"Bịch ... bịch". Bên phía hành lang được dựng bởi những chiếc cột trụ màu trắng khổng lồ, vang lên những tiếng chân dồn dập.
Một thiếu nữ mang trên mình bộ giáp nhẹ bằng bạc, với thanh gươm mảnh treo trên thắt lưng. Cô cất bước vội vàng, làm mái tóc đen óng ả ngang vai tung bay theo gió. Theo sát sau, là một con ấu long toàn thân phủ lông vàng óng, vừa chạy vừa nghoe nguẩy cái đuôi dài. Cho dù chú rồng này chưa đến tuổi mọc sừng, nhưng mà đã cao ngang bằng với chủ nhân của nó rồi.
Tên thiếu nữ là Roney Arabel. Còn chú rồng là Tsukigake.
Cặp đôi trông thật xinh đẹp, thánh khiết, tựa như những nhân vật trong truyện cổ tích bước ra vậy. Một khung cảnh quá đỗi mỹ lệ, khiến cho lòng người cảm thấy ấm áp. Và chẳng ai tưởng tượng được rằng, một người một rồng kia, chỉ vài năm nữa thôi, sẽ trở thành Hiệp sĩ Hợp nhất mạnh nhất Nhân giới, uy danh khắp cõi Underworld
Nhưng, đó là chuyện của tương lại, còn hiện giờ, dù ở Nhân giới hay Dark Territory, tùy tiện cũng nhặt ra được hàng trăm người tài giỏi hơn họ, kể cả phương diện kiếm thuật hay ma pháp.
Từ trận Huyết chiến Đông phương Đại môn ... tới cả thời kỳ Phiến loạn Tứ đế quốc ... Ta đều có thể thấy được thân ảnh thiếu nữ khiến lớp lớp kẻ thù khiếp sợ vẫn vững vàng trên tiền tuyến. Và lần đầu tiên trong lịch sử, nhờ vào những chiến tích dũng cảm trong chiến đấu, cô gái đã được bổ nhiệm thiên chức, trở thành một Hiệp Sĩ Hợp Nhất Tập Sự.
....
Mặc dù những đường kiếm tao nhã, mạnh mẽ của cô đã từng nở rộ trên chiến trường, nhưng hiện tại chúng bắt đầu phai mờ đi, vì sẽ không còn một cơ hội nào để tái xuất giang hồ nữa.
Bởi lẽ, sau ba trăm năm loạn lạc, UnderWorld cuối cùng cũng có được sự bình yên.
Con người ở nhân giới, con người ở Dark Territory, những Goblin, Orges, Orce, và cả tộc Khổng lồ nữa: lục đại chủng tộc cùng nhau ký kết một hiệp ước thống nhất, vĩnh viễn hòa thuận chung sống. Tứ đại gia tộc hoàng gia với đặc quyền cao cấp, trước đây từng áp bức thậm tệ với dân thường, cũng đã bị thanh trừng. "Đông phương Đại môn" chia rẽ Underworld hàng trăm năm sụp đổ; những đoàn xe ngựa giao thương không ngừng đến và đi, buôn buôn bán bán; còn tại Centoria, nơi thủ đô trung tâm phồn hoa, lữ khách từ Dark Territory có thể thấy trên mọi nẻo đường góc phố.
Khi xưa, sự sợ hãi và hiểu nhầm đã chia rẽ hai miền đất, nhưng từ khi được ánh sáng mặt trời soi rọi, những điều mờ nhạt đó đã biến mất không còn dấu vết.
Thiếu nữ và chú rồng nhỏ băng qua những cột trụ đang chắn lại những tia nắng ấm áp mà thần mặt trời Solus ban tặng, tản mát ra xung quanh vô vàn dải sáng rực rỡ. Lưỡi kiếm bên hông cô tựa như thở dài, có lẽ phiền muộn rằng nó sẽ không bao giờ được vấy máu thêm một lần nào nữa.
..* Ca ... Ca * Ba ... Ba * Tiếng bước chân nhỏ dần, rồi lặng mất
Không biết từ nơi đâu, một con bướm lớn bay đến, thích thú tận hưởng sự thanh tĩnh; và ... nó đang nhảy những điệu vũ trong hạnh phúc êm ả.
Chương 2 : Cơ Long
-Ronye, bên này, bên này nè!
Có tiếng gọi với. Ronye liền nhón chân lên, ngóng nhìn chăm chú vào đám đông. Rốt cuộc, cô cũng nhận ra một mái tóc đỏ rực như ánh lửa.
