Virtus's Reader
Ta bị vây ở cùng một ngày một ngàn năm

Chương 15: CHƯƠNG 15. NHẤT ĐỊNH TÊN TIỂU BẠCH KIỂM NÀY LỪA GẠT CHỊ GÁI

CHƯƠNG 15: NHẤT ĐỊNH TÊN TIỂU BẠCH KIỂM NÀY LỪA GẠT CHỊ GÁI

Lý Nhược Thái nhìn về phía Ngô Thần, ánh mắt trở nên vô cùng chăm chú, cũng dần dần có vẻ không thân thiện.

Bởi vì hắn thật sự không nhìn ra được Ngô Thần có cái gì đặc biệt.

Nhìn cũng được, nhưng không phải là đẹp trai kinh thiên động địa, thân cao vừa, không cao không lùn, hơn nữa có vẻ hơi trẻ tuổi.

Nhiều người bảo trẻ là ưu điểm, nhưng trong mắt một số ít người khác thì lại không phải vậy.

Bởi vì tuổi trẻ đại diện cho sự thiếu bản lĩnh, thiếu từng trải, có câu nói “ngoài miệng không râu, làm việc không vững vàng”, những nhân sĩ thành công, những đại nhân vật trong mắt người khác, tuổi trẻ khó mà có liên quan đến việc có bản lĩnh.

Lý Nhược Thái hiểu rõ chị gái mình.

Dù chị gái hắn có tìm một người trung niên bốn mươi, năm mươi tuổi, Lý Nhược Thái cũng không thấy bất ngờ, bởi vì hắn biết tính cách chị gái mình, hung hăng bá đạo lại chưa bao giờ thương hại bất kỳ ai, người nhỏ be vô năng ở trong mắt cô chẳng khác gì là rác rưởi.

Cô thưởng thức những người đàn ông có bản lãnh, mấy nhị phú đại có bối cảnh nhưng không có lý tưởng, cô cũng sẽ không để ý tới, dù cho đối phương có bối cảnh lớn hơn mình.

Còn nếu là một thương nhân lập nghiệp thành công từ tay trắng, dù cho không có nhiều tiền như vậy, cho dù thủ đoạn làm giàu hơi bẩn thỉu, chị gái hắn lại rất nể tình.

Vì lẽ đó... Lý Nhược Thái không nghĩ ra, sao chị gái hắn lại xem trọng một người trẻ tuổi chỉ mới khoảng hai mươi?

Bởi vì không thể nào hiểu nói, cho nên hắn bắt đầu cho rằng, chị gái uy vũ thô bạo của mình có thể là bị tiểu bạch kiểm kia lừa gạt!

Hắn biết mặc dù chị gái hắn tư tưởng thành thục, xử sự giỏi giang, cực kỳ có chủ kiến, nhưng chị gái hắn chưa bao giờ thật sự yêu ai, là một tờ giấy trắng, không thể bị tên tiểu bạch kiểm chót lưỡi đầu môi này lừa được.

Tình yêu sẽ khiến cho người ta mù quáng, sẽ khiên cho một người thông minh cũng u mê.

Không sai!

Nhất định là như vậy!

Lý Nhược Thái càng nghĩ càng thấy đúng, trong lòng hắn cũng muốn cứu vớt chị gái mình, vạch trần tên tiểu bạch kiểm kia!

"A Thái, nhìn cái gì thế?" Lý Nhược Băng nhíu mày đưa tay quơ quơ, Lý Nhược Thái đã nhìn chằm chằm Ngô Thần một lúc lâu.

Nếu là người khác chỉ sợ đã bắt đầu mất tự nhiên, nhưng Ngô Thần lại như không có cảm giác, vẫn tiếp tục mỉm cười.

"A... Không có gì, nhìn anh rể." Lý Nhược Thái giả vờ nở nụ cười, lại hỏi một cách rất tự nhiên: "Anh rể có vẻ tuổi tác không lớn nhỉ.”

"22 tuổi." Ngô Thần cười nói.

"Mới 22 tuổi, mới vừa tốt nghiệp đại học à?" Lý Nhược Thái hỏi.

"Năm nay mới vừa tốt nghiệp.”

"Mới tốt nghiệp, anh biết chị em từ bao giờ?”

"Ba tháng, lúc chị em tới trường đại học chiêu sinh thì quen biết." Ngô Thần đối đáp trôi chảy.

Lý Nhược Băng liếc Ngô Thần một chút.

Ba tháng trước đúng là cô có đi qua trường đại học Đông Hải, nhưng cô cũng không gặp Ngô Thần.

"Mới quen ba tháng à." Lý Nhược Thái cười rất có phong độ, liếc mắt một cái là hiểu rõ, "Sao đã nói chuyện cưới gả rồi? Không phải chị nói đời này không lập gia đình sao?”

"Chị không tới đây tán gẫu với em!" Lý Nhược Băng trừng Lý Nhược Thái một chút.

"Tâm sự mà." Hôm nay Lý Nhược Thái muốn đường chết, nhất định phải vặn Lý Nhược Băng, chịu đòn hắn cũng nhận, nhưng nhất định phải vạch trần tên tiểu bạch kiểm này!

"Đúng rồi anh rể, tên què hôm qua hình như có chút hiểu lầm với anh, em thay bọn họ xin lỗi anh." Lý Nhược Thái rất thành khẩn nói.

"Không sao, đều là người nhà mà." Ngô Thần nói.

"Anh rể quả nhiên rộng lượng, nhỉ? Tên què nói, hôm qua anh ở quán bar Hoa Hà, còn dẫn theo một cô bé, vậy ai vậy a? Em gái anh à?" Lý Nhược Thái nói đầy hàm ý.

"Cô bé?" Lý Nhược Băng liếc mắt nhìn Ngô Thần, phản ứng cực kỳ nhanh.

Thật ra cô không biết gì về chuyện ngày hôm qua cả, cô cũng không quan tâm Ngô Thần có quan hệ gì với những nữ nhân khác, quan hệ tình nhân giữa hai người cũng vốn là giả mà!

Nhưng!

Ở trước mặt mặt em trai, cô muốn giả vờ một chút, muốn biểu hiện mẫn cảm hơn một chút.

"Không phải em gái anh, là Mục Thiên Thiên." Ngô Thần liền nói, "Là thiên kim nhà ông chủ tập đoàn sinh dược Đông Hải Mục thị, con gái Mục Tứ Hải, nói ra em phải cám ơn anh, ngày hôm qua nếu không phải là nhờ anh ngăn lại, Lưu Hồ Tử đụng tới cô ta thì chưa chắc em có thể giải quyết được!”

Lý Nhược Thái hơi thay đổi sắc.

Tập đoàn Đông Hải Mục thị, xí nghiệp địa phương của thành phố Đông Hải, là đầu rồng trong lĩnh vực sinh y dược ở Đông Hải, ông chủ Mục Tứ Hải dòng dõi mười mấy đời đều là đại biểu của thành phố Đông Hải, có quan hệ giao thiệp va gốc gác sâu rộng ở Đông Hải.

Tập đoàn Mục thị và Lý gia dĩ nhiên là không so sánh được, vốn không cùng một đẳng cấp gia tộc.

Nhưng có câu ca dao, cường long bị ép chính là địa đầu xà!

Mà tập đoàn Mục thị ở Đông Hải chính là địa đầu xà!

Mà Lý Nhược Thái đến Đông Hải, lại là rồng quá giang.

Ngành sinh y dược trong nước rất sâu xa, quan hệ ít thì căn bản sẽ không vào được cái nghề này.

Ngô Thần nói không sai, nếu hôm qua Mục Thiên Thiên có xảy ra chuyện gì bất ngờ thật, thì dù là Lý công tử như hắn muốn hòa giải cũng không dễ dàng, Mục Tứ Hải cưng chiều con gái lắm!

Tuy rằng Lý Nhược Thái cũng không sợ Mục Tứ Hải, nhưng ở đất Đông Hải này, bên trên đang muốn hợp tác với Mục Tứ Hải, cho dù hắn có thể thắng cũng phải trả giá rất nặng nề!

"Vậy... cảm ơn anh rể." Sắc mặt Lý Nhược Thái có gì đó rất không đúng.

"Đừng nói những thứ vô dụng này, A Thái, hôm nay chị đến là có việc gấp thật." Lý Nhược Băng nói.

"Chị nói đi." Lý Nhược Thái lập tức nói.

Chuyện Mục Thiên Thiên thì thôi đi, Lý Nhược Thái cũng không truy hỏi nữa, bởi vì theo lời Ngô Thần thì biết được, hắn có vẻ quen biết Mục Tứ Hải.

Ngô Thần cố ý để cho bọn họ hiểu lầm, giờ hắn có biết Mục Tứ Hải, nhưng Mục Tứ Hải thì không quen biết hắn, nhưng mà hắn muốn kết giao với Mục Tứ Hải cũng sẽ sớm được thôi.

"Để anh rể em nói đi." Lý Nhược Băng lại nói một câu, báo cho Ngô Thần.

Lý Nhược Thái hơi nhíu mày.

Tên tiểu bạch kiểm này ăn sạch chị gái rồi à?

Trước đây những bạn trai giả của Lý Nhược Băng, trước mặt Lý Nhược Băng đều bảo sao làm vậy, chứ không dám thở mạnh, Lý Nhược Thái đều thấy cả.

Nhưng lần này...

Ngô Thần cũng không để ý trong lòng Lý Nhược Thái bây giờ đang nghĩ gì, hắn nói rõ với Lý Nhược Thái.

"Bên trên muốn động tới hội sở Vương Miện? Không thể nào, làm sao anh biết?" Lý Nhược Thái không tin, híp mắt hỏi Ngô Thần.

Hắn cũng biết hội sở Vương Miện cây lớn đón gió to, nhưng hắn vẫn luôn chuẩn bị rất tốt, hơn nữa họ đều biết hắn là trưởng tôn Lý gia, ai dám xằng bậy đây?

Lão gia tử nhà hắn nhưng còn chưa có chết đâu!

"Em không nên đi quay lén những video kia, áp chế những người kia, còn có... Chuyện làm ăn của em và Tạ Hổ, nên sớm cắt đứt." Ngô Thần nói.

"Anh..." Lý Nhược Thái lập tức trở nên rất bất an, hắn nhìn chị gái một chút.

Tạ Hổ là con cháu Tạ gia phương bắc, chuyện hắn làm ăn với Tạ Hổ ngay cả chị gái hắn cũng không biết, cũng không biết làm sao mà Ngô Thần biết được.

"Em có liên hệ với nhà họ Tạ?" Lý Nhược Băng nghe xong thì phản ứng rất lớn, lập tức đứng lên, chỉ vào em trai nói, "Chị đã nói với em mấy lần rồi? Hắn không phải người tốt! Em xem chị nói như gió bên tai à?”

" Chị, chị bình tĩnh, chị... Cẩn thận thân thể, ngồi, ngồi đã." Lý Nhược Thái rúc về phía sau, chỉ lo chị gái đột nhiên tát một cái.

"Chị em nói không sai, họ Tạ không phải là người tốt." Ngô Thần liền nói, "Lần này là hắn bán đứng em, là hắn xảy ra chuyện, nhưng đổ trách nhiệm hết cho em! Nói là chủ ý của em!”

Sắc mặt Lý Nhược Thái lập tức rất xấu, chậm rãi siết chặt nắm đấm.

Tuy rằng hắn còn bán tín bán nghi với Ngô Thần, nhưng mấy tháng này đúng là Tạ Hổ rất không bình thường, một thời gian hắn không mang khách hàng mới tới.

"Làm sao anh biết những điều này? Anh bảo em em anh thế nào? Ai nói cho anh biết điều này?" Lý Nhược Thái đột nhiên nhìn chằm chằm Ngô Thần hỏi.

Hắn bắt đầu hoài nghi thân phận của Ngô Thần.

Quá không đúng!

"Có một số việc anh không thể nói rõ ràng, anh có thể tới nơi này, là bởi vì Nhược Băng." Ngô Thần nhìn Lý Nhược Băng một chút, rồi lại hướng về Lý Nhược Thái nói: "Em là em trai cô ấy, em xảy ra chuyện cô sẽ khổ sở, vì lẽ đó anh mới đến.”

"Anh cố làm ra vẻ bí ẩn! Em nói cho anh biết, hôm nay anh không nói rõ ràng thì anh đừng mong còn sống mà ra khỏi nơi này!" Lý Nhược Thái vỗ bàn đứng lên.

Ngô Thần nở nụ cười.

Không hổ là chị em ruột, Lý Nhược Thái nói giống như Lý Nhược Băng cũng đã nói trước kia.

"A Thái, em làm gì thế?" Lý Nhược Băng cũng nổi giận.

