Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1051: CHƯƠNG 1047: CHỈ CHO PHÉP BẠI KHÔNG CHO PHÉP THẮNG

Chu Văn cũng đau đầu, mặc dù hắn không thiếu Phối sủng cấp Thần thoại, nhưng để tập hợp đủ hai mươi bốn con cũng là chuyện khó khăn, huống chi làm vậy thì chắc chắn phải lật hết bài tẩy của mình.

— Làm sao bây giờ?

Chu Văn thầm nghĩ.

Theo phương châm kéo dài được lúc nào hay lúc đó, Chu Văn quyết định để tất cả Phối sủng có thể ra trận lên sân trước nhằm câu giờ, sau đó mình sẽ từ từ nghĩ cách.

— Dựa theo quy tắc, sau hai mươi bốn giờ mới có thể khiêu chiến lại, Ẩn Hình Y có thể ra trận thêm một lần nữa, nhưng các Phối sủng khác không đáp ứng được yêu cầu hai mươi bốn giờ. Cho nên, chắc chắn phải có Phối sủng mới lên sàn, nếu không chỉ có thể từ bỏ việc tiếp tục chiếm vị trí số một trên bảng xếp hạng.

An Sinh nhẩm tính rồi nói.

— Vốn dĩ đây là một hành động vô nghĩa, cứ cho là tiếp tục chiếm hạng nhất thì sao chứ? Vòng quyết đấu cuối cùng cho phép khiêu chiến không giới hạn, dựa vào cách này thì không thể nào giành được vị trí quán quân.

An Thiên Tá nói.

Mọi người đều đang bàn tán xem chủ nhân của Hoàng Kim Chiến Thần Kích sẽ làm gì tiếp theo, tiếp tục tung ra Phối sủng mới hay sẽ kết thúc chuỗi ngày chiếm top này.

Phần lớn mọi người đều cảm thấy, việc để Phối sủng tiếp tục chiếm giữ vị trí đầu bảng không còn ý nghĩa gì nữa, phe Dị thứ nguyên sẽ không cho Phối sủng cơ hội lách luật để giành quán quân đâu.

Trong khoảng thời gian này, đối với tất cả mọi người mà nói, đây là một sự dày vò. Ai cũng muốn biết, sau khi quy tắc thay đổi, chủ nhân của Hoàng Kim Chiến Thần Kích sẽ làm thế nào.

Các tạp chí lớn cũng đăng đủ loại bài phân tích, đa số các phương tiện truyền thông đều cho rằng, sau khi sửa đổi quy tắc, đã không còn lý do gì để tiếp tục nữa. Kể cả khi chủ nhân của Hoàng Kim Chiến Thần Kích vẫn còn Phối sủng cấp Thần thoại khác, cũng không thể nào tạo ra vòng lặp hai mươi bốn giờ, bởi vì việc tiếp tục đã chẳng còn ý nghĩa.

Mà để đạt được vòng lặp hai mươi bốn giờ, ít nhất cần hai mươi bốn con Phối sủng cấp Thần thoại. Hiện tại mà nói, e rằng chỉ có Lục đại gia tộc mới có thực lực như vậy.

Chẳng qua cho tới bây giờ, vẫn chưa có gia tộc nào đứng ra thừa nhận, việc Hoàng Kim Chiến Thần Kích chiếm hạng nhất là do họ làm.

Trong lúc mọi người đang mong chờ, thời gian trôi qua thật nhanh.

Chu Văn cũng đang vắt óc nghĩ cách. Chung Tử Nhã đã nói nghiêm trọng như vậy, chỉ còn hơn mười hai tiếng nữa, hắn phải nghĩ ra cách để tiếp tục kéo dài thời gian.

— Trong tay mình vẫn còn Chúc Long ấu tử, Bạo Quân Bỉ Mông, Thái Tuế, Đại Uy Kim Cương Ngưu, Tinh Hải Giáp Xác Long và một vài Phối sủng đạt chuẩn cấp Thần thoại khác. Nhưng chỉ cần thả chúng ra, chắc chắn mọi người sẽ đoán được là mình. Mà việc phơi bày hết các chiến lực chủ chốt ra như vậy thật sự bất lợi cho mình. Nhưng ngoài cách đó ra, còn cách nào khác để kéo dài thời gian nữa không?

Chu Văn nghĩ tới nghĩ lui, mắt chợt sáng rực lên, hắn triệu hồi Ma Anh ra ngoài.

Ma Anh im lặng nhìn Chu Văn, không phải nàng không có trí tuệ, chỉ là không thích nói chuyện, cho dù đối mặt với Chu Văn, nàng vẫn im như thóc.

— Tiểu Anh, kho lương thực dự trữ của cô thế nào rồi?

Chu Văn dĩ nhiên đang ám chỉ Sát Ma.

Lần trước sau khi Sát Ma nuốt chửng thi thể Quỷ Thần, dường như đã tiến hóa, nhưng vì trong game cũng không xem được thông tin của Sát Ma, nên Chu Văn không biết rốt cuộc hắn đã hoàn thành tiến hóa hay chưa.

Ma Anh không nói gì, chỉ triệu hồi Ma kiếm ra, sau đó rút vỏ kiếm, tiện tay vung lên, Sát Ma bay ra từ thân kiếm.

— Sát Ma, lâu rồi không gặp, lại đây ngồi xuống uống chén trà, chúng ta hàn huyên chút nào.

