Lão Quân sơn không nằm trong phạm vi của Học viện Tịch Dương, vốn dĩ Chu Văn không muốn đi xa như thế, nhưng đây là nhiệm vụ của trường, bắt buộc phải hoàn thành, nếu không sẽ không tốt nghiệp được, nên hắn không muốn đi cũng phải đi.
Lý Huyền lại tỏ ra rất hưng phấn, ngồi trên xe buýt không ngừng giảng giải về Lão Quân sơn cho Chu Văn.
- Lão Quân sơn kia có thể nói là Dị Lĩnh vực an toàn nhất thiên hạ. Tuy bên trong có không ít sinh vật dị thường, nhưng chúng đều không chủ động tấn công con người. Chỉ cần không chọc giận chúng nó, ở Lão Quân sơn sẽ không gặp bất cứ nguy hiểm gì. Điều đáng lo duy nhất chính là nhiệm vụ của chúng ta là đến xem Vô Tự bia, hay còn gọi là Vong Ưu bia. Thứ đó, dù người có ý chí sắt đá đến đâu cũng không thể xem quá nửa giờ, nếu không là có trò hay để xem đấy…
Chu Văn ngồi cạnh cửa sổ, vừa càn quét phó bản Huyệt Ma Kiến, vừa nghe Lý Huyền giải thích về tình hình Lão Quân sơn.
- Có trò hay để xem?
Chu Văn hỏi.
- Thứ đó tà môn lắm, tuy không ảnh hưởng đến tính mạng nhưng lại khiến tinh thần hưng phấn, cảm giác ngứa ngáy chân tay, cứ như muốn làm gì đó ngay lập tức.
Lý Huyền cười hắc hắc.
Lão Quân sơn nằm trong địa phận Lạc Dương, xe buýt của trường chẳng mấy chốc đã chạy tới nơi.
Nơi đây khác với tưởng tượng của Chu Văn. Lão Quân sơn không cao, nhưng núi non trùng điệp, tùng bách xanh um, những tòa kiến trúc cổ kính nằm rải rác trên núi, khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Nhìn từ xa, Lão Quân sơn tựa như một bức tranh sơn thủy cổ điển.
Vương Phi điểm danh lại sĩ số, sau đó mới dẫn đám học viên của mình lên núi.
Trên núi, đâu đâu cũng thấy thỏ, sóc… và các loại động vật nhỏ khác. Phía trên còn có từng đàn tiên hạc bay lượn, chúng không hề sợ hãi con người, chỉ tò mò đánh giá đám học viên.
Chu Văn vẫn đang tìm kiếm đồ án bàn tay nhỏ nhưng vẫn chưa phát hiện ra. Có điều hắn cũng không quá lo lắng, chiếc điện thoại thần bí có khả năng tự động khóa mục tiêu là đồ án bàn tay nhỏ, nhưng cần hắn phải đến phạm vi gần đó mới được.
Nơi thần bí nhất của Lão Quân sơn chính là Kim Đỉnh, nơi đó có rất nhiều kiến trúc cổ thần bí, đáng tiếc là vẫn chưa có ai thành công leo lên được tới đó.
Truyền thuyết kể rằng từng có người nhìn thấy vô số động vật từ trong núi bò xuống, nào rắn rết, nào chuột kiến… tạo thành một mảng đen kịt, trải rộng khắp Lão Quân sơn. Những động vật đó phủ phục trước Kim Đỉnh như đang quỳ lạy suốt ba ngày ba đêm, sau đó mới tản đi.
Ở Lão Quân sơn này, điều kiêng kỵ nhất là thấy máu. Từng có người cố ý đại khai sát giới ở đây, chém giết những sinh vật hiền lành kia.
Thế nhưng hắn mới chém được một con thỏ, không biết vì sao sắc mặt đột nhiên đại biến, xoay người nổi điên chạy xuống chân núi.
Ngày hôm sau, khi bạn bè tìm thấy hắn, nếu không phải quần áo và vật phẩm trên người còn nguyên, họ gần như đã không thể nhận ra nổi.
Người nọ, cả người mọc đầy lông thỏ, miệng cũng biến thành ba cánh như miệng thỏ, đôi mắt đỏ ngầu, cúi rạp xuống gặm cỏ, kéo thế nào cũng không chịu dậy, từ đó biến thành một kẻ điên.
Từ đó về sau, không còn ai dám sát sinh trên Lão Quân sơn nữa, ngay cả việc đổ máu cũng là đại kỵ.
Truyền thuyết kể rằng, có một vị cường giả cấp Sử Thi không tin vào tà thuyết, đã ra tay sát giới trên Lão Quân sơn, kết quả cũng cực kỳ thê thảm.
Mấy điều trên đều là kiến thức mà nhà trường cung cấp, Chu Văn cũng không biết thật giả ra sao. Có điều khi đến Lão Quân sơn, hắn thực sự cảm thấy tinh thần trở nên an bình lạ thường, nơi này như có một loại ma lực khiến tâm hồn con người trở nên tĩnh lặng.
