Rời khỏi phòng nghỉ của các nữ diễn viên, Niên Khinh Nhân quay người đi về phía phòng nghỉ của các nam diễn viên.
Mặc dù không đến cũng chẳng ai nói gì, nhưng đã đến phim trường thì việc ghé thăm các nam diễn viên tham gia cũng là phép lịch sự cần thiết.
Nếu không, cứ đến phòng nữ diễn viên mà không đến phòng nam diễn viên, dù người khác biết anh và Kuroki Hitomi có quan hệ mật thiết, nhưng trong tình cảnh đã công khai quan hệ với Sakai Izumi, việc này vẫn sẽ dẫn đến những lời đàm tiếu, gây thêm không ít phiền phức.
Khi bước vào phòng nghỉ của nam diễn viên, họ dường như đang bàn luận chuyện gì đó. Osugi Ren và Yamazaki Tsutomu đều cười rất hào hứng, còn Sanada Hiroyuki ở bên cạnh cũng tỏ vẻ hăm hở, ba người đang cao hứng trò chuyện thỉnh thoảng còn khoa tay múa chân.
Thấy Niên Khinh Nhân bước vào, Osugi Ren vội vàng chào hỏi: “Ồ! Thầy Người Xuyên Việt đến rồi à? Mời ngồi, mời ngồi.”
Vừa nói, ông vừa vội đứng dậy kéo một chiếc ghế bên cạnh mời Niên Khinh Nhân ngồi xuống.
Sau khi chào hỏi Yamazaki Tsutomu và Sanada Hiroyuki, Niên Khinh Nhân mới ngồi xuống, nhìn ba người hỏi: “Tôi có làm phiền mọi người không? Thấy các vị vừa rồi trò chuyện có vẻ rất sôi nổi.”
“Không không, vừa rồi chúng tôi chỉ tán gẫu, bàn luận về golf thôi.” Osugi Ren nghe Niên Khinh Nhân hỏi vậy vội xua tay, giải thích: “Sanada-san rủ cuối tuần cùng đi đánh golf, nên chúng tôi bàn chút thôi. Thầy Người Xuyên Việt có chơi golf không? Cuối tuần có muốn đi cùng không?”
Sanada Hiroyuki ở bên cạnh thấy Niên Khinh Nhân có vẻ hứng thú, vội xen vào: “Đúng đấy, thầy Người Xuyên Việt cũng đi chơi cùng cho vui. Cuối tuần đi đánh golf cũng là để thư giãn. Nhà văn thường xuyên ngồi làm việc như thầy nên vận động nhiều hơn, tốt cho sức khỏe lắm.”
“Cuối tuần sao? Cuối tuần này không được rồi, tôi hẹn Hitomi đi Gunma tắm suối nước nóng.” Niên Khinh Nhân khẽ lắc đầu, từ chối lời mời của Sanada Hiroyuki và Osugi Ren: “Hơn nữa tôi cũng chưa chơi golf bao giờ, sợ không chơi cùng mọi người được. Đến lúc đó có mỗi mình tôi không biết chơi thì ngại lắm.”
Nghe giọng điệu Niên Khinh Nhân có vẻ không bài xích việc đi đánh golf, Sanada Hiroyuki vội giải thích: “Chúng tôi không nói cuối tuần này, mà là cuối tuần sau. Thầy Người Xuyên Việt đi cùng nhé, golf không phải môn thể thao quá phức tạp đâu, chỉ cần tập một chút là biết ngay. Hơn nữa ở sân golf đều có huấn luyện viên hướng dẫn, thầy không cần lo không biết chơi đâu.”
“Đúng vậy, thầy Người Xuyên Việt cũng đi cùng đi. Bây giờ đã là mùa xuân rồi, thời tiết đẹp thế này, cuối tuần cũng nên ra ngoài vận động chút.” Yamazaki Tsutomu bên cạnh cũng lên tiếng thuyết phục: “Hơn nữa những hoạt động như thế này cũng có thể làm quen thêm bạn mới, mở rộng quan hệ, đúng không?”
Thấy Yamazaki Tsutomu cũng nói vậy, Niên Khinh Nhân cân nhắc một chút rồi không từ chối nữa, gật đầu đồng ý: “Mở rộng quan hệ thì thôi, tôi không thích mấy chỗ xã giao lắm. Nhưng Yamazaki-san nói cũng có lý, thời tiết đẹp thế này, ra ngoài vận động chút cũng tốt.”