"Chị! Em đã nói với chị rồi! Chị! Hắn là một tên lừa đảo, nhất định hắn có mưu đồ khác! Chị không thể tin hắn!" Lý Nhược Thái chỉ vào Ngô Thần nói.

CHƯƠNG 16. XIN LỖI TA ĐI, TA DẠY CHO NGƯƠI!

CHƯƠNG 16: XIN LỖI TA ĐI, TA DẠY CHO NGƯƠI!

"A Thái, em bình tĩnh đi! Nghe anh rể em nói xong đi đã!" Lý Như Băng nói.

"Chị, em mặc kệ hắn lừa gạt chị như thế nào, em sẽ không tin hắn!" Lý Nhược Thái liền nói, "Hắn không nói được mình đến từ chỗ nào, nói không chừng là do ai đó phái tới tiếp cận chị! Còn muốn làm em?"

Sở dĩ phản ứng của Lý Nhược Thái mạnh như vậy, không chỉ là vì Ngô Thần không chịu nói cái gì, mà còn do có cái nhìn phiến diện.

Theo tâm lý học, cái nhìn phiến diện là chỉ mọi người có một cái nhìn khái quát cố định đối với một sự vật hoặc vật thể nào đó.

Lý Nhược Thái cảm thấy Ngô Thần là một tên tiểu bạch kiểm lừa gạt chị gái mình, trong lòng hắn thấy ghét, vì lẽ đó Ngô Thần nói gì, hắn cũng có ác ý suy đoán Ngô Thần cả.

"Cái tính này của em nên sửa đi." Ngô Thần bình thản nói với Lý Nhược Thái.

"Ngươi còn mất dạy hơn!" Lý Nhược Thái hét lên, hắn lôi một khẩu súng để ở trong áo khoác vắt bên cạnh ra.

Nhắm nòng súng ngay Ngô Thần.

Bốp!

Một tiếng bạt tai vang dội, Lý Nhược Thái bị đánh đến bối rối.

"En tạo phản à! Đưa súng đấy!" Lý Như Băng tức điên cướp súng trên tay Lý Nhược Thái.

"Chị, chị vì một người ngoài mà đánh em?" Lý Nhược Thái ôm mặt không thể tin được nhìn chị gái.

"Chị sợ em chết trong tù đó!" Lý Như Băng cắn răng nói, cô lại vung tay lên, làm Lý Nhược Thái hoảng sợ né đi.

"Ngồi xuống cho chị!" Lý Như Băng ra lệnh chỉ vào chiếc sô pha.

Lý Nhược Thái mặt mũi tối sầm lại, nhưng hắn vẫn phải ngồi xuống, hắn cũng không nhìn chị mà lại nhìn chằm chằm nhìn chằm chằm vào tên Ngô Thần vẫn khí định thần nhàn, giống như muốn ăn tươi Ngô Thần thế.

Lý Như Băng ngồi xuống bên cạnh Ngô Thần, tiện tay ném súng lục lên bàn trà, đưa tay đỡ trán, như có vẻ nhức đầu.

"Đừng giận, cần gì chứ, chị em ruột mà, làm hỏng cả cảm tình." Ngô Thần an ủi Lý Như Băng.

"Ngươi còn giả bộ làm người tốt, tôi với chị tôi vẫn tốt, không cần ngươi bận tâm!" Lý Nhược Thái há mồm hét.

Nói xong hắn vừa nhìn về phía Lý Như Băng vừa nói: " Chị, chị tin cái tên lừa đảo không thể giải thích rõ rang này sao?"

Lý Như Băng mặt không cảm xúc liếc mắt nhìn em trai.

Tin tưởng Ngô Thần?

Thật ra cô cũng không tin Ngô Thần lắm.

Nhưng Ngô Thần nói mình là thương nhân tình báo, hơn nữa đã kiểm tra rồi, Ngô Thần chỉ ra được kẻ phản bội bên cạnh cô, vì lẽ đó chưa nói tới Ngô Thần có tin cậy hay không, về phương diện tình báo mà nói, Lý Như Băng tin Ngô Thần.

Cô không biết tương lai Ngô Thần sẽ làm trò gì với mình, nhưng giả như Ngô Thần thật có âm mưu gì lớn, vậy ít nhất hiện nay, chắc chắn Ngô Thần vẫn còn trong giai đoạn lấy sự tín nhiệm của cô, cũng sẽ cung cấp các tin tình báo có giá trị!

Vì lẽ đó, cô tin tưởng Ngô Thần chuyện em trai của mình sẽ gặp vấn đề.

Quan tâm sẽ bị loạn.

Lý Như Băng không muốn em mình xảy ra chuyện, cho nên cô đồng ý phối hợp Ngô Thần một chút.

Cô biết, nếu không phải mình ở đây áp lực, chỉ sợ em trai đã nổ súng với Ngô Thần, bởi vậy cô không thể không tát nó một cái, để nó yên tĩnh một chút.

Lý Như Băng không hề trả lời em trai liên quan với chuyện "tin tưởng tên lừa đảo" , mà cô lại nói với Ngô Thần: "Nói tiếp."

"Hiện nay toàn bộ hệ thống chính pháp Đông Hải, người muốn động tới vương miện giải trí có thể đếm được trên đầu ngón tay, bốn tháng trước bị điều đến đồn cảnh sát Đông Hải, nhận chức cục phó Liêu Ba, chuyên môn điều tra vụ án vương miện giải trí."

"Chuyện này Ngụy bí thư thị ủy cũng biết, mặc dù hắn có giao tình với Lý gia các ngươi, nhưng chuyện này rất lớn, hắn sẽ không đếm xỉa."

"Hiện nay vẫn còn trong giai đoạn thu thập bằng chứng." Ngô Thần liền nói, "Có nhân viên điều tra ngụy trang thành khách đến nằm vùng, nhưng còn có một bộ phận đã mai phục ở bên trong hội sở, thu được một lượng lớn chứng cứ."

Ngô Thần quay đầu hỏi Lý Như Băng: "Có mang giấy bút không?"

Lý Như Băng là thương nhân, bên người cô luôn mang theo cuốn sổ và bút máy.

Cô lấy trong túi ra, đưa cho Ngô Thần.

Ngô Thần viết ra một số cái tên ở lên sổ, cộng với chức vụ của họ ở hội sở vương miện giải trí.

Nhân viên tạp vụ, bảo vệ, đầu bếp, hầu rượu, thân phận có thể nói là rất đa dạng.

Chỉ có một điểm chung, bọn họ đều mới nhậm chức ở hội sở vương miện giải trí trong vòng bốn tháng.

Bởi vì Lý Nhược Thái quản lý vương miện hội sở bên rất nghiêm ngặt, vì thế hiện nay chưa có người tiến tới cạnh hắn đuọc, chỉ mới ở ngoại vi.

Điều này cũng làm chậm tiến độ thu thập chứng cứ.

Bằng không phía trên đã sớm động thủ!

Ngô Thần viết xong thì ném vở cho Lý Nhược Thái.

Lý Nhược Thái mặt tối sầm lại, cầm lấy vở liếc mắt nhìn qua, sau đó hắn lại nhìn về phía Ngô Thần nói: "Ngươi nói sao? Đây đều là nằm vùng cả?"

"Bên cạnh họ hẳn còn có tình báo chưa kịp đưa vào, điều tra là biết." Ngô Thần buông tay.

Lý Nhược Thái im lặng nhìn Ngô Thần, một lúc sau, hắn mới cầm điện thoại di động lên, gọi một cú điện thoại: "Thông báo bộ phận bảo vệ, bộ phận ăn uống, bộ phận doanh nghiệp. . ." Lý Nhược Thái nói rồi một chuỗi bộ ngành, cuối cùng mới nói: "Tập hợp ở đại sảnh lầu hai."

Sau đó hắn lại gọi một cú điện thoại: "Lão Ngô, ngươi tới đại sảnh lầu hai đi, dạy dỗ bọn họ."

Gọi xong hai điện thoại, Lý Nhược Thái đứng lên.

Người cũng đã điều đi rồi.

Hắn đi xuống làm gì?

Đương nhiên là để lục soát những người trong danh sách này!

Lý Nhược Thái không tự mình đi, mà gọi vệ sĩ thân tín ngoài cửa tới, để hắn dẫn người đi, vệ sĩ thân tín bên người hắn đều lấy từ Lý gia, có rất nhiều lính giải ngũ đặc biệt, lính trinh sát, họ đều chuyên nghiệp cả.

Sắp xếp xong xuôi.

Lý Nhược Thái vào phòng, mắt lớn trừng mắt nhỏ với Ngô Thần.

"Ta chờ ngươi xin lỗi ta đấy." Ngô Thần nở nụ cười với Lý Nhược Thái.

"A!" Lý Nhược Thái cười gằn.

Lý Như Băng đột nhiên cúi người, khoác lên tay Ngô Thần, nằm nhoài bên tai Ngô Thần thấp giọng hỏi: "Buổi trưa chúng ta đi ăn gì?"

"Đồ Pháp đi, không phải em thích gan ngỗng sao?"

"Nhưng hôm nay em không thoải mái."

"Vậy thì thanh đạm một chút, đi ăn đồ Nhật? Phố Ngô Đồng mới mở một nhà, mùi vị cũng không tệ lắm, muốn về nhà cũng được, anh làm cho em ăn."

Theo lý thuyết, Lý Nhược Thái xảy ra chuyện như vậy, Lý Như Băng sẽ không có tâm tình cân nhắc đến chuyện buổi trưa ăn cái gì mới đúng, cái này rất lạ.

Nhưng!

Nghĩ lại thì, ở tình huống như vậy, Lý Như Băng vẫn còn có tâm tình thấp giọng lời nói nhỏ nhẹ tán gẫu chuyện ăn cơm cùng Ngô Thần, điều đó chứng minh cô chỉ là một nữ nhân đang yêu cuồng nhiệt thôi.

Lý Nhược Thái ngồi ở phía đối diện, vừa xé tờ giấy, vừa nhìn họ chằm chằm.

Hắn thương chị gái.

Chẳng lẽ là bị Đinh Thụy Long ép? Sao lại tìm một tên như thế!

Lý Nhược Thái có nhiều thủ hạ, vì lẽ họ tìm tòi rất nhanh.

Khoảng hơn 20 phút, tiếng gõ cửa vang lên.

"Đi vào." Lý Nhược Thái nói.

Vệ sĩ bưng một cái khay đi vào, bên trong khay có ít đồ ngổn ngang, máy vi tính xách tay, điện thoại di động, máy DV, máy quay phim không chân, nhật ký, máy nghe lén.

"Ông chủ. . ." Vệ sĩ đặt đồ xuống, rồi thì thầm với Lý Nhược Thái.

Lý Nhược Thái nghe xong thì sắc mặt biến đổi liên tục.

Hắn lấy quyển nhật ký vội vàng nhìn một chút, bên trên ghi chép rất nhiều tên khách hàng, còn có thời gian găp mặt, số điện thoại.

Hắn lại cầm lấy DV, nhìn thấy bên trong là một ít ảnh chụp trộm, ngoại trừ video, còn có rất nhiều hình ảnh.

Tất cả đều là ảnh nhân viên, khung cảnh trong hội sở.

Sau đó hắn lại nhìn máy vi tính xách tay, điện thoại di động, máy quay phim chân không, thẻ nhó, máy vi tính xách tay và điện thoại di động đều bị khóa, nhưng đã được thủ hạ của Lý Nhược Thái là cao thủ hacker phá được.

Lý Nhược Thái càng xem hô hấp càng nhanh, sắc mặt trở nên càng ngày càng hung ác, trên trán nổi gân xanh. . . Không ai vô duyên vô cớ quay phim những thứ này.

Thậm chí trong máy vi tính xách tay còn có hình chụp trộm sổ sách.

Điều Ngô Thần nói là sự thật!

"Người trong danh sách bắt lại hết cho ông, lập tức! Mẹ nó! Cái quái gì vậy, dám đụng tới ông!" Lý Nhược Thái bỗng nhiên đứng dậy tức giận hô to.

"Không thể bắt được, bất cứ ai mất tích, cũng có thể khiến bên trên sớm động thủ, bên trên đã lấy được một ít chứng cứ, nhưng chưa có chứng cứ sòng bạc, cho nên mới lề mề không ra tay." Ngô Thần đột nhiên mở miệng nhàn nhạt nói.

Bước chân bảo vệ hơi chậm, quay đầu lại nhìn Lý Nhược Thái.

"Ngươi muốn trút giận trong ngục giam, hay là muốn bình an qua được cửa ải này?" Ngô Thần lại nhìn Lý Nhược Thái hỏi.

Trạng thái giận dữ của Lý Nhược Thái lập tức bình tĩnh lại, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

"Đồ vật trả về hết đi." Ngô Thần quay đầu nhìn về phía vệ sĩ rồi nói.

