STT 24: CHƯƠNG 4: CÓ LẼ SẼ HƠI ĐAU MỘT CHÚT
"Vậy là được rồi."
Lưu Vân vỗ tay cười nói.
"Theo quy củ, đệ tử thân truyền của trưởng lão và chưởng môn đều mặc áo đỏ. Tổ Sư Thúc tuy không có chức vụ chính thức trong môn, nhưng với thân phận hiện tại của Nhược Vi tiểu cô nương, một bộ áo đỏ chắc mọi người không có ý kiến gì chứ?"
"Đương nhiên là không có ý kiến, xét theo vai vế, chúng tôi còn phải gọi nàng một tiếng sư tỷ nữa là."
Vị Tam trưởng lão trước đó luôn phản đối giờ phút này cũng hăng hái hưởng ứng.
"Chuyện này cứ giao cho ta, ta sẽ về lấy ngọc bội thân phận và y phục của nàng mang đến ngay."
"Ồ... Các ngươi đã có chuẩn bị cả rồi nhỉ."
Nhìn phản ứng của các trưởng lão, Bạch Thu Nhiên lập tức hiểu ra, hắn nhìn bọn họ cười lạnh không ngớt.
"Không tệ, cánh cứng cáp cả rồi."
"Không dám, không dám."
Các trưởng lão vội vàng cầu xin:
"Tổ Sư Thúc giơ cao đánh khẽ."
"Thôi được, dù sao ta cũng đang rảnh, dạy dỗ Đường cô nương một chút cũng không tệ."
Bạch Thu Nhiên ngẩng đầu nhìn Đường Nhược Vi.
"Thiên linh căn cấp Thổ... Tư chất của hoàng tộc Thượng Huyền bao đời nay e là đều tập trung hết vào người ngươi rồi."
"Người nhìn một cái là ra ngay sao?"
Đường Nhược Vi kinh ngạc nói:
"Ta phải sờ mó tảng đá kia một lúc lâu mới đo ra được đấy."
"Linh căn có phải thứ gì quý hiếm đâu, uống vài viên Bổ Thiên Đan là bù lại được thôi."
Bạch Thu Nhiên chẳng hề bận tâm, hỏi:
"Nghe nói lần này có hai người đạt cấp Thiên linh căn, người còn lại đâu?"
"Người còn lại là Kim linh căn, đã được chưởng môn thu làm đệ tử."
Tam trưởng lão đáp.
"Ồ, vậy thì nhắc Tuyệt Vân nhớ phải đả kích niềm kiêu ngạo của tên nhóc đó trước đã."
Bạch Thu Nhiên thản nhiên nói:
"Để hắn thấy cho rõ, Thiên linh căn chẳng là cái thá gì cả."
"Chuyện này... Ra tay đừng mạnh quá, nếu không e là nó sẽ suy sụp mất."
Lục trưởng lão nhỏ giọng nói.
"Đến cả chút tâm tính ấy cũng không có thì còn tu tiên cái nỗi gì, về nhà làm ruộng cho xong."
Bạch Thu Nhiên lười biếng liếc các trưởng lão một cái.
"Với lại, Thanh Minh Kiếm Tông chẳng phải vẫn còn một 【Tổ Sư Thúc】 hữu dụng như ta đây sao? Hừ, các ngươi thật sự cho rằng mỗi lần các ngươi dẫn đệ tử đứng trên vách núi ở đỉnh của mình, chỉ trỏ về phía Thất Tinh Đỉnh thì ta không thấy chắc?"
Sáu vị trưởng lão sợ đến toát mồ hôi lạnh.
"Được rồi, người ta nhận rồi, lần này hài lòng chưa?"
Bạch Thu Nhiên vỗ tay nói:
"Các ngươi về đi, sự vụ thường ngày của Thanh Minh Kiếm Tông còn cần các ngươi xử lý đấy."
"Nhưng lễ bái sư..."
Thất trưởng lão Lưu Vân do dự nói.
"Cứ giao cho ta, mọi thứ cứ làm đơn giản là được."
Bạch Thu Nhiên mất kiên nhẫn phất tay.
