Chu Văn lặng lẽ nhỏ một giọt máu lên màn hình, dù nhân vật tí hon trong game chưa chết, nhưng hắn vẫn làm vậy.
Bởi vì chỉ có máu tươi mới có thể phản ánh trạng thái hiện tại của hắn, thuộc tính của nhân vật tí hon trước đó vẫn là số liệu cũ.
Chu Văn: 16 tuổi.
Cấp bậc sinh mệnh: Phàm Thai.
Sức mạnh: 10.
Tốc độ: 10.
Thể chất: 11.
Nguyên khí: 11.
Nguyên Khí Quyết: Mê Tiên Kinh.
Nguyên Khí Kỹ: Đại Lực Thần Quyền, Hôi Tẫn Chưởng, Huyết Thiền, Phá Giáp Thương, Long Môn Phi Thiên Thuật.
Thú phối sủng: Đế Thính, Kiến Bay Cánh Bạc, Sen Biến Dị.
“Nguyên khí đã tăng lên 11, mà Nguyên Khí Quyết vẫn chỉ có mỗi Mê Tiên Kinh, không hề có cái mới nào xuất hiện.”
Chu Văn nhìn vào bảng thuộc tính, trong lòng dấy lên vô số suy nghĩ.
Trong điện thoại chỉ hiển thị một Mê Tiên Kinh, chứng tỏ hắn vẫn chưa luyện thành Nguyên Khí Quyết nào khác, thế nhưng lại có thể tự do chuyển đổi sang hình thái của Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh và Nguyên Khí Quyết trên Vô Tự Bia, điều này thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Thấy các học viên khác đều đang điên cuồng giải tỏa năng lượng dư thừa, chẳng có ai để ý đến mình, Chu Văn bèn cất điện thoại, định bụng đi một vòng quanh Lão Quân Sơn xem có tìm được hình bàn tay nhỏ không.
Hơn nữa, lần trước luyện thành Tiểu Bàn Nhược Ba La Mật Đa Kinh đã thu được một con Thú phối sủng Thần Thoại là Đế Thính, biết đâu Nguyên Khí Quyết trên Vô Tự Bia cũng có thể mang lại cho hắn lợi ích tương tự.
Truyền thuyết kể rằng, đỉnh vàng của Lão Quân Sơn chưa từng có ai leo lên được, có lẽ nơi đó cũng tồn tại một thứ tương tự như Tam Diện Phật.
Đương nhiên, Chu Văn sẽ không tự mình leo lên đỉnh vàng. Muốn kiểm chứng suy đoán có đúng hay không, hắn chỉ cần tìm được hình bàn tay nhỏ, tải phó bản Lão Quân Sơn vào điện thoại, sau đó thử nghiệm trong game cũng chưa muộn.
Chu Văn vừa đứng dậy đi được vài bước, Vương Phi đã xuất hiện ngay trước mặt, nhìn chằm chằm vào hắn và hỏi:
- Cậu định đi đâu?
Dù nhìn thế nào, cô cũng không thấy Chu Văn hiện tại giống một người đang tràn đầy năng lượng, vẫn lười biếng như mọi khi, chỉ là sắc mặt có vẻ tốt hơn trước rất nhiều.
- Toàn thân em đang thừa mứa sức lực, cần phải chạy bộ để giải tỏa bớt đây ạ.
Chu Văn nghĩ một đằng nói một nẻo, thiếu chút nữa là làm Vương Phi tức điên.
- Muốn chạy chứ gì? Tốt lắm! Từ chân núi lên cây cầu đá dẫn tới đỉnh vàng, chạy cho tôi hai mươi vòng! Tôi sẽ ở đây giám sát cậu, thiếu một vòng cũng đừng hòng!
Vương Phi tức giận nói.
- Vâng, thưa chủ nhiệm.
Chu Văn không hề phản bác, chắp tay chào một cái rồi chạy thẳng lên núi.
Vô Tự Bia là ranh giới của Lão Quân Sơn, từ đây chạy lên trên sẽ gặp được dị sinh vật thực thụ, còn từ đây đi xuống thì chỉ có một vài loài động vật Trái Đất bị biến dị.
Chu Văn men theo bậc đá chạy lên, chẳng bao lâu sau liền thấy một con linh dương trắng đang gặm một ngọn cỏ nhỏ trên vách đá.
Linh dương kia toàn thân trắng như tuyết, trên đỉnh đầu còn có đôi sừng nhỏ tựa như được điêu khắc từ ngọc dương chi trắng, vừa nhìn đã biết không phải linh dương trên Trái Đất. Trên trán nó, còn có một con mắt dọc, đang nửa khép nửa mở, thấp thoáng có thể thấy ánh sáng thánh khiết lấp lóe bên trong.
Bốn vó khẽ động, ẩn hiện bạch quang, tựa như đang đạp lên ánh sáng mà đi.
Tuy Chu Văn không biết cấp bậc của nó, nhưng nhìn qua cũng biết chắc chắn không phải dạng tầm thường.