Vệ sĩ chần chờ một chút, thấy Lý Nhược Thái không phản đối, mới đi tới bưng khay đi ra ngoài.

Lý Nhược Thái ngồi xuống, hắn trợn mắt lên, ánh mắt lấp lóe.

Nghĩ tới đủ những hậu quả đáng sợ.

"Muốn không vào ngục giam sao?" Ngô Thần hỏi Lý Nhược Thái.

Lý Nhược Thái đột nhiên ngẩng đầu nhìn Ngô Thần, hỏi: "Nên làm thế nào?"

"Xin lỗi, ta dạy cho ngươi!" Mặt Ngô Thần không chút cảm xúc nói với Lý Nhược Thái.

CHƯƠNG 17. ĐÚNG ĐÚNG ĐÚNG, ANH RỂ NÓI RẤT ĐÚNG!

CHƯƠNG 17: ĐÚNG ĐÚNG ĐÚNG, ANH RỂ NÓI RẤT ĐÚNG!

Ngô Thần nói rất chăm chú, tuy rằng hắn lấy tiền của Lý Nhược Băng mới đến giúp Lý Nhược Thái, nhưng hắn đang làm "anh rể", nếu không có uy nghiêm thì cũng không còn gì để nói!

Tháng ngày còn dài, phải dự định tương lai.

"Anh làm gì thế? Hắn là em trai em, cũng chính là em trai anh, đều là người nhà mà, em đã đánh hắn rồi, anh có cách thì hãy nói đi." Lý Nhược Băng khẽ đẩy bả vai Ngô Thần một chút nói.

Còn có ý nũng nịu.

Đương nhiên đều là đang diễn trò, nhưng Lý Nhược Băng vì em trai là thật, bởi hiện tại bên trên đã nắm giữ rất nhiều chứng cứ, vì lẽ đó Lý Nhược Băng cũng không nghĩ được, làm thế nào mới có thể bảo vệ em trai.

"Nó không xem anh là anh rể nó." Ngô Thần liếc Lý Nhược Băng một cái nói.

"Đừng như vậy mà." Lý Nhược Băng nài nỉ, ở góc độ mà Lý Nhược Thái không nhìn thấy, cô bấm Ngô Thần một cái.

Bấm Ngô Thần là cảnh cáo, cô trả tiền mà!

Mặc dù chỉ là thanh toán tiền tình báo, không có tiền giải quyết vấn đề.

"Anh rể, anh nói cái gì đó? Anh chính là anh rể em mà!”

Lý Nhược Thái đột nhiên nở nụ cười, cười gọi một cách tình chân ý thiết, hắn đứng lên, lấy thuốc đưa về phía Ngô Thần, cười rạng rỡ nói: "Vừa rồi là em trai không đúng, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, em đây không phải là vì lo lắng chị em bị tên khốn nào đó lừa sao? Dĩ nhiên không phải nói anh mà, anh có bản lĩnh, rât xứng với chị em...”

Đại trượng phu co được giãn được!

Lý Nhược Thái rất có năng lực, lần này hắn xảy ra chuyện, ngoại trừ bởi vì hắn chơi lớn ở ngoài, chủ yếu nhất vẫn là bị bán đứng.

Ngô Thần quan sát Lý Nhược Thái cong người đưa thuốc lá, nở nụ cười, nhận lấy thuốc lá, nhưng lại thuận lợi đặt ở trên bàn.

Hắn không hút thuốc lá.

Nhận thuốc là cho Lý Nhược Thái mặt mũi, xem như là tiếp nhận lời xin lỗi.

"Bớt hút thuốc đi, thuốc lá sẽ lấy mạng em đấy, bao nhiêu tiền cũng không cứu lại được, nói em bao nhiêu lần." Lý Nhược Băng nói với Lý Nhược Thái hai câu.

Lý Nhược Thái cũng không dám phản bác.

"Thứ nhất, em phải giết Tạ Hổ, chuyện làm ăn giữa hai người, hắn biết quá nhiều, hắn chết thì em mới yên được." Ngô Thần bắt đầu nói.

Lý Nhược Thái mới ngồi xuống cũng sững sờ.

Tạ Hổ là người của Tạ gia, nhưng mà chỉ là con em dòng thứ của Tạ gia, ở trước mặt Lý Nhược Thái, Tạ Hổ còn phải gọi là "anh", lấy lòng các kiểu.

Nhưng mà, dù sao cũng là người của Tạ gia, nếu như đột nhiên không còn nữa...

"Đồ khốn! Dám hại ông!" Lý Nhược Thái vỗ đùi, mặt lộ vẻ hung sắc! Nghĩ lại, so với hậu quả giết Tạ Hổ, có thể thoát khỏi nguy cơ lần này thì quan trọng hơn!

"Tạ Hổ hít heroin em biết chứ?" Ngô Thần hỏi.

Lý Nhược Thái gật gật đầu, hắn biết, tuy rằng ma túy là tối kỵ ở các gia tộc lớn, tuyệt đối không thể đụng vào, Lý Nhược Thái cũng không chạm qua, nhưng hắn biết Tạ Hổ có hút, cũng được mấy năm rồi.

"Tạ Hổ có một tình nhân, ở biệt thự số 17 trang viên Hà Đường Thanh thị, hắn thường xuyên đến trang viên Hà Đường, hút chung với tình nhân, em phái người đi Thanh thị... Hắn sẽ vì hít heroin với nhân tình quá liều mà chết, đúng không?" Ngô Thần nói.

Mắt Lý Nhược Thái dần dần trừng lớn, sau đó lộ ra nụ cười: "Đúng đúng đúng, anh rể nói rất đúng!”

Giết người, thông thường đều phải tạo ra tai nạn.

Nhưng tai nạn quá kỳ lạ thì sẽ bị điều tra, bị tra được mới có thể gặp sự cố.

Nếu Tạ Hổ tự chết, phản ứng của Tạ gia hẳn là "Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài", chỉ muốn ẩn giấu, mà sẽ không điều tra.

"Thứ hai, hết thảy chứng cứ, đều tập hợp ở trong tay một người, chỉ cần đem chứng cứ lấy ra, hủy diệt, em sẽ an toàn." Ngô Thần nói.

"Liêu Ba?" Lý Nhược Thái hỏi ngược lại.

"Đúng! Hắn được điều lại đây chính là để bắt em! Tập hợp bằng chứng ở chỗ hắn!”

" Được, em xử hắn!" Lý Nhược Thái cắn răng một cái.

"Làm cái gì!" Ngô Thần liền nói, "Hắn là cục phó, em chê chuyện không đủ lớn sao? Anh cảnh cáo, không nên động tới bất kỳ nhân viên phá án nào!”

"Vậy... Làm sao bây giờ?”

"Trộm a!”

"Trộm?”

Lý Nhược Thái mơ màng, sao mà trộm? Hơn nữa, chứng cứ để đâu cũng không biết, cho dù có điều tra, thời gian cũng không còn kịp nữa.

"Phòng 501 Đơn Nguyên khu 3 phố Liễu Thụ, phía dưới tủ quần áo phòng ngủ chính có một két sắt, mật mã két sắt là 5/7/1/5/6/4, chứng cứ đang ở bên trong, bởi vì bắt em là nhiệm vụ tuyệt mật, để phòng ngừa làm lộ bí mật, chứng cứ chỉ có một bản này, em phái người lấy đi, hủy diệt!”

Lý Nhược Thái lại bối rối.

Ngay cả Lý Nhược Băng cũng nhìn Ngô Thần, sắc mặt có vẻ rất kỳ lạ.

Bởi vì Ngô Thần nói quá tỉ mỉ!

Đến mật mã két sắt hắn cũng biết!

"Thứ ba!" Ngô Thần nói tiếp, "Giải trí Vương Miện phải nhanh chóng ngừng kinh doanh, phải chờ mọi chuyện qua đi, mới có thể mở lại.”

"Cái này thì dễ, ngày hôm nay là có thể đóng cửa!" Lý Nhược Thái nói.

"Không thể trực tiếp đóng cửa, nó sẽ khiến người ta nghi ngờ." Ngô Thần liền nói, "Cụ thể phải làm thế nào, anh sẽ nói tường tận với em sau.”

"Nói cái thứ tư trước! Em nói rõ đầu đuôi cho ông già nhà em, chủ yếu là chuyện làm ăn với Tạ Hổ, nhất định phải nói rõ ràng!”

"Cái này ..." Sắc mặt Lý Nhược Thái thay đổi triệt để, khó khăn vô cùng: "Cái này không được đâu, tính tình ông già nhà em...”

Chỉ sợ sẽ bị đánh gãy chân.

"Lần này động đến em là Vi gia, tuy rằng Lý gia không thể so sánh với Vi gia, nhưng em để cho bọn họ nắm lấy cơ hội rồi! Bọn họ cũng là thuận thế làm luôn, đả kích chuyện Lý gia, chuyện này phải để ông già nhà em biết, hiểu chưa?”

"Vi gia..." Lý Nhược Thái thì thầm một câu.

Thật ra quan hệ giữa các đại gia tộc cũng không tệ, tuy rằng minh tranh ám đấu, nhưng ở bề ngoài đều là rất hài hòa, Lý gia và Vi gia thì lại là ngoại lệ, hai bên đã đối địch rất nhiều năm.

Họ còn từng khai chiến toàn diện một lần! Không ít người trong hai gia tộc đều vì thế mà tiến vào ngục giam.

Mãi cho đến hai ông già lui khỏi vị trí cao nhất, mới dừng chiến.

Nhưng mấy năm gần đây hai gia tộc vẫn luôn có xung đột! Vi gia là người chiếm thượng phong, cái này cũng là nguyên nhân mà ông già Lý gia nhất định phải gả Lý Nhược Băng cho Đinh Thụy Long.

Thông gia với Đinh gia mới có thể liên thủ đối kháng với Vi gia!

"Em hiểu, em sẽ nói." Lý Nhược Thái gật gật đầu, dính đến đấu tranh đại gia tộc, vấn đề khẳng định không đơn giản như vậy.

Phiền toái lớn giải quyết, còn có thể có rất nhiều phiền toái nhỏ, phải báo cho ông già biết, Lý gia mới có thể giải quyết cấp tốc.

"Khỏi nhắc đến anh." Ngô Thần nói.

"Hả?" Lý Nhược Thái như không nghe rõ.

"Lúc nói chuyện với ông già, khỏi nói đến anh." Ngô Thần nói rồi thì nắm chặt tay Lý Nhược Băng, "Chuyện anh và Nhược Băng, em biết là được, ông già muốn gả Nhược Băng cho nhà họ Đinh, nếu ông ấy biết sự tồn tại của anh thì không hay.”

"Được, em không nói." Lý Nhược Thái lập tức nói, "Em sẽ nói đều là em tự mình phát hiện.”

Ngô Thần gật đầu.

"Cái kia anh rể... chuyện đóng cửa..." Lý Nhược Thái lại hỏi, ra vẻ khiêm tốn cầu cạnh.

"Em có bỏ được hay không." Ngô Thần nói.

"Cam lòng, cho dù hủy nơi này em cũng không tiếc!" Lý Nhược Thái nói.

"Vậy em..." Ngô Thần vừa muốn nói.

Keng keng keng...

Điện thoại di động của Lý Nhược Thái reo, hắn lập tức cau mày, người bên cạnh hắn đều biết, khi chị gái tới chơi thì không được quấy rầy hắn.

Hắn nhìn điện thoại di động một chút, trực tiếp cắt đứt rồi cười với Ngô Thần: "Anh rể nói đi.”

Keng keng keng...

Đối phương lại gọi tới.

"Có chuyện gì?" Lý Nhược Thái nghe điện thì mắng.

"Ông chủ..." Là thân tín của Lý Nhược Thái, nhắm mắt báo cáo.

Vẻ mặt giận dữ của Lý Nhược Thái vội thối lui, dần dần đã biến thành kinh ngạc, con mắt trừng thật to.

Xảy ra chuyện lớn!

"Thua bao nhiêu? Hai triệu? Được... tôi tới ngày!" Lý Nhược Thái cúp điện thoại thì nói với Ngô Thần và Lý Nhược Băng: "Chị, anh rể, chờ em một chút, sòng bạc bên kia xảy ra chuyện, em phải đi xem xem.”

Nói xong thì hắn đi ra phía ngoài, đi rất gấp.

"Là Thẩm lão bản lữ nghiệp Phú Thịnh?" Ngô Thần ngồi ở đó hỏi một câu.

Lý Nhược Thái dừng bước lại, quay đầu lại nhìn Ngô Thần, tỏ rõ vẻ khiếp sợ.

Bởi vì Ngô Thần nói đúng!

Hắn lại biết!

"Đi thôi, cùng đi nhìn một chút." Ngô Thần đứng lên.

