Sâu trong lòng đất thành Băng Sương, một người đàn ông râu tóc bạc trắng bước ra từ hầm băng.
- Cuối cùng cũng giải trừ được hiệp nghị rồi!
Phất La Đức hưng phấn đến mức gần như muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
Hắn giao ước với gã đàn ông đeo mặt nạ, mặc dù đã đạt được thứ mình muốn, nhưng cuối cùng vẫn bị lừa, thân thể dung nhập vào băng giá, biến thành một người băng sống không bằng chết.
Bây giờ, gã đàn ông đeo mặt nạ, Quỷ Thần, đã chiếm được thân thể hắn muốn, hiệp nghị cuối cùng cũng hoàn thành, Phất La Đức cuối cùng đã giành lại được tự do.
Nén lại sự hưng phấn trong lòng, Phất La Đức bước ra khỏi hầm băng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy bầu trời và ánh dương, hắn phải nheo mắt lại. Đã lâu lắm rồi hắn mới được thấy ánh mặt trời, cảm giác kích động này gần như khiến hắn muốn rơi lệ.
- Đã bao nhiêu năm… Đã bao nhiêu năm… Ta đã trở về… Ta, Phất La Đức… cuối cùng cũng có thể đứng trên đỉnh trời đất này…
Phất La Đức kìm nén sự phấn khích, run rẩy lẩm bẩm.
Cái Mạn dẫn người về thành Băng Sương chính là để mau chóng tìm Phất La Đức hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng bây giờ thấy Phất La Đức đã khôi phục lại chân thân, bước ra từ hầm băng, thì mọi chuyện cũng chẳng cần phải hỏi nữa. Nghĩ cũng biết, lời của gã đàn ông đeo mặt nạ kia không hề sai.
- Cái Mạn, Lan Thi đâu? Nó vẫn chưa về sao?
Phất La Đức thấy Cái Mạn, lập tức nắm lấy cánh tay hắn hỏi.
- Hắn trở về rồi… Gã đàn ông đeo mặt nạ kia đã chọn Chu Văn…
Ánh mắt Cái Mạn phức tạp nói.
Lan Thi không chết, hắn đương nhiên vui mừng, nhưng cái giá phải trả là sự hy sinh của Chu Văn. Thấy Phất La Đức vui mừng, hắn lại chẳng thể vui nổi, cách làm của Phất La Đức và lý tưởng của hắn thực sự không giống nhau.
- Ta biết mà, cái tên kia nhất định sẽ chọn Chu Văn, như vậy là tốt nhất rồi! Lan Thi vẫn được an toàn, ta lại khôi phục tự do, đây chính là đại hỷ sự của gia tộc chúng ta! Đi chuẩn bị rượu đi, ta muốn uống rượu!
Phất La Đức càng thêm phấn khích.
Cái Mạn suy nghĩ một chút rồi nói với vẻ không vui:
- Phụ thân, Chu Văn có nói, hắn là người ân oán phân minh, hắn sẽ đến tìm ông.
Phất La Đức bật cười:
- Tìm ta ư? E là phải đợi kiếp sau rồi. Hắn căn bản không biết Quỷ Thần kia đáng sợ đến mức nào đâu, cho dù là kẻ mạnh nhất trong nhân loại thì trước mặt Quỷ Thần cũng chẳng khác gì sâu kiến. Quỷ Thần chỉ cần một ý niệm là muốn giết bao nhiêu cũng được. Mặc dù Chu Văn đúng là rất mạnh, nhưng đẳng cấp của hắn vẫn còn quá thấp, hay nói đúng hơn, đó là sức mạnh mà loài người không bao giờ có thể chạm tới.
- Thôi, đừng nói chuyện này nữa, đi chuẩn bị rượu đi. Đã bao nhiêu năm rồi ta chưa được nếm mùi rượu. Bây giờ thân thể ta đã tự do, mà Lan Thi vẫn bình an, hôm nay phải ăn mừng một bữa thật lớn.
Phất La Đức nghĩ đến mùi rượu thơm nồng, cả người đều lâng lâng, nước bọt không ngừng tiết ra.
Sau khi biến thành người băng, hắn đã mất đi vị giác, cũng không thể ăn uống, lại còn bị nhốt trong hầm băng, phạm vi hoạt động chỉ giới hạn bên trong đó.
Dù thỉnh thoảng có người thân đến thăm, nhưng cảm giác đó vẫn vô cùng khó chịu, gần như khiến người ta phát điên.
Bản thân Phất La Đức là một kẻ nghiện rượu, nhịn suốt bao nhiêu năm, bây giờ hắn chỉ muốn uống một trận cho thật đã.
Còn chuyện của Chu Văn, đó không phải là việc hắn cần bận tâm. Dù sao Chu Văn cũng không phải con cháu của hắn, chết thì chết thôi.
Cái Mạn thầm thở dài trong lòng, không nói gì thêm, đi chuẩn bị rượu thịt cho Phất La Đức. Dù sao Phất La Đức có thể tự do, đối với gia tộc Chung Cực mà nói, đây đúng là một chuyện tốt.
