Chu Văn chỉ im lặng nhìn Thủ Hộ giả Hoang Ngôn, không nói một lời.
Hắn đã tìm trăm phương ngàn kế để giết chết Thủ Hộ giả, nhưng đối phương lại không chết, ngược lại còn thôn phệ Ước Sắt như một con rối. Tên Thủ Hộ giả này mạnh hơn Chu Văn tưởng tượng một chút.
Thấy Chu Văn không nói gì, Thủ Hộ giả Hoang Ngôn lại tiếp tục:
- Ngươi đừng tưởng rằng chiến thắng Ước Sắt là đã thắng được Thủ Hộ giả Hoang Ngôn ta. Trên thực tế, sức mạnh thật sự của ta vượt xa những gì ngươi đã chứng kiến, chẳng qua Ước Sắt không thể phát huy nó một cách hoàn hảo mà thôi. Nhưng ngươi thì khác, với năng lực của ngươi, ngươi đủ sức phát huy trọn vẹn sức mạnh của ta. Đến lúc đó, chúng ta sẽ đánh bại tất cả Thủ Hộ giả, trở thành Chúa tể Địa Cầu.
Nói xong, khói bụi trên người Thủ Hộ giả bốc lên, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ đấu trường. Đám người trên khán đài bỗng phát hiện cơ thể mình mất kiểm soát.
Từng người một như con rối, bất giác chắp tay giơ lên, đồng thanh nói:
- Cùng nhau trở thành Chúa tể Địa Cầu…
Tất cả mọi người sợ chết khiếp. Đầu óc họ vẫn hoàn toàn tỉnh táo, nhưng không hiểu tại sao cơ thể lại không nghe theo sự điều khiển của bản thân, như thể bị ác ma khống chế.
- Đây mới là sức mạnh thật sự của Thủ Hộ giả sao?
Mọi người vừa giận vừa sợ.
- Thế nào? Chỉ cần ngươi ký khế ước với ta, ngươi sẽ có được thần lực vô thượng điều khiển tất cả, ngươi sẽ trở thành Chúa tể Địa Cầu thực sự.
Thủ Hộ giả Hoang Ngôn lơ lửng giữa không trung, như một vị thần nhìn xuống toàn bộ đấu trường, phảng phất như tất cả mọi người trong sân chỉ là những con kiến mặc cho hắn đùa bỡn.
- Ta không có hứng thú với kẻ bại trận.
Chu Văn nói.
- Nếu ngươi nghi ngờ sức mạnh của ta, ngươi có thể dùng hết sức thử lại lần nữa, xem có thể làm ta bị thương không?
Hoang Ngôn tiếp tục ngạo mạn nói:
- Dĩ nhiên, ta khác tên phế vật Ước Sắt. Ngươi có thể tùy ý sử dụng bất kỳ Phối sủng nào, không cần phải kiêng dè điều gì.
- Thật không? Vậy thì ta phải thử một chút mới được.
Chu Văn bình tĩnh đáp.
- Vậy còn chờ gì nữa, ra tay đi. Tung ra sức mạnh và Phối sủng mạnh nhất của ngươi đi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới là Thủ Hộ giả thật sự. Ta và tên phế vật Ước Sắt kia hoàn toàn khác biệt, đây mới chính là sức mạnh chân chính của Thủ Hộ giả.
Thủ Hộ giả Hoang Ngôn nói.
- Ngươi cho rằng Ước Sắt là một tên phế vật, vậy tại sao ngươi còn muốn ký khế ước với hắn?
Chu Văn hỏi.
- Nhân loại hầu hết đều là phế vật, không có lựa chọn nào tốt hơn nên ta chỉ có thể chọn một kẻ có thể chất phù hợp. Nhưng bây giờ có một sự tồn tại như ngươi, ta tự nhiên không cần đến những phế vật như vậy nữa.
Thủ Hộ giả Hoang Ngôn nói.
- Thật sao? Vậy để ta xem, rốt cuộc ngươi mạnh đến mức nào.
Chu Văn nói xong, triệu hồi ra đôi găng tay Bạo Quân Bỉ Mông, sau đó tung một quyền về phía Hoang Ngôn.
- Găng tay sở hữu Lực Lượng Tuyệt Đối sao? Thứ sức mạnh này đối với các Thủ Hộ giả khác có lẽ còn có chút tác dụng, nhưng đối với ta… Vô dụng… Bành…
Lời của Thủ Hộ giả Hoang Ngôn còn chưa dứt, đã bị một quyền của Chu Văn đấm thẳng vào ngực.
Chỉ là Thủ Hộ giả Hoang Ngôn không hề phát hiện, vào khoảnh khắc nắm đấm của Chu Văn chạm vào lồng ngực hắn, trên găng tay chợt lóe lên một tia sáng lam óng ánh. Tia sáng mang theo hàn khí cực kỳ kinh khủng, trực tiếp đâm vào cơ thể Hoang Ngôn.