CHƯƠNG 18. TÌNH HUỐNG GÌ VẬY? ANH RỂ CÒN CÓ THỂ ĐÁNH BẠC?

CHƯƠNG 18: TÌNH HUỐNG GÌ VẬY? ANH RỂ CÒN CÓ THỂ ĐÁNH BẠC?

Ngô Thần đứng dậy vuốt quần áo một chút, một tay lấy túi, Lý Nhược Băng đứng lên, chỉnh cổ áo cho Ngô Thần rồi mới kéo khuỷu tay Ngô Thần.

Lý Nhược Thái thấy hết, hiện tại hắn không còn nghi ngờ chút nào, người đàn ông Ngô Thần mà chị gái mình nhìn trúng không phải cái loại kia.

Mấy người ra ngoài thi có hơn mười tên vệ sĩ theo sau lưng, đi tới cửa thang máy.

Hội sở giải trí Đông Hải Vương Miện theo quy mô mà nói, chưa chắc đã là khu vực lớn nhất Hoa Đông, nhưng đẳng cấp nhất định là cao nhất.

Khu nhà tổng cộng mười một tầng, tuy không quá cao, nhưng chiếm diện tích rất lớn. Diện tích mỗi tầng đều cực kỳ to lớn.

Lầu một là quán bar và KTV lớn nhất ở Đông Hải, từ lầu hai đến lầu bảy là hội sở tắm sauna, lầu tám là khu nhân viên, lầu chín lầu mười là sòng bạc và phòng ở xa hoa, tầng cao nhất lầu mười một lại là khu nòng cốt.

Hạng mục chủ doanh của hội sở giải trí Vương Miện là tắm rửa massage sauna, đương nhiên không phải loại chính quy, toàn bộ hội sở ngoại trừ các nhân viên khác thì có cả ngàn mỹ nữ!

Mà số lượng phòng hội sở cho khách bao gồm phòng xép sòng bạc, tổng cộng vượt quá 1,200!

Theo tiêu chuẩn chấm điểm hà khắc của Ngô Thần, bình quân giá trị nhan sắc của nhân viên hội sở Vương Miện phải đạt đến 7. 5 điểm!

Toàn thể đều ở trình độ cao!

Nhưng mà, ngoại trừ số rất ít trời sinh quyến rũ, phần lớn đều phẫu thuật thẩm mỹ.

Thật ra tắm sauna chỉ là hạng mục chủ doanh mặt ngoài của hội sở Vương Miện.

Hạng mục chủ doanh chân chính là sòng bạc ở lầu chín lầu mười!

Sòng bạc chỉ tiếp đãi khách quen, độ bảo mật cực cao, đều là thông qua bạn bè mang bạn bè tới để phát triển khách hàng.

Hơn mười người tiến vào thang máy, sau khi vệ sĩ cà thẻ mới ấn được tầng 9.

Đi sòng bạc!

"Anh rể, sao anh biết là Thẩm lão bản lữ nghiệp Phú Thịnh?" Lý Nhược Thái rốt cục cũng hỏi lên.

"Hôm qua cũng đến Đông Hải, còn mời theo cao thủ cờ bạc ở thành phố Úc lại đây, định rửa sạch nhục nhã!”

Ngô Thần nhìn Lý Nhược Thái một chút, nói: "Em sắp xếp người thắng hắn ba triệu, vấn đề chính là từ hắn, ba vợ hắn thân thiết với Vi gia.”

Nói tới chuyện Lý Nhược Thái lần này, nguyên nhân không phải là bởi vì hội sở Vương Miện quá rêu rao, cũng không phải là vì hắn sắp xếp người bí mật quay phim một số nhân vật quan trọng tiêu tiền ở đây.

Càng không phải là hắn từng uy hiếp người nào.

Nguyên nhân là ở sòng bạc.

Chuyện làm ăn của Lý Nhược Thái cùng Tạ Hổ, nói trắng ra chính là Tạ Hổ giỏi về giao tiếp dựa vào các mối quan hệ của mình, kéo một ít tỉ phú đến hội sở Vương Miện bài bạc, Lý Nhược Thái sẽ sắp xếp người, để cho bọn họ thắng trước thua sau, cuối cùng thua một con số khổng lồ!

Cũng không cần cao thủ ăn gian gì, thủ hạ của Lý Nhược Thái bỏ tiền mời một số cao thủ cờ bạc tới.

Những tỉ phú tới bài bạc đương nhiên đều là người làm ăn, họ không có đánh thật, chỉ tin vào vận may, dĩ nhiên muốn cho bọn họ thắng thì thắng, để cho bọn họ thua liền thua!

Tính đến nay có hơn mười vị phú hào từng thua trận ở hội sở Vương Miện, thua hơn mấy triệu.

Nhưng mà Lý Nhược Thái cũng có chừng có mực, cũng không có ai thua cả gia sản, hắn sẽ không đắc tội với người ta như thế.

Nhưng cũng có người không nghe!

Đánh cược quá to!

Ông chủ Trầm Quang Quân lữ nghiệp Phú Thịnh, chính là cái người không nghe khuyên bảo đó!

Sau khi thua hai triệu ở hội sở Vương Miện, hắn không nghe khuyên bảo, còn muốn đánh cược tiếp, kết quả lại thua một triệu nữa, lúc này hết tiền mới tạm thời coi như thôi, bởi vì Lý Nhược Thái không chấp nhận cho nợ.

Lữ nghiệp Phú Thịnh thành phố trị giá mười mấy triệu, nhưng thành phố trị giá là thành phố trị giá, tiền mặt lưu động là tiền mặt lưu động, không giống nhau.

Trầm Quang Quân thua hết tiền mặt xí nghiệp ở hội sở Vương Miện, dự án trực tiếp không có tiền, cảnh này khiến cho lữ nghiệp Phú Thịnh xuất hiện vấn đề kinh doanh.

Sau khi thua tiền Trầm Quang Quân cũng không dám đi tìm Lý Nhược Thái phiền phức, hắn không đắc tội được với Lý gia, chỉ có thể nghĩ biện pháp để xoay tiền xung quanh.

Nhưng mà trong quá trình xoay tiền, hắn cùng mấy người nói tới chuyện bài bạc thua tiền, kết quả hắn lại phát hiện ra, không ngừng chỉ hắn thua tiền ở hội sở Vương Miện.

Chuyện này còn bị người Vi gia biết được.

Ban đầu Vi gia chỉ cho rằng Lý Nhược Thái là bị thua một chút tiền, kết quả phái người điều tra mới phát hiện, hội sở Vương Miện có vấn đề lớn hơn!

Nhà già thua tiền là vấn đề nhỏ, Lý Nhược Thái rất thông minh, hắn sẽ không trêu chọc vào các phú hào hàng đầu, người bị hắn cắt thịt, đều là những người khá là có tiền có thế lực, nhưng cũng không phải là phú hào đứng đầu.

Nói trắng ra là chính là nhà giàu mới nổi.

Đại nhân vật chân chính hắn sẽ không trêu chọc!

Mà Vi gia phát hiện ra chính là chuyện làm ăn tắm rửa sauna.

Lý Nhược Thái chụp được ảnh của một vài đại nhân vật và nhân viên trong phòng, nắm được nhược điểm này, có thể khiến những người kia giúp đỡ hội sở Vương Miện, thậm chí trở thành trợ lực của Lý gia, dùng không tốt. . . người đắc tội không phải một hai người!

Vi gia ý thức được đây là một cơ hội tốt!

Họ liên hợp rất nhiều thế lực, muốn tống Lý Nhược Thái vào ngục giam, thậm chí làm cho cả Lý gia rơi vào hỗn loạn! Vì lẽ đó Vi gia bí mật phát động, liên lạc rất nhiều người, bao gồm một ít nhân vật quyền thế từng bị Lý Nhược Thái uy hiếp.

Ngô Thần đã điều tra cực kỳ cặn kẽ hai chị em Lý Nhược Băng và Lý Nhược Thái.

Vì lẽ đó hắn hiểu những thứ này.

Hắn biết tình huống ở Đông Hải ngày mùng 7 tháng 7 đó.

Mà hôm qua ngay khi Trầm Quang Quân đến Đông Hải còn tìm cao thủ cờ bạc, vì lẽ đó Ngô Thần biết, Trầm Quang Quân có khả năng sẽ trở lại bài bạc ở hội sở Vương Miện mấy ngày nay, muốn thắng trở về!

Bởi vậy, lúc trước ở trong phòng, sau khi Lý Nhược Thái tiếp điện thoại xong, Ngô Thần mới ý thức được, hẳn là Trầm Quang Quân mang người đến.

Ở tình huống bình thường, Trầm Quang Quân sẽ không dám mang cao thủ cờ bạc đến hội sở Vương Miện, đó là gây sự!

Hắn không dám trêu Lý Nhược Thái.

Nhưng bây giờ hiển nhiên là Trầm Quang Quân không quan tâm Lý Nhược Thái trả thù, hắn hiểu tất cả, biết Lý Nhược Thái nhảy nhót không được mấy ngày nữa.

Tâm thái của Trầm Quang Quân tám phần mười là, trước khi hội sở Vương Miện bị điều tra, hắn mua thắng lại tiền về, nhiều hơn một chút!

. . .

Keng!

Cửa thang máy mở ra.

Đến tầng 9 sòng bạc.

Trang hoàng tráng lệ, đâu đâu cũng có chiếu bạc, nhưng khách rất ít người, bởi vì bây giờ còn là buổi sáng.

Buổi sáng ở hội sở Vương Miện không buôn bán, buổi tối mới đông.

Nhưng sòng bạc lại là ngoại lệ, khách quen có thể đi thẳng thang máy đến, có khách sống ở đây, sáng sớm liền đến chơi bài.

Đương nhiên, cũng có người chơi cả buổi tối, đến bây giờ cũng không đi.

Thấy Lý Nhược Thái đến rồi, một tên béo trung niên mặc tây trang đen chạy tới, đầu đầy mồ hôi lấy tay khăn lau lau.

"Ông chủ đến rồi, ở phòng khách ngôi cửu ngũ.”

Hắn nhanh chóng nói xong mới gật đầu một cái với Lý Nhược Băng, kêu một tiếng Đại tiểu thư.

Người nọ là quản lí sòng bạc, thân tín của Lý Nhược Thái, tên là Bao Vĩ, cũng là lão nhân ở Lý gia.

Bao Vĩ mới bắt chuyện với Lý Nhược Băng xong thì hoảng hồn, bởi vì hắn chú ý tới ngày hôm nay đại tiểu thư kéo tay một người đàn ông!

Hắn không biết Ngô Thần, cũng không biết làm sao mà bắt chuyện.

Mọi người đi vào trong.

Bao Vĩ chạy nhanh vài bước, dẫn đường phía trước.

Sắp tới cửa phòng bao.

Vệ sĩ mở cửa, Lý Nhược Thái đi vào trước, sau đó trong phòng khách liền vang lên tiếng cười sảng lãng của Lý Nhược Thái.

"Ha ha ha ha, Thẩm lão bản, mấy tháng không gặp, hôm nay khí sắc ngài thật tốt.”

Ngô Thần và Lý Nhược Băng đi vào thì gặp Lý Nhược Thái đang nắm tay cùng một người hói đầu trung niên, người này chính là Trầm Quang Quân.

"Lý công tử vẫn gió xuân như trước a." Mặc dù Trầm Quang Quân đang nắm tay Lý Nhược Thái, nhưng ngoài cười nhưng trong không cười.

Trước đây hắn cũng không dám có thái độ như vậy với Lý Nhược Thái.

Ngô Thần nhìn bọn họ một chút, không xem tiếp mà chú ý đến phía chiếu bạc.

Hai người đánh cược.

Bên trái tiền chất thành núi, một người trung niên hào hoa phong nhã mang kính mắt, là cao thủ cờ bạc Trầm Quang Quân mang tới, mời từ thành phố Úc.

Bên phải chỉ còn dư lại mấy triệu xu, là một người trung niên mũi ưng, đệ nhất cao thủ đánh bạc ở hội sở Vương Miện!

Xem tình hình là, hết thảy cao thủ cờ bạc ở hội sở Vương Miện đã luân phiên ra trận, ngươi lợi hại nhất cũng đã ra sân, nhưng vẫn thua như cũ.

Người trung niên mũi ưng đang nhìn bài, đổ cả mồ hôi hột.

Hắn áp lực quá lớn, lần này thua chắc!

Xem xong bài, trong miệng người mũi ưng thì thầm một câu "Cái quái gì vậy", ném bài ra! Bỏ bài!

Ngô Thần nhìn lướt qua tình huống, rồi trực tiếp đi tới, nói: "Đứng lên, để tôi.”