Chu Văn cười híp mắt nói với Sát Ma.

Sát Ma khôn lỏi cỡ nào, nhìn biểu cảm của Chu Văn là biết ngay gã đang có chuyện muốn nhờ vả, hắn lập tức bày ra vẻ mặt vênh váo, hất cằm lên, nhìn Chu Văn với ánh mắt khinh khỉnh nói:

— Có chuyện gì thì nói mau, để ta còn xem xét…

Sát Ma đang nói, đột nhiên sau lưng toát mồ hôi lạnh, vội vàng quay đầu lại thì thấy Ma Anh đang nhìn mình chằm chằm. Vẻ mặt vênh váo lập tức biến thành nịnh bợ, hắn khúm núm cúi người, cười toe toét nói với Chu Văn:

— Ngài có chuyện gì cứ việc phân phó, tại hạ nhất định sẽ giúp ngài hoàn thành.

Chu Văn gật đầu, đánh giá Sát Ma rồi hỏi:

— Thực lực của ngươi bây giờ ở trình độ nào rồi? Đã đạt tới cấp Khủng Cụ chưa?

Sát Ma nghe Chu Văn hỏi, lập tức lại đắc ý nói:

— Sát Ma ta là tồn tại thế nào chứ, dĩ nhiên là có thực lực cấp Khủng Cụ rồi. Đừng nói là cấp Khủng Cụ, nếu không phải ta bị trấn áp quá lâu, đến cấp Thiên Tai cũng chẳng là cái thá gì…

— Không tệ.

Chu Văn gật đầu.

— Không… tệ…

Sát Ma nghe hai chữ này, lại nhìn vẻ mặt của Chu Văn, lập tức muốn dùng sức mạnh cấp Khủng Cụ của mình xé xác gã ra thành từng mảnh, để cho gã biết tôn nghiêm của cường giả cấp Khủng Cụ không cho phép kẻ khác khinh nhờn.

Nhưng thấy Ma Anh đứng bên cạnh, Sát Ma đành nuốt cục tức vào trong:

— Ngài nói phải lắm, tay nghề của tại hạ quả thực cũng tàm tạm… tàm tạm thôi…

— Vậy quyết định thế đi, lát nữa ngươi lên khiêu chiến.

Chu Văn chỉ vào Ma phương bên cạnh nói.

Sát Ma thấy Ma phương, mắt sáng rực lên, hùng tâm tráng khí ngút trời, lớn tiếng nói:

— Ngươi yên tâm, Bản Ma bây giờ đã khôi phục thực lực rất mạnh, đánh bại mấy tên nhóc con kia để chiếm hạng nhất chẳng là gì cả. Đây là lúc để lũ nhóc đó biết Sát Ma gia gia của các ngươi lợi hại thế nào!

Chu Văn gật đầu nói:

— Vậy thì tốt, sau khi ngươi lên, cố gắng kéo dài thời gian, chỉ cho phép bại không cho phép thắng.

— Tốt, ta nhất định sẽ đại sát tứ phương, chỉ cho phép bại không… Hả?...

Sát Ma đang chuẩn bị tinh thần, trợn tròn mắt nhìn Chu Văn, suýt nữa thì tưởng tai mình có vấn đề.

— Phối sủng trên đó đều là của ta, ngươi có vấn đề gì không?

Chu Văn nhìn Sát Ma hỏi.

— Có thể đổi lại không… Không…

Sát Ma cố nén cơn tức muốn đấm nát mặt Chu Văn, lí nhí hỏi.

— Ngươi nói xem?

Lúc Chu Văn nói, hắn liếc nhìn Ma Anh.

Sát Ma cũng theo bản năng liếc nhìn Ma Anh, sau đó lập tức kiên định lập trường, thề thốt với Chu Văn:

— Có thể làm việc cho ngài, dĩ nhiên là vinh hạnh của tại hạ, tại hạ nhất định sẽ dốc hết toàn lực, thua một cách hoàn hảo không chê vào đâu được.

— Không cần hoàn hảo, cũng không cần chiến đấu. Ngươi chỉ cần đứng im câu giờ cho ta, kéo dài càng lâu càng tốt. Chờ ta bảo Ma Anh báo hiệu, ngươi cứ tự động nhận thua là xong.

Chu Văn nói rõ yêu cầu của mình cho Sát Ma biết.

Quy tắc mà sinh vật Dị thứ nguyên sửa đổi đều nhắm vào Phối sủng, nhưng Thủ Hộ giả thì hoàn toàn không bị hạn chế.

Sát Ma khiêu chiến không cần phải tuân thủ quy tắc phải phân thắng bại trong vòng một giờ.

— Ta muốn xem xem, lũ Dị thứ nguyên kia sẽ sửa đổi quy tắc thế nào, chẳng lẽ bọn chúng muốn hạn chế luôn cả Thủ Hộ giả sao?

Chu Văn thầm nghĩ.

Điều này hiển nhiên là không thể nào, nếu Thủ Hộ giả không phân thắng bại trong một giờ mà cả hai đều bị loại, thì trận chung kết chắc toang mất.

Rất nhanh, một giờ đếm ngược đã kết thúc, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào màn hình Ma phương, chờ đợi quyết định cuối cùng của chủ nhân Hoàng Kim Chiến Thần Kích.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!