Ronye chạy băng qua đám nhân viên nhà thờ như đầu bếp, thư ký, thuật sư… liên tục cúi đầu nói “xin lỗi, xin lỗi”. Mọi người bực bội nhìn sang, rồi chú ý đến Tsukigake đang phì phò phì phò đe dọa phía sau, liền kinh hãi tránh đường. Nếu là bạn, khi thấy sủng vật của mình làm ra trò nghịch ngợm này còn thấy ngượng, muốn tìm một cái lỗ mà chui vào, huống gì là Ronye?
Rốt cuộc Ronye cũng chen được lên phía trước, sau đó thở dài một hơi.
-Mou~, quá chậm đi! Đã bắt đầu rồi.
Cô bạn thân tóc đỏ của Ronye cau có, phồng cái má bầu bĩnh lên.
-Thật sự xin lỗi, mình chẳng biết nên mặc gì.
-Không biết ... cuối cùng thì vẫn mặc như cũ sao?
Thiếu nữ đang lộ ra vẻ ngơ ngác tên là Tieze Shtolienen, cũng là Hiệp sĩ Hợp nhất tập sự như Ronye. Mái tóc, cũng như đôi mắt cô, đều là sắc màu của lá thu; hơn nữa, trong con ngươi còn ánh lên những tia sáng rực rỡ. Bên thắt lưng giắt một bao kiếm màu đỏ tinh xảo, và ôm sát thân hình chăm chỉ luyện tập của Tieze là bộ váy áo may từ vải bông dễ thương ; thoạt nhìn, có thể nói rằng kiểu ăn mặc này rất tương xứng với nhau.
“Ey za, quả nhiên là mình nên mặc bộ áo mang từ phương Nam về mà.” Ronye Arabel rời ánh mắt với vẻ hối hận, nhìn qua con ấu long Shimosaki mà Tieze nuôi dưỡng, nó đang thoải mái chơi đùa, cụng mũi cùng Tsukigake, và ở chỗ xa hơn nữa, là một người trẻ tuổi đang lộ ra vẻ hòa nhã.
Gọi chàng trai này là “thanh niên” có lẽ hay hơn, chứ “cậu bé" thì chẳng hợp chút nào, bởi vẻ trầm ổn toát ra từ gương mặt anh ta. Bên hông vắt vẻo thanh trường kiếm hoa lệ, với những phi đao gấp khúc hình “ く” sắc bén. Thanh trường kiếm kia có điểm “Đẳng cấp” phi thường lớn, mà phi đao bên cạnh cũng không kém là bao.
Chiếc giáp mỏng như tờ mà anh ta đang mặc làm từ bạc nguyên chất, hơn nữa còn thuộc cấp bậc “Thần khí”, chẳng mong gì ở Nhân Giới này xuất hiện bộ đồ như vậy đâu.
Ronye Arabel vội nắm tay trước ngực, hành lễ:
-Buổi sáng tốt lành, Renri-sama
Hiệp sĩ Hợp nhất Renri Synthesis Twenty-seven mỉm cười:
-Buổi sáng tốt lành, Ronye-san… em không cần hình thức quá đâu. Thật là vất vả mới tổ chức được lễ hội ngày hôm nay.
-Lễ hội … là sao ạ?
Ronye bất giác ngẩng đầu. Hôm nay, cũng chính là ngày 17 tháng 2, hoàn toàn là ngày bình thường. Bất luận là ở “Hiến pháp Underworld” mà năm ngoái công bố, hay trong “Danh mục cấm kỵ” vừa được chỉnh sửa, đều không có bất cứ chỗ nào ghi “17/2: tổ chức lễ hội.”.
Nhưng chỉ cần nhìn chung quanh, có thể thấy trên quảng trường phía chính diện Thánh đường Trung tâm, có rất nhiều quan khách như tất cả viên chức đều đến xem. Tay cầm trà, rượu hay đủ thứ đồ nhậu khác, bọn họ ăn uống, trò chuyện xôn xao.
Không chỉ có như thế, bức tường thành màu trắng vây quanh Thánh đường, hôm nay cũng được mở ra. Người vây quanh để xem, e rằng đã vượt qua con số một ngàn rồi.
- … Wah, đông thế này cơ mà, đây chắc chắn không phải là lễ hội bình thường rồi. Chẳng trách được, senpai à…Mỗi khi Daihyokenshi-sama làm chuyện gì, là luôn luôn có đông khách đến xem.” .