- Chu Văn… thật đáng tiếc…
Cái Mạn âm thầm lắc đầu.
Trong tình huống như vậy mà Chu Văn vẫn nghĩ đến sự an toàn của Lan Thi. Lan Thi có thể kết giao được một người bạn như vậy, Cái Mạn cảm thấy đó là một sự may mắn.
Cái Mạn ra lệnh cho người chuẩn bị rượu ngon và thức ăn hảo hạng nhất cho Phất La Đức, đồng thời sắp xếp các thành viên cốt cán trong gia tộc đến gặp ông.
Bởi vì tin tức Phất La Đức còn sống cần phải được giữ bí mật, nên không thể cho toàn bộ thành viên gia tộc Chung Cực biết chuyện ông sống lại, chỉ có thể để vài thành viên cốt cán biết trước.
Phất La Đức ngồi trước bàn ăn, nhìn đủ loại thịt nướng và cá tươi được bưng lên, dịch vị trong dạ dày hắn tiết ra điên cuồng, gần như muốn tiêu hóa tất cả mọi thứ.
- Rượu đâu? Ta muốn rượu, mau nâng ly!
Phất La Đức hét lên.
- Tới rồi đây.
Cái Mạn nâng ly của mình lên.
- Chính là mùi vị này, chính là mùi vị này! Đã bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ta cũng được nếm lại nó.
Phất La Đức nhận lấy vò rượu, lập tức mở ra hít một hơi thật sâu. Còn chưa uống, mùi rượu đã khiến hắn hạnh phúc đến muốn say.
- Lan Thi đâu? Sao không thấy nó?
Phất La Đức đang định uống thì đột nhiên nghĩ đến Lan Thi. Lan Thi là hậu duệ mà ông coi trọng nhất, trong lúc vui vẻ thế này, nó phải có mặt ở đây mới đúng.
- Lan Thi bị thương một chút, vẫn đang nghỉ ngơi dưỡng thương.
Cái Mạn không nói chuyện Lan Thi không chịu rời đi, muốn dùng mạng mình đền cho Chu Văn.
Hiếm khi Phất La Đức vui vẻ như vậy, mà Chu Văn cũng đã chết, Lan Thi sớm muộn gì cũng sẽ từ bỏ ý nghĩ đó, không cần phải làm Phất La Đức mất hứng ngay lúc này.
- Vết thương có nặng không?
Phất La Đức nhíu mày hỏi.
- Không sao ạ, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.
Cái Mạn nói.
- Vậy thì tốt.
Phất La Đức ngửi mùi thịt nướng và rượu thơm, đã thèm không chịu nổi, rốt cuộc không chờ được nữa. Ông không chút do dự, cầm lấy bình rượu, chẳng thèm rót ra ly mà tu thẳng ừng ực.
- Hôm nay chính là ngày tái sinh của Phất La Đức ta…
Trong lòng Phất La Đức vui sướng tột độ, nhưng đột nhiên cảm thấy chai rượu trong tay bị một lực lượng cực mạnh giật lấy, tuột khỏi tay ông, khiến ông há miệng nhưng chẳng uống được giọt rượu nào.
- Kẻ nào dám?
Phất La Đức tức giận đến cực điểm, đập bàn một cái, trừng mắt nhìn sang.
Mấy người Cái Mạn cũng quay đầu nhìn lại, vừa nhìn sang, Cái Mạn đã kinh hãi thốt lên:
- Chu Văn… Cậu… cậu không chết…
Trong tay Chu Văn cầm bình rượu của Phất La Đức, cứ thế đứng ngay trước cửa, gương mặt vô cùng bình tĩnh.
- Quỷ Thần… Ngài là Quỷ Thần… Xem ra ngài đã có được một cuộc đời mới, thật sự chúc mừng ngài…
Phất La Đức đứng dậy, thay đổi một khuôn mặt tươi cười, hành lễ với Chu Văn.
Hắn đương nhiên cho rằng Chu Văn lúc này đã bị Quỷ Thần chiếm lấy thân xác.
Cái Mạn lúc này mới bừng tỉnh, hai mắt quan sát Chu Văn tỉ mỉ, trong lòng thầm kêu đáng tiếc.
Chu Văn không hề để ý đến vẻ cung kính của Phất La Đức, nhìn Cái Mạn nói:
- Lời ta nhờ cậu chuyển đến Phất La Đức, cậu đã nói chưa?
- Lời của ngài, tôi đã chuyển đạt đầy đủ cho phụ thân rồi, hiệp nghị giữa ngài và phụ thân tôi đã hoàn thành…
Cái Mạn nói.
- Lời đó không phải của ta.
Chu Văn nói.
- Nhưng lời đó là do ngài bảo tôi…
Cái Mạn còn muốn nói gì đó, trong đầu hắn đột nhiên lóe lên một ý nghĩ. Dù chính hắn cũng không thể tin nổi chuyện này có thể xảy ra, cho rằng đó chỉ là vọng tưởng, nhưng khi nhìn Chu Văn, ý nghĩ đó vẫn không thể kìm nén mà trỗi dậy.