- Đó là Vong Ưu bia trong truyền thuyết. Dù trên mặt bia không có chữ, nhưng lại ẩn chứa một lực lượng vô cùng thần kỳ. Nhiệm vụ của các em là ngồi trước Vong Ưu bia nửa giờ, không được thiếu một giây, cũng không được thừa một giây.
Vương Phi dẫn các học viên tới trước một sườn núi, chỉ vào một tấm bia đá và nói.
Tấm bia đá kia cao chừng hai đến ba mét, trông cực kỳ cổ xưa và cũ nát, dựng trên vách núi cheo leo, làm bạn với mây trắng và ánh bình minh, toát lên một vẻ cô tịch không nói nên lời.
Tựa như chỉ cần nhìn vào nó, mọi tâm tình xao động đều có thể được trấn an.
- Xếp thành hàng, mười người một hàng, ngồi trước Vong Ưu bia. Kính râm đã chuẩn bị cho các em rồi, nghe hiệu lệnh của tôi thì tháo xuống. Chu Văn, Lý Huyền, hai em ngồi lên hàng đầu.
Vương Phi sắp xếp cho các học viên ngồi trước bia đá, thấy Chu Văn và Lý Huyền lủi tít xuống cuối hàng liền gọi cả hai lên phía trước.
Khoảng cách càng gần, hiệu quả càng mãnh liệt. Vương Phi quyết tâm muốn giúp Chu Văn tỉnh táo lại.
Chu Văn không phản đối, hắn ngồi đâu cũng thế. Dù sao nhìn Vong Ưu bia cũng không có gì nguy hiểm, chỉ cần không vượt quá thời gian giới hạn là được.
Điều duy nhất khiến hắn thất vọng là mãi vẫn chưa tìm thấy đồ án bàn tay nhỏ, cũng không thấy điện thoại rung lên nhắc nhở.
“Chẳng lẽ phó bản Dị Thứ Nguyên lại ở trên Kim Đỉnh?”
Chu Văn nhìn lên đỉnh núi, lòng thầm tính toán.
Vương Phi thấy Chu Văn còn đang nhìn đông ngó tây, thầm nghĩ:
“Chờ chút nữa cậu nhìn Vô Tự bia xong, đảm bảo sẽ không còn cà lơ phất phơ như bây giờ.”
- Được rồi, tất cả chú ý, tháo kính râm ra cho tôi, tất cả cùng quan sát Vô Tự bia, thời gian là nửa giờ. Nếu đứng dậy trong vòng nửa giờ thì xem như thất bại, bắt buộc phải xem đủ nửa giờ.
Vương Phi vẫn đeo kính râm, nàng không có ý định tháo xuống, chỉ bấm đồng hồ tính thời gian.
Loại kính râm này được chế tạo đặc biệt, nếu đeo nó mà nhìn Vô Tự bia, ảnh hưởng của tấm bia sẽ yếu đi rất nhiều, nhưng cũng không thể nhìn lâu, nếu nhìn lâu thì kính râm cũng vô dụng.
Chu Văn cùng các học viên tháo kính, ánh mắt nhìn lên Vô Tự bia.
Nói ra cũng thật kỳ quái, vốn còn mấy phần kích động và căng thẳng, nhưng ngay khi nhìn thấy Vô Tự bia, tâm trạng của đám học viên liền tan thành mây khói, cả người thả lỏng, tâm hồn yên tĩnh.
Nhưng cái sự yên tĩnh này lại dần trở nên kỳ quái theo thời gian trôi qua.
Tâm hồn vẫn yên tĩnh, thế nhưng cơ thể lại như có một luồng sức mạnh thôi thúc, khiến đám học viên cảm thấy toàn thân căng tràn Nguyên khí, chỉ hận không thể đứng bật dậy múa một bài quyền, hoặc là tìm ai đó đánh một trận. Cái cảm giác cơ thể xao động này hoàn toàn đối lập với tâm hồn bình tĩnh hiện tại.
Đám học viên tự nhiên không dám đứng lên, bọn họ mới ngồi chưa đến ba phút, giờ mà đứng dậy chính là thất bại, chỉ có thể đau khổ nhẫn nại ngồi yên.
Cái cảm giác này, giống như bắt một đứa tăng động phải ngồi yên một chỗ, sự khó chịu trong đó không phải người ngoài có thể hiểu được.
Chu Văn cũng cảm nhận được cảm giác này, nhưng nó chỉ xuất hiện lúc ban đầu. Ngay khi cơ thể bắt đầu xao động, Mê Tiên Kinh vốn đang vận hành bình thường đột nhiên chậm lại, khiến cảm giác xao động kỳ quái vừa dâng lên trong cơ thể hắn cũng dần biến mất.
“Tại sao lại như vậy?”
Chu Văn thầm kinh ngạc, lần trước khi Mê Tiên Kinh vận hành bất thường như thế này chính là lúc hắn xem Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh.