Lúc Chu Văn về đến nhà họ Vương, toàn bộ 110 bộ đồ du hành vũ trụ đã được chuyển tới.
- Chu Văn, cậu đến rồi à.
Vương Thiền thấy Chu Văn thì rất vui vẻ, có thể thấy tâm trạng của cô dạo này không tệ.
Mặc dù vẫn chịu ảnh hưởng bởi Mệnh cách vận rủi, nhưng tâm trạng đã tốt hơn trước nhiều.
- Tớ nghe mọi người nói, đống đồ du hành vũ trụ này đều do cậu mua à, cậu mua nhiều như vậy để làm gì? Định lên trời thật à?
Vương Thiền tò mò hỏi.
- Đúng vậy, định lên mặt trăng du lịch một chuyến, xem thử trên đó có Thỏ Ngọc với Hằng Nga như trong truyền thuyết không.
Chu Văn cười nói.
- Thôi đi, mấy thứ đó chỉ để lừa con nít thôi, làm gì có Thỏ Ngọc hay Hằng Nga chứ. Mà kể cả có thật thì cũng chỉ là sinh vật dị thứ nguyên thôi.
- Là sinh vật dị thứ nguyên cũng tốt, biết đâu lại thu phục được Thú phối sủng Hằng Nga về chơi thì vui.
Chu Văn nói.
- Cậu nghĩ mình là Trư Bát Giới chắc?
Vương Thiền trừng mắt nói.
- Sao tôi lại là Trư Bát Giới?
Chu Văn rất phối hợp hỏi lại.
- Không phải Trư Bát Giới thì sao lại mơ mộng hão huyền thế?
Vương Thiền vừa cười vừa nói.
Thừa dịp mọi người đều ở đây, Chu Văn bèn kể lại chuyện xảy ra ở cục giám sát.
Thật ra Lý Huyền và những người khác đã biết kha khá chuyện từ Đường Chí Trung, chỉ là những chuyện xảy ra sau đó thì họ không rõ.
- Thẩm Ngọc Trì này là một kẻ cực kỳ đáng sợ, bà nội tớ từng nhận xét về ông ta, nói ông ta là một con rùa già.
Lý Huyền nghe xong, thấy kỳ lạ hỏi:
- Tại sao lại gọi ông ta là rùa già? Chẳng lẽ ông ta biết co đầu rụt cổ à?
Vương Lộc nói:
- Rùa trông thì có vẻ khù khờ, dường như chẳng có chút uy hiếp nào, nhưng một khi đã tấn công thì lại cực kỳ đáng sợ. Hơn nữa, chỉ cần nó đã cắn trúng thì quyết không nhả mồi. Thẩm Ngọc Trì cũng vậy, bình thường không để lộ sơ hở, đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay là quyết dồn người ta vào chỗ chết. Loại người này, nếu sinh ra trong Lục đại gia tộc anh hùng, địa vị tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đó. Dù xuất thân không cao, nhưng giờ ông ta cũng là một nhân vật nóng bỏng tay của Liên bang, đủ thấy con người này đáng sợ đến mức nào.
- Lần này cậu làm cục giám sát mất mặt trước bao nhiêu người như vậy mà ông ta vẫn bình tĩnh hợp tác, tớ thấy chuyện này không đơn giản đâu.
- Nói không sai, cái nơi như cục giám sát thì chẳng có tay nào tốt đẹp cả. Thẩm Ngọc Trì mời cậu lên mặt trăng, tám chín phần mười là muốn mượn tay cậu dọn dẹp đám sinh vật dị thứ nguyên trên đó, sau đó sẽ tìm cách xử lý cậu. Tuy Thú phối sủng của cậu rất mạnh, nhưng ở một nơi như mặt trăng, bản thân môi trường đó đã rất dễ xảy ra sự cố rồi. Tớ thấy tốt nhất là không nên đi.
Lý Huyền nói.
- Thật ra dù Thẩm Ngọc Trì không mời thì tớ cũng định lên mặt trăng một chuyến. Tớ có một môn Nguyên Khí Kỹ cần phải lên đó mới đột phá được. Đồng ý với ông ta chẳng qua là tiện thể thôi. Hơn nữa, nếu thật sự có loại hoa quế đó thì nó cũng có tác dụng rất lớn với tớ, tớ không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Chu Văn nói.
Vốn dĩ hắn định dùng năng lực dịch chuyển tinh tế trước, đến gần mặt trăng xem xét tình hình, nhưng như vậy thì hắn vẫn phải chuẩn bị đầy đủ để có thể sống sót một tháng trên đó.
Bây giờ Thẩm Ngọc Trì mời hắn đi, hắn vừa hay có thể đáp tên lửa lên xem trước một chút. Nếu Thẩm Ngọc Trì thật sự muốn đối phó hắn, hắn có thể dùng năng lực dịch chuyển tinh tế của Mệnh Hồn Vi Quang để quay về Trái Đất ngay lập tức.
Huống chi trên người hắn còn có sự tồn tại mạnh mẽ cấp Khủng Cụ, Thẩm Ngọc Trì muốn tính kế hắn, ai là người chịu thiệt cuối cùng còn chưa biết đâu.
