Virtus's Reader
Ta Chỉ Là Cái Người Xuyên Việt

Chương 22: CHƯƠNG 19: NỖI LÒNG CỦA KUROKI HITOMI VÀ LỜI KHUYÊN TỪ BẠN THÂN

Kuroki Hitomi đặt điện thoại xuống, vẻ mặt có chút lạc lõng thở dài một hơi. Đối với cuộc gọi này của Niên Khinh Nhân, tuy cô rất vui vì nhận được lời mời đóng phim Moku-10, nhưng đối với Niên Khinh Nhân, cảm xúc của cô lại rất phức tạp. Người con trai từng được cô coi như em trai này, sau khi chuyện đó xảy ra, hai người đã bốn năm không liên lạc.

Đối với Niên Khinh Nhân – người từng được mình coi như em trai, sau đó lại vì chuyện kia mà quan hệ trở nên xa cách, Kuroki Hitomi nhất thời cũng không biết mình nên đối mặt với cậu thế nào. Tuy cô không vì chuyện năm xưa mà ghét Niên Khinh Nhân, nhưng chuyện cũ vẫn luôn chắn ngang giữa hai người, khiến cả Kuroki Hitomi lẫn Niên Khinh Nhân đều không biết phải đối mặt với đối phương ra sao.

Có lẽ cuộc gọi chủ động lần này của Niên Khinh Nhân sẽ là bước ngoặt cho mối quan hệ gượng gạo giữa hai người? Nghĩ vậy, Kuroki Hitomi cũng không khỏi cảm thấy may mắn và nhẹ nhõm. Ít nhất chuyện này cuối cùng cũng có một lối thoát, chứ không phải cứ tiếp tục giằng co như vậy.

Nói thật, trong lòng Kuroki Hitomi, vị hôn phu đã chia tay vì hiểu lầm chuyện năm xưa so với Niên Khinh Nhân – người cô luôn coi như em trai – thì vị trí của Niên Khinh Nhân trong lòng cô vẫn nặng hơn một chút. Nếu có thể nhân cơ hội này hóa giải sự gượng gạo, để quan hệ hai người trở lại tốt đẹp như xưa, Kuroki Hitomi chắc chắn là sẵn lòng.

Chỉ là rốt cuộc phải hóa giải sự gượng gạo này thế nào thì cô lại có chút mông lung. Chuyện năm xưa tuy không phải lỗi của Niên Khinh Nhân, nhưng người chịu thiệt thòi lại là cô. Mối nhân duyên vốn đã định kết hôn bị phá hỏng, cô thậm chí suýt phải mang tiếng xấu ngoại tình. Trong hoàn cảnh đó, bảo cô chủ động đi làm dịu quan hệ với Niên Khinh Nhân rõ ràng là chuyện không thể.

Lần này Niên Khinh Nhân mang đến cho cô cơ hội đóng phim truyền hình mà cô luôn tìm kiếm, đây chắc chắn là cơ hội Kuroki Hitomi không thể bỏ qua. Kể từ khi rời khỏi đoàn kịch Takarazuka, cô vẫn luôn tìm kiếm cơ hội trong làng giải trí. Tuy ban đầu được đạo diễn Watanabe Junichi đánh giá cao, tham gia bộ phim điện ảnh *Keshin* (Hóa thân) chuyển thể từ văn học và đoạt giải Diễn viên mới xuất sắc nhất của Viện Hàn lâm Nhật Bản, nhưng từ đó về sau, cô không nhận được cơ hội đóng phim truyền hình hay điện ảnh nào đáng kể. Lời mời lần này của Niên Khinh Nhân đối với cô là một cơ hội vô cùng quan trọng.

Đúng lúc Kuroki Hitomi đang bị chuyện này làm cho tâm phiền ý loạn, điện thoại của cô lại reo lên.

————————————————

“Mami (biệt danh của Daichi Mao), sao hôm nay có thời gian hẹn tớ ra ăn thịt nướng thế? Dạo này cậu bận không thấy mặt mũi đâu, sao lại nhớ đến mời tớ đi ăn thịt nướng vậy?” Ngồi trong phòng bao của một quán thịt nướng, Kuroki Hitomi cười tươi nhìn Daichi Mao ngồi đối diện, trêu chọc.

Daichi Mao nhìn Kuroki Hitomi, vừa trải một đĩa thịt bò lên vỉ nướng, vừa cười nói với Kuroki Hitomi: “Dạo này vừa hoàn thành diễn xuất một vở kịch, có chút thời gian rảnh, nhớ lại hồi xưa ở Takarazuka tớ hay dẫn cậu đi ăn thịt nướng, nên tìm Shoko (tên thật của Kuroki Hitomi) cậu cùng đi ăn thôi.”

“Mami cậu còn nhớ chuyện hồi đó à!” Kuroki Hitomi cảm thán một câu, vẻ mặt cũng có chút hoài niệm.

Năm đó ở đoàn kịch Takarazuka, Kuroki Hitomi vì là người mới nhưng lại nhận được vai Musumeyaku Top (Vai nữ chính hàng đầu), trở thành bạn diễn của Daichi Mao – người lúc đó danh tiếng đang cực hot. Điều này khiến cô chịu rất nhiều áp lực, cộng thêm lịch diễn bận rộn, cô chỉ có thể ăn sô-cô-la lót dạ trong hậu trường những lúc nghỉ giải lao.

