Virtus's Reader
Ta Chỉ Là Cái Người Xuyên Việt

Chương 18: CHƯƠNG 15: TRỞ LẠI TOKYO, CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ TẠI HIỆU SÁCH

Niên Khinh Nhân đi máy bay từ Okinawa trở về Tokyo, sau đó về căn hộ của mình ở quận Katsushika. Là trợ lực của Niên Khinh Nhân, Komatsu Hisaya cũng cùng cậu đến đây.

“Komatsu, tòa chung cư này là tài sản đứng tên tôi, tầng hai còn một phòng trống, anh tạm thời ở đó đi.” Niên Khinh Nhân về nhà trước, tìm chìa khóa căn hộ trống ở tầng hai đưa cho Komatsu Hisaya, rồi dặn dò: “Anh làm trợ lý cho tôi, có rất nhiều việc phải phụ trách. Tối nay tôi sẽ dẫn anh đi gặp biên tập viên phụ trách của bên Bungeishunju, sau này có việc gì thì anh sẽ là người liên hệ với ông ấy.”

“Vâng, thưa Khinh Nhân.” Komatsu Hisaya nhận lấy chìa khóa, gật đầu với Niên Khinh Nhân, trong lòng cũng đang tính toán xem mình nên bắt đầu triển khai công việc thế nào. Tuy rất tự tin vào năng lực của bản thân, nhưng chưa từng tiếp xúc với công việc trợ lý nhà văn, Komatsu Hisaya hiện tại vẫn chưa rõ lắm những việc mình cần làm cụ thể là gì.

Niên Khinh Nhân nhìn ra suy nghĩ của Komatsu Hisaya, vỗ vai anh ta nói: “Không cần lo lắng quá, làm trợ lý cho tôi, công việc thường ngày của anh là liên hệ với nhà xuất bản và biên tập viên, xử lý việc xuất bản tiểu thuyết của tôi. Đại khái cũng giống công việc của quản lý nghệ sĩ, nhưng nhàn hơn nhiều, ít nhất tôi không phải chạy show mỗi ngày.”

Nghe Niên Khinh Nhân nói vậy, Komatsu Hisaya cũng không nói gì thêm, chỉ cúi người vâng dạ, tỏ ý đã hiểu, sau đó mới rời khỏi nhà Niên Khinh Nhân.

Chỉ là khi Komatsu Hisaya ra đến cửa, Niên Khinh Nhân dường như lại nhớ ra điều gì, gọi với theo: “Nhớ tìm giúp tôi một người giúp việc, mỗi tuần đến dọn dẹp phòng một lần. Vốn định đi Okinawa về thì chuyển nhà, nhưng nhất thời chắc chưa chuyển được ngay, nên anh cứ tìm người mỗi tuần đến dọn dẹp một lần đi. Tôi mà bắt đầu viết lách là chẳng muốn dọn phòng đâu.

Ngoài ra người được chọn nhất định phải đáng tin cậy. Dù là giấy nháp tôi viết hỏng trong phòng, vì liên quan đến nội dung tác phẩm nên không được tùy tiện tiết lộ, nên người phải đáng tin. Tất nhiên nếu người giúp việc nấu ăn ngon thì có thể để cô ấy đến nấu cơm mỗi ngày, lúc viết lách tôi cần có người nấu cơm cho.”

“Xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ cẩn thận tuyển chọn người đáng tin cậy nhất.” Komatsu Hisaya nghe Niên Khinh Nhân nói, lập tức lấy sổ tay ra ghi chép lại, sau đó mới cúi chào Niên Khinh Nhân lần nữa rồi ra về.

Sau khi Komatsu Hisaya rời đi, Niên Khinh Nhân mới lấy một lon Coca từ tủ lạnh ra, bật nắp, tu một hơi. Mấy ngày về Okinawa tuy không nói là mệt mỏi gì, nhưng mấy tiếng ngồi máy bay về đây vẫn khiến cậu có chút uể oải, cần một lon Coca lạnh để tỉnh táo lại.

Nghỉ ngơi một lúc, Niên Khinh Nhân chợt nhớ ra sách mới của mình chắc đã lên kệ gần đây, bèn nảy sinh ý định ra nhà sách xem tình hình bán sách mới thế nào. Hơn nữa lần trước Niên Khinh Nhân gặp Sakai Izumi ở nhà sách, cậu cũng muốn thử xem có gặp lại cô ấy không, biết đâu lần này cô ấy cũng đến nhà sách đó mua sách thì sao?

Mang theo suy nghĩ đó, Niên Khinh Nhân cầm lon Coca, xỏ giày ra khỏi cửa. Cậu không gọi Komatsu Hisaya mà cứ thế một mình thong thả đi ra ngoài. Khi đi ngang qua căn hộ số 303 bên cạnh, nhìn thấy trên cửa đã gắn thêm một tấm bảng tên, bên trên ghi hai chữ “Takeuchi”.

Niên Khinh Nhân không khỏi ngẩn ra một chút. Takeuchi? Cái họ này khiến cậu nảy sinh một số liên tưởng, nhớ lại cô gái trông rất nam tính sống ở căn hộ này mà mình gặp trước đó. Trong lòng không khỏi nảy sinh một ý nghĩ hoang đường, cô gái đó không phải là Takeuchi Yuko chứ?