Ronye Arabel ngẩn người, gật đầu đáp:
-…Hôm nay, không làm Thánh đường tanh bành là tốt rồi…
Phía trước tầm mắt của ba người là ….
Một cái gì đó đứng sừng sững.
Vật kia nằm ở chính diện phiến đá trắng giữa quảng trường, do dây thừng màu vàng và màu đen dài cả trăm mel vây chung quanh tạo thành không gian hình vuông ở giữa. Nó phát ra những tiếng “phốc phốc” kỳ quái, kiểu như một cỗ “Kim chúc chế long” (rồng làm bằng kim loại) vậy.
Nhưng mà, đầu sắc nhọn vươn ra lại làm từ thủy tinh trong suốt, chứng tỏ nó không phải chỉ là một pho tượng. Hai bên thân thể cực kỳ bằng phẳng kéo ra đôi cánh ngắn ngủn, mà phần phía sau phình to một cách kỳ quái, lại không phải là hai chân, mà là hai cái ống thật lớn.
Vật này tổng cộng dài chừng năm Mel, được dựng thẳng bởi hai ống lớn phía dưới, nhưng từ phía sau có thể nhìn thấy ngọn lửa màu cam kỳ dị, mờ ảo bập bùng …
… Mình cảm thấy không ổn cho lắm.
Ronye Arabel trong lòng thì thầm, rời ánh mắt khỏi con rồng kim loại, nhìn chăm chú vào ba bóng người bên cạnh.
Trong số đó – một nữ kiếm sỹ trẻ tuổi với mái tóc màu nâu phấp phới trong gió nhẹ, mặc chiếc váy màu trân châu, bên hông đeo một thanh liễu kiếm, dường như đang chú ý tới ánh mắt của Ronye. Lúc sau liền mỉm cười, vẫy vẫy:
Này, mau tới đây đi.
Bị Tieze cười hì hì đẩy sau lưng một cái, Ronye hơi do dự một chút, nhưng vẫn nhảy qua sợi dây thừng màu vàng và mau đen phía trước. Tsukigake cũng theo sau cô với vẻ rất là thản nhiên.
Ý thức được mấy ngàn người đang đồng loạt tập trung trên người mình, Ronye Arabel vội cúi gằm xuống đất, bước từ từ trên sàn đá. Sau khi đến chỗ nữ kiếm sĩ kia, cô đưa tay ra trước ngực, nói:
-Buổi sáng tốt lành, Phó đại diện - sama.
-Buổi sáng tốt lành, Ronye-san, hôm nay là ngày lễ bất ngờ, em cũng nên vui vẻ một chút.
Liếc nhìn gương mặt khiến người ta say đắm của Asuna, Ronye Arabel cũng trầm tĩnh lại, đáp:
-Vâng, thưa Asuna-sama.
-Chị vừa bảo là không cần phải thêm kính ngữ “-sama” kia mà.
Cho dù được ra lệnh như vậy, nhưng Ronye Arabel vẫn rất khó mà làm theo được.
Thiếu nữ trông lớn tuổi hơn Ronye một chút – là Phó đại diện kiếm sĩ của Nhân giới – Asuna. Tuy vậy, đối với toàn thể nhân dân UnderWorld mà nói, từ góc cạnh nào đó, cô ấy chính là nhân vật còn đáng tôn kính hơn cả kiếm sĩ đại diện. Nếu nói nguyên nhân, tất cả mọi người đều tin rằng cô là một trong ba vị thần sáng thế của UnderWorld, là truyền nhân của “Nữ thần sinh mệnh Stacia”.
Câu chuyện tiếp tục dưới đây
Mặc dù Asuna kiên quyết phủ định mình không phải là thần linh gì cả, nhưng trong cuộc huyết chiến “Đông phương đại môn”, Ronye đã từng tận mắt chứng kiến cô ấy chỉ cần nhẹ nhàng vung kiếm, là đã “tặng” cho mặt đất một cái khe thật lớn. Nhìn thấy cảnh đó, căn bản là sẽ không ai suy nghĩ đến việc bỏ đi cụm từ “-sama” khi xưng hô với Asuna được.
Tuy rằng trong “Danh mục cấm kỵ” có ghi không được thêm hai từ “-sama” khi xưng hô, nhưng Ronye Arabel vẫn kiên quyết lắc đầu. Asuna cười khổ, nhún vai chuyển đề tài:
-Nè, Ronye-san, thần thuật mà em am hiểu nhất chính là Thần thuật Nhiên liệu, đúng không?