"Còn nữa, cách xưng hô cũng nên sửa lại đi. Tổ Sư Thúc gọi là ‘Đường cô nương’ thì xa cách quá, mà gọi thẳng tên huý của tiểu cô nương thì cũng không được lễ phép cho lắm."
Lục trưởng lão Thanh Vân lại nói.
"Biết rồi, biết rồi, mấy chuyện này mà ta không hiểu rõ hơn các ngươi sao?"
Bạch Thu Nhiên cưỡng ép đẩy cả đám trưởng lão ra khỏi biệt viện, tiện tay ném luôn vị chưởng môn đang bất tỉnh cho họ.
"Đi thong thả, làm việc tốt nhé, cố lên."
Nói xong, hắn đóng sầm cửa lại.
Mấy vị trưởng lão đứng ngoài cửa nhìn nhau, không biết lần tác hợp này của họ là thành công hay thất bại. Nhưng họ cũng không dám làm phiền Bạch Thu Nhiên nữa, chỉ đành thấp thỏm lo âu khiêng chưởng môn về lại ngọn núi của mình.
Còn Bạch Thu Nhiên thì quay về phòng, tiếp tục ngồi đối diện với Đường Nhược Vi.
"Ha, các vị trưởng lão và chưởng môn vừa đi, đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hẳn."
Đường Nhược Vi ngồi đối diện Bạch Thu Nhiên, mân mê chén trà thô ráp trong tay.
"Vai vế của ta còn cao hơn họ, sao ngươi đối mặt với ta lại không thấy căng thẳng gì hết vậy?"
Bạch Thu Nhiên mỉm cười hỏi nàng.
"Ai biết được, có lẽ là do ai đó lúc trước cứ nhất quyết lôi người ta đi uống rượu chăng."
Đường Nhược Vi nhìn chằm chằm vào chiếc chén trà bị mẻ một góc, suy tư một lúc rồi đột nhiên nói:
"Nói thật nhé, chúng ta có nên sửa lại cách xưng hô không? Ta cũng thấy cứ gọi thẳng tên ngươi mãi cũng không hay lắm."
"Được thôi, ngươi gọi ta là sư tôn đi."
Bạch Thu Nhiên vẫy vẫy tay với nàng.
"Nào, gọi một tiếng nghe thử xem, cả đời ta chưa được nghe bao giờ đấy."
Mặt Đường Nhược Vi hơi ửng đỏ, nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn:
"Gọi thì gọi, thật sự nghĩ ta ngại ngùng chắc?"
"Vậy gọi đi."
Bạch Thu Nhiên ngồi ngay ngắn, thong dong nhìn nàng.
Đường Nhược Vi nhìn chằm chằm vào mặt hắn, ngập ngừng một lúc lâu mới nặn ra được hai chữ.
"Sư... sư tôn."
"Ơi, đồ nhi ngoan."
Lần đầu tiên Đường Nhược Vi cảm thấy nụ cười của Bạch Thu Nhiên trông thật đáng ghét.
"Thế này không công bằng."
Đường Nhược Vi bực bội nói:
"Ngươi cũng phải đổi cách xưng hô đi, có giỏi thì ngươi cũng gọi ta một tiếng xem nào?"
"Chuyện đó thì có gì khó."
Bạch Thu Nhiên nghiêm mặt, cố ý dùng giọng điệu thâm tình và chân thành cất tiếng:
"Nhược Vi."
Vụt một tiếng, mặt Đường Nhược Vi đỏ bừng đến tận mang tai.
"Ta... ta đi vệ sinh một lát."
Thiếu nữ đứng bật dậy, mặt đỏ bừng.
"Nhà vệ sinh ở đâu?"
"Ra ngoài rẽ trái."
Bạch Thu Nhiên thản nhiên đáp.
Đường Nhược Vi ôm mặt, lao như bay ra ngoài. Thấy vậy, Bạch Thu Nhiên cười khẩy một tiếng, lẩm bẩm:
"Hừ, một con nhóc ranh mà đòi đấu với ta, tưởng ba ngàn năm nay ta sống phí chắc? Ta mà nghiêm túc thì có cô nương nào trụ được trước mặt ta mười phút chứ?"