Thấy Niên Khinh Nhân nhận lời, Sanada Hiroyuki thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Vậy để tôi đi đặt sân. Đánh golf thì thầy có thể chuẩn bị mấy bộ đồ thoải mái một chút, ngoài ra có thể cần mua một bộ gậy. Tuy sân golf có cho thuê gậy, nhưng tốt nhất vẫn nên dùng gậy của mình. Tôi biết một cửa hàng dụng cụ golf khá tốt, nếu thầy Người Xuyên Việt cần, tôi có thể giới thiệu.”
“Ồ, vậy làm phiền Sanada-san rồi, về mấy cái này tôi đúng là không rành.” Niên Khinh Nhân nhận ra Sanada Hiroyuki đang muốn lấy lòng, dường như chuyện lần trước vẫn khiến anh ta để bụng nên muốn nhân cơ hội này kéo gần quan hệ.
Về chuyện lần trước Sanada Hiroyuki rủ Kuroki Hitomi đi ăn trưa, tuy lúc đó rất tức giận nhưng Niên Khinh Nhân cũng không để trong lòng, vì vậy anh không từ chối thiện ý của Sanada Hiroyuki, đồng ý đi đánh golf cùng.
“Nhắc đến suối nước nóng, tôi cũng không biết có phải dạo này quay phim mệt quá không, cảm thấy người ngợm rã rời, cũng muốn đi ngâm mình một chút!” Thấy chuyện đã chốt, Osugi Ren bỗng vươn vai, dường như thực sự rất mệt mỏi, hỏi Niên Khinh Nhân: “Thầy Người Xuyên Việt vừa nói cuối tuần này đi Gunma tắm suối nước nóng, xin hỏi ở đó có suối nước nóng nào tốt để giới thiệu không? Tôi cũng muốn đi ngâm mình thư giãn gân cốt chút!”
Thấy Osugi Ren hỏi về suối nước nóng, Niên Khinh Nhân hào hứng giới thiệu: “Làng suối nước nóng Minakami ở Gunma khá tốt, lần này tôi định đến một lữ quán suối nước nóng ở đó. Năm ngoái tôi ở đó cả mùa hè, có thể nói là nơi tránh nóng tuyệt vời. Nếu Ren-san có hứng thú thì suối nước nóng ở Gunma rất nhiều, cái nào cũng đáng để thử.
Cuối tuần đưa cả gia đình đi cùng, cả nhà cùng tắm suối nước nóng, thưởng thức ẩm thực địa phương Gunma, thật sự không còn gì bằng.”
“Haha, nghe thầy nói tôi cũng muốn đi rồi. Có thể cho tôi địa chỉ và số điện thoại lữ quán đó không? Khi nào rảnh tôi sẽ đưa gia đình đi.” Yamazaki Tsutomu dường như cũng hứng thú với chuyến du lịch suối nước nóng mà Niên Khinh Nhân nói, chủ động hỏi.
“Cái này các vị hỏi Hitomi là được, cô ấy nhận con gái út của bà chủ lữ quán đó làm con nuôi đấy!” Niên Khinh Nhân cười khẽ, tuy nói vậy nhưng vẫn tìm bút viết địa chỉ và số điện thoại lữ quán ra giấy.
Chỉ là nghe Niên Khinh Nhân nhắc đến Kuroki Hitomi, trên mặt Osugi Ren bỗng hiện lên vẻ lo lắng, do dự một chút rồi vẫn hỏi: “Mạo muội hỏi một câu, quan hệ giữa thầy Người Xuyên Việt và Kuroki-san rốt cuộc là thế nào? Trước đó thấy hai người có vẻ là người yêu, sao gần đây thầy lại tuyên bố đang hẹn hò với ZARD-san, chuyện này khiến người ta thắc mắc quá!”
Niên Khinh Nhân nhìn Osugi Ren, thấy ông lo lắng nhìn mình, suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chuyện này liên quan đến đời tư của Hitomi và Izumi, có một số chuyện tôi không thể nói. Nhưng có thể nói cho Ren-san biết, sự việc không như ông nghĩ đâu. Chỉ có thể nói kết quả hiện tại là do nhiều nguyên nhân tạo thành, vấn đề trong đó rất phức tạp.
Tóm lại tôi sẽ xử lý tốt chuyện này, cảm ơn đã quan tâm.”
“Thầy Người Xuyên Việt đã nói vậy thì tôi cũng không lo chuyện bao đồng nữa.” Osugi Ren nghe xong câu trả lời cũng chỉ đành cười trừ xấu hổ: “Quả nhiên tôi đã thành ông già rồi sao? Tình yêu của thế hệ 20, 30 các cậu tôi không hiểu nổi nữa rồi!”
Lời của Osugi Ren khiến cả bốn người trong phòng nghỉ đều bật cười, chỉ là ý nghĩa trong tiếng cười đó, chỉ có bản thân mỗi người mới hiểu rõ.