-Vâng, đúng vậy.
Ronye chớp mắt, gật đầu, Asuna ghé sát tai cô, nhỏ giọng:
-Vậy thì thỉnh cầu em một chút nhé, nếu có cất trữ “ở đâu” thì có thể nói cho chị biết được không?
-Hah?….Nhiên liệu, cất trữ ”ở đâu"?
Trong lúc nhất thời còn chưa hiểu được ý tứ của lời này, Ronye Arabel lại xoay người sang chỗ khác. Ở bên cạnh rồng kim loại, có hai người đàn ông đang lớn tiếng tranh cãi.
-Nghe cho kỹ đây, Kiri-bou, theo ta tính toán, thì cái “hộp kín gió” chết tiệt mà mi nói được Chúa ban phước có thể chịu được bao nhiêu nhiệt lượng thì cũng phải cung cấp đầy đủ nhiên liệu thô đông lạnh. Mi vốn không am hiểu thuật thức làm mát, bỗng dưng xảy ra nguyên nhân nào đó mà không kịp trở tay, thì cũng trong nháy mắt cũng sẽ bị nổ tung đấy.
Lời phê bình thậm tệ này, tới từ nguời đàn ông tầm năm muơi tuổi, có bộ ria thật vĩ đại trên mặt. Ronye biết sơ sơ; ông ta tên “Mudai”, thợ rèn đuợc ca tụng là có tay nghề nhất ở Thành Thị Trung Tâm của Centoria. Trước đây từng kinh doanh trong khu bình dân; và khi xảy ra “Sự phiến loạn của Tứ Đế Quốc” ông ta hợp tác với Quân Đoàn Giải Phóng, rồi trở thành Thợ Cả cho xuởng máy móc của Thánh Đuờng.
Mudai-shi cáu tiết quát mắng, còn người kia lại giống như trẻ con, mặt sưng sỉa.
Tóc màu đen, mắt cũng đen, một người chàng trai rất bình thường. Anh ta mặc bộ quần áo khá hợp, bên ngoài khoác một chiếc áo da màu đen kỳ quái, bên hông không mang vũ khí. Hai tay mang găng chắp sau lưng, nói
-Này này, loại chuyện này đã nghe đủ rồi nhé, hơn nữa, cũng đừng dùng từ “Kiri-bou” để gọi tôi có được không? Tuổi tôi ko ít đâu.
-Cái gì, mơ đi con trai. Từ năm năm trước cậu cầm một cành cây siêu cứng đến phòng của ta, mài nó thành kiếm hao phí mất của ta ba khối chỉ thạch, từ lúc đó ta quyết định vĩnh viễn gọi cậu là thằng oắt con.
-Xì. nếu không có thanh kiếm đó, thế giới hiện giờ chắc nát như tương bần rồi.
Người thanh niên làu bàu đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Ronye Arabel.
So với lần đầu tiên gặp mặt cách đây ba năm, dường như vẫn không có chút nào thay đổi, vừa giống đứa trẻ bốc đồng vừa giống với kiếm sĩ đã trải qua bao lần chiến đấu sinh tử.Ronye Arabel nhìn thấy anh ta nhoẻn cười với mình, trong lòng bỗng dưng rộn ràng, nhưng cô vẫn cẩn thận không để lộ ra ngoài, chỉ cúi đầu nói:
Câu chuyện tiếp tục dưới đây
-Buổi sáng tốt lành, Kirito-senpai.
Ronye vốn định nói “Kirito-sama”, nhưng trên thực tế đã có văn kiện cấm thêm “-sama” vào tên anh ta rồi, cho nên cô bất đắc dĩ chỉ có thể dùng từ “-senpai” để xưng hô mà thôi.
Người thanh niên trước đây là thượng cấp sinh của Học viện kiếm thuật Zakkaria, hiện giờ là kiếm sĩ đại diên Nhân giới – Kirito, vẫy tay đáp lại:
-Ah, chào Ronye. Tsukigake có khỏe không?
Con ấu long phía sau Ronye phát ra tiếng kêu “gu..gu..”, nhảy lên phía trước, liếm liếm hai má của Kirito. Mudai-shi cũng lên tiếng chào hỏi:
-À, à, buổi sáng tốt lành, Ronye-san.
