- Thật ra trước đây, cha tôi đã đến phía sau Cổ Bảo Nữ Vu, ông ấy đã nhìn thấy chiếc mặt nạ đó ở nơi ấy. Cho nên, Mặt Nạ Đùa Dai ở ngay sau Cổ Bảo Nữ Vu, điểm này chắc chắn không sai.
Cái Mạn nói.
- Hóa ra lão anh hùng Phất La Đức đã từng tới đó, vậy thì không còn gì phải nghi ngờ nữa.
Một vị lão làng ở Bắc khu lên tiếng.
Mọi người đều gật đầu, xem ra uy tín của Phất La Đức ở Bắc khu đúng là không ai sánh bằng, chỉ cần nhắc đến tên ông, ai nấy đều tỏ vẻ kính sợ.
- Hóa ra lão anh hùng Phất La Đức đã từng tới đó, không biết lão anh hùng đã thấy Mặt Nạ Đùa Dai ở chỗ nào?
Chu Văn tiếp tục hỏi.
Bởi vì hắn biết, đằng sau Cổ Bảo Nữ Vu chỉ có một hoa viên, và hắn không hề thấy chiếc mặt nạ nào ở đó. Vì vậy, hắn phải hỏi cho rõ ràng, nếu không dẫn nhiều người như vậy đi mạo hiểm cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi.
Cái Mạn khẽ cười nói:
- Phía sau Cổ Bảo Nữ Vu chính là một hoa viên, cha tôi đã thấy Mặt Nạ Đùa Dai ở đó. Chỉ tiếc là lúc ấy cha tôi chỉ có một mình, sợ rằng việc lấy đi Mặt Nạ Đùa Dai sẽ khiến cho vùng không gian thứ nguyên dị biến, nên đã không mang nó về.
- Hoa viên nằm ở đâu?
Chu Văn thấy Cái Mạn có thể nói ra phía sau có hoa viên thì trong lòng đã tin vài phần, dù sao thì đám người Cái Mạn cũng chưa từng đến đó, không thể nào biết được phía sau có một hoa viên.
- Theo lời cha tôi, chiếc mặt nạ đó được khảm trên một tấm bia mộ bên trong hoa viên.
Cái Mạn trả lời.
Chu Văn nghe vậy không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ:
- Lạ thật, tại sao mình chỉ thấy một cây đại thụ ở trung tâm hoa viên, chứ không thấy tấm bia mộ nào cả?
Nhất thời Chu Văn cũng không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu. Hắn thấy trong game chắc chắn không sai, nhưng nếu Phất La Đức chưa từng đến đó thì cũng không thể biết phía sau có một hoa viên.
Chu Văn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, suy nghĩ một lát rồi lại hỏi:
- Không biết ngài có thể kể chi tiết tình hình lúc đó cho mọi người nghe được không?
- Cậu có hơi vô lễ rồi đấy, ngài Cái Mạn đã nói rất rõ ràng, là lão anh hùng Phất La Đức tận mắt nhìn thấy, cậu còn nghi ngờ điều gì nữa? Chẳng lẽ cậu muốn lão anh hùng từ dưới mộ chui lên giải thích tận miệng cho cậu, cậu mới chịu tin à?
Có người thấy Chu Văn cứ truy hỏi mãi, cảm thấy hắn quá mức vô lễ.
Bọn họ cũng không biết Phất La Đức vẫn còn sống, nên mới nói như vậy.
Cái Mạn khoát tay nói:
- Dù sao chuyện này cũng hệ trọng, Chu Văn cẩn thận một chút cũng là chuyện tốt. Chu Văn, có phải cậu đã phát hiện ra vấn đề gì rồi không?
- Không có.
Chu Văn chỉ có thể lắc đầu, hắn không thể nói rằng mình đã từng đến nơi đó trong game và ở đó không hề có bia mộ hay mặt nạ nào cả.
Cái Mạn tiếp tục trình bày kế hoạch, thậm chí còn giới thiệu thông qua mô phỏng hoạt hình, trong đó giới thiệu các kỹ năng của Ác Ma Thằng Hề và Vận Mệnh Nữ Vu.
Có điều, những thông tin này không đầy đủ, chỉ giới thiệu một phần kỹ năng của chúng.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Cái Mạn gọi Chu Văn lại:
- Chu Văn, cậu có thể đi cùng tôi một lát không?
- Tôi ra ngoài chờ cậu trước.
Thấy Chu Văn nhìn mình, Vương Lộc nói.
- Được.
Chu Văn đi theo Cái Mạn đến phòng làm việc của hắn. Cái Mạn nhìn Chu Văn hỏi:
- Nếu cậu có điều gì khó nói, cứ nói thẳng ra. Một khi đã vào Hoang Ngôn Mê Cung thì sẽ không thể trao đổi được nữa, lỡ như có chuyện gì xảy ra, sẽ rất phiền phức.
