra: một ngụm máu.
“Đừng gượng ép bản thân mình quá, Asuna! Để bọn này toả sáng nữa chứ!”
Klein vui vẻ gào lên.
“Phải đấy, mọi việc từ giờ hãy giao lại cho bọn này.”
Agil trầm giọng đáp lại.
Khi hai người đàn ông đứng trước mặt Asuna nâng thanh katana và chiếc rìu chiến của mình lên.
Hồng quân đoàn – đã lấy lại bình tĩnh sau cơn hỗn loạn nhất thời – lập tức nhảy xuống từ mái nhà của thánh điện lần hai. Do nhảy từ độ cao 20 mét xuống mặt đất, có rất nhiều người không hạ cánh bình an và bị chấn thương tứ chi, một số còn không thể di chuyển, song quân lính từ sau tới lại dùng những người bị thương làm tấm đệm sống để tiếp đất an toàn.
“TORUGYO——————G!!”47
“TU————JI————!!”48
Asuna chưa bao giờ học tiếng Trung hay tiếng Hàn, nhưng bản năng mách bảo rằng hai tiếng hét ấy nghĩa là "tấn công."
Binh đoàn đỏ thẫm rải đều ra hai bên trái phải và tiến đến ngày càng gần hơn, ấy vậy người xông pha lên trước lại là Klein và Agil.
“Zeiryaaaaaaaa!!”
“O…… raaaaaaaa!!”
Hai tiếng hét xung trận rung chuyển không gian, và hai Kiếm Kỹ diện rộng được kích hoạt bởi thanh katana và chiếc rìu chiến. Hiệu ứng ánh sáng trắng và xanh đồng thời lóe lên, lẫn với máu bay tung tóe của vài chục kẻ địch.
Sát cánh hai bên họ, lãnh chúa các tộc ALO cùng với thân tín của mình, và những chiến binh lão luyện của Sleeping Knights cũng bắt đầu dốc toàn lực ra chiến đấu.
47 Gong-gyeog đọc theo phiên âm Nhật.
48 Gōngjí đọc theo phiên âm Nhật.
171
Tiếng va chạm của kim loại phát ra liên tục như súng máy. Một tiếng nổ gầm vang vô cùng rõ ràng. Kiếm, rìu, và giáo lướt vun vút mỗi khi một Kiếm Kỹ đầy sắc màu xuất kích chém giết đám lính đỏ không ngớt tay.
Bầu không khí xung quanh như bị dồn nén kêu lên rin rít, còn sự tiến công của quân địch chững lại trong chốc lát.
Có điều——
Nỗ lực của họ đều vô nghĩa, giống như lấy tay không chặn cơn lũ bùn đã tràn vỡ đê và đang đổ ầm ầm về phía mình.
Đương nằm chống tay mặt đất, Asuna nghe thấy một điệu cười chế nhạo lanh lảnh xa xăm, nó cất lên từ trên đầu chiến trường đang chìm trong bao âm thanh réo gào đau đớn và giận dữ.
Cô đảo đôi mắt đã mờ đi của mình, thì bắt gặp trên mái của thánh đường một gã đàn ông mặc áo pon-sô màu đen, cơ thể hắn uốn éo như đang nhảy múa.
***
Higa lắng nghe tiếng súng ngắt quãng phía bên kia Trục Chính trong khi đang leo thang xuống nhanh nhất có thể.
Cuối cùng cũng đến được cái hộp điện lờ mờ dưới ánh đèn cam, cậu mở nắp đậy bằng những đầu ngón tay cứng đờ.
Bên trong là một bảng dây cắm cáp quang dày đặc, làm cậu cảm thấy nhụt chí một chút, nhưng rồi Higa rút từng sợi một, mãi mới tìm ra cái cổng bảo trì mình cần.
Rốt cuộc cũng tới lúc.
Cậu hít một hơi that sâu để trấn tĩnh suy nghĩ, sau đó lấy một sợi cáp và chiếc laptop ra khỏi balo. Cậu gắn một đầu cáp vào cổng bảo trì, đầu còn lại gắn vào máy tính, xong chạy chương trình điều khiển STL với tâm trạng như thể đang khấn nguyện.
Một cửa sổ đen tuốt tuồn tuột mở ra, và một con trỏ phía góc trái trên bắt đầu nhấp nháy. Cuối cùng, con trỏ di chuyển sang phải và hiển thị thông báo tình trạng.
STL#3, Connecting………… OK.49
49 Kết nối…… Thành công.
172
STL#4, Connecting………… OK.
Tín hiệu bình thường đầu tiên trả về là từ hai thiết bị trong Phòng STL Số 2 nằm tiếp giáp Phòng Điều Khiển Phụ.
Sau đó, các kết nối thông qua liên kết vệ tinh từ Ocean Turtle đến máy số 5 và 6 tại chi nhánh Roppongi cũng xuất hiện.
“……Vậy chứ!”
Higa hắng một tiếng ngắn. Bây giờ cậu có thể điều khiển cả 4 cỗ máy STL mà Kirigaya Kazuto và ba cô gái kia đang sử dụng rồi.
Đáng tiếc nhất là nó chỉ ngắt được đường truyền từ Phòng Điều Khiển Chính tới Phòng STL Số 2 và ăngten vệ tinh, vì thế cậu không thể làm bất cứ điều gì với hai thiết bị
ở Phòng STL Số 1. Nếu không, cậu đã tống khứ mấy tên đột kích đang dive trong STL số 1 và 2 ra khỏi Underworld.
Tạm gác mớ suy nghĩ hổ lốn đó lại, Higa đặt bàn tay phải lên bàn phím nhỏ xíu và chuẩn bị tiến hành kế hoạch.
——Làm thôi nào!
Ngay lúc cậu mới sẵn sàng thì một tiếng rít chói tai phát ra trên đầu cậu.
“…… Dừng-Dừng tay!”
Là giọng của Yanai. Ông ta nghĩ cái quái gì trong tình huống thế này kia chứ?
Higa bực bội ngước lên, nhưng cậu thấy mình đang nhìn một họng súng lấp lánh màu xanh-đen cách mặt cậu tầm 3 mét. Đằng sau họng súng ấy, chính là Yanai với đôi mắt long sòng sọc bé tin hin, anh ta hét lên một lần nữa.
“Dẹp tay mày ra khỏi cái máy tính ngay! Không tao bắn!”
“………… Hả?”
Cậu khựng lại mất nửa giây.
Rồi Higa ngay lập tức hiểu ra tình hình và suy đoán lý do tại sao Yanai làm vầy.
————Chính hắn!
Gã Yanai này chính là tên gián điệp đã tuồn thông tin về Dự Án Alicization cho bọn người Mỹ.
Có điều xui xẻo thay, Higa không nghĩ ra được biện pháp đối phó nào. Cậu chỉ biết bật ra một câu hỏi hoàn toàn vô nghĩa từ cái miệng khô khan.
173
“……Yanai-san. Tại sao?”
Một lớp mồ hôi lạnh rịn rịn trên cái trán trắng tái của anh kỹ sư. Môi anh ta run run, rồi rỉ ra một âm thanh yếu ớt.