Mudai cười hiền lành, Ronye Arabel liền tiến lại gần nhỏ giọng hỏi:
-Cái này … vừa rồi ngài nói, hộp … kín gió … rốt cuộc là cái gì vậy?
-Cũng giống như tên của nó ah, nào, xem “cơ long” bên kia đi, chỗ phần mông số 1 đó.
-Cơ long?
Mặc dù chưa từng nghe đến cụm từ này, nhưng Ronye Arabel rất nhanh đã hiểu được nó ám chỉ con rồng kim loại đang đứng sừng sững phía bục đá. Nhìn ra xa, từ vị trí mông phình to, đang phát ra những tiếng “phốc phốc” mà đến cả người bên ngoài khuôn viên cũng có thể nghe thấy được.
-Trong hai cái lọ mà tên oắt Kirito dùng, mỗi một cái đều có mười nguyên tố nhiên liệu ah.
-Ôi chao…ôi chao.
Nghe câu này xong, Ronye Arabel bị dọa đến mức cả người lùi về phía sau.
Nguyên tố nhiên liệu chính là vật khó đối phó nhất trong tám thuộc tính nguyên thủy. Không giống với hàn khí và phong khí thường duy trì trong không trung, nếu tụ họp lại sẽ đồng thời tản ra nhiệt độ rất cao và tan biến. Nếu như làm việc với nguyên tố nhiên liệu, trước khi tiến hành gia công xử lý, quyết không thể để mất tập trung, đó là điều cơ bản trên cả cơ bản rồi, bất cứ ai muốn theo nghề rèn phải biết.
-Sao, sao có thể như vậy … cho dù là vật liệu thép có tính kháng lửa tốt hơn nữa, nếu như tiếp xúc với mười cái nguyên tố nhiên liệu thì cũng sẽ bị nóng chảy và nổ tung?
-Cái này thì phải mất thêm công sức nữa. Bao ngoài lọ kia kìa, chính là dùng vỏ của loài rết Yorudo có tính chịu lạnh cực tốt, thông qua những cái ống này tiếp nối cung cấp hàn khi, phòng ngừa nguyên tố nhiên liệu bị nóng chảy. Việc này khá phức tạp đấy.
-Ha … ha …
Tuy rằng nói mất nhiều công sức, nhưng đối với Ronye Arabel, nguyên tố nhiên liệu và băng nguyên tố đều thuộc lĩnh vực thần thánh đầy bí hiểm, cùng với gia công kim loại, luyện giáp xác, luyện kim thuật; có thể nói là hai ngành nghiên cứu trái ngược nhau. Kết hợp hai cái này lại, sẽ biến thành dạng gì, chuyện như vậy cô chưa bao giờ nghĩ đến.
-… Cái đó, hẳn là công việc bình thường đúng không…
Ronye ngẩn ra, Mudai-shi mở hai cánh tay cường tráng ra nói:
-Ta cũng chả biết.
-Ôi chao…
-Cưỡi cơ long không phải là ta, mà là Kiri-bou kia.
Câu chuyện tiếp tục dưới đây
-Hả …
Cưỡi … rốt cuộc là có ý gì vậy?
Ronye Arabel nơm nớp lo sợ quay sang, ngẩng đầu lên nhìn về chỗ “cơ long” đang tọa lạc
Chú ý tới phần đầu hình dạng bén nhọn tấm kính dày hợp thành, có đặt một vật giống như ghế dựa. Xung quanh ghế dựa là ống kim loại gấp khúc, trên bàn tròn kỳ dị có mấy thứ nhô ra. Gần giữa bàn có một cây châm nhỏ.
-Chẳng lẽ, chẳng lẽ … ngồi ở chỗ đó, sau đó…đem nguyên tố nhiên liệu giải phóng… và trong cái ống phần mông sẽ tạo ra lực đẩy…
-Ừm, bay lên, giống như rồng bay vậy.
Trả lời Ronye Arabel là Kirito không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào.
Bên cạnh anh ta, Tsukigake ngửi thấy mùi vị đôi cánh kim loại của “cơ long”, trong mũi phát ra những tiếng xì xì giống như đang cười nhạo.
-Quá là…quá là mạo hiểm rồi, senpai.
Ronye Arabel không khỏi hô lên thành tiếng, kéo lấy tay áo của Kirito.
-Nếu, nếu như nhiên tố bị nổ, toàn bộ sẽ bị thổi bay đi. Ah, hay là dùng phong nguyên tố, giống như “đĩa bay” trong Thánh đường vậy.