Lúc đó Daichi Mao với tư cách tiền bối nhìn không đành lòng, bèn đạp xe đạp chở cô ra ngoài ăn thịt nướng. Hai người cùng nhau thậm chí từng ăn hết 11 suất thịt nướng, kết quả xảy ra chuyện xấu hổ là Daichi Mao không bế nổi Kuroki Hitomi đã phát tướng, cả hai cùng ngã lăn ra sân khấu.

Daichi Mao nhìn vẻ mặt hoài niệm của Kuroki Hitomi, không khỏi đặt đũa xuống, quan tâm hỏi: “Sao thế, Shoko cậu có vẻ nặng trĩu tâm sự vậy? Có chuyện gì phiền lòng à? Nói ra nghe xem, biết đâu tớ có thể cho cậu vài ý kiến.”

Đối mặt với bạn thân, Kuroki Hitomi không giấu giếm gì. Nếu nói còn ai có thể khiến Kuroki Hitomi bộc bạch nỗi lòng không chút e dè, thì đó chắc chắn là Daichi Mao.

“Mami cậu chắc vẫn nhớ chuyện bốn năm trước tớ chuẩn bị kết hôn, sau đó hôn sự lại hỏng chứ?” Vừa lật thịt nướng trước mặt, Kuroki Hitomi vừa hỏi Daichi Mao, thấy cô gật đầu mới nói tiếp: “Lúc đó tâm trạng tớ không tốt, cậu cũng dẫn tớ đi ăn thịt nướng thế này. Nghĩ lại thì, bao lâu nay những lúc tớ cần quan tâm và giúp đỡ, đều là Mami cậu ở bên cạnh tớ nhỉ!”

“Nói mấy cái đó làm gì? Tớ với cậu còn cần phải nói mấy lời này sao?” Daichi Mao cười sảng khoái. Có lẽ do hồi ở đoàn kịch Takarazuka luôn đóng vai Otokoyaku (Vai nam), Daichi Mao nhiều chỗ tỏ ra rất nam tính: “Shoko cậu lại nhắc chuyện này làm gì? Tớ nhớ lúc đó cậu kéo tớ uống rượu cả đêm, tự chuốc say mình rồi bắt tớ đưa về. Cậu đừng bảo là gã đàn ông đó lại quay lại tìm cậu nhé?”

“Đương nhiên không phải, tuy lúc đó đúng là quyết định gả cho anh ta, nhưng đã hỏng rồi thì tớ cũng sẽ không quay đầu lại.” Kuroki Hitomi lắc đầu, người cô muốn nói không phải là gã hôn phu hụt đó: “Là cậu em trai khiến hôn sự của tớ hỏng bét, còn suýt làm tớ mang tiếng ngoại tình ấy. Hôm nay cậu ấy gọi điện cho tớ, bảo tiểu thuyết của cậu ấy được đài Fuji chuyển thể thành phim, dành cho tớ một vai nữ thứ, tớ không biết có nên nhận công việc này không.”

“Nhận, đương nhiên là nhận chứ, Shoko cậu mấy năm nay đợi chẳng phải là cơ hội như thế này sao? Hay là đài Fuji định chỉ làm phim đêm khuya?” Daichi Mao nhìn Kuroki Hitomi, chợt nhớ ra cô đang nói về cậu em trai kết nghĩa, bèn hiểu ra vài phần: “Cậu vẫn còn để bụng chuyện năm xưa à?”

Kuroki Hitomi gật đầu, giọng điệu có chút khổ não: “Chuyện năm xưa Mami cậu cũng biết mà, cậu ấy say rượu ở nhà tớ, nôn đầy người, tớ có lòng tốt giúp cậu ấy tắm rửa, kết quả lại bị vị hôn phu bất ngờ từ Osaka đến Tokyo định tạo bất ngờ cho tớ phát hiện. Kết quả gã đàn ông đó tưởng tớ ngoại tình, thế là hôn sự của tớ cũng tan tành.

Tớ cũng biết chuyện này không phải trách nhiệm của cậu ấy, nhưng dù sao cũng vì cậu ấy mà hôn sự đã định của tớ mới hỏng, bảo tớ coi như không có chuyện gì xảy ra tớ thực sự không làm được. Hơn nữa bốn năm nay tớ cũng không liên lạc lại với cậu ấy, nếu lần này không phải cậu ấy chủ động mời tớ tham gia đóng phim, tớ cũng không biết có còn liên lạc với cậu ấy nữa không.

Mami, cậu bảo tớ phải làm sao? Chuyện này không giải quyết thì đến lúc tớ và cậu ấy chạm mặt chắc chắn không khí sẽ rất gượng gạo. Bộ phim này chuyển thể từ tiểu thuyết của cậu ấy, đến lúc đó trong đoàn phim chắc chắn ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, tớ không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến công việc. Lần này là phim Moku-10, cơ hội như vậy đối với tớ rất hiếm có.”

“Nếu vậy thì Shoko cậu cứ gặp riêng cậu ấy một lần trước, nói rõ mọi chuyện, như vậy ít nhất sẽ không khiến mọi việc trở nên quá gượng gạo.” Daichi Mao nghe xong nỗi khổ của Kuroki Hitomi, bèn gợi ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!