Con linh dương cũng thấy Chu Văn, nhưng nó chẳng thèm để ý, chỉ chuyên tâm gặm ngọn cỏ trên vách đá.
Ngọn cỏ nhỏ mọc trên vách núi, lá đã úa vàng, thế nhưng con linh dương kia lại ăn ngon lành, như thể đang thưởng thức mỹ vị tuyệt trần.
Dị sinh vật trên Lão Quân Sơn không chủ động tấn công con người, nên Chu Văn cũng không lo bị linh dương tấn công. Hắn tò mò lại gần, cẩn thận quan sát những ngọn cỏ trên vách đá.
Ngọn cỏ có năm chiếc lá, mỗi chiếc chỉ to bằng ngón tay, lại còn khô vàng, trông như sắp chết héo.
Thế nhưng ở giữa những chiếc lá lại có một nụ hoa màu trắng, chỉ lớn bằng móng tay, nhưng lại tinh xảo như được điêu khắc từ ngọc thạch.
Linh dương cắn một miếng, nuốt cả hoa lẫn lá vào miệng, nhai một lúc rồi mới nuốt xuống, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc, trông cực kỳ thỏa mãn.
Vách đá khá cao, linh dương chỉ có thể ăn được những ngọn cỏ khô ở bên dưới. Chu Văn ngước lên nhìn, thấy số lượng cỏ khô cũng không nhiều, lòng không khỏi khẽ động.
Chu Văn nhảy vọt lên, mũi chân đạp vào vách núi, thân hình như một con chim lớn sải cánh, chính là Long Môn Phi Thiên Thuật mà hắn mới học được không lâu.
Bay lên không, hắn tóm lấy một ngọn cỏ khô rồi dùng sức kéo, nhưng ngọn cỏ không hề suy suyển. Với sức mạnh của hắn mà lại không thể nhổ được nó ra.
Treo người trên vách đá bằng một tay, Chu Văn quay đầu liếc nhìn con linh dương, thấy nó không có ý định tấn công mình, chỉ vừa nhai cỏ khô vừa nhìn hắn, vẻ mặt trông khá quái dị, dường như đang cười nhạo Chu Văn.
Chu Văn dùng hết sức giật thêm hai lần nữa, ngọn cỏ vẫn không nhúc nhích, lá cây cũng không có dấu hiệu bị đứt gãy, độ cứng rắn thật khó mà tưởng tượng nổi.
- Cỏ khô này cứng như vậy, e là có điều kỳ lạ.
Chu Văn từng đọc sách, biết rằng trong các Dị Thứ Nguyên có rất nhiều loài thực vật kỳ dị, sở hữu đủ loại sức mạnh thần kỳ.
Một số loài có độc, ăn vào là mất mạng, nhưng cũng có một số loài, ăn vào có thể giúp thể chất tăng mạnh, thậm chí đột phá tiến hóa.
Nếu Tam Nhãn Linh Dương có thể ăn cỏ khô, chứng tỏ thứ này không độc, nhưng con người có ăn được hay không thì Chu Văn không biết.
Thấy mình không nhổ được, Chu Văn bèn thay đổi chiến thuật, triệu hồi Sen Biến Dị hóa thành găng tay. Những mảnh xương hình cánh sen bao bọc lấy cánh tay trái của hắn, các cánh hoa ở cạnh tay và cạnh ngoài sắc như lưỡi cưa, đầu ngón tay cũng nhọn hoắt như dao găm.
Chu Văn vung tay đấm tới, dễ dàng như dao cắt đậu hũ, cắm sâu vào vách đá. Hắn nhanh chóng khoét một vòng, đào cả gốc rễ và đám đất đá xung quanh ngọn cỏ ra.
Trở lại bậc đá, Chu Văn cũng không nhìn ra được điểm gì đặc biệt, đành bỏ ngọn cỏ vào ba lô. Lúc quay đầu lại, hắn phát hiện mấy ngọn cỏ còn lại đều đã bị con Tam Nhãn Linh Dương kia gặm sạch.
Vốn chỉ là nhất thời tò mò, Chu Văn cũng không để tâm, tiếp tục chạy lên đỉnh núi.
Lão Quân Sơn được mệnh danh là Dị Thứ Nguyên an toàn nhất, chỉ cần không vượt qua cánh cổng dẫn lên đỉnh vàng thì sẽ không gặp nguy hiểm lớn. Cho dù có kẻ muốn giết Chu Văn cũng tuyệt đối không dám ra tay trên Lão Quân Sơn này.
Chu Văn chậm rãi quan sát bốn phía, nhưng vẫn chưa tìm thấy hình bàn tay nhỏ đâu.
Đang chạy như bay, Chu Văn đột nhiên cảm thấy ba lô bị giật mạnh, như có ai đó đang kéo hắn lại. Hắn giật mình kinh hãi, vội quay đầu nhìn lại thì thấy chính là con Tam Nhãn Linh Dương kia đang dùng miệng cắn lấy ba lô của hắn, không ngừng lôi kéo.