Người mũi ưng ngẩng đầu sững sờ, hắn không quen Ngô Thần, nhưng hắn có biết Lý Nhược Băng, thế nên hắn đứng lên nhường ra, nhưng vẫn tò mò nhìn phía Lý Nhược Thái.

Lý Nhược Thái đang cùng Trầm Quang Quân giả mù sa mưa hàn huyên cũng chú ý tới tình huống đó thì thấy hơi bối rối.

Tình huống gì vậy? Anh rể còn có thể đánh bạc?

Hắn nhìn chị gái hỏi ý kiến.

Lý Nhược Băng lại nhẹ nhàng lắc đầu, cô không biết Ngô Thần có thể đánh hay không, cảm giác chuyện này rất lạ.

"Ôi, lại thay đổi người a? Sao lại đổi một người còn trẻ vậy?" Trầm Quang Niên thấy vậy thì nhếch miệng cười lớn tiếng nói, "Lý công tử, cậu khiêm tốn quá, ngày hôm nay tôi thua hơn hai trăm triệu, giờ cố ý đưa tiền cho tôi, cái này cũng không tốt! Ha ha ha ha!”

Lời nói ẩn giấu sự châm chọc, nghe là cười, trên thực tế là chế nhạo châm chọc Lý Nhược Thái không có ai.

CHƯƠNG 19. TOA CÁP!

CHƯƠNG 19: TOA CÁP!

Cao thủ cờ bạc chân chính không phải là người trẻ tuổi, cũng sẽ không già quá, cơ bản đều là người trung niên.

Người già tuy rằng kinh nghiệm phong phú, nhưng tuổi tác quá lớn đầu óc không chịu nổi, ngồi xuống chiếu bạc mấy tiếng thậm chí mười mấy tiếng, không thể tập trung được, rất dễ dàng bị đối thủ nhìn ra kẽ hở.

Mà người trẻ tuổi!

Tuổi trẻ chẳng khác nào thời gian chơi bài ngắn, kinh nghiệm không đủ, học đánh bạc phải xem thiên phú, nhưng cũng cần kinh nghiệm, thậm chí kinh nghiệm quan trọng hơn thiên phú, bởi vì cái gọi là thiên phú, chỉ có thể dùng để luyện tập thủ pháp, chứ không giúp gì đối với tâm tính trưởng thành.

Tự bản thân trưởng thành, có thể phỏng đoán trong lòng bàn tay, đây chính là kinh nghiệm, cần nhiều năm đánh cược với người khác, muôn hình muôn vẻ dạng khác nhau, mới có thể nắm được.

Trưởng thành là đánh bạc.

Nhưng đánh bạc, cũng không là thuần túy là trưởng thành.

Một thiên tài Ma Thuật sư còn trẻ tuổi, có được những thủ pháp kinh người, tay hắn rất nhanh, nhưng cũng rất khó thắng tiền trên tay một cao thủ cờ bạc, bởi vì cao thủ cờ bạc lợi hại, chỉ cần thông qua khuôn mặt đối thủ, một chút mờ ám là có thể phán đoán đối phương đang suy nghĩ gì, suy đoán ra trên tay đối phương là con bài gì.

Không sợ trên tay bài nhỏ, cũng không bỏ bài là được rồi, thua chỉ một chút tiền mà thôi, không thể nào đều là bài nhỏ được, cũng không có ai dám gian lận, dễ bị phát hiện lắm, bị tóm là sẽ bị chặt tay!

Bởi vậy, cao thủ cờ bạc bình thường đều là những người trung niên trẻ trung khoẻ mạnh!

Khí chất của Ngô Thần rất tốt, bởi vì thay đổi quần áo, vì lẽ đó hắn không giống như sinh viên đại học, ngược lại giống như một kẻ có tiền trẻ tuổi con nhà giàu.

Trầm Quang Niên cũng không quen biết Lý Nhược Băng, vì lẽ đó cũng rất khó suy đoán thân phận của Ngô Thần, hắn thật sự cho rằng, thủ hạ của Lý Nhược Thái không còn ai, mà chuyện này. . . Hắn đã đoán đúng!

Thủ hạ của Lý Nhược Thái đúng là không còn ai, đệ nhất cao thủ đã chiến bại.

Ngô Thần không phải người của Lý Nhược Thái, mà là anh rể hắn!

Lý Nhược Thái bẫy người, chứ không lừa người mình, vì lẽ đó ông chủ phú hào có quan hệ gần với Lý gia, cho dù đến sòng bạc hắn chơi, hắn cũng không sắp xếp cao thủ cờ bạc lên sân khấu lừa tiền, tùy vào vận khí mà thôi, bởi vì là sòng bạc cho nên tuyệt sẽ không thiệt thòi!

Chỉ có những phú hào kia không có quan hệ gì với Lý gia mới trở thành dê béo.

Bởi vậy Trầm Quang Niên thật sự không biết Lý Nhược Băng, đương nhiên hắn biết Lý Nhược Thái có chị, nhưng chưa từng thấy, mà nơi như sòng bạc thế này, nghĩ đến trưởng tôn nữ cao ngạo Lý gia trong truyền thuyết hẳn sẽ không tới được.

Lý Nhược Thái không ngừng nháy mắt ra dấu cho Lý Nhược Băng.

Lý Nhược Băng nhíu mày rồi lại lắc đầu.

Thật không biết.

Cô cũng không sợ em trai biết, mình cũng không biết Ngô Thần có thể đánh bạc được hay không, bởi vì hai người không hề có một chút quan hệ gì.

Ngô Thần đột nhiên lên sân khấu, bọn họ không nghĩ tới, mà Trầm Quang Niên đã châm chọc vậy rồi, nếu như đột nhiên Lý Nhược Thái đổi lại người, thì còn gì mặt mũi!

"Chia bài đi." Ngô Thần giơ tay báo cho biết.

Chia bài đương nhiên là người của Lý Nhược Thái, cũng là một cao thủ cờ bạc, nhưng mà hắn sẽ không gian lận, sự tồn tại của hắn là để phòng ngừa khách mời gian lận mà thôi.

Sòng bạc thanh tẩy đều là dùng máy móc, cho phép khách nhân ở chia bài trước bất cứ lúc nào cũng có thể đột nhiên nghiệm bài, chia bài chứ không thể lấy tay chạm bài, mà là dùng mộc xúc.

Thật ra Lý Nhược Thái vẫn khá giữ chữ tín, hoặc là nói, trái tim của hắn còn chưa đủ đen tối.

Hắn chỉ sẽ sắp xếp cao thủ cờ bạc đánh cược cùng dê béo, thắng thêm chút tiền.

Những phương diện khác của sòng bạc thì vô cùng quy củ, bất kể là nhân viên phục vụ sòng bạc, hay là chia bài, các loại thiết bị điện tử, cũng không có ăn gian.

Dù sao chỉ là làm thịt người giàu có trên đất xa lạ, hoặc là phú hào có cạnh tranh chuyện làm ăn cùng Lý gia, tìm cao thủ là có thể thắng được tiền bọn họ, không cần phải chuẩn bị quá nhiều.

"Anh được không đấy?" Lý Nhược Băng cúi người ở sau lưng Ngô Thần, thấp giọng ở bên tai Ngô Thần hỏi một câu.

Tình cảnh này xem ra, thật giống như cô chỉ là bạn gái mà Ngô Thần mang tới, ông chủ lớn bài bạc, mỹ nữ đi theo, quá bình thường.

"Chỉ còn dư lại mấy triệu, thua coi như anh thua." Ngô Thần nghiêng đầu thấp giọng trả lời một câu.

Máy chia bài phát ra âm thanh lọc cọc.

Ngay sau đó thì chia bài.

Mộc xúc đem bài đưa tới, trượt tới trên mặt bàn.

Gom bài lại rồi lệch ra, Ngô Thần có chứng ám ảnh cưỡng chế, trước tiên phải xoay một cái, để bài sang một bên, sau đó mới chậm rãi bốc lên một bên, nhìn bài.

Ngay sau đó là lá thứ 2: Bài phát tới.

Ngô Thần cũng dựng thẳng, liếc mắt nhìn, lật lại!

Là bích 7.

Hai bên đang chơi toa cáp, chia trước hai lá, lá 1: Bài thủ sẵn, bài kín, lá 2: Cần lật ra.

Đặt 500 ngàn.

Bên kia là cơ 5, bài Ngô Thần lớn hơn, nói trước.

"500 ngàn." Ngô Thần đặt tiền ra.

"Cùng giá!" Người trung niên hào hoa phong nhã đỡ kính mắt một chút, mỉm cười xem Ngô Thần.

Hắn tên là Diêu Bân, cũng là cao thủ hàng đầu số một số hai trong làng bài bạc thành thành phố Úc, một cao thủ chân chính thông thường đều sẽ khắc ghi một câu nói, không được xem thường bất cứ đối thủ nào! Môn tâm lý chiến đánh bạc cực kì trọng yếu, xem thường chẳng khác nào đưa tiền cho đối thủ.

Nhưng mà Ngô Thần lại xem thường hắn!

Hơn 900 năm trước Ngô Thần đã biết Diêu Bân ở Đông Hải! Diêu Bân trình độ như thế nào hắn vô cùng rõ ràng! Mà Ngô Thần trong môn đánh bạc, nói không khuếch đại, Ngô Thần tự nhận có thể thắng khắp hết thảy sòng bạc cả toàn cầu!

Ở trong mắt những người khác, Ngô Thần là một người trẻ tuổi mơi chừng hai mươi không thể có quá nhiều kinh nghiệm.

Nhưng trong thực tế, Ngô Thần là lão yêu quái "sống" một ngàn năm!

"Bỏ bài." Đến là thứ tư, Diêu Bân lựa chọn bỏ bài.

Bởi vì trong bài lật của Ngô Thần, có hai lá 8, vậy được rồi.

Hắn cũng không vội thắng sạch tiền của Ngô Thần, thắng thua ít hắn cũng không quan tâm, hắn muốn thắng lớn, vì lẽ đó mấy cục bài trước, hắn đều đang quan sát Ngô Thần, Ngô Thần quá quen, trong lòng Ngô Thần, chờ chút!

Diêu Bân là một người rất thích các đối thủ tuổi trẻ, thậm chí hắn đồng ý trước tiên thua một chút cho người trẻ tuổi, sau khi kích thích thì có thể thắng được tiền lớn, tuy rằng Ngô Thần không nhiều tiền, nhưng sòng bạc có nhiều mà!

Lý Nhược Thái đã thua hơn hai triệu, không thể dễ dàng nói không chơi, một khi Ngô Thần không đủ tiền, sòng bạc nhất định sẽ thêm vào!

Liên tục năm ván bài, Ngô Thần thắng ba thua hai, trong đó một cái là trực tiếp bỏ bài, toàn thể thắng không ít, số xu trên tay vừa vặn quá ngàn vạn!

"1 triệu chứ?" Diêu Bân đột nhiên mở miệng nói, hỏi Ngô Thần.

"Được." Ngô Thần mỉm cười gật đầu.

Diêu Bân sẽ không dễ dàng đưa yêu cầu này đối với một tay già đời, đối phương rất dễ dàng nhìn thấu hắn, vì lẽ đó loại thủ đoạn này, chỉ có thể dùng ở người trẻ tuổi.

"Thẩm lão bản, vị bằng hữu này hình như bắt đầu vận khí không tốt à!" Lý Nhược Thái nói.

"Ha ha ha, chắc là Lý công tử muốn tranh thủ đổi hả." Trầm Quang Niên cười lớn, không ngần ngại.

Hắn thật sự không ngại, bởi vì hắn biết mình mời Diêu Bân tới là để làm gì.

Trước khi tiến vào hội sở Vương Miện, Diêu Bân nói với Trầm Quang Quân một số thủ đoạn của mình.

Lại chơi năm ván.

Diêu Bân hết sức nhường, Ngô Thần vẫn thua thiếu thắng nhiều, tiền trên tay đạt tới 25 triệu.

Ván 11.

Ngô Thần đang xoay bài, hắn lại không xem mà trực tiếp nhìn lá bài thứ hai, sau đó sáng lên, là cơ A! Đây không phải là lần đầu tiên hắn có, mấy vòng trước chưa thấy lá này, hắn rất tin tưởng vào vận may.

Lá lật của Diêu Bân là bích K!

"Một triệu." Ngô Thần ném xu.

"Chung!" Diêu Bân ném theo.

Chia bài!

Chung!

Chia bài!

Chung!

Chia bài!

Chung!

Năm lá bài cũng đã phát ra.

Bốn lá lật của Ngô Thần là cơ A, chuồn 6, chuồn 7, bích 3.

Bốn lá lật của Diêu Bân là bích K, bích 10, cơ 6, rô 4.

Bài hai bên đều rất kém, ai lớn hơn thì thắng!

Theo số bài lật mà nói, phần thắng của Ngô Thần lớn hơn, bởi vì nếu như đều là bài đơn, Ngô Thần có A, nhưng Ngô Thần chưa lật bài kín, tất cả mọi người hết sức chăm chú xem lá bài kín kia, nhưng mà Ngô Thần vẫn chưa lật.

"Toa cáp!" Diêu Bân đẩy một núi xu, mỉm cười nhìn Ngô Thần.

CHƯƠNG 20. TRÊN THẰNG NHÓC NÀY

CHƯƠNG 20: TRÊN THẰNG NHÓC NÀY

Diêu Bân toa cáp!

Mặc dù hắn đẩy ngã kế hoạch của chính mình, mất đi mấy chục triệu, nhưng trong thực tế thì không hẳn là vậy, bởi vì quy tắc của toa cáp là, dựa theo số xu của người có ít nhất!

Trên tay Ngô Thần còn sót lại 21 triệu.

Bởi vậy số tiền Diêu Bân thắng chính là 21 triệu!

Ngô Thần hoặc là chơi tiếp, sau đó so sánh lớn nhỏ, hoặc là bỏ bài!

Hắn nhìn Diêu Bân, tay đè lá bài kín của mình xuống, trước đó hắn không xem, hiện tại rốt cuộc cũng phải nhìn, hắn nhấc một góc lên, sau đó chụp xuống!

"Toa cáp!" Ngô Thần đẩy hết số xu của minh ra.

"Ngô tiên sinh, có muốn cân nhắc lại không?" Diêu Bân quan sát vẻ mặt của Ngô Thần rồi hỏi, hai người đánh cược mười ván, cũng từng có mấy lần giao lưu, hắn hỏi quý danh của Ngô Thần, Ngô Thần nói mình họ Ngô.

"Chúng tôi thêm 50 triệu nữa nhé?" Diêu Bân hỏi.

"Lấy 50 triệu xu tới!" Ngô Thần còn chưa nói, Lý Nhược Thái đã quay đầu lại ra hiệu cho quản lí đứng ở cửa sòng bạc.

"Chờ một chút!" Ngô Thần giơ tay báo cho biết một chút, hắn quay đầu nói: "Lấy một triệu." Nói xong hắn nhìn về phía Diêu Bân, cười nói: "Tôi thêm một trăm triệu!"

Sắc mặt Diêu Bân lập tức không được bình thường.

Thông qua quan sát mười ván trước, hắn tin tưởng Ngô Thần là một người rất may mắn, nhưng Ngô Thần lại vô cùng cẩn thận, thậm chí từng xuất hiện tình huống bỏ bài vòng thứ nhất.

Chỉ khi lá bài mở đầu tiên rất lớn, hắn mới không xem lá bài ẩn.

Mà một khi hai bên mở bài, hắn ở thế yếu, hắn sẽ xem lá bài ẩn kia.

Ván này lá bài mở đầu tiên của Ngô Thần chính là cơ A, chiếm ưu thế trong các lá mở, vì lẽ đó mãi cho đến cuối cùng, hắn mới nhìn lá bài ẩn, sau đó toa cáp!

Sắc mặt Diêu Bân có chút không đúng.

Hắn lại lật một góc lá bài ẩn của mình nhìn một chút, lá bài ẩn của hắn là rô K!

Ván bài này hắn có một đôi, một đôi K!

Mà Ngô Thần muốn thắng hắn, lá bài ẩn phải là A! Như vậy mới có một đôi A!

Nhưng bởi vì trước đo Ngô Thần không nhìn bài ẩn, theo xác suất đó, bài ẩn của Ngô Thần là A có khả năng cực thấp! Đây cũng là nguyên nhân Diêu Bân toa cáp để khiêu khích Ngô Thần.

Hắn cảm thấy dù Ngô Thần chơi tiếp, hay là không đồng ý cọc thêm, trực tiếp mở bài, hắn đều thắng chắc!

Hắn hi vọng Ngô Thần chơi tiếp!

Ngô Thần đúng là theo thật!

Nhưng Ngô Thần lại thêm một trăm triệu!

Theo quy tắc mà nói, bởi vì đây đã là vòng cuối cùng, Diêu Bân còn có gần hai trăm triệu xu, hắn toa cáp sẽ bị giới hạn bởi số lượng xu trên bàn của Ngô Thần, nhưng nếu như Ngô Thần thêm cược, hạn mức tối đa cũng là số xu Diêu Bân có.

Hắn muốn thêm thì phải thương lượng với Ngô Thần, Ngô Thần không đồng ý là có thể không thêm, hai bên trực tiếp mở bài.

Nhưng nếu như Ngô Thần phải cược thêm, cũng không cần thương lượng, hắn chỉ cần sai người tôi lấy xu lại đây, không vượt quá hạn mức tối đa mà Diêu Bân nắm giữ là được.

Bao Vĩ rất nhanh sẽ đưa tới một trăm triệu xu.

Là một hộp nhỏ, tổng cộng hai mươi viên xu ánh vàng rực rỡ, đây là mệnh giá xu lớn nhất của hội sở Vương Miện, một viên 5 triệu!

Ngô Thần đem một hộp xu trực tiếp đẩy tới, mỉm cười nói: "Cược thêm!"

Sắc mặt Diêu Bân cứng lại, với sự hiểu rõ Ngô Thần của hắn, hắn biết, nếu như bài trên tay Ngô Thần không phải rất lớn, hắn sẽ không dám chơi như vậy! Mà hiện tại biểu tình trên mặt ở Ngô Thần, tay trái của hắn trước sau vẫn đặt lên trên bài ẩn.

Theo Diêu Bân quan sát từ trước, chỉ có bài ẩn ở thời điểm rất quan trọng, Ngô Thần mới có thể theo bản năng đưa tay đặt lên kia.

"Ngô tiên sinh quá nóng lòng." Diêu Bân đột nhiên nở nụ cười, "Vừa ra tay đã nóng lòng muốn lấy lại số tiền ông chủ cậu thua, nếu cậu không thêm một trăm triệu, mà làm theo tôi nói, thêm 50 triệu, vậy cậu sẽ thắng tôi 50 triệu rồi!"

Diêu Bân nói xong, liền lật bài ẩn lên, là K, bài lật cũng có K, vì lẽ đó là một đôi K!

Hắn lại lật hết bài xuống, ném sang bên cạnh!

Ngô Thần cược thêm hắn không chơi! Bỏ bài!

Hơn 20 triệu mà thôi, lần trước hắn thắng hơn hai triệu, vấn đề nhỏ!

Có thể khiến cho hắn thấy Ngô Thần tính tình nôn nóng, cũng đáng!

Ngô Thần cười cợt, không trả lời "Thuyết giáo" của Diêu Bân.

"Lá bài ẩn là A à?" Lý Nhược Băng bên cạnh không nhịn được hiếu kỳ hỏi một câu, Ngô Thần xem bài ẩn quá nhanh, trừ phi cô nằm nhoài trên bàn, bằng không không thể nào thấy được.

Mặc dù Lý Nhược Băng không đánh bài, nhưng quy tắc thì vẫn hiểu, loại cục diện này bài ẩn của Ngô Thần nhất định phải là A, mới có thể tất thắng.

Dám thêm một tăm triệu, không phải bài tất thắng thì ai mà dám thêm?

"Không phải, lá bài ẩn là cơ 2." Ngô Thần cười cười lật xem lá bài ẩn!

Trong phòng khách chỉ trong giây lát bỗng trở nên yên tĩnh.

Bài Ngô Thần là cơ 2, cơ A, chuồn 6, chuồn 7, bích 3.

Bài Diêu Bân là rô K, bích K, bích 10, cơ 6, rô 4

Ngô Thần là tán bài, lớn nhất là A!

Bài Diêu Bân thì lại là một đôi, là đúng K!

Vì lẽ đó trên thực tế, ván này bài Diêu Bân lớn hơn, hơn nữa nếu như hắn theo Ngô Thần cược thêm một trăm triệu, vậy thì hắn liền thắng! Nhưng hắn tự cho là nắm rõ tác phong bài bạc quen thuộc của Ngô Thần, cho rằng bài ẩn của Ngô Thần là A, không dám chơi theo hắn!

Ngô Thần thành công dùng bài nhỏ của mình, thắng Diêu Bân toa cáp 21 triệu! Tính cả mấy vòng trước đặt cược, ván này hắn thắng tổng cộng 25 triệu!

"Ha ha ha ha ha!" Lý Nhược Thái đột nhiên cất tiếng cười to, phá vỡ sự yên tĩnh, hắn vỗ bả vai Trầm Quang Quân một cái nói: "Thẩm lão bản, bằng hữu của ông này lá gan cũng không được a, ha ha ha ha ha..."

Trầm Quang Quân trước kia nói chuyện vẫn ẩn giấu sự châm chọc, rốt cục Lý Nhược Thái cũng có cơ hội phản đòn lại, nãy giờ nhịn gần chết.

Mặc dù chỉ thắng trở về hơn 20 triệu, nhưng hắn hài lòng giống như thắng trở về hai trăm triệu thế.

Sắc mặt Trầm Quang Quân không tốt lắm, hắn kìm nén không nói lời nào.

Cùng lúc đó.

"Cậu lừa tôi?" Diêu Bân nhìn chằm chằm Ngô Thần nói.

"Là anh không dám cùng, trách tôi sao?" Ngô Thần buông tay nở nụ cười.

"A!" Diêu Bân nở nụ cười gằn, sau đó lại mỉm cười, đỡ kính mắt một chút. Hắn lập tức điều chỉnh xong tâm thái, đồng thời hắn xem như đã hiểu một cách chơi bài của Ngô Thần!

"Đem đi đi." Ngô Thần ngẩng đầu nói với Bao Vĩ, để hắn đem cái hộp nhỏ một trăm triệu kia đi.

Lấy tạm tới thôi, Ngô Thần không cần số tiền kia.

Hai bên tiếp tục.

Ngô Thần có 50 triệu xu.

Diêu Bân còn có 190 triệu xu, trong đó 30 triệu là tiền vốn hắn mới bắt đầu, 160 triệu là thắng.

Sau đó hơn hai mươi ván, Diêu Bân phát hiện, dù là mình không nhường, cũng rất khó thắng Ngô Thần, thua nhiều thắng thiếu.

Ngô Thần vô cùng kỳ quái, thậm chí có thể nói mâu thuẫn, hắn tin tưởng vận may, sẽ gạt người, có lúc lại biểu hiện rất kinh sợ.

Có lúc Ngô Thần lại đột nhiên bỏ bài, làm bài ẩn của Diêu Bân rất lớn cũng thắng không mấy tiền.

Còn có lúc, Ngô Thần rõ ràng bài lật rất kém, bài ẩn cho dù tốt, nhiều nhất cũng chỉ là một quân, nhưng hắn lại theo tới cùng!

Điều này làm cho Diêu Bân hiểu, trên thực tế Ngô Thần là một cao thủ, tuy rằng hắn còn có thiếu hụt rõ ràng, tin tưởng vận may, hơn nữa ngày hôm nay vận may rất tốt, nhưng hắn tuyệt đối là một cao thủ!

Hắn không biết là, Ngô Thần không là vận khí tốt, càng không phải là tin tưởng vận may!

Mặt khác, hắn hiểu Diêu Bân, nhưng Diêu Bân thì không biết gì cả!

Mỗi một ván bài, thần thái Diêu Bân lúc xem bài Ngô Thần đều thấy hết, Ngô Thần phải thông qua vẻ mặt mờ ám của đối thủ, phán đoán ra bài của đối thủ lớn hay nhỏ!

Vì lẽ đó, Diêu Bân ở trước mặt Ngô Thần, một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có!

Ván 37, Ngô Thần bỏ bài vòng thứ hai.

Chơi đến vào lúc này, trên tay Ngô Thần đã đạt đến 150 triệu xu!

Mà Diêu Bân Xu, chỉ còn dư lại 90 triệu!

Ván 38!

Sau khi Ngô Thần không xem bài ẩn, nhìn lá bài thứ hai, lật lên, là chuồn 9.

Lá bài thứ hai Diêu Bân, là chuồn 3.

"Hai triệu!"

"Chung!"

"Ba triệu!"

"Chung!"

Hai bên chung đến một vòng cuối cùng.

Bốn lá bài lật của Ngô Thần theo thứ tự là chuồn 9, cơ 7, cơ 3, sáu bích.

Bốn lá bài lật của Diêu Bân theo thứ tự là chuồn 3, chuồn 6, cơ 9, rô 7.

Bài hai người từ lớn đến nhỏ xếp theo thứ tự, tất cả đều là 9, 7, 6, 3, dĩ nhiên giống nhau như đúc, chỉ là loại bài không giống.

"Toa cáp!" Diêu Bân trực tiếp toa cáp!

Ngô Thần giơ tay liếc mắt nhìn đồng hồ, sau đó nở nụ cười với Diêu Bân: "Thời gian không còn sớm, tôi phải đi ăn cơm trưa, nếu không chúng ta nhanh lên một chút?"

"Có ý gì?" Diêu Bân hỏi.

"Một ván phân thắng thua đi." Ngô Thần nói, "Ngày hôm nay vận khí tôi rất tốt, vì lẽ đó... Nếu anh toa cáp, tôi sẽ thêm một trăm triệu, anh cảm thấy thế nào?"

"Lại muốn lừa tôi?" Diêu Bân lập tức nở nụ cười.

Hắn biết, Ngô Thần còn chưa xem bài ẩn! Thật ra đây cũng không phải là lừa hắn, mà là thật sự tin tưởng vận may của mình rồi!

Hai bên bài lật lớn bằng nhau, so về loại bài thì Diêu Bân còn lớn hơn một chút, bởi vì hắn có cơ 9.

"Có nắm chắc không?" Đột nhiên có người rỉ tai Diêu Bân một câu.

Là Trầm Quang Niên, bởi vì Diêu Bân toa cáp, không có tiền, Ngô Thần với hắn thương lượng cược thêm, hắn đồng ý, Trầm Quang Niên bỏ tiền.

"Thẩm tiên sinh, tôi vẫn đang trông chừng hắn, hắn chưa từng xem lá bài ẩn, mà tôi..." Diêu Bân ngoái đầu lại thì thầm cùng Trầm Quang Niên đang cúi người, cẩn thận cho Trầm Quang Niên nhìn quân bài ẩn của mình.

Bài ẩn của hắn là rô 9.

Nói cách khác, hắn có một đôi 9!

"Trừ phi bài ẩn của hắn là bích 9, bằng không hắn không thể thắng tôi."

"Cậu xác nhận hắn chưa từng xem bài?"

"Chưa từng xem, hơn nữa bốn quân 9 cùng xuất hiện xác suất cực kỳ thấp! Ngày hôm nay vận may của hắn đúng là tốt thật, nhưng..."

Hai người nhỏ giọng giao lưu.

Trầm Quang Quân đứng thẳng lên, lại suy tư một hồi sau đó vỗ vai Diêu Bân một cái, hào khí nói: "Được! Chúng tôi chung, cậu thêm đi!"

CHƯƠNG 21. BÍCH 9 TRÍ MẠNG

CHƯƠNG 21: BÍCH 9 TRÍ MẠNG

Lần này phần thắng lớn hơn, Trầm Quang Quân quyết định đánh cuộc! Bài ẩn Ngô Thần còn chưa nhìn, hắn không tin vận may của Ngô Thần có thể đến mức đó!

Không thể ! Không hợp lý! Không khoa học!

Trầm Quang Quân bước nhanh đi ra ngoài, Bao Vĩ cũng đi theo, đương nhiên là Trầm Quang Quân đi chuyển khoản lấy tiền đặt cuộc, hội sở Vương Miện không bán chịu, Trầm Quang Quân muốn lấy xu, nhất định phải tới chỗ chuyển khoản, tài khoản đại lão bản như hắn đương nhiên là không hạn ngạch chuyển khoản.

Nếu như hắn thắng tiền, khi rời khỏi hội sở Vương Miện, xu là có thể trực tiếp đổi thành tiền, phương diện này Lý Nhược Thái cực kỳ có uy tin, quy củ là chết, chắc chắn sẽ không có chuyện xấu kia.

Trong phòng bao mọi người đang đợi Trầm Quang Quân trở về.

Trên bàn bài cũng đã được bảo vệ, tạm thời phong bài, mặc dù có người nhìn chằm chằm, hai bên đều ở đây, nhưng phong bài cũng là quy củ.

Hai tay Ngô Thần để sau đầu, dựa vào ghế, hắn đột nhiên nghiêng đầu, thấp giọng nói cái gì đó cùng Lý Nhược Băng.

Sắc mặt Lý Nhược Băng nghi hoặc một chút, nhìn Ngô Thần không rõ vì sao.

"Đi lấy đi, đừng lộ ra, có ích đó, phối hợp một chút." Ngô Thần nhỏ giọng cười nói.

"Còn sai bảo tôi." Lý Nhược Băng trả lời một câu, nhưng vẫn đứng dậy đi ra ngoài.

Cũng khoảng mấy phút, Lý Nhược Băng trở về, đến cạnh Ngô Thần ngồi xuống bên người, nửa phút sau, Trầm Quang Quân trở lại, cầm trong tay một cái khay nhỏ, bên trong là hai mươi viên năm triệu xu.

Lần này hắn mang cao thủ đến phá sòng, tổng cộng chuẩn bị 150 triệu tiền vốn, đây là tiền đặt cuộc hắn vất vả mang đến, đi mượn của người ta, nhưng mà cao thủ không để hắn thất vọng, sau khi lấy 30 triệu xu bắt đầu chơi thì không hề lấy nữa.

Vì lẽ đó đó một trăm triệu này hắn mới lấy ra.

Trong tài khoản còn sót lại 20 triệu.

Trầm Quang Quân đem một trăm triệu xu giao cho Diêu Bân.

Ngô Thần đẩy hết thảy xu trên bàn ra, rồi ra hiệu cho Bao Vĩ.

Bởi vì có mấy vòng đặt cược trước, vì lẽ đó kim ngạch toa cáp cuối cùng của Diêu Bân là 80 triệu, tính cả trước mấy vòng đặt cược xu, tổng cộng là 90 triệu.

Ngô Thần toa cáp theo hắn, cũng chính là 80 triệu, dù trước đó đặt cược mấy vòng, tổng cộng cũng là 90 triệu!

Hắn lại thêm vào một trăm triệu! Vì lẽ đó tổng cộng là 190 triệu.

Nhưng, hắn cũng không nhiều xu như vậy, chỉ có một trăm rưỡi, may là Bao Vĩ có lấy tới một trăm triệu, tuy rằng Ngô Thần để hắn cầm đi, nhưng hắn không lấy đi, để lại trên bàn trong góc phòng.

Bao Vĩ lấy cái hộp nhỏ kia tới.

Ngô Thần lấy 40 triệu xu bỏ lại, sau đó đẩy hết số xu ra.

"Nếu anh toa cáp, thêm một trăm triệu!" Ngô Thần nói, "Một ván phân thắng thua, đến đây đi!"

" Được !Chơi với cậu!" Diêu Bân cũng đẩy hết xu ra, sau đó hắn cầm bài ẩn của mình đứng lên, đỡ kính mắt một chút cười nói: "Người trẻ tuổi, cậu phải biết, trong bài bạc, kiêng kỵ nhất là phập phồng thấp thỏm, dù là thua cũng tốt, thắng cũng tốt, nếu như cậu không có thể khống chế tốt tâm thái của mình, cậu không đi xa được."

Ngô Thần mỉm cười nhìn Diêu Bân đang thuyết giáo.

Cảm giác hắn bị ngột ngạt đến hỏng rồi.

Thực sự, từ khi ván 11 bị Ngô Thần gạt một lần thắng được, hắn đã bắt đầu đè nén, thế nào cũng không thắng được Ngô Thần, thắng món tiền nhỏ thua đồng tiền lớn, trước đó thắng hai trăm triệu giờ lại thua, làm sao có thể không ngột ngạt.

Nếu hắn bị một cao thủ cờ bạc nổi tiếng lâu đời thắng, vậy còn nghe được!

Nhưng hắn lại bị cái tên trẻ tuổi Ngô Thần không biết là ai thắng, thì thật mất mặt!

Hiện tại cuối cùng đã tới lúc bùng nổ.

"Thật ra thiên phú của cậu rất cao, nhưng người trẻ tuổi có vấn đề gì thì cậu đều có, có tí khôn vặt, tin tưởng vận may, khi chơi bài tồn có những động tác quen thuộc, dễ dàng bị đối thủ nhìn ra kẽ hở, tuy rằng vấn đề rất nhiều, nhưng mà... Nếu như cậu có hứng thú, có thể đi với tôi đánh bài, tôi có thể làm sư phụ của cậu, dạy cho cậu!"

"Thậm chí ngay cả bài ẩn cũng không nhìn, cái trò này của cậu thực sự là tôi chưa từng nghe thấy, phỏng chừng cũng chỉ có người trẻ tuổi như vậy mới làm được! Tuy rằng bài lật lớn bằng nhau, nhưng dựa vào cái gì mà cậu đòi thắng tôi?"

Cuối cùng Diêu Bân kết thúc chuỗi thao thao bất tuyệt của mình, đánh cược cũng không ép hắn nói nhiều!

Đùng!

Diêu Bân lật bài ẩn sáng lên trên bàn.

Rô 9!

"Tôi có một đôi 9, bài không lớn! Nhưng bài lật của chúng ta giống nhau, cậu muốn thắng tôi, chỉ có một lá bài có thể, bích 9! Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao cậu không nhìn bài ẩn!" Diêu Bân nở nụ cười, sau đó hai tay chống bàn, thân thể nghiêng về phía trước, rất có cảm giác bị áp bách trợn mắt nói: "Tôi cũng không tin! Bài ẩn của cậu sẽ là bích 9! Cậu không hề liếc mắt nhìn qua! Cậu theo tôi đánh cược vận may a?"

Diêu Bân rốt cục cũng dừng lại.

Trong phòng khách tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt!

Trong toa cáp, lúc so bài to nhỏ, trước tiên so với số bài, nếu bằng nhau thì so màu sắc.

Nói thí dụ như hai người đều là tán bài, đều là A lớn nhất, như vậy thì là ách bích thắng, sắc hoa từ lớn đến nhỏ là bích, cơ, chuồn, rô.

Mà Diêu Bân bài là rô 9, cơ 9, rô 7, chuồn 6, chuồn 3.

Hắn là một đôi bài hình, đôi 9!

Mà Ngô Thần cũng có 9, 7, 6, 3!

Dưới tình huống này, nếu như bài ẩn của Ngô Thần là một số bất kỳ bất kỳ, vậy cũng là tán bài, bởi vì không có "một đôi" lớn, nếu như có, đối với 7, đối với 6, đối với 3, thì cũng không lớn bằng Diêu Bân.

Vì lẽ đó, Ngô Thần muốn thắng, cũng chỉ còn sót lại một tấm bài, cuối cùng một lá 9! Bích 9!

Nếu như bài ẩn của Ngô Thần là bích 9, hai người kia đều là một đôi, mà lại đều là đôi 9, chỉ có thể so với màu sắc, bích là lớn nhất!

Đây là nguyên nhân tại sao Diêu Bân lại tự tin như thế!

Chỉ có một lá bài có thể làm cho Ngô Thần thắng!

Cơ hội duy nhất!

Nhưng hai người chơi bài, xác suất một ván có bốn lá 9 thật quá thấp! Có thể nói là một chút hi vọng sống!

Nếu như Ngô Thần đã xem bài ẩn, Diêu Bân còn có thể suy nghĩ nhiều, tính toán mới cược thêm, đó là cảm giác mình sẽ thắng, bình thường đặt cược, nhưng Ngô Thần chưa từng xem bài ẩn của mình, hoàn toàn đánh cược theo may mắn, Diêu Bân không cảm thấy Ngô Thần sẽ có vận may như thế!

Tất cả mọi người đều ý thức được, phần thắng của Ngô Thần thấp như mua vé số!

Sắc mặt Lý Nhược Thái lập tức không tốt nổi.

Hắn không phải trách tội Ngô Thần, dù sao Ngô Thần cũng trước thắng sau thua, phải để tính, ngày hôm nay giải trí Vương Miện thua hơn hai trăm triệu, trong đó chỉ có hơn 40 triệu là Ngô Thần thua, trách nhiệm không ở hắn.

Hắn chỉ oán chính mình vì sao vừa rồi không ngăn cản, trên thực tế đó không phải là "Anh rể" đáng tin!

Chơi ván cuối lớn như vậy, đánh cược vận khí cái gì a!

"Ha ha ha, Lý công tử, đại nghiệp của Lý gia gia nhà cậu lớn, thua một chút món tiền nhỏ, cậu sẽ không nổi giận chứ?" Trầm Quang Niên vỗ vai Lý Nhược Thái một cái, cười lớn.

Vai Lý Nhược Thái run lên, bỏ tay Trầm Quang Niên ra.

"Anh nói xong chưa?" Vẫn dựa vào lưng ghế dựa, hai tay ôm ở sau gáy rốt cục Ngô Thần cũng nói chuyện, hắn nhìn Diêu Bân mỉm cười.

"Mở bài đi." Diêu Bân cười nhạt khua tay múa chân ra dấu xin mời.