(=)) coi lại main story, hình như có một em gái được giao thiên chức điều khiển cái “đĩa bay”, tựa tựa cái thang máy, nghe hơi hư cấu...)
-Không được…cái kia là nằm bên trong Thánh đường, vì vậy thông qua áp lực của phong nguyên tố là có thể nâng cao lên hoặc hạ thấp xuống. Nếu như muốn bay trong không trung, thì chỉ cần dựa vào lực bạo phát của nhiên liệu…
Nói tới đây, Kirito cười một chút, nhìn xung quanh rồi tiếp tục nói:
- Hơn nữa, cũng đã đến đây nhiều người như vậy rồi, hiện giờ nếu nói ra điều gì đó, nhất định sẽ gây ra đại loạn lần thứ hai.
-Hừm, chẳng phải tập hợp bọn họ đến đây là senpai sao?
Hôm nay ở quảng trường chính diện nhà thờ lớn tập trung nhiều người như vậy, chính là kết quả của việc Kirito đem rêu rao rằng hôm nay sẽ “tiến hành thực nghiệm sản phẩm mới của Công xưởng”.
Hiện giờ đã trở thành nơi phát ra xôn xao lớn nhất, kiếm sĩ đại diện Nhân giới làm bất cứ chuyện gì đều đem lại lợi ích nào đó cho Under World, đối với nhân viên và dân thường được hưởng ké từ bận “thí nghiệm bảo vệ rồng tái sinh” mà nói, đến đây tụ tập một lần nữa cũng là chuyện đương nhiên.
Lúc đó, trong quá trình hỏi đáp với bạch long đang thức tỉnh, Kirito có chút sai lầm, kết quả là một góc của Thánh đường bị vạt một góc không thể sửa nổi, Ronye Arabel biết rất rõ, người không khỏi ngã ngửa người.
Ở phía sau đỡ cô lại, là phó đại biểu kiếm sĩ Asuna, dường như đã thân thiết với Kirito một thời gian khá lâu, mang theo vẻ mặt nửa lạc quan nửa buông tha, nói:
-Vô dụng rồi, Ronye-san. Nếu đã đến nước này, chỉ có thể tiếp tục kiên trì mà làm thôi.
-Sao, sao được chứ … thôi, thôi được rồi…
Câu chuyện tiếp tục dưới đây
Ronye Arabel chợt nhớ ra, bèn gật gật đầu. Mấy năm nay, cô đã hiểu chàng trai tên Kirito này, chỉ cần muốn làm chuyện gì thì đều kiên quyết làm đến cùng.
Ít nhất để tránh xảy ra “án mạng”. Ronye Arabel thì thầm, tập trung tinh thần ở phần trái tim cơ long
Tuy rằng được bổ nhiệm làm Hiệp sĩ hợp nhất Tập sự, Ronye Arabel vẫn chưa đến đạt được cảnh giới cao nhất của hiệp sĩ đó là thao tác “tâm ý” một cách tự nhiên. Ngay cả Kirito thông qua tâm ý, cũng chưa đem các nguyên tố áp chế đến cực hạn được, nhưng cảm giác được trạng thái của cơ long là hoàn toàn có thể.
Cũng giống như Mudai-shi đã nói, có thể cảm giác được bên trong cơ long có nhiều nguyên tố. Nhưng mà, nhiên liệu tuyệt đối không thể xếp hàng giống như người lớn được. Chúng mất hứng run run, nhao nhao nhảy lên giống như chung quanh có hơi thổi…
Giai đoạn chuẩn bị đã hỗn loạn như thế, nếu giải phóng ra thì rốt cuộc sẽ biến thành dạng gì – Ronye lo lắng, nhưng sau đó cũng chỉ có thể nhìn vào kết quả.
-Cái đó … tóm lại đã cùng với nguyên tố nhiên liệu tạo thành liên kết giao cảm, thưa Asuna-sama.
Nghe thấy Ronye Arabel thì thầm, Asuna cũng thấp giọng trả lời:
-Cảm ơn em, như vậy, cứ như vậy duy trì được không?
-Vâng …
Thời điểm Ronye gật đầu, ở chỗ xa hơn một chút Kirito hét:
-Được, bắt đầu như vậy đi. Asuna, đến lúc đó làm phiền em một chút nhé.
-Eh, tại sao …, tại sao lại là em chứ?
-Từ lúc bắt đầu, đột nhập phòng Boss đều là do em làm mà, đúng không?
