Nhóm người Chu Văn và Vương Lộc cùng nhau đi về phía Đế Đô, dọc đường đi cũng gặp phải không ít sinh vật phá cấm, nhưng may là đẳng cấp của chúng không quá cao, căn bản không cần Chu Văn ra tay, Phong Thu Nhạn và Lý Huyền đã dễ dàng giải quyết.
Lần trước Chu Văn tới Đế Đô, thiếu chút nữa đã bị Hạ Cửu Hoang và Thủ Hộ giả bên trong khúc gỗ kia giết chết, còn phải chật vật trốn khỏi Tử Cấm Thành, không dám bén mảng tới gần đó mà phải chạy thẳng một mạch về nhà.
Nhưng bây giờ đã khác, không nói đến Ma Anh và Thất Hải Long Vương, chỉ riêng một tồn tại cấp Khủng Cụ như Băng Nữ thôi, Thủ Hộ giả bên trong khúc gỗ kia muốn động đến hắn cũng chẳng dễ dàng gì.
Sau khi Băng Nữ bị Thất Hải Long Vương chế ngự, Chu Văn đã lợi dụng kỹ năng Tử Vong Danh Sách của Bạo Phá Ma Nhân để khống chế nàng.
Tuy kỹ năng Tử Vong Danh Sách rất mạnh, nhưng muốn khống chế một tồn tại cấp Khủng Cụ như Băng Nữ cũng không dễ, có điều Chu Văn không lo Băng Nữ sẽ trở mặt ra tay.
Lý do cũng đơn giản thôi, vì Già Thiên Linh của nàng đã bị Ma Anh chiếm dụng rồi.
Trước đó Chu Văn cũng thèm muốn Già Thiên Linh, định đòi lại, nhưng ai ngờ lại phát hiện, Già Thiên Linh cũng giống như Ma Kiếm, đã bị Ma Anh thôn phệ, trở thành kỹ năng của Ma Anh, hoàn toàn trở thành một phần của nàng, không thể nào lấy lại được nữa.
Còn Sát Ma bên trong Ma Kiếm, sau khi thôn phệ Quỷ Thần lần trước, lại bắt đầu tiến hóa một cách độc lập, Chu Văn cũng không biết lần tiến hóa này của hắn sẽ có thay đổi gì.
Vốn là một phần của Ma Kiếm, Sát Ma đáng lẽ phải có năng lực Khủng Cụ hóa mới đúng, hiện tại lại tiến hóa riêng một lần nữa, không biết sẽ có hiệu quả gì.
Băng Nữ không muốn bị nhốt trong Hỗn Độn Châu, Chu Văn cũng không ép nàng vào, dù sao nàng cũng không trốn thoát được, nên dứt khoát để nàng tự do hành động.
Lần này đến Đế Đô, Chu Văn mang theo Vương Lộc nghênh ngang tiến vào nội thành, cũng không cố tình che giấu hành tung của mình.
- Cục trưởng... Chu Văn... Chu Văn đến Đế Đô rồi...
Khi Chu Văn còn chưa tới Đế Đô, Cục Giám sát đã nhận được tin tình báo.
- Hắn đến Đế Đô làm gì?
Thẩm Ngọc Trì nghe xong, cảm thấy đau đầu.
Trước đây, hắn chỉ mong Chu Văn đến Đế Đô để tiện tay bắt lại.
Nhưng hiện tại, đừng nói việc bắt Chu Văn đã không còn ý nghĩa, mà cho dù còn có ý nghĩa đi nữa, thì trên đời này có mấy người bắt được hắn?
Dựa theo thông tin mà Cục Giám sát nắm được, muốn bắt Chu Văn, dù có mời cả Thủ Hộ giả nổi danh trên bảng xếp hạng tới cũng chưa chắc đã thành công, huống hồ Cục Giám sát làm gì có nhân vật tầm cỡ đó.
- Chú ý hành tung của hắn, nhưng không được trực tiếp theo dõi, chỉ cần lợi dụng mạng lưới thiết bị giám sát ở Đế Đô là được. Nếu hắn muốn thoát khỏi tầm mắt của các người, tuyệt đối không được truy tìm tung tích của hắn.
Thẩm Ngọc Trì suy nghĩ một lát rồi nói.
- Cục trưởng... Hắn hình như đang đi về phía tổng bộ của chúng ta...
Không lâu sau, giám sát viên lại chạy về, vẻ mặt cổ quái nói.
- Chắc chắn hắn muốn tới Cục Giám sát sao?
Thẩm Ngọc Trì cau mày nói.
- Hắn đã đi qua phố Thiên Nhai, đang hướng về phía đông, đúng là hướng của chúng ta. Khả năng cao là đến tổng bộ Cục Giám sát.
Một giám sát viên nói.
- Hướng đông... Xem ra hắn thật sự muốn tới Cục Giám sát. Hắn đi một mình à? Có ai đi cùng không?
Thẩm Ngọc Trì lại hỏi.
- Hắn còn bế một bé gái khoảng hai tuổi, đi theo còn có Vương Lộc. Phong Thu Nhạn và Lý Huyền đã đến Vương gia, không đi cùng hắn.
Giám sát viên vội vàng nói.
Chu Văn đi thẳng một đường về phía Thiên Quan. Thiên Quan là một vùng Dị thứ nguyên ở Đế Đô, cũng là nơi đặt tổng bộ của Cục Giám sát.
Bởi vì bên trong Thiên Quan có sức mạnh cấm kỵ mạnh mẽ bảo vệ, người ngoài căn bản không có cách nào sống sót tiến vào. Ngay cả người của Cục Giám sát muốn vào Thiên Quan cũng cần cấp trên cho phép, không thể tự do ra vào, nếu không sẽ bị sức mạnh cấm kỵ ở Thiên Quan giết chết.
- Chú ơi, Thiên Quan ở phía trước phải không ạ?
Chu Văn đi tới một ngã ba, thấy một người đàn ông trung niên đi ngang qua, liền tiến tới hỏi.
- Cậu muốn đến Thiên Quan? Cậu có biết Thiên Quan là nơi nào không?
Người đàn ông trung niên kinh ngạc đánh giá Chu Văn.
- Nghe nói đó là tổng bộ Cục Giám sát, cháu muốn đến đó mua ít đồ.
Chu Văn trả lời.
- Đến tổng bộ Cục Giám sát mua đồ?
Người đàn ông càng thêm kinh ngạc, nhìn Chu Văn hỏi:
- Cậu có biết Cục Giám sát là gì không?
- Cháu không rõ lắm, chỉ nghe nói ở đó có nhiều đồ tốt, muốn đến mua một ít.
Chu Văn lại hỏi lần nữa.
- Chú có biết đường nào đến tổng bộ Cục Giám sát không ạ?
- Tôi cũng đang định đến Cục Giám sát, nếu cậu muốn đi thì đi cùng tôi.
Người đàn ông trung niên hứng thú nhìn Chu Văn nói.
- Cảm ơn chú.
Chu Văn cảm ơn.
- Không cần khách sáo, tiện đường thôi mà. Cậu muốn đến Cục Giám sát mua gì thế?
Trong lòng người đàn ông trung niên vô cùng tò mò.
Tổng bộ Cục Giám sát không phải nơi tốt đẹp gì, vào đã khó, ra còn khó hơn, không ai lại vô duyên vô cớ đến nơi đó. Bản thân ông nếu không phải bất đắc dĩ thì cũng sẽ không đến Cục Giám sát.
- Cháu muốn mua một ít thiết bị vũ trụ.
Chu Văn nói.
Người đàn ông trung niên nghe xong, càng thêm hứng thú, liền nói với Chu Văn:
- Cậu có hứng thú với việc thám hiểm vũ trụ à?
- Cũng không hứng thú lắm, chỉ là muốn đi chơi thôi.
Chu Văn trả lời.
- Du lịch?
Người đàn ông trung niên nghe vậy, lắc đầu cười khổ nói:
- Hiện nay, kỹ thuật hàng không vũ trụ vẫn chưa phát triển đến mức có thể tùy tiện ra ngoài không gian du lịch đâu. Có điều tố chất cơ thể con người đã được nâng cao, trước kia chỉ có những người trải qua huấn luyện nghiêm ngặt mới có thể lên vũ trụ, bây giờ chỉ cần là nhân loại cấp Truyền Kỳ, dù không qua huấn luyện cũng không có vấn đề gì lớn. Nhưng tiêu tốn nhiều nhân lực, tài nguyên như vậy mà chỉ để đi du lịch thì thật sự quá lãng phí.
- Ngài là chuyên gia trong lĩnh vực này ạ?
Chu Văn đánh giá người đàn ông trung niên rồi hỏi.
- Cũng không hẳn là chuyên gia, chỉ là một thương nhân thôi. Công ty nhà chúng tôi chuyên sản xuất quần áo du hành vũ trụ.
Người đàn ông trung niên kia nói.
- Quần áo du hành vũ trụ? Công ty của chú có bán các thiết bị như phi thuyền không gian, hay thiết bị giúp người bình thường có thể sống sót trong không gian một thời gian không?
Chu Văn hơi kinh ngạc hỏi.
- Không có, loại thiết bị đó liên quan đến rất nhiều kỹ thuật, công ty của chúng tôi chỉ chuyên sản xuất quần áo du hành vũ trụ thôi. Nếu cậu có hứng thú, lần sau có thể đến công ty chúng tôi tham quan một chút. Còn nơi như Cục Giám sát này, tốt nhất không nên đến.
Người đàn ông trung niên kia nói.
- Chú tên là gì ạ? Sao chú lại phải đến Cục Giám sát?
Chu Văn đánh giá người đàn ông trung niên rồi hỏi.
Người đàn ông trung niên vừa đi vừa kể sơ qua tình hình của mình. Ông tên là Đường Chí Trung, trước đây Cục Giám sát vẫn luôn hợp tác với công ty của họ, đều sử dụng sản phẩm do công ty họ sản xuất.
Qua nhiều năm như vậy, quần áo du hành vũ trụ của họ vẫn luôn chưa từng xảy ra vấn đề gì. Đội ngũ nghiên cứu khoa học của họ cũng không ngừng khai thác và nâng cấp để quần áo du hành vũ trụ ngày càng thực dụng hơn, có thể nói đây chính là công ty chế tạo quần áo du hành vũ trụ hàng đầu Liên bang.
Nhưng khoảng thời gian trước, việc hợp tác giữa Cục Giám sát và họ đột nhiên kết thúc, Cục chuyển sang sử dụng sản phẩm của một công ty khác, còn số lượng quần áo du hành vũ trụ đã đặt trước đó thì lại viện đủ loại lý do để từ chối nhận hàng.
Đường Chí Trung vốn tưởng sản phẩm của mình có vấn đề, nhưng sau khi tìm hiểu mới biết không phải như vậy.