- Ngài có thể để tôi gặp mặt lão anh hùng được không? Tôi muốn biết tình hình cặn kẽ lúc ông ấy gặp được Mặt Nạ Đùa Dai.
Chu Văn nói.
- Có lẽ cậu không biết, cha tôi bị nhốt trong vách băng, không phải lúc nào cũng có thể giao tiếp với người khác. Phần lớn thời gian ông ấy chỉ là một pho tượng băng, thỉnh thoảng mới khôi phục được một chút ý thức. Lần trước cậu gặp ông ấy đã là khoảng thời gian tỉnh táo cuối cùng rồi. Không lâu sau đó, ông ấy đã trở lại trạng thái tượng băng, không biết đến bao giờ mới tỉnh lại lần nữa.
- Vậy làm phiền ngài rồi.
Không gặp được Phất La Đức, hắn cũng đành chịu.
Cái Mạn nhanh chóng lấy một bản sao tài liệu đưa cho Chu Văn:
- Nếu có phát hiện gì, nhớ kỹ phải cho chúng tôi biết.
- Tôi biết rồi, tôi về trước đây.
Chu Văn lật xem tài liệu, phát hiện nội dung dày cả chục trang, ghi chép rất nhiều thứ, e là xem một lúc cũng không hết, nên định mang về đọc từ từ.
Cái Mạn để thư ký của mình đưa Chu Văn ra ngoài. Sau khi thư ký trở về, có chút không hiểu hỏi:
- Ngài thật sự tin rằng Chu Văn có phát hiện gì sao?
- Tôi tin hay không không quan trọng. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, chuyện này không thể xảy ra sai sót. Nếu hắn không phát hiện ra sai lầm gì thì tốt, đối với chúng ta chỉ có lợi chứ không có hại.
Cái Mạn nói.
Chu Văn ra đến cửa chính, thấy đám người Lan Thi và Vương Lộc đang chờ mình.
- Chu Văn, cậu có phát hiện gì không?
Lúc đó Lan Thi cũng ngồi trong phòng họp, nhưng vì toàn là bậc trưởng bối nên hắn không có quyền phát biểu.
- Tôi luôn cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không hợp lý, nhưng lại không phát hiện ra điểm lạ ở đâu. Nếu có thể gặp được ông cố của cậu thì tốt rồi.
Chu Văn nói.
- Tình hình của ông cố tôi lúc tỉnh lúc mê, bây giờ cậu có đến gặp thì cũng không cách nào trao đổi được đâu.
Lan Thi bất lực nói.
- Vậy để tôi suy nghĩ thêm xem sao. Dù sao vẫn còn thời gian diễn tập, cũng không phải lập tức đến Hoang Ngôn Mê Cung vào Chủ nhật ngay, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian.
Chu Văn vừa nói vừa lật xem tài liệu.
Theo ghi chép bên trong, đây là thời điểm vừa phát hiện ra vùng không gian thứ nguyên Hoang Ngôn Mê Cung. Lúc đó, Phất La Đức không hề biết trạng thái của Hoang Ngôn Mê Cung mỗi ngày đều thay đổi. Lần đầu tiên ông vào đúng ngày thứ hai, sau đó mấy hôm không đi, đến Chủ nhật, ông lại muốn vào Hoang Ngôn Mê Cung, kết quả có thể đoán được.
Cũng may Phất La Đức thấy tình hình không ổn, bèn thả Thú phối sủng ra để cản đường Ác Ma Thằng Hề, còn bản thân thì dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra ngoài.
Đáng tiếc ông không có cơ hội đó. Phất La Đức bị quả cầu ma hắc bạch đánh trúng, sau đó cơ thể mất kiểm soát, bị Ác Ma Thằng Hề bất ngờ xuất hiện từ trạng thái tàng hình, dùng móng vuốt sắc như dao găm cắt đứt động mạch chủ trên cổ, không bao lâu sau thì hôn mê.
Phất La Đức cho rằng mình chết chắc rồi, nhưng không ngờ một lúc sau, ông lại tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trong một không gian nhỏ hẹp, kín mít.
Phất La Đức dùng sức đẩy rất lâu mới đẩy được cái nắp ở trên. Chờ khi ông leo ra ngoài, mới phát hiện mình đang nằm trong một ngôi mộ.
Trên tấm bia mộ, ông đã phát hiện ra chiếc mặt nạ kia.
Mà vị trí của ngôi mộ chính là hoa viên mà Chu Văn thấy trong game.
Phất La Đức từ hoa viên trốn ra ngoài, thấy được cặp Vận Mệnh Nữ Vu song sinh, lúc đó mới biết hoa viên này nằm ở phía sau Cổ Bảo Vận Mệnh Nữ Vu.
- Lạ thật, làm thế nào ông ấy vào được hoa viên? Là ai đã mang ông ấy vào đó? Hoa viên trong thực tế thật sự có ngôi mộ và tấm bia đó sao?
Chu Văn nhìn tài liệu, trong lòng vẫn đầy rẫy nghi vấn.