Trong nháy mắt, cơ thể Hoang Ngôn bị đóng băng hoàn toàn. Ngay sau đó, nắm đấm mang theo Lực Lượng Tuyệt Đối đã nghiền nát khối băng đó thành vô số mảnh vụn băng bay đầy trời.
Thủ Hộ giả Hoang Ngôn cứ như vậy bị một quyền tiêu diệt, ngay cả kỹ năng Giao Dịch Dối Trá cũng không kịp dùng. Những người bị khống chế lập tức khôi phục tự do, sương mù trong đấu trường cũng tự động tan biến, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, tắm mình lên cơ thể Chu Văn.
- Xem ra, ngươi cũng chỉ là một tên phế vật.
Chu Văn nhìn những mảnh vụn băng rơi lả tả, lạnh lùng nói một câu.
Không hiểu tại sao, những người vốn không thích việc Chu Văn đánh bại Ước Sắt, khi nghe câu nói này lại cảm thấy sảng khoái không tả xiết.
- Quá mạnh... Chu Văn thực sự quá mạnh...
Lý Bản Ức kích động đến nói năng lộn xộn.
Ước Sắt thì đã sớm trợn mắt há mồm, không nói nên lời. Hắn chưa từng gặp một người nào như vậy, không biết phải nói gì cho phải.
- Quá bá! Thủ Hộ giả thì có gì ghê gớm, chẳng phải cũng là một tên phế vật sao, ngay cả một quyền của Chu Văn cũng không đỡ nổi.
- Đúng vậy, Thủ Hộ giả rác rưởi, nhân loại chúng ta mới là mạnh nhất!
- Làm sao để mạnh được như Chu Văn đây? Ta cũng muốn đập chết mấy tên Thủ Hộ giả đáng ghét kia!
…
Tư duy của người dân thành Băng Sương dường như đã thay đổi chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, niềm tin rằng Thủ Hộ giả là vô địch đang dần tan biến.
Mặc dù một sự kiện không thể thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của họ, nhưng ít nhất một hạt giống bất tuân đã nảy mầm trong lòng họ.
- Thật xin lỗi, ban đầu tôi muốn giao Ước Sắt cho các vị, nhưng không ngờ…
Chu Văn quay lại phòng nghỉ, nói với vẻ hơi áy náy với Lan Thi, Toa Đế và Cách Liệt.
- Chuyện này không liên quan đến cậu, nhưng có một việc hy vọng cậu có thể giúp đỡ.
Lan Thi nói.
- Chuyện gì vậy?
Chu Văn nghi hoặc hỏi.
- Ông cố của tôi muốn gặp cậu.
Lan Thi nghiêm túc nói.
- Tôi nên đến gặp trưởng bối.
Chu Văn đáp.
- Đi theo tôi, vị trưởng bối này có thể không giống với tưởng tượng của cậu lắm đâu.
Lan Thi chỉ mời một mình Chu Văn đi theo.
Lý Huyền, Phong Thu Nhạn và Nha Nhi chỉ có thể chờ ở ngoài, không nằm trong danh sách được mời.
Ban đầu Chu Văn cho rằng, dù ông cố của Lan Thi có tính cách tệ đến đâu, cũng phải nể mặt Lan Thi và mọi người mà không gây khó dễ cho mình.
Nhưng khi hắn nhìn thấy ông cố của Lan Thi, hắn mới phát hiện mọi chuyện hoàn toàn không như hắn nghĩ.
Lan Thi dẫn Chu Văn đi sâu xuống lòng đất của thành Băng Sương, nơi đó là một hầm băng vĩnh cửu. Trên vách đá của hầm băng có một bức phù điêu hình người.
Có thể thấy bức phù điêu là một lão nhân vô cùng hùng tráng, tuy nhiên lại không có dấu vết điêu khắc của con người, phảng phất như bức tượng băng đó được sinh ra một cách tự nhiên trong hầm băng vậy.
- Ông cố… Con đã đưa Chu Văn đến rồi…
Khi Lan Thi cúi đầu hành lễ với bức tượng băng, lời nói của cô khiến Chu Văn ngây người.
- Chào Chu Văn, ta là Phất La Đức.
Bức tượng băng đó lại có thể nói chuyện, và cái tên của nó càng khiến Chu Văn kinh ngạc hơn.
- Phất La Đức? Chẳng lẽ ngài chính là một trong Sáu vị anh hùng vĩ đại?
Chu Văn đã đọc qua cái tên này vô số lần trong sách vở, đương nhiên không thể quên.
Nhưng theo những gì Chu Văn biết, ngoài vị anh hùng của nhà Độc Cô ra, những vị anh hùng khác đều đã qua đời rồi mới phải.
Cho dù Phất La Đức còn sống, ông ta cũng không thể nào là một bức tượng đá được?