Nghe thấy Kirito nói như vậy, Asuna thật sự “không có cách nào”, vươn tay ra xướng lên mấy khởi ngữ của thần thuật:
-System Call (Lệnh hệ thống)
Tiếp theo, lưu sướng hợp thành “khuếch âm thuật” do phong nguyên tố cùng quang nguyên tố cộng hưởng. Mặc dù Asuna vẫn còn luyện tập, nhưng về mặt nắm vững và ứng dụng thần thuật, thì đám thuật sĩ của Thánh đường bây giờ không ai có thể địch nổi cô.
Asuna hướng về phía lá mỏng thủy tinh giống như miệng loa đang hình thành trong lốc xoáy, nói với thanh âm trong trẻo:
-Các vị, để các vị phải đơi lâu rồi. Hiện tại, chúng ta sẽ tiến hành thực nghiệm đối với “cơ long thí nghiệm số 1” do Công xưởng Thánh đường chế tác.
Giọng nói được phóng đại lên không trung, ở phía xa xa, đám viên chức nhà thờ và dân thường đứng chen chúc nhau ngoài tường đồng loạt phát ra những tiếng hoan hô “woah…woah”. Nếu nhìn lên uy dung bằng đá phấn trắng trên sườn Nam của nhà thờ, có thể nhìn thấy trên ban công tầng 30, áo giáp của Quân đoàn Hiệp sĩ Hợp nhất cũng đang tỏa ra hào quang chói mắt.
Trong tiếng vỗ tay hoan hô, Kirito phất tay với quan khách, bắt đầu bước lên cầu thang do cột sắt dài tạo thành, chỉ chốc lát sau, anh ta đi ra vị trí vòi nước, sau đó chạm vào một phần của bản trong suốt. Cùng với việc bản trong suốt được mở ra, thân thể của Kirito cũng trượt vào bên trong.
Câu chuyện tiếp tục dưới đây
Ngồi lên chiếc ghế được thiết trí trên không, dùng dây lưng cố định thân thể, sau đó lại đeo cặp kính lớn kỳ dị. Kirito hướng về phía Mudai-shi rồi giơ ngón tay cái lên.
Mudai quay đầu lại, lui về phía sau chỗ cách vị trí của Ronye Arabel và Asuna khoảng hai mươi mel. Ronye đang duy trì trạng thái giao cảm với nhiên tố, không bị gián đoạn, cũng thận trọng giữ một khoảng với người khác.
-Vậy, bắt đầu đếm ngược, các vị, mời.
Asuna theo thói quen cao giọng nói đối với người xem, rồi cô giơ mười ngón tay lên cao.
-Chuẩn bị, mười, chín, tám…
Thanh âm của hơn một ngàn người bắt đầu cùng đếm ngược với Asuna. Nhìn kỹ qua, có thể phát hiện ra bộ ria của Mudai-shi cũng đang nhếch nhếch, tươi cười.
Ôm chặt lấy đầu của Tsukigake, Ronye Arabel cũng đếm theo.
-Bảy, sáu, năm…
Đột nhiên, nhiên liệu chấn động mạnh hơn, Kirito bắt đầu dụng tâm để khống chế chúng.
Ý thức mạnh mẽ mà sâu sắc của anh ta, thông qua trung gian là nguyên tố nhiên liệu, chảy vào trong lòng Ronye.
Cô lại bồi hồi một lần nữa.
…Không thể, tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Mình là người hầu thân cận của senpai kia mà. Có lẽ, phần tình cảm này ơi, xin hãy ngủ say ...
Ronye Arabel cố gắng không để cho Asuna cảm giác được, chớp chớp hai mắt, gào to:
-Bốn, ba, hai…
Vù ù ù ù ù ù ù….Thanh âm vận chuyển của cơ long bắt đầu trở nên mạnh hơn, mang theo sự rung động kịch liệt, ống phần dưới lộ ra ánh sáng từ màu cam biến thành màu vàng, cuối cùng chuyển thành màu trắng thuần khiết.
-Một, không.
Đồng thời với việc đếm ngược, nghe thấy giọng nói mỏng manh của Kirito vang lên:
-Discharge!
Câu nói thuật thức đem nguyên tố giải phóng.
Lúc sau, hai mươi nhiên tố đồng loạt đem uy lực chất chứa phóng xuất ra.