"Vậy... ngại quá." Ngô Thần ngồi thẳng, khuỷu tay chống trên bàn ép một chút, hai ngón tay cầm lấy bài ẩn, chính mình cũng không nhìn, mà lại trực tiếp đưa cho Diêu Bân xem, "Tôi thực sự có bích 9!"

Đùng!

Ngô Thần hất bài lên chiếu bạc!

"Cậu ——" Con ngươi Diêu Bân co rút kịch liệt lại, trên mặt trong nháy mắt mất đi màu sắc.

Trong phòng khách tĩnh lăng nghe được cả tiếng kim rơi.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người!

Ngô Thần chậm rãi đứng lên, nhàn nhạt nói: "Anh thật sự cho rằng, tôi không nhìn bài ẩn à? Tôi có nói qua tôi không nhìn qua sao?"

CHƯƠNG 22. GIAN LẬN, CHẶT TAY!

CHƯƠNG 22: GIAN LẬN, CHẶT TAY!

Tất cả mọi người tại chỗ đều biết, nếu không nhìn bài ẩn, lại chung toa cáp cũng cược thêm, mà chỉ có một tấm bài mới có thể thắng, chỉ dựa vào vận may đánh cược, đó là chuyện có xác suất cực nhỏ!

Nhưng Ngô Thần đứng lên nói vậy, bọn họ như hiểu ra cái gì.

Vốn là có bài, và đánh cược bằng vận may, là hai việc khác nhau.

Cũng giống như Trá Kim Hoa, dưới tình huống giấu bài, liều mạng bỏ tiền, mở bài là con báo và việc sau khi xem bài lại liều mạng bỏ tiền, cuối cùng bài lấy ra là con báo, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!

Người trước là vận may nghịch thiên!

Người sau cũng là vận khí tốt, nhưng đấu pháp rất cừ, không phải là đi đánh cược vận may của chính mình, mà là biết mình có bài con báo mới điên cuồng bỏ tiền, muốn thắng càng nhiều, đây là chuyện hết sức bình thường.

"Cậu... Cậu xem bài? Cái này không thể nào! Cậu xem lúc nào..." Diêu Bân đột nhiên hô to, hào hoa phong nhã đều thất thố hết cả, hai mắt sung huyết, ván này thua, hắn thua đến bối rối!

"Anh nghĩ tại sao từ ván đầu tiên, mãi cho đến ván thứ 38, mỗi lần tôi đều chơi tiếp, rồi quyết định có nhìn hay không bài, là vì cái gì?"

Ngô Thần vừa nói, vừa dời đi cái ghế đi ra.

"Mấy người đều là tay già đời ở sòng bạc mà, là người có kinh nghiệm phong phú, kinh nghiệm chủ nghĩa cũng không sai, sai là ở chỗ anh quá tự phụ! Anh thật sự cho là mình có thể thông qua mấy ván bài đã hiểu đấu pháp của tôi?"

"Nếu như vậy, tôi cố ý diễn cho anh xem đấy."

Hai mắt Diêu Bân trợn lên to lên, tuy rằng Ngô Thần không nói to, nhưng hắn nghe rõ.

Ngô Thần nhìn như bị ám ảnh cưỡng chế, phải vuốt bài ẩn một cái, như là động tác thói quen của chính mình, thực ra lại là cố ý!

Trong nháy mắt Ngô Thần vuốt nó lên, hắn đã nhìn bài ẩn là cái gì.

Thật ra đối với đánh cược, Ngô Thần không hề tin tưởng vận may, vận may là có, nhưng ở trước mặt cao thủ cờ bạc, vận khí có tác dụng quá nhỏ.

Từ ván đầu tiên bắt đầu, Ngô Thần vẫn xem bài ẩn, có lúc cuối hắn xem, nhưng thật ra là giả vờ mà thôi, thật ra hắn đã sớm xem qua, biết bài ẩn của mình là cái gì.

Nhưng thủ pháp của hắn thật cao minh, quá nhanh!

Không người nào có thể nhìn ra, Ngô Thần xem bài ẩn, bao gồm cả cao thủ hàng đầu đến từ thành phố Úc Diêu Bân.

Trong mắt hắn, Ngô Thần chỉ vuốt bài một chút mà thôi!

Liên tục ba mươi tám ván, Ngô Thần đều làm như vậy!

"Vốn là, tôi cho rằng lúc tôi chưa ra trận, tôi không chủ động sáng tạo cơ hội cho mình, vậy tôi cần chờ cơ hội giết anh, khả năng cần chí ít năm mươi ván mới có thể chờ đợi được, nhưng mà bây giờ xem ra, ngày hôm nay vận may đúng là cũng không tệ, ba mươi tám ván đã giải quyết được anh!"

Lúc Ngô Thần nói chuyện, đã vòng qua chiếu bạc, đi tới trước người Diêu Bân.

Lý Nhược Băng cũng đi sau lưng Ngô Thần.

Con mắt Diêu Bân như trợn lên giống mắt trâu, hai mắt bởi vì sung huyết mà đỏ lên, cả người đều có hơi run, đánh cược thua một lần không đáng sợ, nhưng cái này là cách hắn thua, phi thường đáng sợ!

"Anh thật sự cho rằng, tôi tin tưởng vận may sao?" Ngô Thần nghiêng đầu cười nhạt nhìn Diêu Bân, "Anh thật sự cho rằng, đấu pháp của tôi có kẽ hở, phương diện tâm tính có kẽ hở, đúng là kẽ hở sao? Anh cảm thấy tôi theo thói quen mờ ám, đúng là thói quen của tôi sao? Hay hoặc là, anh cảm thấy tôi lừa anh một lần, tôi chỉ thích mạo hiểm, lần này vẫn là lừa anh sao?"

"Anh còn muốn làm sư phụ tôi sao? Muốn dạy tôi? Anh xứng à? Anh cảm thấy tôi tuổi trẻ, liền nhất định không bằng anh thật sao?" Ngô Thần không tiếc rẻ chế nhạo và trào phúng.

Đây là một ván!

Diêu Bân đã rõ ràng,từ ván đầu tiên Ngô Thần vào bàn chơi, hắn đã nắm được ván cờ này!

Hắn không nhìn bài ẩn là giả!

Hắn tin tưởng vận may là giả!

Hắn theo thói quen mờ ám là giả!

Hắn chơi lừa gạt là giả! Là vì một ván cuối cùng!

Toàn bộ đều là giả!

Diêu Bân đã nhớ không ra làm sao mình từng bước một tiến vào bẫy của Ngô Thần, giờ khắc này đầu óc hắn một mảnh hỗn độn như hồ dán!

Tâm lý hắn chỉ còn là hối hận!

Hối hận tại sao mình muốn chơi một ván cuối cùng! Tại sao muốn đồng ý với Ngô Thần, hai bên cược thêm một trăm triệu!

Hắn đã rõ ràng!

Ngô Thần không phải vận khí tốt, không hề phải, ván bài thứ 38 này, là hắn chờ thời cơ tới! Nếu bài Ngô Thần lớn hơn bài hắn, thì sẽ lợi dụng như thế nào, làm sao đem lợi ích sử dụng tốt nhất, mới là then chốt!

Ba mươi bảy ván Ngô Thần mới đưa một chiêu tuyệt sát cho Diêu Bân!

Bài nhỏ cũng có thể thắng một đống tiền lớn!

Ba mươi tám ván bài này, Ngô Thần không đợi đến bài lớn, cùng quân bài, bốn loại bài, đâu dễ dàng bỏ ra!

Nhưng Ngô Thần chính là dùng một đôi 9, thắng Diêu Bân 190 triệu!

Bài của mình to nhỏ thật ra không sao cả, lớn hơn đối phương, là đủ rồi!

Mà lần này Ngô Thần không chỉ thắng tiền Diêu Bân, hắn còn phá hủy lòng tự tin của cao thủ cờ bạc Diêu Bân!

Thật ra Ngô Thần cũng không muốn làm tận tuyệt như vậy, không thù không oán, "ai vì chủ nấy" mà thôi, nhưng Diêu Bân lại phá hoại quy củ.

Ngô Thần đứng trước người Diêu Bân, ngay khi Trầm Quang Niên quay mặt ra ngoài.

Giờ khắc này mặt ông ta u ám như chết hết cả nhà, đồng thời trên trán cũng toàn là mồ hôi, bởi vì hắn không có tiền, lại còn thiếu nợ rất nhiều tiền.

Lần trước hắn cũng đã đem tiền mặt công ty thua mất, lần này tới là dùng tiền mượn.

Một trăm rưỡi triệu thua một trăm ba, chỉ còn dư lại 20 triệu.

20 triệu không có chút ý nghĩa nào! Nhưng Diêu Bân đều không phải là đối thủ của Ngô Thần, hắn biết mình không thể dựa vào 20 triệu còn dư lại gỡ vốn.

Mà 20 triệu này cũng không đủ trả nợ!

Xí nghiệp không có tiền là một chuyện vô cùng kinh khủng, cho dù là xí nghiệp trăm tỷ, nói ầm ầm sụp đổ, thì có thể sẽ ầm ầm sụp đổ!

Chớ đừng nói chi là công ty thành phố trị giá cũng mới mười mấy triệu của Trầm Quang Niên.

Phiền phức lớn rồi!

"Thẩm lão bản, tôi..." Diêu Bân chậm rãi xoay người lại nhìn về phía Trầm Quang Niên đang cứng ngắc xoay qua nhìn chỗ khác, không biết mình nên nói như thế nào.

Trầm Quang Niên bỏ một số tiền lớn mời hắn tới, nhưng hắn lại thua! Thua lớn!

Sắc mặt Trầm Quang Niên dần dần trở nên âm trầm, hắn biết mình lại bị Lý Nhược Thái chơi, nhưng hắn đang ở địa bàn của Lý Nhược Thái, căn bản cũng không thể phát tác, cũng không dám nói lời gì hung ác.

Tuy rằng hắn biết Lý Nhược Thái qua một thời gian ngắn nữa sẽ xong đời, nhưng bây giờ, Lý Nhược Thái vẫn còn đứng ở đây.

"Chúng ta đi, trở về rồi nói." Trầm Quang Niên trầm giọng, trước khi đi còn hung hăng trợn mắt nhìn Ngô Thần một chút.

Diêu Bân sau lưng Trầm Quang Niên định đi ra ngoài.

"Chờ một chút! Vẫn chưa xong đâu." Ngô Thần ngước mắt lên hô.

Vệ sĩ trực tiếp ngăn ở cửa, là vệ sĩ của Lý Nhược Băng.

"Có ý gì?" Trầm Quang Niên bị ép lửa cháy như sắp nổ, hắn nhìn Ngô Thần một chút, nhưng lại nói về phía Lý Nhược Thái: "Lý công tử! Chúng tôi thua tiền còn không cho đi nữa sao? Cậu còn muốn để tôi thua nhiều hơn nữa? Lý gia cũng quá ngông cuồng nhỉ? !"

Lý Nhược Thái cũng không biết tình huống thế nào, quay đầu xem Ngô Thần.

Vì sao không cho đi?

Ngô Thần không lên tiếng, mà lại gần hai người vài bước, sau đó hắn nắm tay Diêu Bân, kêu một tiếng: "Đừng nhúc nhích."

Diêu Bân thoáng sững sờ, ngay sau đó hắn như gà trống xù lông, phản ứng giãy dụa cực kỳ kịch liệt!

"Cậu làm gì? Buông tôi ra? Thả ra!"

Hắn không thoát được.

Ngô Thần cầm lấy cánh tay trái của hắn, hất mạnh.

Một lá bài văng ra, từ trong tay áo của Diêu Bân.

Rơi trên mặt đất, hướng mặt chính diện lên.

Là một tấm ách bích!

Tất cả mọi người đều biến sắc, ánh mắt nhìn về phía Diêu Bân đều không được bình thường.

"Trước ván 35, anh từng yêu cầu nghiệm bài, mượn cơ hội trộm cầm tấm này ách bích, anh vẫn giấu bên trong ống tay áo, anh thật sự cho rằng tôi không thấy? Anh nghĩ tôi mù a? Tôi không vạch trần anh, chỉ là vì còn không có thắng sạch anh thôi!" Ngô Thần nhìn chằm chằm Diêu Bân nói, "Anh phá hoại quy củ! Biết hậu quả gì sao?"

Diêu Bân sợ hãi.

Tay phải Ngô Thần còn giữ cánh tay trái của Diêu Bân, lúc nói chuyện, tay phải ngoắc về sau.

Lý Nhược Băng rút ra một thanh đoản đao bên trong áo khoác, đưa cho Ngô Thần.

Ngô Thần đột nhiên lôi kéo Diêu Bân đến bên cạnh bàn, đè lại cánh tay trái của hắn, giơ tay chém xuống!

Xì!

Gian lận! Chặt tay!

CHƯƠNG 23. ANH CÒN HIỂU NGHỆ THUẬT?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!