Vừa dứt lời, Bạch Thu Nhiên bỗng cảm thấy một nỗi bi thương dâng lên từ sâu trong lòng.
"Ủa, câu nói vừa rồi hình như có gì đó không đúng... Sao tim ta lại đau thế này..."
——————————
Tam trưởng lão làm việc vô cùng hiệu quả. Rất nhanh sau đó, ông đã sai người mang đến ngọc bội thân phận và y phục môn phái tượng trưng cho đệ tử Thanh Minh, tiện thể cho xây rộng thêm sân nhỏ của Bạch Thu Nhiên, cơi nới thêm một khuê phòng cho Đường Nhược Vi và một sân tu luyện để tọa thiền.
Bạch Thu Nhiên lại dẫn Đường Nhược Vi đi làm một lễ bái sư đơn giản. Sau đó, cô nương Đường Nhược Vi này chính thức được coi là đã bái nhập môn hạ của hắn, trở thành đệ tử chính thức đầu tiên trong cuộc đời hơn ba ngàn năm của hắn.
Lễ bái sư vừa xong, Bạch Thu Nhiên không lãng phí thời gian mà lập tức bắt đầu dạy dỗ.
Hắn dẫn Đường Nhược Vi đến sân tu luyện mới được sửa sang, hai người ngồi đối diện nhau trên đệm đặt trên sàn gỗ. Sau đó, Bạch Thu Nhiên mở lời hỏi:
"Nhược Vi à, con có biết khi bắt đầu con đường tu chân, thứ gì là quan trọng nhất không?"
Ở đây hai ngày, bị Bạch Thu Nhiên gọi như vậy suốt, Đường Nhược Vi đã quen, không còn phản ứng gì nữa. Nghe câu hỏi của hắn, sắc mặt nàng vẫn bình thản, đáp:
"Thưa sư tôn, là căn cốt ạ?"
"Căn cốt cố nhiên quan trọng, nhưng không phải là thứ quan trọng nhất."
Bạch Thu Nhiên giải thích:
"Con đường tu hành cũng giống như xây một tòa nhà cao tầng. Căn cốt tư chất quyết định tốc độ con thu thập nguyên liệu, nhưng con đường tắt này có thể được khai phá bằng nỗ lực về sau. Một tòa nhà muốn vững chắc và kiên cố thì phải có nền móng tốt, mà nền móng đó chính là thân thể của con. Muốn đặt nền móng tốt, phương pháp đơn giản nhất chính là rèn luyện một thân thể khỏe mạnh."
"Nhưng thưa sư tôn, từ năm sáu tuổi con đã tu luyện Huyền Long Công của hoàng tộc Thượng Huyền chúng con. Con thấy thể chất của mình đã tốt hơn người thường rất nhiều rồi mà."
"Không đủ, con đừng coi thường việc tu chân. Chút thể chất ấy không đủ để chống đỡ một tòa nhà cao tầng nguy nga đâu."
Bạch Thu Nhiên nhìn Đường Nhược Vi, ánh mắt phức tạp.
"Đã là đệ tử của ta, vi sư đương nhiên phải có trách nhiệm đưa con đi xa hơn, con chắc chắn có thể đạt tới cảnh giới cao hơn ta. Môn công pháp con tu luyện, trong Tàng Thư Các của Thanh Minh Kiếm Tông cũng có. Dùng làm Thần công Trấn quốc cho một quốc gia phàm tục thì quả là đủ, nhưng so với tu chân, nó vừa không đủ huyền diệu về mặt nội khí, lại không đủ chuyên sâu về mặt ngoại công. Thứ gì cũng muốn nhưng cuối cùng chẳng được gì, không thể chống đỡ con đường tu chân được."
"Vậy nên..."
Đường Nhược Vi tò mò hỏi:
"Bây giờ con phải làm gì ạ?"
"Ừm, chỉ có một cách thôi, đưa tay cho ta nào."
Bạch Thu Nhiên đưa tay kéo lấy bàn tay mềm mại của Đường Nhược Vi, nói:
"Nhược Vi à, lát nữa có thể sẽ hơi đau một chút, con đừng ghét vi sư nhé."