Cùng với tiếng “tungggg” lớn, từ phía dưới cơ long phun ra ngọn lửa màu xanh trắng. Ngọn lửa khiến đá cẩm thạch có Sinh mệnh gần như vô hạn phải nóng chảy, cuồn cuộn nổi lên bụi mù. Tiếng vỗ tay của người xem lại vang lên rầm rầm.
Bên trong bụi mù.
Con rồng kim loại hóa thành mũi tên màu bạc,
Tiếp theo, Ronye nghe thấy tiếng kim loại sắc nhọn mà trước nay chưa từng được nghe thấy. Hai ống lớn của cơ long nhả khói, trên không trung bay lượn
Ronye Arabel giơ tay lên, cảm nhận được sự giải phóng mãnh liệt của nhiên liệu. Vốn, bất luận là dung khí do tư liệu sống nào tạo thành, đều sẽ bị tổn hại Sinh mệnh do nhiệt độ quá cao, chỉnh thể cơ long cũng sẽ bị bạo tạc. Vậy mà, thông qua việc đưa đông tố dày đặc qua ống dẫn, có thể làm ức chế nhiệt lượng. Kết quả, lực bạo phát của nhiên liệu sẽ từ ống phóng thích theo một hướng, khiến cho cơ long bay theo đường thẳng tắp.
Nói cách khác, trong lịch sử của Under World hiện giờ, lần đầu tiên có người cưỡi rồng hoặc đại điêu bay lượn trên bầu trời.
-Thật lợi hại…
Hai mắt Ronye Arabel, vì những lý do khác nhau mà lúc này lăn dài nước mắt.
Ở phía đằng xa, con rồng màu bạc ung dung bay cao ngang với Thánh đường, không ngừng gia tốc
Nếu cơ long chỉ dừng trên mặt đất, bởi vì băng nguyên tố không ngừng được sinh ra, thần lực không gian ở chung quanh sẽ bị khô kiệt, nhưng chỉ cần di động như vậy, là có thể cung cấp thần lực không gian. Nếu như vậy, con rồng này có thể lên tới trời cao mà sinh vật không thể hô hấp được – chuyện như này cũng là có thể.
Nghĩ đến đây, Ronye Arabel giống như bị điện giật vậy, nhận ra được ý đồ của chàng hắc kiếm sĩ.
Kirito cũng không chỉ có mục đích làm cho nó bay lên – nếu, thông qua cơ long kia, có thể vượt qua được “điểm cuối cùng” mà bất cứ sinh vật nào cũng không thể vượt qua được…
Nhưng, khoảnh khắc ý nghĩ này lóe lên, Ronye Arabel đột nhiên cảm giác được sự bành trướng của nguyên tố nhiên liệu.
“Hộp kín gió” đang bành trướng, bởi vì nhiệt lượng mà bị nóng chảy. Tuy rằng không rõ lý do, nhưng chỉ sợ băng nguyên tố lại xuất hiện hiện tượng đình trệ cung cấp.
-Asuna-sama, nhiên liệu đang ---
Thời điểm nói ra câu nói này, âm thanh “Pingg” khiến người ta rợn gáy van lên, có thể nhìn thấy khói đen từ chỗ ống phun.
Cơ long rất nhanh đã quay lại theo quỹ đạo hình nón, phương hướng chếch sang sườn nam, ở phía trước nó---
Là vách tường ở vị trí tầng chín mươi của Thánh đường
-Bay, bay lên cao đi.
Ronye Arabel hai tay nắm chặt trước ngực, thì thầm. Từ trong đám người xem, cũng truyền đến giọng kêu thảm thiết.
Lúc sau, đột nhiên vang lên tiếng “Clang”. Là âm thanh Asuna rút thanh kiếm từ bên hông ra.
Thân đao đẹp nhất thế giới, đem ánh sáng của Solus chia làm bảy sắc cầu vồng lóng lánh lung linh, Asuna chỉ thẳng kiếm lên phía Thánh đường.
-Được…
Cùng lúc với thời điểm Asuna phát ra âm thanh hoàn toàn bình thường thản nhiên, mũi kiếm nhẹ nhàng di động sang bên phải.
Giống như bị mũi kiếm kéo lệch, phần Thánh đường từ tầng 90 trở lên, hơi di động sang phía tây một chút.
Cơ long kéo theo khói đen xuất hiện.
Ở trên không trung phía nam xa xôi, tiếng “Đoàng” phát ra không khỏi khiến người ta hoa mắt.
“Bùmmmmmmmm”.