Nếu đúng là Takeuchi Yuko thì trong lòng Niên Khinh Nhân không khỏi có chút mong chờ. Là một trong những nữ diễn viên cậu rất thích ở kiếp sau, nếu được làm hàng xóm với Takeuchi Yuko thì quả là một điều đáng mong đợi. Theo thời điểm hiện tại, cô ấy vẫn chưa gặp phải gã đàn ông tồi tệ bị đánh giá là người cha tồi nhất Nhật Bản ở kiếp sau, thậm chí còn chưa bước chân vào làng giải trí.

Chỉ là Takeuchi Yuko lúc này đã đến Tokyo rồi sao? Niên Khinh Nhân có chút nghi hoặc, nhưng cậu cũng biết cô gái kia có thể chỉ trùng hợp họ Takeuchi thôi, chưa chắc đã là Takeuchi Yuko mà mình mong đợi, nên cũng không để ý quá nhiều chuyện này mà đi xuống lầu.

Có lẽ do ở Okinawa mấy ngày, bị gió biển thổi cho cả người lười biếng hẳn đi, dù đã về Tokyo, Niên Khinh Nhân vẫn giữ dáng vẻ tùy ý, lững thững đi về phía nhà sách lần trước gặp Sakai Izumi.

Khi Niên Khinh Nhân đến nhà sách, có lẽ do sách mới của cậu phát hành nên trong tiệm náo nhiệt hơn lần trước gặp Sakai Izumi vài phần. Khá nhiều người đang chọn mua sách trước kệ, Niên Khinh Nhân thấy không ít người cầm trên tay cuốn *Hồi Kết Của Heisei* vừa xuất bản của mình.

Ngay cả vị trí bày sách mới của Niên Khinh Nhân trên kệ, nhân viên cũng đặt tấm biển quảng cáo lớn, bên trên ghi những dòng chữ như “Tác giả khoa học viễn tưởng bán chạy nhất Nhật Bản”, “Tác phẩm mới nhất của thầy Người Xuyên Việt”... Tuy có hơi phô trương, nhưng rõ ràng thủ đoạn này khiến người mua sách mới của Niên Khinh Nhân nhiều hơn hẳn.

Dạo bước đến trước kệ sách, thấy sách mới của mình bán chạy, trong lòng Niên Khinh Nhân tự nhiên có chút vui mừng. Cầm một cuốn lên lật xem vài trang, cảm giác trong lòng có chút khó tả và thú vị. Đứng ở nhà sách xem tiểu thuyết do chính mình viết, trải nghiệm này quả thực có hương vị riêng.

Tuy nhiên cuối cùng Niên Khinh Nhân vẫn đặt sách xuống, không có ý định mua, dù sao ở nhà vẫn còn một đống sách mẫu nhà xuất bản gửi chưa biết xử lý thế nào.

Rời khỏi kệ bày sách mới của mình, Niên Khinh Nhân đi dạo quanh nhà sách. Lúc này cậu nhìn thấy người nhân viên lần trước mình gặp hôm nay cũng có mặt. Suy nghĩ một chút, cậu đi đến trước mặt người nhân viên đó, chào hỏi rồi nói: “Xin chào, anh còn nhớ tôi không? Lần trước tôi có đến hỏi về sách mới của thầy Người Xuyên Việt ấy.”

Người nhân viên nhìn Niên Khinh Nhân ngẩn ra một chút, nhưng rất nhanh đã nhớ ra cậu là ai, vội vàng xin lỗi: “Xin chào, nhất thời không nhớ ra quý khách là ai. Sách mới của thầy Người Xuyên Việt đã lên kệ rồi, nếu quý khách có nhu cầu có thể qua bên kia chọn mua, cửa hàng nhập nguồn hàng dồi dào, chắc chắn có thể đáp ứng nhu cầu của quý khách.”

“Cảm ơn, sách mới tôi đã mua được rồi. Tôi muốn hỏi là, vị khách nữ hôm đó cùng tôi ở trong tiệm định mua sách mới của thầy Người Xuyên Việt ấy, sau đó cô ấy có quay lại cửa hàng không?” Niên Khinh Nhân không khách sáo nhiều, hỏi thẳng vấn đề mình quan tâm nhất.

“Vị khách nữ hôm đó?” Người nhân viên hồi tưởng lại. Tuy hôm đó anh ta không nhận ra Sakai Izumi, nhưng dung mạo thanh tú của cô vẫn khiến anh ta ấn tượng sâu sắc, nhớ lại một chút là ra ngay: “Cô ấy đã đến rồi. Hôm đó cô ấy có để lại phương thức liên lạc, sau khi sách mới về tôi đã thông báo cho cô ấy. Hôm kia cô ấy đã đến cửa hàng và mua được sách mới của thầy Người Xuyên Việt rồi.”

“Ra là vậy sao? Cảm ơn anh, làm phiền anh làm việc thật ngại quá.” Trong lòng Niên Khinh Nhân không khỏi có chút thất vọng, nhưng vẫn lễ phép cảm ơn người nhân viên.

Đúng lúc Niên Khinh Nhân định rời đi, bên cạnh vang lên giọng nói của một thiếu nữ: “Xin hỏi anh có phải là anh trai ở phòng 304, hôm nọ giúp em xách vali không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!