- Nói cũng đúng, cánh hoa có thể giúp Thú phối sủng thăng cấp trực tiếp, chuyện này quá thần kỳ rồi.
Lý Huyền nói thêm.
- Tóm lại, cậu phải cẩn thận với Thẩm Ngọc Trì, tuyệt đối không được tin ông ta.
Vương Lộc liên tục dặn dò.
- Tôi biết rồi. Trong thời gian tôi đi vắng, mong mọi người chăm sóc Nha Nhi giúp. Con bé tính cách hướng nội, không thích giao tiếp với người lạ, nếu có chỗ nào đắc tội, xin nể mặt tôi mà đừng chấp nhặt với con bé.
Chu Văn không sợ người nhà họ Vương bắt nạt cô bé, mà chỉ sợ người nhà họ Vương chọc giận Nha Nhi, không chừng cả gia tộc sẽ bị diệt vong.
- Cậu yên tâm đi, chúng tớ sẽ chăm sóc con bé như em gái ruột.
Vương Thiền xoa đầu Nha Nhi, ra dáng một người chị lớn đang chăm sóc em gái nhỏ.
- Lão Chu, để tớ đi với cậu, cái nơi khỉ ho cò gáy như mặt trăng, chắc cậu không quen thuộc đâu, có thêm người hỗ trợ nhau vẫn tốt hơn.
Lý Huyền nói.
- Cậu tốt nhất đừng đi. Nơi đó khác Trái Đất, ở đây có chuyện gì thì chỉ cần chưa chết là còn hy vọng, còn ở trên đó mà xảy ra sự cố, không có dưỡng khí thì dù cậu có Bất Tử Chi Thân cũng khó mà sống nổi.
Chu Văn nói.
- Cái này thì tớ chưa thử bao giờ…
Lý Huyền còn muốn nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy có người trong nhà họ Vương hét lớn.
- Dì Ba, có chuyện gì vậy ạ?
Vương Lộc ra ngoài gọi một người phụ nữ lại hỏi.
- Có người đang khiêu chiến Nhã, người đứng đầu bảng xếp hạng! Mọi người mau ra chỗ Ma Phương xem đi!
Người phụ nữ trung niên kia nói.
Chu Văn suýt nữa thì quên mất trận chiến bảng xếp hạng vẫn chưa kết thúc. Chủ yếu là vì cậu vẫn chưa thăng cấp Thần Thoại nên không có ý định tham gia, thành ra cũng chẳng quan tâm lắm.
Bây giờ tính ra, thời gian một tháng đếm ngược sắp kết thúc, cũng không còn lại bao lâu nữa.
- Các cậu đi trước đi, tớ phải kiểm tra đống đồ du hành vũ trụ này đã, lát nữa sẽ ra sau.
Chu Văn một mình ở lại, những người khác đều đến chỗ Ma Phương xem Nhã chiến đấu.
- Đường tổng, công ty của các anh có cung cấp các bộ dưỡng khí, thực phẩm, nước uống các thứ không?
Chu Văn tìm Đường Chí Trung hỏi.
- Đương nhiên là có, chúng tôi vốn định đầu tư một dây chuyền sản xuất, đáng tiếc là hiện tại có quá ít người cần, hơn nữa trong kho vẫn còn rất nhiều hàng tồn.
Đường Chí Trung bất đắc dĩ nói.
- Tốt lắm, những bộ thiết bị đó công ty anh sản xuất được bao nhiêu thì mang hết đến đây cho tôi. Về tiền bạc thì anh cứ yên tâm, tôi sẽ không thiếu của anh một xu nào đâu.
Chu Văn làm vậy là để chuẩn bị cho tương lai.
Nếu trên mặt trăng có sinh vật dị thứ nguyên, Chu Văn cảm thấy các hành tinh khác chưa chắc đã không có. Cậu sở hữu Mệnh Hồn Vi Quang, sau này còn định đi khám phá các hành tinh khác nữa.
- Vốn dĩ đống đó cũng bán không được, chẳng đáng bao nhiêu tiền, cậu muốn thì cứ lấy đi.
Đường Chí Trung vốn định bán cho Chu Văn một cái nhân tình.
- Không cần đâu, bao nhiêu cứ tính bấy nhiêu, chỉ cần đồ dùng tốt là được, hy vọng không xảy ra vấn đề gì.
Chu Văn đương nhiên không phải người ham cái lợi nhỏ.
- Cậu yên tâm, về mặt chất lượng thì không phải lo đâu.
Đường Chí Trung mỉm cười, tỏ vẻ vô cùng tự tin.
Sau khi đám người Đường Chí Trung rời đi, Chu Văn đem tất cả đồ du hành vũ trụ vào Không gian hỗn độn. Không lâu sau, Đường Chí Trung lại cho người mang các bộ thiết bị dưỡng khí nén tới.
Độ phức tạp của cả bộ thiết bị khiến Chu Văn không ngờ tới, đủ loại máy móc làm cậu hoa cả mắt. Trong đó còn có cả thiết bị chuyên dụng để giải quyết nhu cầu vệ sinh cá nhân.
Chu Văn cũng phải hỏi han Đường Chí Trung một hồi mới biết cách sử dụng của phần lớn các thiết bị.
✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng